Friday, 30. October 2009, 11:56:11
Bài chưa kịp đọc morat:
Chuyên mục chua ngoa: Blog người cả nghĩ.
Xe bus thì cũng phải có liêm sỉ chứ!
Mẹ tôi, suốt gần 60 năm sống trên cuộc đời này, lúc nào bà cũng cẩn thận “như lâm thâm uyên, như lý bạc băng” (như đi trong rừng sâu, như đi trên băng mỏng). Vừa rồi, đi xe bus thủ đô sắp ngàn năm tuổi, vì sự mất dạy của mấy người lái, phụ xe bus mà suýt nữa thì bốn anh em tôi mất mẹ. Mỗi lúc ngẫm lại, đến giờ tôi vẫn cứ lạnh xống lưng, ngẫm tới cái bài bông hồng cho những ai còn có mẹ trên đời. Mẹ cẩn thận đứng ở nhà chờ, cẩn thận bước lên xe, cẩn thận chào cả thằng phụ xe. Thế mà mẹ mới chỉ thò cái... ống tay áo của mẹ lên chuyến “bus du” (suýt nữa thì định mệnh), cửa xe lập tức đóng sập. Quá hoảng sợ bị cánh cửa sắt nghiến mất... thủ cấp, mẹ tôi chới với, xe vẫn đóng chặt và lăn bánh ào ào, “một xe trong cõi hồng trần như bay”! Xe kẹp cái vạt áo của mẹ tôi rồi kéo mẹ tôi ngã sấp và lăn theo đường nhựa một khúc. Trời ạ.
Thưa mẹ, mẹ đẻ được 4 người con, cộng thêm bốn dâu rể và cháu chắt, chúng nó cũng đều sống làm việc ở cái thủ đô Hà Nội ấy, chưa bao giờ làm điều gì xấu cho ai. Bởi mẹ luôn dặn, ở đời phải có liêm sỉ, nghĩa là phải trong sạch và biết tránh những điều làm cho mình phải xấu hổ. Xe bus thủ đô, ít ra là cái xe đó và rất nhiều cái xe nữa đã không có liêm sỉ. Tôi đi thử một vài chuyến xe bus, thì mới hiểu tại sao liên tục xe bus cán chết và làm trọng thương người đi đường, tại sao xe bus được coi là hung thần xa lộ ở thủ đô. Tôi lái xe trên đường bị nó chèn, nó ép, nó tạt, nó đánh võng hãi hùng đến mức, phải ví nó là cỗ quan tài bay! Lên mạng, gõ nhẹ: hoá ra mẹ tôi là người đàn bà quê mùa may mắn nhất trong số những nạn nhân của xe bus không có liêm sỉ, chứ đủ thứ: có người bị xe bus kéo lê trên mặt đường máu me be bét, có cháu bé bị bay ra khỏi xe mà xe vẫn “lượn như cá cảnh”, có vụ xe bus húc vào mẹ con đứa trẻ đang tuổi bú mẹ, khiến cháu thừa sống thiếu chết, thế mà xe bus còn bỏ chạy khiến người đi đường phải bám theo, đập vỡ cửa kính để “tấn công bắt dừng”. Chưa hết, xe bus là cái ổ để trộm cắp, đánh nhau, lợi dụng trật trội để “dê” phụ nữ ở các mức độ đáng xấu hổ khác nhau.
Tại sao giữa hàng triệu phương tiện giao thông lưu hành đến mức hết đường cho xe chạy ở Hà Nội kia, “ông” xe bus bị lên án dã man và gây ra nhiều chuyện “tàn bạo” như vậy? Tại sao cũng là phục vụ kiểu “làm dâu trăm họ”, mà các hãng taxi, các hãng hàng không họ chăm sóc khách hàng từ các tăm, ngụm nước hay kính cẩn xách đồ, cầm ô che cho khách vào nhà hàng được? Và nữa, nếu xe bus và những người điều khiển, quản lý chúng có liêm sỉ, thì họ cần phải tự thấy xấu hổ; khi nó không có liêm sỉ, chúng ta phải nghiêm khắc để chính chúng ta không cảm thấy xấu hổ. Tôi tự hỏi, sau hàng vạn bê bối đã được đưa lên mặt báo ở các công ty xe bus thủ đô, công ty ấy có họp, có rút kinh nghiệm không? Tôi ví dụ: khi báo chí ồ ạt đưa tin về việc xe bus đi với tốc độ rùa thành bức tường thành khổng lồ làm ứ tắc phố phường chưa từng thấy. Lái và phụ xe đã “biểu tình” chống lại việc xử lý họ quá nghiêm có tội đi nhanh đi ẩu gây công phẫn trong dư luận. Ô hay, cơ quan xử lý các vị là để mong an toàn cho các vị và bà con có liêm sỉ ở thủ đô, các vị dám “biểu tình” bằng cách đi thật chậm thế ư? Các vị định chứng minh rằng nếu tôi đi chậm thì dăm triệu người Hà Nội sẽ khổ thế nào ư? Không như thế được. Chúng ta cứ “nuông chiều” mấy người không có liêm sỉ của bus thế, mai tàu hoả, máy bay người ta cũng “chơi bài cùn” để tiếp tục làm bậy kiểu đó, thì còn ra thể thống gì nữa. Tương tự, vừa rồi tôi rất mừng thấy phóng viên của vtc.vn trường kỳ theo chụp ảnh, quay phim những chiếc xe bus đi ở Hà Nội mà nhả khói đến mức cảnh sát giao thông phải bịt mũi quay mặt sặc sụa, đến mức nhiều người hô hoán tưởng phía trước có đám cháy cột khói đen thui. Sau đó công ty quản lý kinh doanh xe bus kia đã phải lên mặt báo thừa nhận lỗi, nhưng nực cười ở chỗ là họ “nại” ra cái lý do cột khói đầu độc người thủ đô do xe của họ gây ra, là bởi vì... lái xe vào số (khi điều khiển) không hợp lý. Ối trời ơi, các “bố” lừa nhà báo như lừa trẻ lên ba thế ư, hỏi cả nước này xem có ai chưa biết tài đánh võng siêu hạng của lái xe bus thủ đô, làm gì có chuyện vào số không hợp lý để rồi phải chẳng đặng đừng "nhả khói ma vương"?
Nếu xe bus, bản thân nó và người quản lý nó không có liêm sỉ, chúng ta hãy tỉnh ngộ đi: quản lý nghiêm khắc chất lượng và dịch vụ xe bus, vì bộ mặt của một thủ đô tuyệt vời, vì chính cái việc biết xấu hổ của mỗi chúng ta.
Đỗ Lãng Quân
Read more...
Thursday, 29. October 2009, 10:45:32
“Có nàng Tô Thị nó vừa nung vôi”
Đi dọc đất nước mình, chỗ nào cũng thấy sự “thống trị” của cánh lao phu đập đá nung vôi. Có cảm giác, tỉnh tỉnh đập đá, huyện huyện đều nung vôi. Có cảm giác, ông Phú Quang (thế mà mình cớ ngỡ Trịnh Công Sơn) kêu ca “đá núi tật nguyền” với “vết sẹo thời gian” là để diễn tả cái thảm trạng núi non ảo diệu của cha ông bị gặm nhấm, băm bổ, tan hoang, thê thảm những ngày này. Sự thực đó, là minh chứng cho một bất cập rất lớn, một khoảng hao khuyết trầm trọng trong tri thức và tâm hồn của nhà quản lý cũng như của mỗi người chúng ta khi ứng xử với thiên nhiên. Đôi khi, ứng xử với thiên nhiên, cần hàm lượng văn hoá và dễ lòi ra sự văn hoá hay thiếu văn hoá... không kém gì trong mối “tương quan”/ ứng xử giữa người với người. Những kỳ quan thiên nhiên đẹp rợn người, từng in chữ, từng hằn gắn với những áng thơ văn kiệt suất, những dòng chữ hùng thiêng kim cổ của vua chúa phong kiến Việt Nam, từng lưu dấu chân bao đời tao nhân mặc khách... bỗng một ngày bị tàn phá. Mà có phải người ta “hy sinh” di sản để “cải tạo hay kiến thiết” một cái gì xứng tầm cho cam - chỉ đơn giản là dăm ba gã con buôn trông thấy vài đồng bạc lẻ thì sấp mặt vào, cứ thế giết chết cả những thành tạo triệu triệu năm tuổi của trời đất, cả những giá trị muôn một mà cha ông chúng nó một lòng một dạ tôn vinh chau chuốt...
Điểm lại, từ địa đầu biên viễn Lạng Sơn, bao đời báo chí “ca dao cạo” chép lại một câu ca xót xa: “Đồng Đăng có phố Kỳ Lừa/ Có nàng Tô Thị nó vừa nung vôi”. Còn nhớ, cái ông tên là Quyền, Giám đốc sở nọ ở xứ Lạng còn kiện báo chí vì vu cho tỉnh nhà nung vôi mất nàng Tô Thị; đến khi “ba mặt một nhời” hỏi rằng sao nàng Tô Thị thủ tiết bồng con ngóng chồng bị đánh ngã, công an còn bắt giam cả người làm sập núi, thì “người bán bộ đi kiện” thưa rằng: nàng chỉ bị bọn đào đánh đá nó làm đổ, chứ không hề có chuyện nung vôi. Đập đá và nung vôi thì có khác gì nhau đâu nhỉ? Ông Thiên Lôi thấy nàng Tô Thị mới dựng lại bằng bê tông cốt thép là thứ thủ tiết giả vờ, đàn bà mà là thứ giả cầy thì giơ đầu chịu búa rìu sấm sét là phải đạo (!) - thế là, năm lại năm trời làm “chớp giật sấm dồn”, đánh gục một biểu tượng nghĩa Tào Khang và tình mẫu tử. Đất nước ta có 3 “di tích” nàng Tô Thị, thì 2 nàng bị bọn đập đá đánh sập hoặc sắp sập (nàng ở núi Nhồi, tỉnh Thanh Hoá từng mấp mé bên bờ bị huỷ diệt), khiến các nhà địa chất tá hóa đội đơn đi kêu cứu (nào người tiếc lục tham hồng là ai).
Đi khắp vùng Cao Bằng, Hà Giang, Bắc Cạn, Thái Nguyên, Sơn La, Lai Châu…, chỗ nào cũng thấy các kỳ quan núi đá đẹp mê đắm lòng người bị đánh đá, lấy đá nghiền làm vật liệu xây dựng, san lấp nền móng và... nung vôi. Khi các dăm ba cơ quan cấp Bộ và UBND tỉnh Hà Giang tổ chức hội thảo quốc tế đề nghị UNESCO công nhận Cao nguyên đá Đồng Văn là “Công viên địa chất toàn cầu”, thì cũng là lúc TSKH Vũ Cao Minh (Viện Địa chất) thống thiết đệ kiến nghị dừng khai thác đá, dừng giết chết các thắng cảnh tuyệt kỹ của Hà Giang. Đến khu vực núi Cô Tiên nổi tiếng trong và ngoài nước với hình đôi bầu ngực mơn mởn xanh, tròn, gợi cảm tuyệt vời ở Cổng trời Quản Bạ còn bị cánh làm đường xẻ toang hoác, trắng hếu đá vôi, thì thử hỏi người ta còn biết gì đến di sản địa chất nữa? Khu vực Di sản thiên nhiên thế giới Phong Nha, Vịnh Hạ Long cũng liên tục phải đối mặt với nạn phá đá. Ở thị xã Cẩm Phả, không thể hình dung nổi, có những ngọn núi biến mất bởi phu vác đá. Tôi từng chứng kiến Núi Dê huyền thoại đổ sập sau tiếng nổ như bom tấn vì bọn đẽo đá nung voi. Đi xuyên qua thị xã Cẩm Phả, nhìn ra vịnh Hạ Long mà như đi giữa các bức tường thành tan hoang, trắng hếu, đỏ quạch của một công trường chỉ có mỗi nhiệm vụ ngày dài lại đêm thâu: khai thác đá. Nếu nói than lậu, than ngoang nguếch làm bẩn Vịnh khiến thế giới phải kêu ca, nếu nói nạn đục khoét san hô... - thì còn bảo là “chúng nó” làm lén lút khó tóm cổ; đằng này, cả những dãy núi bị phá, được cấp phép để phá suốt nhiều năm, liệu có ai biết không, có ai đau đớn không?!
Chúng ta không thể chối cãi được một sự thật, là: nhiều khi, chúng ta đã đối xử với di sản một cách quá thiển cận.
Ở Cao Bằng, những miền đá như ở Trùng Khánh, Lục Khu, những ngọn núi lưu tấm bia vô giá ghi lại những vần thơ khí phách của vua Lê Thái Tổ khi ngài thân chinh đi dẹp bọn phản loạn (năm 1430) cũng suýt bị cánh “vai u thịt bắp mồ hôi dầu” nó đem vào nung vôi. Thị xã Cao Bằng bao bọc bởi những công trường phá đá thảm thương, núi xanh bị bửa ra từng khoanh trắng toát, núi chết, đá cũng quay lại đè chết phu phen. Ở Ba Vì (Hà Nội), di tích Núi Chẹ nổi tiếng, là điểm nhấn của truyền thuyết Sơn Tinh, Thủy Tinh, là vựa tôm cá, hoang thú, hang động bí ẩn nức tiếng cũng bị nổ mìn phá đá mấy chục năm qua, mặc báo chí và các nhà khoa học rầu rĩ kêu than. Các dãy núi đá vôi từng lưu trong văn liệu địa chất và du lịch thế giới ở vùng Hà Nam Ninh cũ bị phá trụi, những cái hang kỳ thú như hang Luồn, hang Lủi (thuyền đi trong lòng hang tối, luồn lủi xuyên qua núi) bị đánh sập. Vùng Bảy Núi (An Giang), dãy Thất Sơn huyền thoại bị con buôn xâu xé đánh mìn. Ở Hòa Bình, công ty đá vôi xi măng Hòa Bình liên tục gây chết người, liên tục bị kiện cáo vì làm sập nhà, vì làm hoen ố những dãy núi từng được những người ưa khám phá ở Việt Nam và quốc tế coi là một “Hoa Quả Sơn” của miền Bắc Việt Nam… Mãi gần đây một cái sân golf tuyệt đẹp đã ra đời, ôm trọn các dãy núi sắp bị nung vôi đó. Nàng công chúa núi non ở cửa ngõ Tây Bắc thức dậy, ngắm lại cái sân golf Phượng Hoàng, ai nấy mới giật mình: suýt nữa thì một thứ “phẩm tiên” bị vò nát bởi “tay phàm”. Sự thật kia làm bật ra một bài toán: đẽo đá đem bán ra tiền hơn hay là tôn vinh di sản địa chất để “ngồi mát ăn bát vàng” thì hơn? (tất nhiên, sự hoạt động của cái sân golf kia cũng đang bị kiện cáo, bị báo chí lên án, nhưng chuyện đó ta đã và sẽ nói ở một dịp khác).
Nhân bài toán đẽo đá hay giữ đá để làm giàu, tôi lại nhớ tới lời của TSKH Vũ Cao Minh nói trên báo Lao Động và trong một số cuộc họp tại tỉnh Hà Giang. Ông Minh khuyên người Hà Giang, dẫu “sống trong đá chết vùi trong đá”, cũng đừng chặt các nhũ đá, các kỳ quan đá hình rộng phượng kia để cõng đi bán, mà hãy giữ lấy làm Công viên địa chất toàn cầu khiến người ta sẽ bỏ tiền tấn ra để đến… tham quan và nghiên cứu. Trước khi tính đến bài toán bắt đá đẻ ra… vàng, chúng ta cần làm một việc quan trọng hơn: cần một cung cách ứng xử có văn hóa, có chiến lược, có tâm hồn với các thắng cảnh của đất nước ông bà, những món quà từ triệu triệu năm của trời đất.
Không thể đổi những biểu tượng tuyệt vời như nàng Tô Thị, như núi Cô Tiên, Núi Chẹ, bia vua Lê hay các “tượng đài địa chất ở Đồng Văn” (chữ dùng của các nhà khoa học Pháp), hay hang Luồn kỳ thú… để lấy vài cục vôi đánh rơi giữa đường không ai thèm nhặt. Điều này trẻ lên ba cũng biết, sao quá nhiều người vẫn không “tư duy” được nhỉ? Hay là, đằng sau những “văn bản” mở đường cho các dân phu đập các thắng cảnh nung vôi còn có một chuyện mắc mớ gì nữa, mà cái điều đó nó đã khiến người cấp phép phải “ngậm miệng ăn tiền”?
Cái này thì sơn thần thổ địa (những người cai quản núi non) chửa chắc đã hiểu được.
Lãng Quân
(có kèm chùm ảnh)
Bài viết cho chuyên mục Hắn "bảo kê" trên tờ "Nhà báo và Công luận"
Thursday, 29. October 2009, 07:41:49
Buổi bình minh ở sông Son, cửa nước vào Phong Nha Kẻ Bàng. Sương khói, như có như không có, núi non ánh lên cái tinh khôi, sự lộng lẫy khiến người ta thấy rất Thiền. Thấy bao nhiêu giá áo túi cơm ở phố thị chung quy là điều ngớ ngẩn, tội tình

Những con thuyền sơn son rất là ông hoàng bà chúa, nó đi trên một dòng sông ảo mộng. Dòng sông ấy thật ra kiếp trước nó là sông, giờ nó là nơi mơ ước của người đa đang đằm mình ở đó, có thể nó không có thật. May chăng, sóng nước con đò đang toẽ ra ở giữa dòng sông xanh trơn như da rắn lục kia là có chút gì thần thật.
ÔI, SUY NGHĨ CỦA HẮN LOẰNG NGOẰNG VÀ DẤM DỚ QUÁ:

Tuesday, 27. October 2009, 09:02:49
Bài viết đã đăng trên tờ "Cảnh sát toàn cầu":
"... Một bữa ăn tập thể đầy sáng tạo, buồn tê tái. Tôi nhớ, ông Bảng dừng lại, hỏi han, rồi nước mắt chảy ròng ròng: ông bảo, dân khổ đến thế này ư? Khổ thế này thì không còn gì khổ hơn được nữa… Đêm hôm chúng tôi trở về, đi ra khỏi những tán rừng, thấy vầng trăng hiện ra vành vạnh. Đi trong ánh trăng, tôi ngoái lại thấy một đoàn đèn đuốc sáng rực trời phía sau. Bà con đưa tiễn đoàn cán bộ với rất nhiều lưu luyến, họ đi qua rất nhiều dãy núi rồi mới trở về….” - bà Đỗ Ngọc Mai miên man hồi tưởng rồi lại nói một câu như đang viết tiểu thuyết.
"... Ông Đào Đình Bảng, là một con người rất thật, bằng xương bằng thịt, nhưng ông đã sống giống như rất nhiều huyền thoại. Mỗi lần lên chốt kiểm tra, ông thường mang theo những cái kéo cắt tóc để tặng anh em. Đi nước ngoài ông cũng mang về vài cây kéo tốt phục vụ… rẻo cao. Thời ấy, dao kéo cắt tóc hiếm hoi lắm".
Read more...
Wednesday, 21. October 2009, 03:26:50
Một mó nước biết “vâng lời” người ở Quảng Uyên...
Ghi chép của Đỗ Doãn Hoàng
Nhiều người thắc mắc sao không có ảnh, nhưng bận quá chưa tải lên được, nay copy vài đường dẫn ảnh của tôi đã đăng báo để độc giả đó tiện bề theo dõi (kho ảnh cả trăm chiếc):
http://www.cand.com.vn/vi-VN/phongsu/2009/10/121256.candhttp://vtc.vn/394-229420/phong-su-kham-pha/mo-nuoc-hieu-tieng-nguoi.htmhttp://nguyentranschool.vn/diendan/ha-nh-nh-ae-la-di-ta-ch/3526-ma-t-hia-n-tae-ng-ha-t-sa-c-ka-tha-y-via-t-nam.htmlChuyện này có khi phải hơi dây cà dây muống một chút. Vừa là viết báo, vừa là thích du sơn du thuỷ, có một độ tôi hay làm “hướng đạo” cho nhóm thực hiện chương trình “Chuyện lạ Việt Nam” của Truyền hình Việt Nam. Chuyện lạ kể mãi cũng hết, cũng nhàm, người ta tạm dừng xê-ri đó, chắc cũng vì lý do “rượu lạt uống lắm cũng say”, hẵng cứ để khán thính giả được chia tay trong lưu luyến. Thế nhưng, chẳng vì lý do đó mà bà con, đồng nghiệp thôi gọi cho tôi (người viết bài này) để “tâu bày” ngút trời toàn chuyện khó tin nhưng có thật. Ví dụ: ở xã miền núi Hồng Quang, huyện Quảng Uyên, tỉnh Cao Bằng, có một mó (mỏ, hố, vũng, giếng) nước khiến bà con và khách vãng lai từng có mặt đều vô cùng sửng sốt: dù cạn khô kiệt quệ, nhưng, hễ người Nùng sống quanh mó nước mà đọc “thần chú”, vỗ tay nhè nhẹ là nước từ trong khe cứ thế dâng lên. Chứa chan.
Câu “thần chú” tiếng Nùng bí ẩn, với truyền thuyết thảm sầu ấy được gióng lên để tôi nghe tận tai, nhìn tận mắt, rất là... ngộ nghĩnh.
Read more...
Tuesday, 20. October 2009, 10:52:54
Thôi đành bần thần giải thích: thế mới là cuộc đời. Đời có nhiều cái không lý giải nổi. Nhưng có một sự thật rất dễ lý giải: đó là, chúng ta đã bất lực, đã vô trách nhiệm để những cánh rừng bị tàn sát vì những lý do ngớ ngẩn nhất. Một chuyện lạ thế, bức ảnh lạ thế, mà không tải lên chuyên mục “Blog người cả nghĩ” của tờ Nhà báo và Công luận, kể cũng là vô lý...
Read more...
Tuesday, 20. October 2009, 02:33:28
Khắp cả nước, chỗ nào cũng thấy treo biển to như gian nhà nhằm vận động "nộp thuế", với những lý do tha thiết, kiểu như nộp thuế là ích nước lợi dân, là tuân thủ luật pháp, là phục vụ xã hội phồn vinh rồi bảo vệ... bản sắc văn hóa dân tộc (!!!!). Và, tôi sinh ra ở nơi rơm rạ thật thà, tôi cứ ngỡ, ở đời không có gì dễ bằng cầm tiền triệu tiền tỷ đi nộp một cách lương thiện cho người khác, thế mà sao ngành thuế lại “việc dễ cứ làm cho nó khó” để hành chúng tôi như vậy nhỉ? Hay là, như dân gian thường “vè”: việc dễ mà không làm cho khó, thì làm gì có... thịt chó mà ăn? Lần đầu tiên trong đời được vênh vang bày tỏ lòng lương thiện với dân với nước của mình bằng cách đem số tiền khổng lồ (với tôi) - gần 20 triệu - đi nộp thuế, tôi đã bị ám ảnh khôn nguôi. Thưa các đồng chí, tôi thấy sượng sùng đến mất ăn mất ngủ...
Read more...
Showing posts 1 -
10 of 17.