Skip navigation.

Thinking and smiling for tomorrow

Câu chuyện tin nhắn


Gần 2 tuần rồi từ ngày tôi wen anh, tôi và anh học chung trường nhưng chưa bao giờ nói chuyện với anh, thế rối 1 ngày tôi biết số đt của anh và chúng tôi wen biết nhau. Nói chuyện với anh thật vui, rất hợp với tôi nhưng khi gặp nhau chúng tôi cũng ko nói câu nào kể cả việc cười xã giao cũng ko. Chúng tôi nói rất nhiều,tôi cũng ko hiểu tại sao nhưng tôi có thể kể với anh rất nhiều. Nhưng anh lại là 1 con người lạnh lẽo, mặt lạnh khó ưa,ko bao giờ cười.Trong đời anh anh chỉ biết đặt bạn mình lên tất cả, anh cũng rất yêu cún,rất thương mami, tình cờ tôi gặp anh đang muốn chơi với chú cún bên đường thấy anh thật ze~ xương.Tôi chỉ biết có thế, anh và tôi trong tin nhắn có vẻ là 1 người cùng thế giới nhưng thoát khỏi chiếc phone thì chúng tôi là 2 người khác nhau, ko cùng 1 thế giới.Nghe có vẻ rất đối lập nhưng thật sự là thế, mặc dù anh ko handsome nhưng rất nhiều người vây quanh anh. Tôi ko biết tôi ra sao nhưng tôi luôn là người thấy họ còn họ thì ko bao giờ thấy tôi. Tôi từng nhờ anh giả làm boyfriend để cuộc chia tay của tôi dễ dàng và nhẹ nhàng hơn nhưng nó đã ko thành công. Qua đó tôi cũng phát hiện boyfriend trước của tôi như 1 thanh socola ngon,chút đắng nhưng luôn đem lại cho tôi cảm giác thoải mái,an toàn, được chiều chuộng,còn anh như 1 thanh socola đắng.Nếu bỏ vào miệng nhai ngay ta chỉ thấy vị đắng, khó ăn nhưng nếu dể nó tự tan trong miệng ta sẽ thấy vị ngọt, vị béo và mùi đặc trưng của nó.( tôi rất ghiền socola). Đó là cảm nhận của tôi về anh, tôi ko bjk mình có sai lầm ko, nhưng tôi cảm giác anh là 1 điểm tựa vững chắc cho người con gái anh thjk. Anh đã làm tôi cười rất nhiều và bực mình rất nhiều trong 2 tuần wa. My friend kiu hình như tôi đã có chút j đó thjk anh nhưng đối với tôi điều đó là không thể vì tôi không muốn mình bị đau thêm nữa dù tôi sẽ được hp và tôi và anh khác nhau wa'. Tôi cũng quyết định từ ngày hôm nay tôi và anh sẽ như trước đây, là những người ko wen bjk, tôi sẽ ko liên lạc với anh nữa, mọi chuyện chấm dứt,anh sẽ như là 1 trong những thứ đặc biệt xuất hiện trong my life. My life của tôi đang xuống dốc và tôi ko muốn thế nữa,tôi sẽ làm lại, tôi muốn mình lại là mình, tốt hơn. Hi vọng lần sau em gặp anh, anh đã thay đổi vì một người mà anh thật sự thấy quan trọng, bjk cười và ko còn là ice nữa. Tạm biệt anh!!!!

Alone and shock

Hôm nay ngày đầu tiên của năm học mới,tôi rất buồn, ko ngờ mọi chuyện lại thay đổi nhanh chóng như zậy,tôi chỉ nghĩ một cách đơn giản rằng"Năm nay khác rồi mình đừng như trước nữa,mọi thứ sẽ tốt đẹp thui" nhưng thật sự mọi thứ như phản bội lại chính tôi.Cô bé tôi nghĩ là người đáng yêu,bé bỏng luôn được bảo bọc,luôn bị người khác làm tổn thương,cũng là người tôi thương yêu lại có thể nói với tôi những câu đó,sao bất cứ điều tôi làm luôn bị cho là sai trái,tôi chỉ cố gắng làm tôi và những người đó hạnh phúc thôi.Nhưng mà sao từ từ tôi ko còn bất cứ người bạn nào mà tôi có thể tin tưởng,những người tôi tin họ có thật ở bên tôi ko,họ ko hề biết tôi đang làm gì,đang buồn hay đang đau thế nào,từ giây phút đó con người tôi đã khác,thật sự nhờ họ tôi có thể biết nhiều người nhưng so với trước đây thì tôi ko thể bước chân vào thế giới của họ,tôi như người ngoài hành tinh bước vào thế giới mới của họ zậy,tôi như thật sự lạc lỏng,mất phương hướng,chẳng ai hiểu tôi đang nghĩ j`,muốn j`,cũng chẳng hiểu được việc tôi làm,tôi thật sự bị shock vì tôi đáng bị như zậy mà,ko bjk lần này là lần thứ mấy.Tôi cũng ko phải người sống khép kín,cũng chẳng phải người lạnh lùng,tôi muốn mình giống như bao người khác,tôi cũng muốn bao nhiêu điều như người khác,tôi luôn cố gắng nhìn mọi thứ xung quanh đều tốt đẹp nhưng hình như chúng ko muốn mỉm cười với tôi.Tôi muốn được tự do,muốn được sống như mình trước đây nhưng hình như nó quá xa vời,ko biết tôi phải chịu đựng những điều này tới khi nào nữa,chắc càng lúc tôi cáng cô độc rồi từ từ tôi cũng sẽ mất phương hướng và rồi sẽ như thế nào nữa,tôi thật sự ko muốn biết nữa,cố gắng để ngoài tai như 1 ai đó đã từng nói nhưng thật sự rất khó vì tôi ko phải người như zậy,bây giờ tôi chỉ muốn trốn vào 1 nơi nào đó mà khóc thật to,muốn ở mình mà thôi........

For u...

Hôm nay trời mưa rất to cũng là ngày thứ 2 kể từ khi 2 đứa nói lời chia tay.Hôm nay đi học ra 2 đứa cùng ngồi trên 1 chiếc xe máy lon ton đi ăn chè,thật sự rất vui,đang ăn thì BFF kiu mình đưa tay ra và bỏ vào tay mình 1 thứ,đó chính là sợi dây chuyền BFF thjk nhất,BFF nói nó chứa tất cả tình cảm of BFF.Về tới nhà thì thật sự mình có cảm giác rất buồn,có 1 chút gì đó khá nhói trong tim:worried: ,câu chuyện của cả 2 cũng khá giống trong phim zị đó:smile:.2 đứa là bạn thân trong 5 năm,sau đó trở thành người đặc biệt kéo dài 1 năm.bi giờ trở lại thành bạn thân,có gì đó rất lạ.Nhớ hồi đó,sợ hối hận,ko muốn bị bỏ rơi nên đã mở lời trước dù đã được BFF năn nỉ(mà sau đó BFF muốn bỏ cuộc),wen nhau mà 2 dứa chẳng nhớ nổi ngày 2 đứa trở thành người đặc biệt của nhau là ngày nào nữa,chỉ bjk nó là ngày thứ 2 đầu tuần mà thui.Vì ko tin tưởng 1 thằng con trai nào hết nên khi lúc nắm tay với BFF cũng chẳng có cảm giác gì,chỉ biết sau này lúc nào cũng muốn được nắm hết.Mà cũng lạ thiệt hình như chưa bao giờ 2 đứa đi chơi riêng hết,dù BFF nói sao nhưng mình cũng ko đi(vì sợ pama bắt được,hjkhjk)....
Chắc ai wen được BFF thì người đó rất hạnh phúc vì BFF rất trân trọng người mình thik,lại bjk nhảy,học giỏi,vẽ đẹp,galang,luôn sẵn sáng bảo vệ người mình thjk:up: ,chỉ thiếu là bề ngoài nhìn được nhưng ko được như hotboy thuj:doh: .Nhiều khi nhìn BFF buồn vì chuyện family hay friend thì mình rất buồn,cảm thấy có lỗi(vì ít nhiều là do mình mà).Nhưng BFF luôn lo lắng cho mình,nhắc mình nhớ ăn cơm,mặc ấm hay chỉ là ngủ trưa thui,mình muốn gì BFF cũng chiều hết dù mình hok làm gì nhiều cho BFF hết.Những lúc đó mình có cảm giác mình như nhân vật chính hạnh phúc trong phim zị nhưng tại lúc này,trong căn phòng này thì mình lại có cảm giác BFF vẫn là vai nam chính,còn mình là người iu đầu của BFF,là người mà BFF luôn nhớ tới nhưng đến 1 ngày nào đó có 1 người nào đó xuất hiện khiến BFF thật sự thjk,có lẽ nhìêu hơn mình trước đây nữa.Và mình sẽ đưa sợi dây chuyền hoàng tử(mình giữ cho BFF ) cho người đó,bởi mình đã nói với BFF như zị ah'awww
Mình và BFF có rất nhiều điểm giống nhau nên 2 đứa có thể tiếp tục là bạn tốt như trước đây:heart: vì nếu tiếp tục có lẽ mình vẫn sẽ nói dối BFF(dù biết nhưng BFF ko bao giờ la mình hết),rồi BFF sẽ lại tiếp tục phải chịu đựng tính cố chấp,tâm trạng ko ổn định của mình nữa hay ko chịu thay đổi mình(dù BFF đã thay đổi rất nhiều vì chỉ muốn mình vuj thuj)Lúc này mình "bỗng dưng muốn khóc" vì có chút gì đó hối hận.Nhưng lại hết ngày hôm nay thì mình lại tiếp tục quên những gì đã xảy ra,đã có nhiều thứ làm mình bị hurt nên mình cũng miễn nhiễm với nhiều thứ,nhiều khi đã quá vô tình,nhất là với BFF:( ,bạn bè,cuộc sống cũng thay đổi,đặc biệt nó là 1 thay đổi lớn đối với mình.......... (BFF uj,dù bjk BFF hok thjk blog nhưng vẫn hi vọng 1 ngày nào đó BF sẽ cm entry for me,nếu đọc được thì cứ kệ nó đi)

Chuyện tình Taxi

Trạm xe buýt 9 giờ 30 tối. Trời mưa tầm tã. Cô sinh viên khoác chiếc ba lô màu đen đứng đấy. Hẳn nhiên không phải là chờ xe buýt, cô đứng trú mưa hay có một dự định nào khác?

Ngước lên trời chỉ thấy một màu đen u ám, những giọt nước mưa như hàng ngàn mãnh vỡ li ti rơi mạnh xuống đất. Gió lạnh thổi từng cơn, đêm nay trời mưa như đón bão.

Gã nhìn qua ô kính chiếc taxi của mình, thấy một cô gái nhỏ nhắn trong nhà chờ xe buýt đang vẫy tay về phía gã. Gã tấp vào lề, chưa kịp xuống xe mở cửa mời khách thì cô sinh viên đã nhanh chóng bước ra khỏi nhà chờ xe buýt, tự mở cửa phía sau và ngồi hẳn vào trong chiếc taxi của gã, đóng cửa xe thật mạnh, sau đó vuốt nhẹ những giọt mưa bắn vào mặt mình.

- Đi đâu thưa cô?

+ Đâu cũng được...Anh cứ chạy đi.

- Sao ạ..? Nhà cô ở đường nào, để tôi biết mà tôi chạy chứ cô?

+ Tôi không về nhà. Ra trung tâm Sài Gòn đi! Hoặc bất cứ đâu!

Gã hơi bối rối, vị khách thật lạ thường. Một cô gái trẻ làm gì ở ngoài đường vào một đêm mưa to gió lớn thế này? Bỏ nhà đi à? Hay lại thuộc dạng con gái hư hỏng đây? Nhưng nhìn cô gái ăn mặc rất đàng hoàng tử tế, áo sơ mi trắng với áo khoắc nâu và quần jeans, trông giống như một sinh viên hiền lành.

- Tôi cứ phải chạy mãi thế này à?

+ Ừ..

- Cô có tiền không đấy?

Cô sinh viên đang chống cằm nhìn mưa rơi bên ô cửa kính xe taxi, nghe gã hỏi câu ấy, cô rút ra trong ba lô một chiếc ví. Gã nhìn qua kính chiếu hậu, thấy ngăn ngoài của ví có một tấm thẻ sinh viên của trường đại học nào đó, và cô rút ra một cọc tiền 200k.

Cô nhìn thẳng vào kính chiếu hậu để biết cặp mắt của gã cũng đang nhìn cô, và cô gái đưa cọc tiền ấy lên, để gã có thể nhìn thấy rõ.

+ Tôi có tiền đây? Được chứ? Bây giờ thì cứ chạy đi và đừng hỏi nhiều!

- Xin lỗi thưa cô, bệnh nghề nghiệp thôi...

+ Con trai các anh chỉ giỏi nghi ngờ người khác...

Cô gái nhét tiền vào ví rồi bỏ vô ba lô, nhếch mép cười và lại chống cằm nhìn ra ngoài, nhưng những giọt mưa bắn vào ô kính xe quá nhiều và màn đêm u tối quá, cô chỉ thấy được những ánh đèn mập mờ của đường phố vụt qua trước mặt. Một giọt nước mắt khẽ lăn trên má. Gã vẫn quan sát cô sinh viên qua kính chiếu hậu từ nãy giờ. Ra đến nhà thờ Đức Bà, cô sinh viên vẫn không nói gì, gã chạy tiếp vào đường Đồng Khởi, chạy ra bến Bạch Đằng rồi lại lòng vòng khắp các con đường Sài Gòn.

+ Anh mở nhạc gì nghe đi!

Một tay gã cầm lái, tay kia với lấy chiếc đĩa CD rồi bỏ vào máy, bật nhạc..

"Anh không cần em để cho mắt môi em buồn. Để những phút hờn ghen còn trong trái tim em. Anh không cần em vì nay có ai kia rồi. Chỉ có bóng hình em lặng lẽ với đơn côi ...Taxxiiii..."

+ Anh đang trêu tôi đấy à?

- Sao cơ?

+ Chả sao! Tắt đi!

Gã hơi bực dọc, khi nãy bảo mở nhạc, người ta mở lên thì lại kêu tắt, con gái đúng là chúa rắc rối! Nhưng gã cũng im lặng làm theo, không nói gì, khách hàng là thượng đế mà!

+ Sao mới chạy đây mà 100k rồi! Anh sửa đồng hồ à?

Gã nhìn vào chiếc đồng hồ tính cước trên xe, lần này thì đúng là bực mình thật! Gã quay hẳn đầu lại nhìn cô sinh viên

- Tôi không có! Cô nghĩ ai lái taxi cũng thế à?

+ Ai biết được?

- Hứ! - Gã trề môi quay lên, tiếp tục lái xe - Con gái các cô mới là giỏi nghi ngờ người khác !

Nhìn gã tài xế trẻ giận dỗi như một đứa con nít, cô sinh viên đưa tay lên miệng khẽ cười. Gã lại nhìn qua kính chiếu hậu, và đỏ mặt. Đỏ mặt không phải vì quê, mà vì nụ cười của cô gái quá dễ thương, khiến gã giật mình.

+ Anh chạy suốt đêm à?

- Ừ! Tối thế này chạy thích hơn, đường vắng, người dân cũng không vội vã xô bồ như ban ngày, lại yên tĩnh...

+ Uhm.. Nãy giờ ngồi nhìn ra đường thế này, tôi cũng thấy khuây khỏa được phần nào.

- Cô đang có chuyện gì buồn phải không?

+ Sao anh hỏi vậy?

- Chắc lúc nãy cô chưa đóng kính cửa xe, nên có một hạt mưa rơi vào mắt kìa..

Cô gái cười và dụi mắt, sau đó cô chồm lên và trò chuyện với gã suốt trên quãng đường dài ấy. Chiếc taxi băng qua rất nhiều con đường, có con đường u tối và không có ánh đèn, có con đường giăng đầy những ngọn đèn lấp lánh. Gã cứ lái xe chạy như thế trên đường, không biết sẽ đi về đâu, gã chỉ biết chạy, theo yêu cầu của "người khách đặc biệt" đang trò chuyện với mình suốt từ nãy giờ, thế thôi...

- Trời tạnh mưa rồi! Cô không về nhà à? Muộn rồi đấy!

+ Uhm.. Anh chạy xuống đường NTL nhé!

Sau một cuộc dạo phố về đêm trên taxi, cuối cùng cô gái mới chịu về nhà. Gã dừng lại trước căn hộ trông hơi tồi tàn cũ kỹ, cô gái nhẹ nhàng bước xuống xe, đưa tiền cho anh và chào tạm biệt.

+ Cám ơn anh! Tối nay thật thú vị - Cô sinh viên khoác ba lô trên vai lại mỉm cười.

Nụ cười khiến gã chỉ ước giá như trời vẫn còn mưa lâu hơn nữa để gã được trò chuyện với cô gái dễ thương này trong chiếc taxi ấm cúng của gã mãi.

- Cô vào nhà đã rồi tôi mới chạy đi!

+ Không sao đâu, mẹ tôi đang xuống mở cửa, mẹ không muốn thấy tôi đi taxi về nhà vì như thế là hoang phí lắm, nên anh đi trước đi!

Chiếc taxi từ từ chạy ra khỏi khu nhà đó, cô đứng đấy nhìn cho đến khi chiếc xe khuất hẳn, rồi cô dạo bước trên đường, đi một quãng xa nữa thì cô gái bước đến cánh cổng to lớn với căn biệt thự đồ sộ, cổng mở và cô bước vào - đây mới là nhà của cô sinh viên.

...

Trạm xe buýt 9 giờ 30 sáng. Trời không mưa và nắng không quá gay gắt. Một buổi sáng dễ chịu

Cô sinh viên khoác chiếc ba lô màu đen đứng đấy. Hẳn nhiên không phải là chờ xe buýt, cô chờ chiếc taxi với gã tài xế trẻ sẽ chạy qua, để cô trả cho anh ta chiếc móc khoá có chữ ký của một ca sĩ nổi tiếng. Cô sinh viên nghĩ hẳn gã ấy sẽ tiếc đứt ruột nếu mất đi chiếc móc khoá này.

Gã nhìn qua ô kính chiếc taxi của mình, thấy một cô gái nhỏ nhắn trong nhà chờ xe buýt đang vẫy tay về phía gã, không như lần trước, cô sinh viên cười rất tươi như thể vừa gặp lại một người bạn sau mấy năm xa cách.

+ Hôm trước anh làm rơi cái này vào ba lô của tôi!

- Ồ! Cám ơn cô nhé, suýt nữa thì mất vật báu rồi. Để trả ơn, tôi chở cô dạo một phòng thành phố nữa nhé! Lần này không lấy tiền đâu.

+ Có vẻ như mọi thứ được sắp xếp trước ý nhỉ?

- Làm gì có! Con gái các cô chỉ giỏi nghi ngờ người khác - gã cười ranh mãnh.

Có vẻ như vì họ có nhiều điểm tương đồng, nên cuộc trò chuyện không bao giờ đi vào nhàm chán. Cứ như thế mỗi buổi sáng, cô sinh viên đứng ở nhà chờ xe buýt để lại được đi vi vu khắp thành phố và trò chuyện với gã tài xế láu cá đã lén bỏ chiếc móc khoá vào ba lô của cô gái buổi tối hôm ấy.

...

- Sao em cứ hỏi anh về việc đó mãi? Anh chưa có bạn gái, thật đấy!

+ Ai biết được!

- Con gái bọn em chỉ giỏi nghi ngờ người khác

+ Hứ!

- Em yêu anh phải không?

Chiếc taxi dừng lại trước vạch đường, ngã tư đèn đỏ, cô sinh viên mới ra trường ngồi trước xe cùng với gã tài xế trẻ, đỏ mặt và nhìn về hướng khác "Con trai bọn anh chỉ giỏi nghi ngờ người khác"...

Một năm sau đêm mưa tầm tã ấy, mọi thứ đã thay đổi, cũng như cầu vồng đã xuất hiện sau cơn mưa..

Ước gì...

Nghỉ hè cũng đã được 1 tuần rùi:jester: ,suốt mấy ngày nay ở nhà coi film(toàn phim thần tượng thuj,diễn viên xing cực lun),coi mấy bộ phim đó ước j` mình cũng được 1 lần làm nhân vật chính trong bộ film đó hoặc chí ít thì cũng sẽ được gặp 1 hoàn cảnh như zị.Cô bé giống như vịt con xấu xí qua time dần trở thành thiên nga,bạch mã hoàng tử luôn là 1 chàng trai rất handsome,rich,kute,là hotboy trong trường.Họ luôn cãi nhau,rồi khi nhận ra tình cảm của nhau thì họ phải trải qua rất nhiều khó khăn nhưng đến cuối cùng dù có chuyện xấu j` xảy ra vẫn có kì tích xuất hiện đưa họ đến với nhau. Nếu chân mạng thiên tử của mình ko được như zị nhưng mình cũng muốn người đó khiến mình có những cảnh thật romantic.ở VN chắc hok có những j` giống như bên Korea với Taiwan,mình cũng giống con vịt xấu xí nhưng chắc mình biến thành thiên nga như zị thì chắc sẽ mãi ko xảy ra đâu:( , với lại chắc hok có chuyện sẽ được gặp những người toàn thuộc hàng hot đâu ha,rùi còn được yêu mến nữa chứ:smile:.Mà có ai có cuộc sống như hoàng tử hay công chúa ở nước mình đâu ha???Mà những người là real man, hoặc giống như trong film dù họ ko hoàn hảo nhưng có thể làm người khác cảm thấy ấm áp,là người biết trân trọng girlfriend mình,vì người mình iu....:love:.Nếu mà được như zị chắc mình sẽ hạnh phúc lắm lun ah'!!! Mà thật sự ko biết trong thế giới của mình có bao giờ gặp được người như zị ko nhỉ?:rolleyes: Nhưng dù đó là suy nghĩ,giấc mơ nhưng mình cứ hi vọng và mơ đi biết đâu sẽ thành sự thật.(Mơ đâu mất tiền đâu:p )Mọi người có ai từng ước mơ như tôi ko???

Dù uj! Dù ah`!

Entry này chỉ dành riêng cho pà thuj đó, thjk ko???Nhớ hồi đó mới dzô lớp thuj hổng wen j` nhau hết, zj mà zèo một cái wa liền 9 tháng oy`.Tưởng năm sau lại tiếp tục dc gặp lại pà aj dè pà biến ra Hà Nội học luôn,ko thèm ở đây nữa.Nhớ lại hồi đó 20/11 đi tập mà zuj thiệt ah'.Tụm lại t8m mọi thứ,rùi cái tướng ngồi ko giống ai(mặc áo dài mà ngồi chồm hổm, đúnh thua pà lun đó).Rùi lại khóc nhè tè le khi nhắc đến thằng wi Kê, mà công nhận pà khoái nó thiệt nha!!Mà zuj nhất là đầu năm, đi đâu dù có mưa hay nắng nhưng pà cũng xách "cây dù" theo,đúng với tên pà còn j` nữa:D .Nhất là ăn hàng,pà với kon NHơn thì khỏi phải chê luôn,đúng là 2 chú pig.Zui nhất là mấy lần chọc pà, nhìn pà zị mà ko ngờ pà có đầu óc đen tối cực kì luôn ah':devil:.Pà đi ruj` ko ai đen tối với tuj hết,hjkhjk:( .Trời ui!!!Tham gia cái j` cung~ rủ pà theo, tuj với pà lại ăn ý với nhau nữa chớ,pà đi ruj` ai đi đổ rác với tuj đây.Cũng hok có ai ngồi t8m chuyện film với tui nữa,hội t8m lại thiếu đi mất 1 mem, pùn chít:clown: ,ruj` hok còn girl nào khóe tay lo zu đồ đạt hết.Thuj pà ở lại đây đi, đừng đi nữa,năm sau tụi nó đi hết rùi còn ai đâu.Mà nếu pà đi luôn pà phải tuân thủ những điều này tui mới cho pà đi.Thứ I pà ra đó phải hớp hồn tụi boy Hà Nội bằng cái nụ cười xing xing đó cho tuj,thứ II khi đổi số thì phải nói ko chơi xấu tính im lặng nha.Cuối cùng là nhớ gửi wa` cho tuj,kaka.Nhưng pà phải nhớ còn nguyên hội t8m ở đây đợi pà đó,bị tụi nó ăn hiếp thì phải nói để tụi tuj pm chửi tụi nó cho pà,chịu hok???Có j` pùn hay mun' cry thì nt,on,off cho tụi tuj,mà có j` zuj cũng nhớ nói nha.Có film hay tuj sẽ hú pà và pà cũng hú lại cho tuj bjk nha.Tuj viết ngắn thuj cho pà dễ đọc,dễ nhớ(sướng chưa):ko:,nhớ nha.Đi đừng khóc nhè nha,để tụi tui khóc cho.Nhớ phải học cho tụi nó bjk mặt nha,mau ăn chóng lớn đó,coi film nhiều nhiều zô.Hình như tuj hết chữ ruj` nên pà đọc tạm nha,Dù ju dấu mặt châu chấu:cat:

Cuối năm

Hôm nay bị bịnh :faint: nên tiết đầu đã được về ruj`, tụi friends nhìn mình đi về giống như thấy kì tích xuất hiện ah'(vì lúc nào miệng cũng toe toét ai mà tin có ngày cũng bị bịnh đâu:psmurf: ).Định ráng chờ tiết cuối để coi clip hay của thằng quỉ lớp trưởng với tổng kết trù bị j` đó, ai dè chịu hết nổi đành pun` pã ko dc coi,hjkhjk.Cũng mau thiệt ah', sắp hết năm học ruj` còn j`,zj la` sắp dc nghỉ hè ruj`, đã wa'.Nghỉ là ta chuẩn bị alehap đi choi nao`!!:cool: Zi còn mọi người What are you going to do in summer vacation???:jester:

Trống rỗng




Giúp tuj voi' nha, tuj sao ah'hoc hành thì ko ra j`, làm hỏng mọi thứ, ko suy nghĩ ra được cái j` hết.Mấy ngày nay, tuj ôm, chặt cái computer mà hok bjk mình đang làm j` nữa, pun` wa' dj........:cry:

nhac này hay nè


Cố gắng là gì??

Cái điều mà mọi người gọi là cố gắng có thật sự tồn tại hay ko???Nhưng dường như đối với tôi 2 từ "cố gắng" nó ko hề có 1 ý nghĩa nào nữa hết,dù tôi cũng đã thử no' nhưng thật sự nó ko đem lại 1 kết quả nào hết.Giống như tôi cố gắng mỉm cười với mọi thứ xung quanh tôi nhưng mọi thứ đem lại cho tôi chỉ là những điều tồi tệ mà thôi.Tôi cố gắng tin tưởng trong cuộc sống của tôi nếu mình biết chấp nhận bỏ qua, ko khóc vì những điều đã qua đi, để nó nằm trong 1 góc khuất nhỏ của bộ não và heart thì sẽ hạnh phúc hơn, mọi người sẽ zuj zẻ hơn,nhưng mọi thứ lại trái ngược đi.Mọi người cứ muốn khơi gợi tất cả những gì đã wa, của past để rồi khi làm tôi đau họ lại phủ nhận tất cả,ko một lời sr, ko một lời an ủi...Để rồi đến khi tôi thật sự trở thành tảng băng lạnh lùng, ko ai muốn đụng đến thì họ lại mói rằng đó là lỗi do tôi.Tôi luôn tự hỏi nếu cứ cố gắng như zj thì điều tôi nhận dược là gì, lâu nay tôi cố gắng vì điều gì.Nhiều lúc tôi cảm thấy ghen tỵ với những người xung quanh,họ làm gì ko biết họ có cố gắng ko nhưng họ luôn được happy,dù họ ko có những điều kiện tốt đẹp như tôi.Một ngày lễ trôi qua thật buồn.Hình như tôi chưa bao giờ cố gắng vì chình mình thì phải,mọi thứ tôi làm,cố gắng hình như chỉ để làm người khác vui mà thuj,chưa bao giờ họ nghĩ cho my feel.Bất cứ tôi làm điều gì cũng đểu ko tốt dù tôi có cố gắng cách mấy,mọi thứ tôi làm ra đều ko hoàn hảo,hành dộng tôi làm thì luôn được cho là làm hurt người khác nhưng có ai nghĩ khi họ là tôi bị hurt thì ho cảm thấy thế nào ko???TÔi phải luôn chiều theo ý họ để họ được vui nhưng lun bị cho là làm người khác thấy sad.Nhiều lúc alone thì ko ai bên cạnh, thật sự đau lắm rồi nhiều lúc vì bị đau wa' nhiều nên tôi cũng miễn nhiễm vói những nỗi đauôi thờ ơ bất cứ điều gì, ko muốn những thứ làm đau mình hiện diện trước mặt nữa và nhiều lúc sẵn sàng làm người khác tổn thương.Người ta thường nói khi có sư cố gắng thì có sự đền đáp nhưng điều dường như ko tồn tại với chính tôi.Tôi biết những điều như thế này dù tôi có muốn nói ra thì cũng ko có ai muốn wan tâm,ko ai muốn biết được my feel của tôi nhưng tôi chỉ muốn biết "sự cố gắng và sự đền đáp có tồn tại hay ko???" vì tôi càng ngày càng muốn buông ra, cho mọi thứ tự trôi đi mà thôi....penguin
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31