Subscribe to RSS feed

Sticky post

Những điều đã qua...

Lâu lắm rồi mình mới viết blog bằng tâm trạng, dạo này công việc học hành và cả tính ham chơi khiến mình bận rộn nhiều hơn. Ngoảnh lại thấy thời gian sao trôi nhanh quá. Mới đó, ừh mới đó thôi mà đã gần hết năm rồi. Nhanh thật đấy!
Người ta thường nói trong cuộc sống có ba điều đã qua không bao giờ lấy lại được là: thời gian, lời nói và cơ hội. Ừh ngẫm lại đâu có gì sai.
Thời gian qua đi một cách tàn nhẫn. Đôi lúc con người muốn thời gian ngừng trôi để níu giữ những khoảnh khắc bình yên và đáng nhớ nhất trong cuộc đời nhưng nó vẫn trôi như guồng quay, thậm chí là quay nhanh vô kể. Và có những lúc người ta khổ đau muốn thời gian qua thật nhanh để có thể cuốn trôi xóa nhòa mọi thứ, nhưng dường như nó vẫn dửng dưng một cách vô tâm, cứ nhởn nhơ như muốn thách thức lòng con người.

Lời nói...thì sao nhỉ, ừh đã nói ra làm sao rút lại được.... Có những lời nói thật hay không làm hại gì ai, thậm chí đem lại niềm vui cho người khác khiến ta còn nhớ.Nhưng những lời nói có thể đem lại tổn thương thậm chí như vết cứa trong lòng người khác dù ta có đính chính, thanh minh gì thì cũng đã nói ra. Ừh, đôi khi còn người tàn nhẫn thật,họ không cần biết người kia sẽ chịu tổn thương như thế nào, chỉ biết nói cho hả bản thân, dù sau đó người kia phải mất một thời gian dài để lấy lại thăng bằng cuộc sống và họ vẫn bình thản như không hay biết gì...có khi nào họ nhìn lại. Mình sẽ cố gắng nói những gì nên nói và cái gì không nên để hạn chế nói lời xin lỗi...ừh thì là mình vẫn là mình mà.

Và cơ hội. Ừh, cơ hội cũng thế thôi, nếu ta không biết nắm bắt nó thì nó sẽ không quay lại lần nữa với ta. Cuộc đời con người là một hành trình dài, mỗi giai đoạn ta qua đều có những cơ hội. Trước đây mình cũng có lúc bỏ lỡ nhưng giờ thì không. Cơ hội với mình không hẳn là một bước ngoặt thay đổi gì ghê gớm, đó có thể là cơ hội được thử thách công việc, cơ hội đi đâu đó vui cùng đồng nghiệp, tham gia hoạt động gì đó có ích, hay những lúc được sum vầy với người thân, cơ hội học một cái gì đó có ích cho cuộc sống của mình, hay cơ hội để tận hưởng những dư vị ngọt ngào của cuộc sống...

Cuộc đời con người ngắn ngủi...phải sống làm sao như ngày cuối cùng còn được sống...cho yêu thương và sẽ nhận được yêu thương.


doaquynhnho

Sticky post

Ngày của cha

Con gọi điện vể hỏi thăm cha...hình như điều đó đã thành thói quen của con cha nhỉ. Nhưng hôm nay đặc biệt hơn là nhân dịp " Ngày của cha". Con không về bên cha được, cũng chẳng có món quà gì...Cha nghe con chúc đã cười xòa cảm ơn con và nhắc con không cần quà cáp gì cả...Cha bảo các con khỏe mạnh, bình an là cha hạnh phúc lắm rồi. Con đã lớn nhưng với cha con vẫn thì vẫn như đứa trẻ...Mỗi lần con về quê cha căn dặn đủ điều...lúc con đi cha cứ nhắc con từng thứ lặt vật sợ con quên mang theo, nào điện thoại, bàn chải đánh răng, chìa khóa...cha sợ con quên xuống không có dùng. Mỗi lúc con có chuyện không vui, cha gọi điện an ủi con giống như một người bạn lớn....Với con cha là người tuyệt với nhất.


Cha không biết " Ngày của cha" là ngày bao nhiêu...và dường như cha chưa bao giờ được tận hưởng được trọn vẹn niềm vui cha nhỉ, dù cuộc sống bây giờ không vất vả nhưng Cha vẫn canh cánh trong lòng những nỗi lo...cha lo chúng con sẽ gặp trắc trở trong cuộc đời, lo cho cuộc sống tương lai của chúng con còn nhiều gian khó...
Con cầu chúc cho cha thật nhiều sức khỏe, sự bình yên và thư thái tâm hồn...Với con 365 ngày ngày nào cũng là " Ngày của cha" cha ạ...


Con gái của cha



Sticky post

Về thăm mẹ

Con trở về thăm Mẹ giữa mùa đông
Cái rét cắt da, trời mù giăng lối
Mẹ đón con và ôn tồn thăm hỏi
Vẫn dáng hao gầy, gân guốc phủ thời gian.

Với lý do công việc bận xếp hàng
Con quên mất cả ngày về thăm Mẹ
Mẹ vẫn bao dung, dịu dàng chia sẻ
Không trách hờn hay một tiếng thở than.

Vậy là một mùa đông nữa đã sang
Cành mai đầu nhà sốt ruột đốt mùa xuân tới
Mẹ của con lại già thêm một tuổi
Bóng xế chiều- bóng sẽ ngã vào đêm.

Cuộc sống cuốn con theo vòng xoáy kiếm tiền
Bao lần nữa trong đời con gặp Mẹ?
Mẹ kính yêu con vẫn là đứa trẻ
Cần lắm trên đời vòng tay Mẹ chở che.

Con sẽ nhớ và không quên đường về
Bên ngôi nhà nhỏ ấm vòng tay Mẹ
Nơi sớm hôm Mẹ ân cần chia sẻ
Cho con niềm tin đến với cuộc đời.

doaquynhnho



Bữa tiệc đêm trong nhà vệ sinh

Chị là Oshin – người giúp việc nhà cho một ông chủ ngoại ngũ tuần, rất giàu có. Đêm xuống, xong việc, vội vàng về với đứa con trai nhỏ 5 tuổi suốt ngày ngóng đợi trong căn nhà tồi tàn..

Hôm ấy, chủ nhà có lễ lớn, mời rất nhiều bạn bè quan khách đến dự tiệc đêm. Ông chủ bảo : Hôm nay việc nhiều, chị có thể về muộn hơn không? Thưa được ạ, có điều đứa con trai nhỏ quá, ở nhà tối một mình lâu sẽ sợ hãi. Ông chủ ân cần: Vậy chị hãy mang cháu đến cùng nhé.

Chị mang theo con trai đến. Đi đường nói với nó rằng : Mẹ sẽ cho con đi dự tiệc đêm. Thằng bé rất háo hức. Nó đâu biết là mẹ làm Oshin là như thế nào kia chứ! Vả lại, chị cũng không muốn cho trí tuệ non nớt của nó phải sớm hiểu sự khác biệt giữa người giàu kẻ nghèo. Chị âm thầm mua 2 chiếc xúc xích.

Khách khứa đến mỗi lúc mỗi đông. Ai cũng lịch sự. Ngôi nhà rộng và tráng lệ… Nhiều người tham quan, đi lại, trò chuyện. Chị rất bận không thường xuyên để mắt được đến đứa con nhếch nhác của mình. Chị sợ hình ảnh nó làm hỏng buổi lễ của mọi người. Cuối cùng chị cũng tìm ra được cách : đưa nó vào ngồi trong phòng vệ sinh của chủ… đó có vẻ như là nơi yên tĩnh và không ai dùng tới trong buổi tiệc đêm nay. Đặt 2 miếng xúc xích vừa mua để vào chiếc đĩa sứ, chị cố lấy giọng vui vẻ nói với Con : Đây là phòng dành riêng cho con đấy, nào tiệc đêm bắt đầu! Chị dặn con cứ ngồi yên trong đó đợi chị đón về. Thằng bé nhìn “căn phòng dành cho nó” thật sạch sẽ thơm tho, đẹp đẽ quá mức mà chưa từng được biết. Nó thích thú vô cùng, ngồi xuống sàn, bắt đầu ăn xúc xích được đặt trên bàn đá có gương, và âm ư hát… tự mừng cho mình.

Tiệc đêm bắt đầu. Người chủ nhà nhớ đến con trai chị, gặp chị đang trong bếp hỏi. Chị trả lời ấp úng: Không biết nó đã chạy đi đằng nào… Ông chủ nhìn chị làm thuê như có vẻ giấu diếm khó nói. Ông lặng lẽ đi tìm… Qua phòng vệ sinh thấy tiếng trẻ con hát vọng ra, ông mở cửa, ngây người: Cháu nấp ở đây làm gì ? Cháu biết đây là chỗ nào không ? Thằng bé hồ hởi : Đây là phòng ông chủ nhà dành riêng cho cháu dự tiệc đêm, mẹ cháu bảo thế, nhưng cháu muốn có ai cùng với cháu ngồi đây cùng ăn cơ!

Ông chủ nhà thấy sống mũi mình cay xè, cố kìm nước mắt chảy ra, ông đã rõ tất cả, nhẹ nhàng ngồi xuống nói ấm áp: Con hãy đợi ta nhé. Rồi ông quay lại bàn tiệc nói với mọi người hãy tự nhiên vui vẻ, còn ông sẽ bận tiếp một người khác đặc biệt của buổi tối hôm nay. Ông để một chút thức ăn trên cái đĩa to, và mang xuống phòng vệ sinh. Ông gõ cửa phòng lịch sự… Thằng bé mở cửa… Ông bước vào: Nào chúng ta cùng ăn tiệc trong căn phòng tuyệt vời này nhé. Thằng bé vui sướng lắm. Hai người ngồi xuống sàn vừa ăn ngon lành vừa chuyện trò rả rích, lại còn cùng nhau nghêu ngao hát nữa chứ… Mọi người cũng đã biết. Liên tục có khách đến ân cần gõ cửa phòng vệ sinh, chào hỏi hai người rất lịch sự và chúc họ ngon miệng, thậm chí nhiều người cùng ngồi xuống sàn hát những bài hát vui của trẻ nhỏ… Tất cả đều thật chân thành, ấm áp!

Nhiều năm tháng qua đi… Cậu bé đã rất thành đạt, trở nên giàu có, vươn lên tầng lớp thượng lưu trong xã hội. Nhưng không bao giờ quên giúp đỡ những người nghèo khó chăm chỉ. Một điều quan trọng đã hình thành trong nhân cách của anh: Ông chủ nhà năm xưa đã vô cùng nhân ái và cẩn trọng bảo vệ tình cảm và sự tự tôn của một đứa bé 5 tuổi như thế nào…

Bài học từ cuộc sống (ST)

Đừng ôm lấy gánh nặng một mình. Hãy để niềm vui được nhân lên và nỗi buồn vợi bớt đi khi suy nghĩ lạc quan và san sẻ với những ai bạn tin tưởng nhé!

1. Con lừa và con la



Trong một chuyến đi, người chăn gia súc có một con lừa và một con la, cả hai đương nhiên đều chở đồ khỏe. Trong suốt đoạn đường ở đồng bằng, con lừa có thể thồ đồ đạc một cách dễ dàng, nhưng khi bắt đầu đến đoạn đường núi, nó cảm thấy quá sức và không thể chịu được nữa.



Con lừa khẩn khoản nhờ bạn đồng hành của mình - con la - thồ bớt một chút đồ. Việc này rất đơn giản, nhưng con la không thèm để ý đến lời nài xin đó. Con lừa ngã quỵ mà chết chẳng bao lâu sau đó.



Giữa nơi xa lạ, hoang vu, người chăn gia súc đành chất tất cả đồ đạc mà con lừa mang lên mình con la. Nó rên rỉ bên dưới đống đồ to, nặng: “Mình đang bị đối xử như chính cách mình đã làm. Giá mình chịu giúp lừa một chút thôi, thì giờ đã không phải mang lấy tất cả gánh nặng này”.



2. Chiếc hộp màu đen và chiếc hộp màu vàng



Chúa trời cho tôi hai chiếc hộp, một đen một vàng, bảo tôi giữ lấy chúng. Ngài dặn: “Hãy đặt tất cả nỗi buồn của con vào hộp màu đen và tất cả niềm vui vào cái màu vàng”. Tôi lưu ý mỗi lời chúa dạy và đặt niềm vui, nỗi buồn của mình vào trong hai chiếc hộp.



Nhưng chiếc hộp màu vàng thì ngày càng nặng hơn, còn chiếc hộp màu đên thì vẫn nhẹ như ban đầu.



Vốn tính tò mò, tôi mở chiếc hộp màu đen ra xem và phát hiện dưới đáy hộp có một lỗ hổng lớn, từ đó nỗi buồn rơi đi hết. Tôi chỉ cho Chúa xem cái lỗ và trầm ngâm: “Con tự hỏi nỗi buồn của con đã biến đi đâu...”.



Ngài cười nhân từ “chúng đều ở chỗ ta”.



Tôi hỏi: “Sao ngài lại cho con một chiếc hộp vàng với một chiếc hộp đen có lỗ hổng ạ?”.



- “Chiếc hộp màu vàng là để con chất đầy những niềm vui, còn chiếc màu đen là để con quẳng nỗi buồn đi”.
February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29