wto

сессия

Subscribe to RSS feed

Tomorow

Ngày mai, ai đó nói với tôi rằng điều này không tốt, tôi cũng nhận ra điều đó. Ngày mai, tôi sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, khi trái tim của tôi gọi tên tôi, có thể bạn không tin vào điều đó, nhưng tôi khẳng định lại rằng: trái tim tôi được làm bằng đá, và đập nhịp rất đều và ổn định. Ôi, ngày mai. Điều gì sẽ đến, hãy sống vì ngày hôm nay, để thấy những giá trị của cuộc sống, và không tiếc nuối về những gì đang diễn ra xung quanh.

Bóng tròn, Tết và Tuyết

Tên bài viết có vẻ ngô nghê nhưng phải đợi nó giải thích đã. Tuyết nghĩa là: Nơi nó đang sống đang được phủ kín bởi tuyết, Tết nghĩa là: Đã qua Tết tây, sắp đến Tết ta. Bóng tròn nghĩa là: Xem Henry trở về với mái nhà xưa Arsenal, thấy đúng quả bóng tròn thiệt, nên cho thêm từ "tròn" vào. Đôi khi đá quả bóng ra xa rồi, ai cũng nghĩ về khả năng quả bóng sẽ biến mất, mà đã đá rồi đồng nghĩa với không có mong muốn nhận về.
Và tổng thể lại thì: cả ngày hôm qua nó chỉ nghĩ về vài thứ luẩn quẩn trong đầu mà không tìm ra lối thoát, ngồi nghĩ tiếp viết điều gì đó chợt nhận ra: Tuyết bỏ UY thành Tết, UY mà cắt nghĩa theo tiếng Việt chắc hòm hòm là uy tín, tạo được sự tin cậy, nể phục có chút sợ với người khác bằng cách nào đó, mà nó lại thích hiểu theo kiểu trong Tết sở hữu cái UY, chẳng qua không muốn khoe khoang giống Tuyết. Nếu mà muốn ăn Tết ngon thì bỏ đi chữ UY đấy ra khỏi đầu, nghĩa là không phải chôn vùi trong tuyết. Tuyết làm nó ngập ngụa và chán ngấy, Tuyết giống một bóng ma mà ngắm tất cả bức ảnh mùa đông- thoạt đầu nó chú ý đến người, vật và chợt nhận ra một con ma trắng toát, lạnh lùng luôn xuất hiện. Tuyết đóng băng bàn chân nó mặc cho giày ấm và tất len ra sức bảo vệ, Tuyết ăn mòn thân xác nó im lặng không tài nào nhận ra. Để rồi nó khao khát giẫy giụa trốn khỏi Tuyết trong vô vọng, không thứ gì thoát khỏi sự đàn áp khắc nghiệt này, bởi chính vào thời điểm này, khoảnh khắc này Tuyết trở nên mạnh mẽ nhất. Nó là đứa khôn ngoan, biết tạm sống với Tuyết nhưng vẫn hi vọng về một cái Tết ngon lành, dù sao đầu óc nó vẫn còn minh mẫn để nghĩ những điều thuộc về dương bản, nó chọn Tết trong Tuyết lạnh lùng.

Học gạo để kiếm điểm 5

Trong căn phòng 24m2, có 3 tư thế nó yêu thích và có 2 vị trí cho 3 tư thế đó. Ghế ngồi trước màn hình dĩ nhiên để ngồi, và giường vừa để nằm, vừa để ngồi. Học thi và điều cuối cùng bao giờ cũng lăn ra ngủ rất ngon lành và cuốn sách bị gạt ra xa để không cấn tay hay lưng. Đầu óc thì nhập nhằng một khối kiến thức khổng lồ. Biết rằng mọi thứ sẽ trọn vẹn như nó mong muốn thôi, dẫu sao cũng không khó khăn gì, nó còn khối bí kíp để biến điều tưởng như tuột khỏi tầm tay quay về với nó.



Thiếu đi gì đó gọi là quan tâm, một câu hỏi, một lời nhắn, mà cũng không đòi hỏi được " tiên trách kỉ hậu trách nhân". Bản thân ì ạch thế này cơ mà, có bao giờ nó làm điều nó nghĩ đâu, lúc nào cũng an tòan và bí mật. Ôi, vừa thở dài cho phổi to, tối ngủ cho ngon. Mắt cũng đã lim dim, nhưng đầu óc vẫn căng như dây đàn , cho logic và chắc chắn hơn thì căng như dây đàn được cố định 2 đầu, và fải ấn một lực đủ lớn mới làm biến dạng đồ thị đường thẳng vốn có. Haha, cười sung sướng vì nghĩ ra vài thứ vớ vẩn, tẩu hỏa nhập ma địa vật lí.

Не знаком... с какой-то причиной

Nếu có ai đó ra đi, tôi sẽ chúc mừng vì một điều gì đó. Phía xa mặt trời đã lặn, những hàng bạch dương kiêu hãnh đứng giữa trời đông, gió vẫn thổi từng cơn lạnh đến thấu xương. Thế nhưng tôi đâu có biết từ bao giờ nơi này đã trở thành ngôi nhà thứ hai, nơi tôi trở về căn phòng và nằm đánh phịch xuống giường, cảm giác chiếc giường này quá đỗi gần gụi, mọi căng thẳng tạm được đặt sang một bên, góc nhỏ đó tôi đang nhìn ra cửa sổ, trăng treo một nửa trên cao và một nửa giấu vào mây nhẹ nhàng và bí ẩn.
Bầu trời trong đêm mùa đông không xám xịt, tạo cho tôi cảm giác sâu hun hút và trong xanh, trăng trở nên cô độc và đáng thương.
Tôi thích gió vờn trong mắt đắng,
Thích nắng vàng hắt nhẹ qua song.
Để chua chát còng tay số tám,
Mất tự do rồi tiếc chi thân.

Tình bạn - Tình yêu

Tình bạn chạy dài trên bãi biển dài lấp lánh, với vô vàn mảnh sò, với những dấu chân in hằn trên cát rồi chợt biến mất khi sóng ập bờ. Tình bạn chạy dài từ tuổi thơ không hơn thua, không tính toán, là những tiếng cười ngặt nghẻo làm những con chó giật mình tỉnh giấc, sủa inh ỏi, phá tan không gian đang bị co cúm đến ngột ngạt giữa trưa hè.

Tình yêu- với tôi, tôi vẫn hay tự nói mình: Mình còn trẻ lắm, phải cố gắng học học và học thôi. Nhưng đã đến lúc tôi nhận ra rằng, tôi vẫn còn trẻ nhưng đừng ai nói với tôi rằng: Tôi không đủ lớn khôn để nhận ra một tình yêu đích thực, bởi tôi tin vào trái tim đang đập mạnh, và ánh mắt em nhìn vào tôi sâu thẳm và mềm mại. Tôi viết tên em mọi lúc mọi nơi, Tình yêu lớn của tôi à. Bên em tôi luôn tìm thấy sự yên bình, quên đi tất cả mệt nhọc bon chen, và không có một từ nào để giải thích được điều đó.
Gió đông về lạnh lắm,
Nằm trong chăn ấm nhớ ngày xưa,
Chân ngắn củn lòi ra chăn manh mún,
Mắt cười, miệng cười, cằm lắc lư,
Biết hạnh phúc là khi ngừng suy nghĩ,
Tim đập vội vàng và nắng hắt qua song.

Nghe nhạc học luật bản quyền

Học về đối tượng luật bản quyền, rồi qui trình được cấp bằng sáng chế, nhưng để được cấp phải làm gì. Đọc xong các tiêu đề thôi, không muốn đọc rõ hơn, định hình mơ hồ cho khỏe.
Bao nhiêu năm qua với cách học này cũng đã xong 4-5 năm rồi, đọc được 1 câu nửa đùa nửa thật: Muốn nhận được bằng ở trường này phải làm vợ hiệu trưởng của 1 cô bạn gái duy nhất trong lớp. Chứng tỏ việc học căng thẳng lắm, đứng ngoài nhìn vào tưởng tất cả đều dễ dàng nhưng chạm đến đâu cũng khó.

Nhưng tiếc thêm về thời gian đã qua cũng chẳng để làm gì, níu kéo quá khứ cũng vậy. Nhìn thẳng về tương lai mà tiếp tục chiến đấu, để tôn trọng những gì đang có ở hiện tại để tôn trọng và giữ lấy. Để một lần nữa hiện tại không thành quá khứ đáng quên.

Tẩu hỏa nhập ma do học hành, ngày 23 rời nước Nga đi vi hành.

Tôi đang phải viết dấu ba chấm.

Tôi chấm dấu đầu tiên cho những ai phân vân, không xác định được điều mình đang cần. Đôi khi cần lòng lắng đọng tí, cần một khoảng cách vừa gần vừa xa- khoảng một cú nhích vai là chạm đến những điều mình cần.
Tôi chấm dấu thứ hai cho những ai đang lầm đường, đang đứng trên vai người khác mà không nhận ra mình cũng có vô số người trên đôi vai. Tôi không hiểu thế thời, không hiểu được chuyển động chung nhất của phát triển, hay đơn giản không hiểu mạng xã hội facebook hoạt động để giải sầu hay gieo hận thù.
Tôi chấm dấu thứ ba để kéo dài những nghi ngờ, những lời không dám nói, chấm hết cho những con số đơn độc và lạc loài, và chấm để tạo thành ba chấm của những chuỗi liệt kê miên man mà hiếm khi người đọc nào tự tin nói cho đúng ý người viết.
Bởi thế cho nên tôi ...

Con đường đến với đam mê.

Ngồi xoay xoay cốc coca đầy ặp, nó quay sao cho miệng ly phần gần tay cầm tiếp xúc nhẹ vào miệng nó, vì với ý nghĩ rằng nơi đó là an tòan nhất. Nghĩ lại, từ nhỏ luôn bị vây quanh bởi vô vàn câu hỏi: sao cậu làm bài nhanh thế? tại sao cậu không bao giờ làm nhầm phép tính chia có dư, hay cộng phân số khác mẫu số... với một loạt câu hỏi tương tự. Nó thì lại thầm nghĩ ước gì nó đánh đổi được " sự khác biệt đó" để lấy lại mọi điều bình thường như: phải lau tay đại một chỗ nào sau khi đi vệ sinh, đến công viên phải ngồi ghế đá, lúc cười thì phải giãn hết cơ mặt và phải lộ ra chí ít là vài chiếc răng cửa. Nó tự sếp mình vào người từ bỏ thế giới và đang kiếm tìm cho mình một nửa còn lại xứng đáng- theo kiểu cả thế giới phải từ bỏ người đó. Xét cho cùng 2 loại người đó hòan tòan giống nhau.
Quyết rời khỏi những luồng suy nghĩ lung tung đang chạy khắp não bộ, nó chụp vội lấy cuốn sách, đọc ngấu nghiến. Và cũng thành thói quen- tất cả đang tồn tại trong suy nghĩ của nó vào thời điểm đó chỉ còn là những chữ cái nhảy múa trên trang giấy in của cuốn sách gáy đã rả ra vì quá cũ. Nhưng bật chợt, nó quăng mạnh cuốn sách vào tường, bật dậy tắt bóng đèn, ngồi im, choài người mò lấy điện thoại, bấm mấy cho một đứa bạn thân đã lâu. Đầu bên kia tút vài hồi dài, đóan chắc là đứa bạn vẫn bệnh cũ, không bao giờ bắt máy sau ba hồi chuông mặc dù đứng rất gần. Nó kiên nhẫn đợi, lần này thì lâu thiệt. Giọng đứa bạn cất lên "Allo". Nó chào, không bao giờ xưng tên, vì chắc chắn chỉ cần mỗi tiếng thở thôi- thằng bạn chí cốt đã đoán ra nó là ai, vả lại thằng bạn nó thì cả đời ai gọi cho chứ, ngòai nó. Nó thông báo nó sắp phải ra nước ngòai, tiếng thằng bạn cười ré lên và chúc mừng. Nó im bặt, và đầu bên kia cũng không nói gì. Đã nhiều lần nó gọi mà không biết nói gì, chỉ là để biết rằng cả nó và đứa bạn vẫn ổn. Thằng bạn hỏi lại:" Có điều gì tiếc nuối sao?". Nó ậm ừ nói không và cúp máy. Nó quay lại với dòng suy nghĩ riêng nó, không có một dòng chảy nào có thể xen nổi vào- bởi độ nhớt qua cao của chính dòng chảy đó. Nó đang tiếc nuối điều gì khi ở lại, có chăng cũng chỉ là một chiếc ghế công viên trống rỗng, với bao kỉ niệm buồn đáng phải quên. Tại sao điều đó cứ đeo bám nó cả chục năm này, để đến lúc này lúc rời xa nó vẫn còn tiếc nuối. Biết rằng, không ai có thể mang chiếc ghế gỗ đi cùng nó được. Nhưng đã chọn đam mê rồi, nó sẽ đi thôi. Nghĩ đến ngày lên máy bay xa rời dòng sông, vòm cây rừng già nua, và chiếc ghế gỗ nó chìm sâu vào giấc ngủ với nét cau mày khắc khoải.

Đất bazan nơi em ra đi...

Đã bốn năm có lẻ rồi, tôi rời xa mảnh đất bazan. Nhớ da diết những ngày hè chạy bỏng chân trên sân bóng bụi đất đỏ tung mù, những ngày mưa nhão nhoét giày nặng trịch. Mưa cứ ran rát rơi nghiêng đập thẳng vào mắt, má nhưng thi thoảng tôi vẫn lè lưỡi để một vài giọt vô tình chạm vào đầu lưỡi. Vị những giọt nước mưa đó khó diễn tả bằng một tính từ, mà một vài thì càng không. Tất cả trở nên mông lung, mờ mịt và vô định trong những bước chạy nghiêng nghiêng. Rồi ngày qua ngày, những đôi giày vải của tôi nhuốm bởi màu đỏ của đất. Từng hạt bụi đất đỏ len vào sợi vải, không tài nào giặt cho sạch được. Tôi vẫn cứ len lén trốn cô chủ nhà trọ cho chúng vào thau nước to đùng, giẫm đạp thật nhiệt tình và hết sức, rồi dùng hai tay vắt chéo thật mạnh, rảy thật xa, những tia nước bám lên vệt tường thật huyền ảo. Tôi đã từng cười thích thú, đôi giày trở nên nhỏ bé lạ kì- cứ vài lần như thế tôi phải đi đến một quyết định tốn kém là thay đôi giày mới.
Vạch kế hoạch mua đôi giày mới, đồng nghĩa tôi phải bớt học kèm đi, trích vài chục nghìn học thêm trên tháng là đủ cho một tháng chạy trên đất đỏ bazan.

Giờ tôi đã ra đi khỏi đất bazan rồi, không để lại một lời từ biệt với em, để lại sự nuối tiếc đến nghẹn ngào mối tình dang dở.
Dẫu biết rằng, bazan nơi đó em vẫn chờ đợi tôi.

Chạy đường trường với cú nước rút ngoạn mục.

Sáng ngủ dậy muộn, của một ngày đủ thong thả. Nó chưa hoàn thành một điều gì trọn vẹn, nhưng giờ đây nó bắt đầu đuổi kịp mọi người, và sẽ có những bước chân để để lại tất cả sau lưng.
Ngồi xem thời khóa biểu, đếm đi đếm lại không biết phải đi ngoài mùa đông ít hay nhiều hơn. Sao mà khả năng đếm kém thế? Rồi phải xem lịch của 1 vài giáo viên ta cần gặp để nộp bài, vì bây giờ không phải tuần nào cũng gặp được những quí ngài đáng kính cả. Dẫu sao nó cũng hòan thành những món nợ cũ.
Em giống anh bởi vì em khó hiểu,
Đường còn dài anh chọn lối riêng anh/
February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29