Small opening...- Khoa, thứ 7 này mày có rảnh ko? - Thằng bạn gọi tôi
- Có gì ko mậy?
- Bữa đó khai trương shop của tao nè, mày quên hả, lên đây với tụi tao, test head luôn rồi nhậu nhẹt, khà khà!
- Ok, bữa đó tao lên.
Tôi chợt nhớ là có hứa lên CT khai trương cái shop headphone của thằng bạn mà tôi quên bén đi.
- Hia, thứ 7 sinh nhật em, hia mua gì tặng em?
- Bữa đó hia đi CT rồi, sao ko nói sớm, haizz
- Hổng chịu đâu, 8-3 ko tặng quà, sn cũng ko, hứ
- Nói nghe hay ghê, 8-3 tặng cho 1 vườn bông ở sau Tư ko chịu lấy mà còn nói, mà sinh nhật gì ngay 9-3, lời quá còn gì.
- Xí, vườn bông của Tư, chứ phải của hia đâu mà nói, ko biết, hia đi CT mua quà về cho em.
- Hên xui, hì hì.
Tối đến nó nhắn tin nhắc mình: Hia nhớ mua nghe, nghe, ko có thì biết tay em
- Lỡ hổng mua thì sau

- Em nhổ hết râu hia, há há
Thứ 7, test vài cái head, rồi lai rai với tụi bạn, 6 thằng, 2 chai St.Remy, ngủ giấc rồi lại đi cafe, lâu rồi ko ăn nhậu kiểu này, chiều tối lại chạy về ST, nữa đường chợt nhớ là quên mua quà cho nó, thiệt tình. Mà thôi kệ, về nhà, sáng ra ST mua còn kịp.
Tối, 8h về tới nhà, nhắn tin cho nhỏ em: Mai có đi cafe ko? Chả là hẹn với nhỏ em từ hồi giữa tuần đi cafe, sẵn sửa cái lap cho nó làm bài.
- Có chứ, mai 9h
Cafe Chủ nhật7h sáng...
- Anh dậy chưa, nhỏ em lại gọi
- Rồi, dậy rồi (đag nằm trong mùng ngáp lên ngáp xuống, tiếp tục ngủ thêm 1 chút nữa)
8h, chính thức dậy, tắm rửa, sửa soạn rồi xách chiếc xe cà tàng phóng lên ST
- Anh tới Hồ Nước Ngọt rồi nè, em đang ở đâu?
- Em đang ngoài này mua đồ xíu, anh kiếm chỗ ngồi đi
Chả vội tìm quán, chạy 1 vòng quanh hồ, rồi thêm 1 vòng ST tìm cái gì bỏ bụng
- Em đâu rồi, nhanh đi
- Rồi rồi, đang tới nè
Vào quán rồi, nó lôi con lap ra: Anh coi giùm em, mai em nộp bài rồi. - Đưa đây
Loay hoay ngồi cài cài chỉnh chỉnh. Nó hỏi: Dạo này a có liên lạc với Tuyền ko?
- Anh có gọi vô số bàn, mà ko ai nhấc máy hết, còn đi động thì ko liên lạc được.
- Oh, máy bị sao vậy anh?
- Virus mà, đợi xíu, mà hôm nào rảnh thì a cài lại hết cho.
Nhiều chuyện với nó 1 hồi thì nó gọi điện. - Anh chờ em xíu, e gọi điện cái!
15p sau, có thêm 1 người đến, 1 cô gái, nó nhanh miệng giới thiệu:- Anh Khoa, Ngân, bạn em!, còn đây là ông a ruột thừa của tao. Tôi nhìn cô bé đó rồi mỉm cười: Chào em! Chào hỏi qua loa rồi lại tập trung vào cái lap, đag loay hoay rồi chợt nghe nó nói với bạn nó: - Dạo này mà có quen ai ko?
- Ko, chi vậy?
- Mày quen a tao đi!
Tôi ngước nhìn nó và bạn nó: - Em cũng rảnh dữ hen! Nó cười đắc chí: - Chứ thấy a vậy hoài, em tội nghiệp! Còn cô bạn nó thì đỏ cả mặt cười: - Con này thiệt!
Tôi ko chủ tâm vào chuyện đó lắm, sửa xong cái lap, tôi nhập cuộc vào câu chuyện của nó-bạn nó. Hết buổi sáng, tôi lại chạy lòng vòng tìm mua món quà như đã hứa với nó. Cuối cùng cũng tìm dc một món như ý. Chạy thẳng về nhà ngoại,
Đi ngang, đúng lúc nó đang phơi đồ, nó nhìn tôi: Hiaaa! Nhìn nó, ko trả lời, đi thẳng ra nhà Tư, nó theo: - Đâu rồi, quà em đâu!
- Nè, cô nương!, Tư chợt xen vô: - Bánh kem đâu, đem qua cho nó ăn, nó mua quà từ CT dìa cho mày đó! Nó cười khì: - Đợi chút
Tôi chả đợi nổi bánh kem của nó, đói quá, vào bếp Tư rồi tự thưởng cho mình 1 tô cơm.
- Chiều về ko con?
- Ko Tư ơi, tối ngủ ở đây, làm biếng về.
Đêm, trong phòng, xem TV, cầm cái remote bấm tới bấm lui mà chẳng có kênh nào vừa ý, cứ bấm trong vô thức ấy, rồi...lại tự kỉ
Thiên đường mong manhCó những bài hát chợt vang lên khiến lòng ta trào dâng nỗi nhớ, nỗi nhớ dày xé tim ta. Nhưng cũng có những bài hát lại làm ta tỉnh giấc sau một giấc mộng dai dẳng. Cuộc sống cần lắm những cái bắt đầu !
Đêm nay lại một đêm dài, ta đã quen với những giấc ngủ muộn dù đôi khi thức cũng chẳng để làm gì. Và những suy nghĩ miên man lại ùa đến như một điều tất yếu làm lòng ta rối tung, yếu ớt. Đưa chiếc tai nghe lên tai ta muốn xua đi những nỗi buồn phiền, muốn chặn lại những dòng suy nghĩ kia như một cách để chạy trốn. Một giai điệu quen thuộc vang lên “ thiên đường mong manh” bài hát lâu lắm rồi ta không nghe. Sao mà hay !
Chiêm bao? ta vẫn còn đang trong giấc chiêm bao sao? Một giấc chiêm bao với một cuộc tình đã quá xa, xa tầm với của ta. Ta không cho phép mình ân hận, nuối tiếc nhưng sao ta lại vẫn không chịu chấp nhận. Vì ta còn yêu em ư ? Ta không biết, ta thực sự không dám nghĩ đến, ta sợ nó sẽ làm trái tim ta đau nhói như mỗi lần nhớ đến em “còn bao nhớ thương trao hết cho người rồi”
Hàng đêm, khi nỗi nhớ về em tràn về, ta luôn tự dày vò mình bằng những câu hỏi “Em có yêu ta?”,”Em có còn nhớ đến ta?” , “Tình yêu có còn ý nghĩa gì với tôi?” Và như thế lòng ta buồn, nỗi buồn mà ta không thể chia sẻ.
Em bước vào cuộc đời ta nhẹ nhàng như lúc em đi, thời gian quá ngắn ngủi để nhiều lúc ta tưởng như đó chỉ là giấc mộng, một giấc mộng mang đến cho ta cả niềm vui và nỗi buồn. Nhưng chưa lúc nào ta ân hận vì đã có giấc mộng đó. Ta chỉ trách sao giấc mộng không kéo dài hơn, chỉ trách sao em không thể bên ta lâu hơn.
Nhưng biết trách ai, ta đã để em đi, ta đã cố tỏ ra mình mạnh mẽ, cố tỏ ra lạnh nhạt, vô tình với em để rồi một mình ngồi khóc trong những đêm nhớ em. Ta đã từng rất sợ khi đêm đến, vì lúc đó những nỗi buồn luôn làm lòng ta nặng trĩu nhưng đó cũng lại là lúc ta được là chính ta, yếu đuối, được khóc, được nhớ,
Phải, chắc chỉ có ta ngốc nghếch khi cứ mãi mơ mộng về một mối tình đã qua. Biết đâu em đã chẳng còn chút nhớ gì đến ta. Nhưng thế cũng tốt, không nhớ đến lòng em sẽ thanh thản hơn . Hãy để em quên ta đi vậy. Ta cũng không muốn vì ta mà em phải bận tâm để tìm đến một hạnh phúc khác. Hãy chỉ để mình ta nhớ em thôi. Không phải ta cao thượng, ta biết điều đó. Vì cứ mỗi lần nghĩ đến việc tình yêu và những cử chỉ mà em đã từng trao cho ta sẽ giành cho một người khác lại làm tim ta đau, đau lắm, một chút hờn ghen xen lẫn. Nhưng ta lại phải một lần nữa chập nhận vì em đâu thuộc về ta, em sẽ phải sống cuộc sống của em. Và ta cũng thế nữa mà.
Nhưng phải làm sao khi những kỉ niệm về em vẫn làm ta mơ màng. Ta phải sống thực tế hơn chứ. Phải, tất cả sẽ chỉ là một giấc chiêm bao, chỉ là cuộc sống ưu ái ban cho ta một thiên đường_một thiên đường mong manh mà đã là mong manh thì có bao giờ bền vững. Nhưng như thế cũng đã làm ta phải cám ơn cuộc sống nhiều lắm.
Từng lời bài hát cứ vang lên làm lòng ta thổn thức. Ta khẽ hát theo để đầy lùi nỗi nhớ trong ta, để làm trái tim ta thức tỉnh
“Giấc mơ thiên đường mong manh” Bài hát kết thúc cũng là lúc nước mắt ướt đẫm mi ta. Ta lại khóc đó ư ? Ừ, hãy cứ khóc để khép lại một giấc mơ, một kết thúc thực sự. Khóc để bước chân ra khỏi một thiên đường đã từng làm ta chìm đắm.
Cái chân đau
Vài ngày sau tôi lại nhận được yahoo của em. Em lại có chuyện buồn, tôi chỉ đáp lại 1 câu thôi: - Sao hễ cứ gặp a là e than buồn vậy? - Sao vậy hả? Em ko nói thêm, tôi em lặng, dù tôi rất muốn nói chuyện với em, muốn sẻ chia với em.
Sáng ra lại xách xe bỏ nhà đi bụi nữa, ko biết đi đâu lại về nhà ngoại. Suốt ngày chở mấy đứa em đi chơi nào là: bóng rổ, câu cá, đá cầu, hái xoài, vú sữa...Hôm sau, đi ăn sáng về, vừa xuống xe, bỗng cái chân chợt đau điếng như điện giật vậy, đơ cứng ko nhắc nổi. - Hia sao vậy?, sao đứng như ông thần ở đó vậy? Tôi nhăn nhó: - Hình như bị chuột rút hay sao nè, đi ko được.
Ôi trời, cái chân tôi, ko thể đi đâu nổi 2 ngày trời, haizzz. Chỉ ăn và ngủ, xem TV, lướt web. Hồi tối nhận được mess của 1 người quen lâu lắm rồi: Có những khoảnh khắc sẽ là mãi mãi. Nhưng cũng có những điều tưởng chừng như mãi mãi lại chỉ là khoảnh khắc
Tôi cười và nhớ về một chuyện, Một chuyện lâu lắm rồi:
Going homeĐã khi nào bạn bước một cách nhẹ nhàng, theo ánh đèn vàng trên con đường phố vắng vào đêm chưa, và bạn ngồi một mình trên dãy ghế công viên, với tiếng là xáo rỗng, rồi lại tiếp tục đi tới quán cafe đông đúc bên con đường với bản hiệu nhỏ bằng gỗ. Gọi một ly đen, bạn uống không nghĩ ngợi và mặt thì nhăn lại mà thốt lên, bạn bỏ ly xuống nằm rũ rượi xuống bàn với sự buồn chán lạnh lẽo, không để ý tới đám đông xung quanh.
Và từ đâu đó, có vẻ rất xa xôi, à không- nó ngay ở trong quán, phát lên một thứ âm thanh ấm áp ôm trọn con tim bạn...bạn bất động
Nó là cái thứ gì ấy nhỉ, flute?- Không, nó trầm và ấm hơn, ocarina?- Không, nó mang phong cách rất lãng mạn...
"Chủ quán"- bạn gọi, nhưng không hỏi thông tin vế bản nhạc, mà gọi thêm một ly đen.
Chủ quán đưa cho bạn , rồi nói: "Đó là soprano saxophone". Bạn ngạc nhiên, rồi nhìn lên thì thấy ông ấy đã đi mất. Nhấm nháp từng chút với nhạc, bạn cười thầm...
Đêm phủ mù mịt, mưa bắt đầu rơi, quán bắt đầu ít dần khách, đến khi chỉ còn mình bạn
Rồi một cô nàng bước vào quán, đến cạnh bàn đối diện bạn ngồi, rũ rượi và gọi một cốc Vox.
Và từ ngày đó, bạn biết rằng bạn không bao giờ đơn độc...
Đối thoại.Người quen hỏi tôi : " Vì sao Khoa lại yêu người ấy ? " ...
- Người ấy tốt với Khoa lắm à ?...
- Không
- Thế người ấy tài giỏi lắm à ?
- Không
- Hay là người ấy rất dễ thương ?
- Không . Người ấy ko đc gì hết và đôi lúc cũng vô tâm .
Nhưng...
Tôi yêu người đó vì chỉ khi ở bên người đó.. ..tôi mới cảm nhận được nhịp đập của trái tim mình ...