Skip navigation.

Bao giờ...

TRời và Đất gặp nhau?

STICKY POST

Home again.

,



Bắt đầu viết ở một ngôi nhà mới, song song với
http://my.opera.com/Nghecon18 Nhưng cũng không hẳn là bỏ đi cái nhà kia nhé, vẫn post mỗi cái nó có một ý nghĩa khác nhau, thú thật là mình có đến cả ... lô blog :D.

Thế nên là tạm thời sẽ hoan nghênh mọi người đến với blog Nghé bằng cái tên Diệp Thanh nhé. Tớ rất thích cái bút danh này nên sẽ dùng luôn và chắc sẽ còn dùng nhiều. Hi vọng người ta sẽ nhớ đến tớ khi nhắc đến cái tên này. Trước giờ vấn nghĩ rằng khái niệm blog là để chủ nhà có thể viết thỏa thích những gì mà mình thích chứ không phải là viết cho người khác đọc. Nhưng viết blog lại là một dạng chia sẻ, vì thế tớ vẫn viết, vẫn đọc và vẫn chia sẻ cùng mọi người.

Oài, bắt đầu thôi. :yes:

http://diepthanh.com

Tiệc cưới

, ,

Hôm qua chỉ là tiệc cưới thôi nên vẫn còn cả một ngày dài là ngày mai, giờ lại chỉ ước nhắm mắt ngủ 1 giấc là cưới xin lằng ngoằng xong hết cho đỡ mệt, nếu được tự làm chủ và tổ chức 1 đám cưới thì chắc sẽ không phiền phức như bây giờ.

Opera nhà mình hôm đấy chỉ có Khánh râu, Nam$ và bạn Phạm Lâm, ngồi chưa đủ mâm nhỉ, đứng cạnh tớ là em gái nhé :D, hôm nay đưa ảnh cho người khác xem mọi người lại cứ tưởng bạn Nâm dẫn bồ đi cùng, keke. Đặc điểm nhận dạng của bác Nam Khánh nhà ta cũng hơi khác người =)).

Thiệp mời

,



:">

Ảnh hậu trường Ăn hỏi 18/11

, ,

Nhắng nha nhắng nhít :D

Khi lấy chàng 25, 26

,

Tập 25. VÌ SAO ANH LẤY EM

Khi mới được chàng yêu, mình đã hỏi:
- Vì sao anh yêu em?
- Anh cũng chẳng biết.
- Chẳng biết thì lao tâm khổ tứ làm gì? Sống không có mục đích à?
- Anh cũng không biết.

Lúc tán tỉnh nhau ai chẳng đẹp. Mọi ấn tượng trong lòng đều có gắn đá kim cương hết cả. Đến luôn câu hỏi thách thức chàng cũng chỉ gãi đầu gãi tai. Chàng nhẫn nhịn, hiền lành và chỉ biết cười xí xóa.
Thế rồi lấy nhau, cho dù vì mục đích gì đi nữa, cho dù vì tác động bên ngoài như thế nào chăng nữa, cho dù yêu hay như thế nào đi chăng nữa, mình vẫn hỏi:
- Vì sao anh lấy em?
Lần thứ nhất hỏi, lúc ấy là khi chàng bảo:
- Em à, mẹ đi xem ngày rồi đấy. Mẹ bảo tháng 11 này chúng mình sẽ cưới. Em thấy hay không?
- Lạ kỳ chưa, bên họ nhà anh lại có người mới mất à?
- Đâu, có ai mất đâu.
- Thế sao mẹ lại cho cưới?
- Em nhớ dai thế, anh cũng chịu. Thầy bây giờ lại nói khác. Thôi mà, anh không lấy em là anh cũng chẳng lấy ai đâu. Em đừng như thế, anh chết đấy.
- Vậy thì ... anh chết đi.
Chàng ngồi thụp xuống, cái mặt nhăn nhúm như bị cói gặp trời mưa. Mình ức, sau một năm rồi vẫn ức, nhưng nhìn chàng cũng thấy động lòng. Mình ngồi xuống cỏ cạnh chàng và hỏi: "Vì sao anh lấy em?".
Chàng lặng lẽ nhìn xuống đất, nhổ cỏ. Đám cỏ vô tội cứ bị phạt dần theo tay chàng. Kiểu này sáng mai Công ty Công viên cây xanh phải trồng cây khác đến phát ốm đây. Chàng lí nhí trong miệng: "Vì anh yêu em".

...

Lần thứ hai mình hỏi khi hai đứa cãi nhau vì tiền: Lại là tiền. Đồng tiền bát gạo thường không đi sóng đôi với tình yêu, trách nhiệm vợ chồng hay cái gì lãng mạn đại loại khác. Nhưng không có nó, chắc chắn không có những thứ kia bền lâu. Lương nhân viên ít ỏi của mình không đủ gánh lấy cái thúng đựng sự sống của hai đứa. Những kế hoạch, dự định và lo toan của chàng đều được xếp vào vòng bí mật. Chẳng đưa cho vợ đồng nào nhưng cũng chẳng nói rõ cho nhau hiểu là vì sao. Hỡi thế giới đàn ông, ai chẳng biết lúc nào các anh cũng cho rằng mình là người làm việc trọng đại, tốt hơn hết phụ nữ không nên dính vào. Nhưng đôi khi cùng đắp chung một cái chăn thì cũng nên tâm sự với nhau một tí. Âu cũng là tỏ sự tin tưởng và cần nhau.
- Anh, hôm nay có bao nhiêu tiền em dồn hết để nộp tiền ăn cho mẹ rồi. Mai đi làm em còn đúng 50. 000 đồng trong ví.
- Em đúng thật là...
"chẹp!" chàng nhăn mặt tỏ ý khó chịu, bất đồng, không cảm thông hay giải quyết vấn đề. Chàng nhăn nhó qua từng câu nói:

Read more...

Khi lấy chàng T22, 23, 24

,

Tập 22: Liên hiệp hội phụ nữ... đi đẻ

Số bà bầu kín đặc mấy phòng chờ đẻ đến tối cũng vắng hẳn. Giờ mỗi giường chỉ còn hai người, tráo đầu đuôi cũng có thể nằm nghỉ tí rồi. Có lẽ ngày xưa mọi người bảo mình cái miệng to hơn cái mặt chăng, mà tính đến 7g tối mình đã quen sạch cả bốn phòng chờ. Hình như nỗi cô đơn và sợ hãi khiến các bà bầu dễ thân thiết nhau hơn. Khoác tay nhau đi lại khệ nệ trong hành lang vẫn còn vẳng tiếng khóc của trẻ và tiếng hét của một ai đó đang cố rặn. Những lời thì thầm rủ nhau trốn phòng chờ đẻ ra cổng tranh thủ gội đầu. Đâu đó có bà bầu không ăn được món nọ thì đổi món kia cho bà bầu khác rồi cùng cười. Thi thoảng các y tá cũng nhắc nhở không được ăn đồ khó tiêu như trứng, cơm rang ... để nhỡ đâu phải mổ đẻ lúc gây mê thức ăn dễ sộc lên thực quản, dễ sặc mà chết. Ai cũng vâng dạ răm rắp nghe theo.

Ở đây không có tiếng nói của thời trang, ai cũng rũ rượi trong bộ đồng phục nát bét nhàu nhĩ của viện. Hoa lá cành trên vải không còn nhìn rõ nữa. Áo buộc bằng dây nhưng có cái dây cũng không còn. Váy là hình chữ nhật cuốn tròn và có dây rút, bà nào vớ nhầm thì dây rút cũng thiếu, đành báo với người nhà cho mượn cái kim băng. Mọi giày dép của bầu bị bỏ lại ngoài cửa, có mấy đôi dép lê tự bao giờ trở thành của chung. Ai leo lên giường thì mất dép. Đầu tóc ai cũng bù xù. Mà lạ thật, biết bao nhiêu con người đấy, chẳng thấy ai chải đầu làm đẹp.
Đêm thức nhất không thể ngủ được, hình như ai cũng vậy thì phải. Đèn thắp sáng trưng. Ngoài ô cửa sổ, người nhà của các nạn nhân đi đẻ vẫn ồn ã chuyện trò hoặc chới với căn dặn. Trong này, hành lang tiếng lết dép của các bà bầu đi lại, tiếng trẻ khóc ré lên mỗi lần xuất xưởng. Tiếng bà bầu ỉ ê rên rỉ hay khóc thét nghe miết cũng thành quen. Thi thoảng tiếng dụng cụ y tế loảng xoảng trên chiếc xe kéo bằng inox đánh rầm một cái khi cô y tá kéo xe qua một khe hở gạch. Cứ hai tiếng một lần, hai cô xinh xinh thực tập viên đi nghe tim thai các bà mẹ. Vậy là 3g sáng cũng như 3g chiều mà thôi. Ở đây, không có ngày và đêm.

Read more...

Download Opera, the fastest and most secure browser
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30