Diemxuacafe

...ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau....

Diễm Xưa



Sơn bắt đầu câu chuyện. Hai chị em đều đẹp và quí phái. Tôi theo cô Diễm. Mối tình học trò, có lẽ đơn phương, kéo dài từ khi tôi còn ở Huế cho đến lúc vào Sài Gòn trọ học. Cha mẹ Diễm khó và không thích tôi. Nhưng tôi vẫn cứ đeo đuổi hình bóng của Diễm, bởi Diễm cũng chưa có biểu hiện nào xa lánh tôi và cũng không có lời lẽ cự tuyệt. Năm đó tôi thi trượt Bac II. Diễm đậu và vào Sài Gòn để vào đại học Văn Khoa. Còn tôi thì về lại Huế, bỏ ngang việc học vì gia đình đang lâm cảnh sa sút. Phần buồn, phần tự ái, tôi không còn tìm cách liên lạc với Diễm nữa. Có lẽ vì vậy mà Diễm cũng lơ luôn.



Diễm đâu biết rằng trong thời gian này tôi đau khổ nhất. Tôi đã cố nén mọi khổ đau trong im lặng. Sự khổ đau và nhớ nhung dày vò tôi từng đêm, tôi đã phải viết nên bài "Diễm Xưa" để trút bớt nỗi khổ đau trong lòng. Nhưng có điều lạ là khi tôi viết xong bản nhạc này, tôi lại thấy lòng mình thanh thản, nhẹ nhàng. Tôi cảm thấy vơi đi rất nhiều nỗi nhớ và tình yêu. Trong lòng tôi bấy giờ chỉ còn một chút tình mong manh như sương, như khói. Nó không còn nồng nàn, mãnh liệt như trước kia. Một dịp tôi vào Sài Gòn, tìm đến cư xá nơi Diễm đang nội trú với ý định tặng nàng bản nhạc để làm kỷ niệm một thời tuổi trẻ, rồi thôi. Nhưng không gặp được Diễm. Tôi nhờ mấy cô bạn gái đang đứng ngoài cổng trao lại dùm. Khi tôi quay lưng đi được một quãng thì nghe tiếng Diễm từ trên "ban công" gọi theo:

- Anh Sơn! Anh Sơn! Anh Sơn ơi!

Nhưng tôi không ngoái lại. Tôi cắm đầu đi thẳng. Tiếng gọi tên tôi vẫn còn văng vẳng sau lưng. Từ ấy đến nay, tôi tự nhủ lòng, sẽ không bao giờ tìm gặp lại Diễm nữa.




Mưa vẫn mưa bay trên tầng tháp cổ
Dài tay em mấy thuở mắt xanh xao
Nghe lá thu mưa reo mòn gót nhỏ
Đường dài hun hút cho mắt thêm sâu

Mưa vẫn hay mưa trên hàng lá nhỏ
Buổi chiều ngồi ngóng những chuyến mưa qua
Trên bước chân em âm thầm lá đổ
Chợt hồn xanh buốt cho mình xót xa

Chiều nay còn mưa sao em không lại
Nhớ mãi trong cơn đau vùi
Làm sao có nhau, hằn lên nỗi đau
Bước chân em xin về mau

Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động
Làm sao em nhớ những vết chim di
xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
Để người phiêu lãng quên mình lãng du

Mưa vẫn hay mưa cho đời biển động
Làm sao em biết bia đá không đau
Xin hãy cho mưa qua miền đất rộng
Ngày sau sỏi đá cũng cần có nhau.




Về Một Quãng Đời
Trịnh Công Sơn

Nguyễn Thanh Ty


Gợi giấc mơ xưaHàn Mạc Tử

Comments

. . .Windy91 Saturday, April 25, 2009 8:10:36 AM

Blog hay =)

Trần Ngọc Maingocmaimt Tuesday, December 29, 2009 3:49:15 AM

rất hay..!!!

Unregistered user Wednesday, January 27, 2010 5:44:50 AM

Phan Hạ Mai writes: Yêu nhạc Trịnh vì nghe lời nhạc và giai điệu thì dễ. Còn yêu nhạc Trịnh vì lịch sử của Trịnh thật không dễ chút nào. Nhạc Trịnh có hồn, vì Trịnh trải tâm hồn mình vào nhạc. Nhưng tôi biết câu chuyện đằng sau bài hát là để cho biết thôi, còn nghe mà thấm thía câu chuyện đó thì tôi không còn thấy hay nữa. Nếu tình cảm Trịnh gửi vào bài hát rộng như mặt hồ, có lẽ tôi chỉ xin san sẻ lớp sương mỏng ban sáng trên mặt hồ đó, còn khối nước bên dưới tay người không ôm hết được. Nhưng dù sao cũng tạ ơn đời vì đã cưu mang một tâm hồn như Trịnh. Cám ơn anh Thanh nhé!

Unregistered user Friday, May 14, 2010 2:01:17 PM

chuot cong writes: Vào blog làm tâm hồn thanh tịnh quá. Nghe Ngọc Lan hát Diễm Xưa gợi một nỗi nhớ da diếc....

linolero Friday, August 13, 2010 12:16:46 PM

Ko biet ban nay phai o Hue ko, thay blog hinh nen la cau Trang Tien.

Minh dang sao chep lau lai blog nay va tao trang weboffline o nha de xem.

Cam on ban nhieu.

Write a comment

New comments have been disabled for this post.