Khi lấy chàng T16, T17
Monday, 16. November 2009, 03:36:59
Các cụ vẫn có câu: “Lên voi xuống chó” nhưng chưa lần nào được lên voi thì mình đã phải xuống chó rồi. Nói vậy có khi là bạc miệng, nặng lời quá với cuộc sống mà người ngoài nhiều khi nhìn vào và nói: “Còn tốt chán!”, song đúng là có những giai đoạn mình cảm thấy bí bách đến vô cùng. Chán ngán chỉ muốn nằm xuống, mặc kệ tất cả để buông xuôi.
Lấy chàng, tình yêu trong sáng bắt đầu được dán đè lên bởi những hóa đơn thanh toán, bởi những hớt hải lo đóng tiền ăn cho kịp dù chưa được lĩnh lương hay khoản nào đó hay ho.
Lấy mình, chàng bắt đầu nghỉ việc ở Xuất nhập khẩu Đà Nẵng. Chàng tự ái sếp thì phải. Đàn ông hay thật, tinh thần bất khuất tự cường muôn năm. Tinh thần ấy thường được lên cao khi không còn nhìn thấy mấy cái nồi trong bếp của vợ. Tinh thần chưa bị đói bữa nào thì chưa hết bất khuất đâu. Chàng bắt đầu cà phê sáng với bạn bè và tham dự cơn lốc của chứng khoán trong những ngày bong bóng lúc nào tivi cũng cảnh báo là sắp vỡ. Còn mình, tối đến là ngồi ngẩn ngơ xem còn bao tiền trong nhà và phải chi tiêu những khoản gì đây.
- Em chẳng biết cái gì cả. Bây giờ á, ngoài sàn đến cả bà đi bán rau cũng nghỉ buổi chợ để tham gia cơ mà. Các bà ấy không biết khai trên tờ lệnh còn phải nhờ người viết hộ mà vẫn xây được nhà to đấy.
- Em chả biết, nửa năm trước em có chơi chung với cái Thạch. Từ 20 triệu, chẳng hiểu làm sao em chỉ còn 6 triệu. Ngẩn ngơ cả người! Biết thế đắp vào người cho nó bổ béo. Em hết yêu chứng khoán rồi.
- Tại em ngu nên mới thế ấy chứ. Lại tin bạn nữa. Riêng anh á, chỉ trong một tháng thôi, anh sẽ sắm cho em con tay ga là ít. Miễn là giờ em đưa thêm tiền đây cho anh. Tầm này mới trúng này.
- Chả cần. Em còn phải sinh con, còn phải có tiền dự phòng trong nhà. Công việc của em biết đến bao giờ mới được tăng lương nên chả có khoản nào nữa đâu.














