Buồn quá đi .....
Thursday, August 7, 2008 4:39:10 AM
-----------: Chắc Tr điên thiệt rồi Th ơi.
-----------: hối sáng nảy làm bài kiểm tra, bài thầy cho cũng không khó lắm mà không hiểu sao Tr không tài nào tập trung nổi để làm bài
-----------: kết quả chắc chỉ dc 4 điểm. pó tay
-----------: mà cũng không riêng gì bài kiểm tra. làm việc gì Tr cũng cảm thấy mình sao sao ấy. Như người mất hồn.
-----------: Có lẽ cả 2 quá cố chấp, chuyện nhỏ mà không giải quyết một cách triệt để mà cứ để mãi ở trong lòng thì làm sao có thể tính đến chuyện sau này
-----------: chuyện j thì cũng phải nói ra để cả 2 cùng giải quyết. Nếu Tr sai thì Tr nhận lỗi, và sẽ tìm cách để khắc phục. Còn đằng này, thà chưởi Tr còn hơn cứ im lặng, không nói một lời. Tr quả thật đã mệt mỏi.
-----------: Chắc Tr phải bỏ cuộc quá! Không phải Tr không kiên nhẫn. Tr kiên nhẫn lắm chứ. Nhưng sao Tr không thể chịu nổi cái thái độ dửng dưng của Út như bây giờ.
-----------: Tr nói thì nói thì nói vậy thôi, Tr trong lòng vẫn còn thương Út nhiều lắm chứ. Tr có thể sẵn sàng tha thứ mọi lỗi lầm nếu như Út chịu nhắn một tin nhắn với Tr mà thôi
-----------: Tr giận chính bản thân mình nhiều hơn giận Út. Giận mình không là một người hòan hảo trong mắt của Út, không là một người mà Út có thể tin cậy.
-----------: Không biết đến bao giờ Tr mới hết lụy tình. Tính Tr là vậy, không yêu thì thôi, mà đã yêu thì hết mình. Chính vì vậy Tr rất khổ tâm với chuyện tình cảm. Bất kỳ chuyện gì Tr cũng có thể nhìn với ánh mắt lạc quang, nhưng sao chuyện này Tr cảm thấy như nhảy vào vực thẳm vậy đó.
-----------: Nhiều lần Tr muốn làm hòa, nhắn tin nhắn xin lỗi??? mà không biết lỗi gì để xin nữa. Trong lòng Tr có chút tự ái. Bởi Tr là một người đàn ông, phải có chút chí khí của người đàn ông, chẳng lẽ phải xuống nước năn nỉ hòai. Mà thật ra Tr cũng đã xuống nước nhiều lần rồi...
-----------: Có lẽ 2 đứa có cái gì đó khác biệt trong tính cách. Có lẽ mình phải cần tìm hiểu nhau kỹ hơn. Tr sẽ cố hòa hợp, nhưng không biết có làm được không nữa.
-----------: Không biết Tr và Út có giống thằng Tr.An với Hồng Xuân không nữa.
-----------: Tụi nó đã quen nhau gần 1 năm rồi, vậy mà bây giờ có nguy cơ tan vỡ. Buồn cho thằng bạn, rồi cũng không biết ai sẽ buồn cho mình.
-----------: Hay mình có như nhỏ bạn hồi cấp 2 không nữa. Nó với người kia quen nhau 4 năm trời rồi, mà chỉ vì có một người khác có điều kiện kinh tế tốt hơn ( nghe đâu làm giám đốc gì đó giàu lắm) ngỏ lời và thế là tan vỡ. Tiền đúng là vạn năng.
-----------: Buồn quá!!!!!
-----------: Hôm nay không biết mình sẽ làm gì khi thời gian cứ như kéo ra dài lê thê.
-----------: Thôi, bye Th nghen Tr đi ngủ, chắc là biện pháp hay nhất. Trong giấc ngủ mình sẽ là một người hòan hảo, hy vọng là vậy ...
-----------: hối sáng nảy làm bài kiểm tra, bài thầy cho cũng không khó lắm mà không hiểu sao Tr không tài nào tập trung nổi để làm bài
-----------: kết quả chắc chỉ dc 4 điểm. pó tay
-----------: mà cũng không riêng gì bài kiểm tra. làm việc gì Tr cũng cảm thấy mình sao sao ấy. Như người mất hồn.
-----------: Có lẽ cả 2 quá cố chấp, chuyện nhỏ mà không giải quyết một cách triệt để mà cứ để mãi ở trong lòng thì làm sao có thể tính đến chuyện sau này
-----------: chuyện j thì cũng phải nói ra để cả 2 cùng giải quyết. Nếu Tr sai thì Tr nhận lỗi, và sẽ tìm cách để khắc phục. Còn đằng này, thà chưởi Tr còn hơn cứ im lặng, không nói một lời. Tr quả thật đã mệt mỏi.
-----------: Chắc Tr phải bỏ cuộc quá! Không phải Tr không kiên nhẫn. Tr kiên nhẫn lắm chứ. Nhưng sao Tr không thể chịu nổi cái thái độ dửng dưng của Út như bây giờ.
-----------: Tr nói thì nói thì nói vậy thôi, Tr trong lòng vẫn còn thương Út nhiều lắm chứ. Tr có thể sẵn sàng tha thứ mọi lỗi lầm nếu như Út chịu nhắn một tin nhắn với Tr mà thôi
-----------: Tr giận chính bản thân mình nhiều hơn giận Út. Giận mình không là một người hòan hảo trong mắt của Út, không là một người mà Út có thể tin cậy.
-----------: Không biết đến bao giờ Tr mới hết lụy tình. Tính Tr là vậy, không yêu thì thôi, mà đã yêu thì hết mình. Chính vì vậy Tr rất khổ tâm với chuyện tình cảm. Bất kỳ chuyện gì Tr cũng có thể nhìn với ánh mắt lạc quang, nhưng sao chuyện này Tr cảm thấy như nhảy vào vực thẳm vậy đó.
-----------: Nhiều lần Tr muốn làm hòa, nhắn tin nhắn xin lỗi??? mà không biết lỗi gì để xin nữa. Trong lòng Tr có chút tự ái. Bởi Tr là một người đàn ông, phải có chút chí khí của người đàn ông, chẳng lẽ phải xuống nước năn nỉ hòai. Mà thật ra Tr cũng đã xuống nước nhiều lần rồi...
-----------: Có lẽ 2 đứa có cái gì đó khác biệt trong tính cách. Có lẽ mình phải cần tìm hiểu nhau kỹ hơn. Tr sẽ cố hòa hợp, nhưng không biết có làm được không nữa.
-----------: Không biết Tr và Út có giống thằng Tr.An với Hồng Xuân không nữa.
-----------: Tụi nó đã quen nhau gần 1 năm rồi, vậy mà bây giờ có nguy cơ tan vỡ. Buồn cho thằng bạn, rồi cũng không biết ai sẽ buồn cho mình.
-----------: Hay mình có như nhỏ bạn hồi cấp 2 không nữa. Nó với người kia quen nhau 4 năm trời rồi, mà chỉ vì có một người khác có điều kiện kinh tế tốt hơn ( nghe đâu làm giám đốc gì đó giàu lắm) ngỏ lời và thế là tan vỡ. Tiền đúng là vạn năng.
-----------: Buồn quá!!!!!
-----------: Hôm nay không biết mình sẽ làm gì khi thời gian cứ như kéo ra dài lê thê.
-----------: Thôi, bye Th nghen Tr đi ngủ, chắc là biện pháp hay nhất. Trong giấc ngủ mình sẽ là một người hòan hảo, hy vọng là vậy ...
