Skip navigation.

Log in | Sign up

Posts tagged with "So quen cam xuc"

Mẹ em

Mẹ em của những năm em chưa sinh ra chỉ biếtđến chợ Đông Ba, sáng chợ chiều chợ, ngày nớ ông bà ngoại mất sớm khi mẹ còn là cô gái 12 tuổi và cậu út chỉ mới lên 3. Mẹ phải thôi không đi học lớp ngày phải học lớp đêm để có thời gian ra chợ buôn bán kiếm tiền nuôi mấy cậu mấy dì. Ngày đó mẹ em là tiểu thương chợ Đông Ba, là cô chủ của một tiệm tạp hóa xinh xinh với đầy đủ các thứ nên chi được gọi là tạp hóa. Mẹ em không được may mắn như các bà mẹ khác là được học đến Đại Học, để trở thành cán bộ công nhân viên Nhà nước, để trở thành kỹ sư bác sĩ hay cô giáo hay là cái chi chi đại loại là công nhân viên chức.

Mẹ em của những năm 80 sau ngày em sinh ra là những chuyến xe Huế-Sài Gòn, Sài Gòn –Huế, những chuyến xe mà đôi khi em nghĩ đó là những chuyến chuyến xe chở chị em em tới bến bờ tương lai. Những chuyến xe ngày đó nếu ai một lần đi chắc chắn sẽ biết được là lam lũ là nhọc nhằn cỡ nào. Xe đi từ Huế vào Sài Gòn mất ít nhất hai ngày một đêm, chiếc xe chật chội với số người lúc mô cũng nhiều hơn số chỗ quy định cho xe. Rứa đó, bao nhiêu con người chen lấn nhau trên xe. Những con người này chắc ai cũng như mẹ em, cũng lo kiếm từng miếng cơm manh áo cho gia đình và cũng có những người đi chơi (nhưng có lẽ thời nớ hiếm người có điều kiện đi chơi lắm).

Mẹ của em những năm 90 cũng là những chuyến đi Huế - Sài Gòn nhưng không còn là những chuyến xe mà là những chuyến tàu. Tàu thì có tàu Thống Nhất nối liền Hà Nội –Sài Gòn, tàu liên hiệp nối liền Huế - Sài Gòn. Tàu Thống Nhất thì đắt tiền hơn vì đi nhanh hơn một tí, mà mẹ thì làm chi dám bỏ tiền để đi tàu đắt tiền rứa là đi tàu Liên Hiệp thôi. Cái tàu ni sinh viên tụi em hồi nớ toàn gọi là tàu « lịch sự » vì tới ga mô cũng nhường tàu khác , chính vì rứa khi mô cũng ì à ì ạch lẹt đẹt tới sau mặc dù đi trước.

Mẹ của em những năm 2000 không còn xuôi ngược trên những chuyến tàu chuyến xe nữa mà vẫn xuôi ngược trên dòng đời, trong bộ bề lo toan cơm áo gạo tiền. công việc của mẹ không còn là những chuyến đi Huế - Sài Gòn nữa mà là những chuỗi ngày rong ruổi trên đường phố Sài Gòn đầy nắng bụi.

Mẹ em, từ ngày chị em em đi học xa nhà, không còn lạc hậu nữa, mẹ em đã biết tới máy vi tính, biết tới internet, biết tới email, chat và bây giờ còn biết tới blog nữa.Hồi đầu thì mỗi lần chat với mẹ em nói cả chục câu mà mẹ mới gõ được vài ba dòng, bây chừ tốc độ gõ máy tính của mẹ không kém chi em, nhiều khi còn nói « răng con chat chậm rứa ? » Lúc trước chat với em mẹ có đời mô biết tới mấy cái biểu tượng diễn tả cảm xúc mô, rứa mà bây chừ mẹ muốn con gái biết mẹ đang cười thì cứ như ri, muốn cho con gái biết mẹ đang xị mặt thì như ri , muốn hun con gái chụt chụt thì mẹ lại như ri … . Rứa đó, mẹ em ngày một tiến bộ và mẹ thì lúc mô cũng yêu đời và luôn bảo voái mấy o con gái rằng « các con vui là mẹ vui, các con hạnh phúc là mẹ hạnh phúc rồi ». Mẹ làm em đi từ ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác, nhận được invitation của mẹ trong 360°, em cứ tủm tỉm cười khúc khích « mẹ bây giờ cũng blog nữa » thât ra mẹ tạo blog không phải để viết blog mà để muốn xem mấy o con gái mình viết chi trên cái blog ni.

Mẹ của em là rứa đó, khi mô cũng yêu đời, khi mô cũng lạc quan và khi mô cũng muốn học hỏi thêm nhiều thứ nữa mặc dù bây giờ tuổi mẹ cũng gần 60.

Thư viết mùa Vu Lan



Đã lâu lắm rồi con mới có dịp lang thang ngắm trăng ngắm sao, trăng đêm nay tuy chưa tròn nhưng mà trong xanh quá, bầu trời thì đầy sao 'chắc là mai nắng to lắm đây'. Nhìn thấy trăng sắp tròn lại hướng về phía đông nên mới nhớ ra sắp đến Vu Lan rồi.
Từ ngày qua đây con chẳng còn nhớ đến ngày âm lịch. Vì không có lịc âm nên con chẳng để ý , vô tâm quá phải không mẹ ???


Chợt nhớ sắp đến ngày Vu Lan nên hôm nay vừa vê đến nhà con liền bật máy vi tính lên nghe những bài nhạc đạo mà con đã từng được nghe từ thời còn đi sinh hoạt trong Gia Đình Phật Tử.

"Hôm nay rằm tháng bảy theo mẹ em lễ chùa, trong lòng rộn xôn xao, bao nhiều lời khấn nguyện, kinh cầu nguyện lên cao. Lời kinh như khẽ nhắc Vu Lan mùa hiếu hạnh, em nỡ đành quên sao..."


Đoạn ca khúc ni làm con nhớ mẹ, nhớ nhà, nhớ Thành Nội và mong được đắm mình trong không khí lễ hội Vu Lan, hình ảnh của đêm cúng dường ánh sáng, hình ảnh mỗi đoàn sinh GĐPT Thành Nội với ngọn nến cháy sáng trong tay thành tâm cầu nguyện cho ông bà cha mẹ, cho những người thương yêu lại về trong con. Những gương mặt rạng ngời hạnh phúc vì còn có diễm phúc cài lên ngực đóa hồng đỏ thắm như vẫn còn đâu đây, gần, gần lắm! Trong niềm vui sướng được cài lên mình đóa hông đỏ thắm con thật sự cảm thông và thấm thía với “tâm sự người cài hoa trắng qua ánh mắt buồn của họ:

“Mẹ hiền ơi! Mùa Vu Lan đã về rồi, người ta đang say cùng đời, hoa hồng đỏ thắm trên môi. Còn mình con, lang thang nhặt cành hoa trắng, nghe cay đắng tìm về trong hồn, đời mất vui khi mẹ chẳng còn.”


Nhớ hồi bé cứ đến mùa Vu Lan mấy chị em con lại kéo nhau đi chùa, đi chùa để được cài một đoá hồng đỏ thắm, để biết được rằng mình vẫn còn có diễm phúc có đấng sinh thành trên đời và niềm xúc cảm dâng lên mỗi khi được nghe bài hát Bông Hồng Cài Áo của nhạc sĩ Phạm Thế Mỹ:

“Một bông hồng cho anh,một bông hồng cho em và một bông hồng cho những ai, cho những ai đang còn mẹ, đang còn mẹ để lòng vui sướng hơn...Rồi một chiều nào đó con về nhìn mẹ yêu nhìn thật lâu rồi nói nói với mẹ rằng: Mẹ ơi, mẹ có biết hay không? Biết gì? Biết là con thương mẹ không?”.


Con còn nhớ đã từng trân trọng nâng niu như thế nào những đóa hồng đỏ thắm được xếp thật khéo léo từ những mãnh vải nhỏ, con đã cất chúng thiệt kỹ vào chiếc hộp nho nhỏ của mình, mỗi lần nhìn vào đó con lại tự nhủ “Ta trân quý những đóa hồng bằng vải ni cũng là ta đang trân quý những tháng ngày hạnh phúc bên ba bên mẹ bên chị bên em...”


Mẹ ơi! Mùa Vu Lan sắp về rồi, con mong chi mình có thể được ở bên cạnh mẹ, được nũng nịu cùng mẹ. Mẹ biết không đã từ lâu con mất đi cái cảm giác ấm cúng cùng ba mẹ và mấy em bên mâm cơm chiều. Cuộc sống ở đây đã ít nhiều làm con thay đổi, biết bao phiền muộn cứ vây lấy con, biết bao lo âu trong cuộc sống đời thường đã làm con mệt mỏi. Lắm lúc chỉ muốn buông xuôi tất cả, mặc cho số phận...Nhưng con lại nghĩ đến ba mẹ, nghĩ đến các em, đến bạn bè, nhũng người vẫn luôn mong cho con được hạnh phúc và bình yên, con lại gồng mình đứng dậy và tự nhủ rằng phải vượt qua tất cả để có thể là con của ngày nào vẫn hồn nhiên vui tươi và yêu đời.


Con nhớ Huế, nhớ ba mẹ, nhớ mấy đứa em và nhớ cả Sài Gòn nữa...


Hẹn ngày gặp lại những gì thân thương nhất...


Thương nhớ đến quay quắt lòng...

Con của mẹ



Ngay ve

Ngày về...không xa...
Ngày em trở về. Sài Gòn sẽ bình yên với những cơn mưa chiều và dòng người bất tận. Sẽ đến quán cũ một mình, nghe lại đĩa nhạc quen, nỗi nhớ dai dẳng chốn này trong những ngày ở đất nước xa lạ sẽ dịu đi. Sẽ nhận ra mình không còn trẻ nữa, bởi đã thấy đủ đầy chỉ với những kỷ niệm cũ. Sẽ không gọi cho bạn bè vì tụi nó bận bịu lắm, nào chồng nào con, nào công việc, nhưng bạn bè vẫn hiển hiện trong mỗi góc phố, hàng quán, và bài hát mà em lắng nghe nơi chốn cũ.

Ngày về sẽ lang thang khu Đồng Khởi, sẽ ghé qua KHXHNV, sẽ ngồi ở một góc nào đó trên con đýờng Hàn Thuyên ngắm từng đôi sánh býớc bên nhau. Sẽ đứng trýớc cổng số 10 Đinh Tiên Hoàng ngắm mấy hàng ghế đã đã từng một thời mòn đũng quần, sẽ tìm lại hình ảnh của mình nững ngày ngây ngô thõ dại nõi đây. Thấy thân góc cây ngọc lan thân quen ngay căn tin (không biết giờ có còn nữa không ?).

Ngày em trở về. Huế sẽ dang tay đón chào ngýời con xa xứ bấy lâu. Dòng Hýõng vẫn sẽ chảy nhý mọi khi, núi Ngự thông vẫn reo nhý muôn thýở, Thiên An vẫn ngày ngày chứng kiến những hò hẹn của đôi lứa yêu nhau, và tiếng chuông Thiên Mụ vẫn mãi ngân xa...

Ngày em trở về, 40 Đinh Tiên Hoàng sẽ đón em với gốc bàng trýớc ngõ, với căn gác cũ thân quen, nõi mấy chị em em đã có những kỷ niệm êm đềm bên nhau.

Ngày em trở về, sẽ không còn vòng tay nội ôm cháu vào lòng nữa tuy biết chắc chắnmột điều rằng vẫn còn đó hàng hiên với góc đào gốc ổi, với đụn rõm, tiếng chó sủa và bầy gà trong sân...

Tự dưng lại nhớ tới những ngýời bạn hay hỏi sau này học xong có về không ? Em vẫn thýờng trả lời "Về chứ ở lại làm chi" vậy mà đến giờ này vẫn cón lang thang mãi. Bỗng nhiên thấy nhớ nhà kinh khủng. Cho dù có đi đâu, em vẫn biết mình sẽ quay về, giống như không thể thất lạc một phần linh hồn...

Banh Chung, Banh tet don Tet

Da hoan thanh 4 cai banh chung, 1 don banh tet. Muon goi them nua nhung ma khong co noi de nau nen chi goi chung no thoi.
Photobucket

Entry for January 07, 2009

Them mot vai hinh anh tuyet o Marseille

Photobucket
Photobucket

Entry for January 07, 2009

Không biết sau bao nhiêu năm marseille mới có tuyết rơi như ri, nhưng đây là lần đầu mình chứng kiến tuyết rơi ở Marseille sau hơn bốn năm sống ở đây. Sáng dậy sớm đi học nhìn ra cửa sổ thấy một màu trắng xóa, thì ra là tuyết rơi,"chao chuyện là đây hè" rứa là la to lên "tuyết rơi rồi!". Trong bụng cứ nghĩ "chao giá như không phải đi học thì sx đi ra công viên chơi tuyết cho đỡ thèm.". Ra tới trạm bus không có bus, ráng lết bộ tới metro cũng không có metro luôn... Tụ dưng lại nhớ tới những ngay mưa lũ ở Huế, hồi còn đi học cứ mong có lụt để đi lội lụt và được nghỉ học, chừ ở đây có tuyết cũng đi lội tuyết và cũng được nghỉ học.
Marseille có tuyết rơi là chuyện lạ chuyện hiếm, mà tuyết rơi nhiều và kéo dài như ri chác càng hiếm hơn, nóng lòng đọc tin xem họ nói đã từ mấy năm mới có tuyết như ri. Người dân Marseille không quen sống với tuyết nên chi mới có tuyết rơi một cái là mọi thứ xáo trộn, bus metro và thậm chí train cũng không có luôn. Autoroute thì bì chặn lại không được lưu thông. Nói chung là giao thông nghẽn tắt. Chỉ có đám con nít là vui thôi vì được nghịch tuyết và mình cũng cảm thấy có chi đó vui vui khi thấy tuyết rơi nhu ri, nhưng tiếc là không ra ngoai chơi được vì không có ai chịu đi cùng, ra chơi một mình họ tưởng mình không bình thường, hehehe. Thôi thì đành ngồi ngắm từ trong nhà ngắm ra vậy.
Sáng ra khỏi nhà cũng tranh thủ cầm máy ảnh theo nên chụp được vài tấm nhưng không đẹp lắm vì tay xách nách mang.

Hình ni chụp lúc mới ngủ dậy

Photobucket Photobucket

Trến đường lang thang từ métro về nhà

Photobucket

Mỗi ngày đón bus ở đây



Photobucket
Đường xá lúc có tuyết mà có xe cộ qua lại là hắn ri đây, nhớp kinh khủng!


Photobucket
Mấy đứ nhóc tranh thủ nghịch tuyết (chụp từ trên nhà chụp xuống)


Photobucket
Và sau chưa đầy một tiếng đồng hồ tuyết đã dày như ri!

Entry for December 31, 2008

Con 10 phut nua thoi la buoc qua nam moi 2009, trong gio phut nay day moi cam xuc lan lon, va thoi gian thi lai khong cho phep nen khong viet duoc chi nhieu. Mong cho nhung nguoi than va ban be mot nam moi hanh phuc, thanh cong. Mong cho minh mot nam moi se co mot thay doi dang ke!

BONNE ANNEE 2009

Entry for December 06, 2008



Photobucket
Sáng thứ bảy dậy sớm hơn thường lệ vì hôm qua đã nhận lời với người ta, mặc dù biết trước là chỉ làm trong 15-20 phút, trong khi thời gian chuẩn bị từ nhà tới đó rồi từ đó về nhà sẽ hơn một tiếng đồng hồ nhưng vẫn nhận lời. Nhận lời vì muốn có cớ dậy sớm, muốn tranh thủ ngắm nghía phố xá ngày cuối tuần. Rứa là trước khi đi không quên cầm theo máy ảnh để chụp vài « pô ». Theo dự báo thời tiết thì hôm ni là một ngày hứa hẹn đầy nắng, sưởi ấm một ngày đông. Bước ra khỏi nhà, cảm giác dễ chịu chi mô, hít thở không khí trong lành một sớm thứ bảy đầy nắng. Ra tới trạm bus, đường xá còn vắng tanh chỉ lưa thưa mấy chiếc ô tô chạy qua chạy lại. Một người đợi bus cùng.

Photobucket


Xong việc lang thang công viên Borély bắt gặp một số hình ảnh rất đời thường, rất dễ thương, một cụ già ngồi đọc sách dưới nắng, hai vợ chồng trẻ vừa chạy bộ vừa đẩy xe em bé, coi như đứa nhóc cũng được chạy bộ cùng bố mẹ, và cả hình ảnh một ông bô trẻ một mình địu con lang thang ngắm trời mây. Và ta cũng đã bắt gặp hình những hình ảnh cuồi thu đầu đông, thu đã qua nhường chỗ cho mùa đông rứa mà vẫn còn chút chi đó luyến tiếc

Photobucket

Chiếc lá cuối cùng

Photobucket

Đang là mùa đông nhưng vẫn sắc xanh mùa xuân và chiếc lá vàng cuối thu:


Photobucket

Đang lơ ngơ cùng cây cỏ bỗng dưng bên tai văng vẳng tiếng gà gáy sáng, tiếng chim gù trong gió. và đây hình ảnh bầy gà đang kiếm ăn:

Photobucket


Và đây bầy Thiên Nga đang tung tăng trong mọt sáng mùa đông đầy nắng:

Photobucket


Cuối cùng là hình ảnh mùa đông với cây cối trơ trụi lá

Photobucket

Trên đường về bắt gặp hình ảnh ni từ trước chừ không thấy, không biết là do mình không để ý hay do trước đây chưa có:



Photobucket


Xong một buổi sáng thứ bảy lang thang, cảm giác dễ chịu và thoải mái lắm, bất đầu cho một weekend chiến đấu với bài vở!



BONNE SEMAINE A VOUS TOUS!
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31