Viết về Biển - Bờ (Đinh Thu Hiền)
Tuesday, 20. October 2009, 17:05:44
Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ
Là nồng nàn hôn cát đâu anh!
Vâng em hiểu ngoài khơi vừa ngập gió
Đưa sóng vào rồi đẩy sóng xa thêm...
Trước biển, vạn vật đều trở nên cô đơn và lạc lõng. Cát bởi mềm mại quá nên nụ hôn của Sóng trở thành hờ hững? Sóng lại quá vội vàng bởi sợ lỡ cuộc chơi nên cái hôn cũng chẳng đắm say mà chỉ là qua loa lấy lệ. Bờ cát đó cũng biết Gió ở đằng xa kia sao đầy cám dỗ, bởi bờ cũng biết vòng tay của bờ chẳng thể ôm nổi sóng nên chỉ tự thầm nhủ với mình, đâu đó vẫn còn có những lúc sóng về bên Bờ. Đơn thuần thế thôi.
Không có nghĩa những con tàu đêm đêm
Chưa ngủ bởi hải đăng còn thao thức
Thăm thẳm giữa đại dương màu mực
Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu?
Thế mà chút ít đó cũng dường như chỉ là Ngộ nhận? Tự dỗ và cố ép mình vào ảo tưởng về một tình yêu mong manh đến vô cùng. Hải Đăng đâu phải vì một thân tầu mà chiếu sáng? Hải Đăng chẳng phải như mặt trời cho đến tận cùng ánh sáng của mình tới tất cả hay sao. Nhưng ngược lại, nếu chẳng có thứ ánh sáng mong manh ấy, liệu thân tầu kia sẽ ra sao giữa biển đêm mịt mùng nhường ấy!?
Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc.
Mai sóng lại về thôi, mỏi mòn và nặng nhọc
Thở cạnh bờ trong giấc ngủ vô tâm!
Bờ biết, khi mỏi rồi sóng sẽ dừng chân, nhẹ lê bước để trở về bên Cát, Sóng lúc đó chẳng thể còn nổi sức mà ồn ào khoe mình vạm vỡ, chỉ đơn thuần tìm bến đỗ nghỉ chân, Sóng có biết cả đời mình câm nín, Bờ mòn mỏi ngóng trông Sóng về?
Hoàng hôn ơi! Sao mắt bờ quầng thâm?
Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng!
Phiêu du mãi để con thuyền khô đắng
Sóng có bao giờ yên lặng đâu, bờ yêu!
Cồn cào tiếng Sóng có bao giờ lặng?, Sóng dâng cả tuổi trẻ của mình lang bạt với đại dương xa xôi. Với Gió, với Sao với những thứ ngoài tầm với của Bờ Cát. Còn Bờ lại chỉ vì một lời hứa mà đánh mất cả tuổi xuân của mình, mặc cho nước mắt hàng đêm, mặc cho Sóng cứ vô tình như thế. Bờ dường như vẫn chỉ dõi theo một mình Sóng mà thôi.
Đại dương xa, gió rủ rỉ rất nhiều
Sao tiếng thở từ ban chiều vọng lại?
Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng nói
"Yêu rất nhiều" là cho cả bờ đâu
Đại dương kia mênh mông như dường thế, Sóng có nghe thấy mong manh tiếng thở dài mệt mỏi của Bờ chăng? Sóng dối lừa? hay sóng vô tâm? Sóng yêu lang bạt hay trái tim nhiều ngăn quá. Để lại Bờ héo mòn vì chờ đợi với chỉ một niềm tin và kỉ niệm đã cũ. Sóng có chăng vẫn nói yêu Bờ đó? nhưng có trọn vẹn không hay chỉ hờ trên môi? để rồi khi Gió đến với những đam mê ngoài xa kia lại được khơi gợi, Sóng trở về với đúng là mình. Tự do và phiêu du. Cuốn theo với Gió với tất cả sức mạnh và lòng kiêu hãnh vốn có.
Ở lại đâu đó chỉ là lời thì thầm khe khẽ của người yêu kẻ lãng du, dẫu biết hạnh phúc sẽ chỉ thoáng quá phút chốc rồi lại chìm trong lạnh lẽo, nhưng vẫn cứ yêu và chờ đợi, có bởi lẽ đó đã là thiên chất mà người phụ nữ phải mang? Biết rằng môi biển đắng nhưng vẫn muốn đặt lên đó một nụ hôn.
Diepthanh







![Lix [mãi mãi và thức tỉnh] Lix photo](http://static03.myopera.com/upic/pool1/nE/z+o/_lvto0QcHfs2D1duxga+bQ/349042_m.jpg)










