Skip navigation.

Posts tagged with "Story"

Vị ngọt của cà phê muối






Anh gặp cô trong một bữa tiệc. Cô nổi bật giữa đám đông. Rất nhiều ánh mắt trìu mến và ngưỡng mộ hướng về phía cô, rất nhiều lời có cánh vây quanh cô. Trong khi, anh chỉ là một người đàn ông bình thường...

Cuối bữa tiệc, anh ngỏ ý mời cô đi uống cà phê. Cô rất ngạc nhiên, nhưng trước vẻ lịch thiệp của anh, cô nhận lời.

Họ ngồi trong một quán cà phê nhỏ. Anh, dường như quá căng thẳng, đến chẳng nói được điều gì. Còn cô, cảm thấy không được thoải mái, đang nghĩ sẽ đề nghị anh đưa về.

Bất chợt anh gọi người phục vụ: "Làm ơn cho tôi chút muối, tôi muốn dùng cà phê với muối!". Lời đề nghị của anh làm mọi người xung quanh chú ý, mọi ánh mắt đổ dồn về phía anh, ngạc nhiên và giễu cợt. Gương mặt anh chuyển sang màu đỏ. Tuy thế, khi người phục vụ mang muối tới, anh vẫn dùng muỗng để lấy một chút muối bỏ vào ly cà phê của mình, và uống.

Cô tò mò hỏi anh: "Vì sao anh lại có sở thích này?". Anh giải thích: "Khi còn nhỏ, tôi sống gần biển. Tôi rất thích chơi ở biển. Tôi có thể cảm thấy vị của biển - mặn và đắng, giống như vị cà phê có muối. Giờ đây, mỗi lần uống cà phê, tôi đều bỏ muối. Tôi thường nhớ về tuổi thơ của mình, nhớ về quê hương. Tôi rất nhớ quê hương, nhớ cha mẹ tôi, họ vẫn còn sống ở nơi đó".

Cô nhìn thấy có những giọt nước mắt trên gương mặt anh, khi anh đang nói. Cô cảm nhận rõ sự xúc động từ sâu trong trái tim anh. Một người đàn ông khi phải thốt ra thành lời tình yêu đối với quê hương, chắc phải là một người rất yêu thương và có trách nhiệm với gia đình. Rồi cô cũng bắt đầu nói, về quê nhà xa xôi của cô, về tuổi thơ, về gia đình của cô.

Đó thực sự là một cuộc trò chuyện xúc động, một bước khởi đầu tốt đẹp trong mối quan hệ giữa họ. Và họ tiếp tục hẹn hò. Cô tìm thấy ở anh những gì mình từng mơ ước ở một người đàn ông - một người có đức tính khoan dung, chân tình và chu đáo. Rồi thì, như một câu chuyện tình đẹp: hoàng tử đã cưới người đẹp, họ sống với nhau một cuộc sống hạnh phúc. Cám ơn ly cà phê mặn. Và, mỗi lần pha cà phê cho anh, cô thường bỏ vào chút muối, đúng như anh đã thích.

Sau 40 năm chung sống, anh đã ra đi, để lại cho cô một bức thư: "Em yêu, hãy tha thứ cho anh, tha lỗi cho sự dối trá của anh. Đó là lời nói dối duy nhất mà anh từng nói với em, rằng anh thích cà phê với muối.

Hãy nhớ lại cái lần đầu tiên chúng ta cùng nhau đi uống, em đã rất ngạc nhiên khi thấy anh đòi bỏ muối vào cà phê. Sự thật là anh muốn yêu cầu một chút đường, nhưng có lẽ do quá bối rối, lại nói thành muối. Ngay lúc đó, anh không thể thay đổi. Anh không bao giờ nghĩ điều đó lại chính là tác nhân đầu tiên làm nên mối gắn kết giữa chúng ta.

Nhiều lần, anh đã cố gắng nhưng vẫn không nói ra được với em, nhưng anh quá sợ, vì anh đã hứa không bao giờ nói dối em. Giờ đây anh sắp lìa bỏ cuộc sống rồi, anh không sợ điều gì nữa, và anh phải nói với em một sự thật:

Cà phê pha với muối không phải là thứ đồ uống anh thích từ khi còn nhỏ như đã từng nói với em, lần đầu tiên dùng nó, anh đã rất khó chịu. Nhưng, từ khi có em, anh đã dùng cà phê mặn trong suốt những tháng ngày còn lại của cuộc đời mình. Và, anh chưa bao giờ cảm thấy hối tiếc về những gì anh đã làm để có được em trong cuộc đời này, kể cả việc uống cà phê pha với muối!".

Nước mắt của cô đã làm nhòe hết bức thư.

Sau này, có người đã hỏi cô: "Vị của cà phê với muối như thế nào?" - "Ngọt" - cô không ngần ngại đáp.

Theo P.A

Thanh Niên/Chicken Soup

Cà phê hay cam vắt?






Có lẽ chuyện của tôi với Đông cũng giống như ly cà phê kia, nếu đã không thích mà cứ cố uống thì chỉ càng cảm thấy đắng mà thôi

1. Ngày sinh nhật lần thứ 24, tôi - một cô gái bướng bỉnh trong mắt mọi người - bỗng thấy mình lẻ loi. Bạn bè cùng lứa hầu hết đã xây dựng gia đình, thậm chí có người đã sinh con. Duy chỉ có tôi vẫn sớm tối đi về một mình. Đôi lúc tôi tự an ủi rằng như thế càng tự do, nhưng cũng chẳng hiếm khi tôi tự thấy tình cảm của mình sao quá đáng thương.

Buổi tối, Thuận rủ đi uống cà phê. Đó là một quán cà phê nhỏ hẹp nhưng dài hun hút. Không có gì đặc biệt khiến người ta chú ý tới cái quán cà phê nhỏ ấy ngoại trừ sự yên tĩnh nhiều khi tới u ám của nó.

Thuận nói với tôi rằng cà phê ở đây rất ngon. Không giống như những nơi khác mua bột cà phê về pha, ở đây, chủ quán tự tay chọn, rang rồi xay cà phê theo một công thức đặc biệt nào đó.

Tôi không sành về cà phê và không quan tâm nhiều tới cái quy trình phức tạp ấy, nhưng cũng thấy thú vị bởi cái cảm giác mình đang thưởng thức một điều đặc biệt nên không mấy khi từ chối theo Thuận tới đây.

Lần đầu tiên đến quán, tôi cũng giả vờ sành điệu kêu một tách cà phê đen. Nhìn tôi nhăn nhó uống Thuận cười lớn mà chê tôi. Thuận gọi cho tôi một ly chanh muối và bảo: "Nếu Ly không thích điều gì thì cũng đừng vì sỹ diện mà cố. Nhất là với những thứ như cà phê, đã không thích thì càng cố càng thấy đắng!".

2. Ba năm trời làm bạn cùng Thuận, hàng trăm lần cùng anh ngồi ở quán cà phê này và đã uống hàng trăm tách cà phê đắng nghét nhưng tôi vẫn chưa một lần nhận ra vị ngọt nơi đầu lưỡi sau mỗi ngụm cà phê. Tôi không nói cho Thuận nghe điều ấy bởi tôi sợ thừa nhận với anh rằng tôi đã sai.

Trước Thuận, tôi luôn là cô gái bướng bỉnh. Tôi không thích Thuận hay bất cứ chàng trai nào nhìn tôi như một kẻ yếu đuối đáng thương. Ngày chia tay với Đông - mối tình đầu của tôi, tôi cũng đã ngồi ở đây với Thuận.
Trong khi anh lặng lẽ nhìn tôi đầy thương cảm thì tôi như muốn nổi khùng lên. Tôi đã quát vào mặt Thuận, tôi yêu cầu anh đừng bao giờ tỏ thái độ thương hại ấy trước mặt tôi. Nhưng ngay cả khi đã chia tay Đông rồi tôi vẫn không thể quên được anh. Trong một góc khuất sâu của trái tim, tôi biết Đông vẫn lặng lẽ sống ở đó và thỉnh thoảng dày vò tôi bởi những ký ức xa xôi.

Tiếng là chia tay nhưng chúng tôi vẫn ngồi chung phòng làm việc, ngày ngày vẫn nhìn thấy nhau và thi thoảng Đông vẫn gửi cho tôi một vài message. Mỗi lần như thế, dù cố gắng không bộc lộ ra nhưng con tim tôi lại leng keng gõ nhịp. Thi thoảng tôi cũng gửi cho Đông một vài email có những lời lẽ đầy kiêu hãnh. Trong thâm tâm tôi biết mình vẫn hy vọng một ngày anh sẽ trở lại.

Tôi quan tâm tới cuộc sống và công việc của Đông. Tôi thấy mình tức tối khi anh bị sếp mắng mỏ, tôi thấy mình mệt nhoài mỗi khi anh phải làm thêm giờ và thấy lòng mình se sắt mỗi khi anh sánh bước cùng cô gái nào đó.

3. Cho đến ngày hôm qua, khi Đông bước đến bên tôi và nhẹ nhàng trao cho tôi tấm thiệp hồng thì tôi gần như ngã quỵ. Tôi đã gượng cười, gượng nói để rồi hết buổi làm việc tôi lao về nhà, úp mặt vào gối mà không thể khóc. Thật lạ lùng là khi người ta quá đớn đau, người ta lại chẳng thể khóc. Chỉ đến khi ngồi trước Thuận, tôi lại mới thấy từng giọt nức nở đang lăn tràn trên gò má.

Thuận ngồi đối diện mắt không nhìn tôi. Anh nhìn chăm chút vào từng giọt cà phê đang tí tách nhỏ xuống. Thuận cũng không lau nước mắt cho tôi, anh để mặc cho tôi tức tưởi mà cũng chẳng hỏi lý do.

Tôi đã khóc thật lâu cho tới lúc dường như không còn nước mắt để khóc thì tôi dừng lại. Lúc ấy Thuận mới kêu cô nhân viên phục vụ lại, anh bảo: "Ly uống nước cam nhé, em đừng uống cà phê nữa, 3 năm uống nó không xúc cảm mà em vẫn chưa chán sao?". Bỗng dưng tôi muốn một lần làm khác những gì mình vẫn thường làm.

Uống hết ly cam vắt vàng óng, dường như chuyện của Đông đã xa quá mất rồi. Có lẽ chuyện của tôi với Đông cũng giống như ly cà phê kia, nếu đã không thích mà cứ cố uống thì chỉ càng cảm thấy đắng mà thôi. Có lẽ Thuận nói đúng, chỉ cần tôi bớt đi một chút bướng bỉnh, tôi sẽ nhận ra nước cam phù hợp với mình hơn cà phê đen.

Nguồn: TGPN


Những con búp bê không lời

Tôi có một người bạn trai, người đã lớn lên cùng tôi. Tên anh ấy là Jin. Tôi luôn coi anh như một người bạn cho đến năm ngoái, khi chúng tôi cùng tham gia buổi đi chơi của câu lạc bộ, tôi nhận ra mình đã yêu anh.

Read more...

Như thể mới ngày hôm qua

Hai kẻ ngốc

Vai chính trong câu chuyện tình yêu này là hai người ngốc. Người con trai ngốc lắm. Ngốc đến nỗi chỉ biết hét lên những câu điên dại. Người con gái cũng ngốc, ngốc đến nỗi chỉ biết nhìn người khác bằng cặp mắt vô hồn rồi cười một cách ngây ngô.

Read more...

December 2009
S M T W T F S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31