le van luyen 1
Thursday, November 24, 2011 1:40:13 PM
Cuộc gặp gỡ của PV Tuổi trẻ Đời sống với Lê Văn Luyện, “sát thủ máu lạnh” trong vụ thảm sát cướp tiệm vàng Ngọc Bích ở Bắc Giang:
Những tình tiết “thâm cung bí sử” lần đầu tiên đăng báo !
Sắp hết năm 2011, có một kỷ lục đau đớn mà theo thông lệ, thì dư luận, báo chí có lẽ lại phải buồn bã ngồi tổng kết lại: Lê Văn Luyện là một trong những nhân vật được (bị) đề cập nhiều nhất, hoảng hồn và kinh dị bậc nhất trong năm qua (nếu không nói là trong nhiều năm qua). Bởi lẽ đó, nếu chúng tôi cũng không cần nhắc nhiều về lý lịch, quá trình biến mình thành “thú độc đội lốt người” của Luyện thì bạn giả cũng đã tương đối tường tận. Tháng 8 năm 2011, đột nhập tiệm vàng Ngọc Bích ở Phố Sàn, huyện Lục Nam, tỉnh Bắc Giang, Luyện đã tàn độc dùng dao phớ và vũ khí khác, chém, cắt cổ giết chết một lúc 3 người, gồm vợ chồng anh Trịnh Văn Ngọc - chị Đinh Thị Chín và con của họ là cháu Trịnh Thị Thảo mới 18 tháng tuổi. Riêng cháu Trịnh Thị Bích, 9 tuổi may mắn sống sót với cánh tay bị chém đứt lìa là ngoài mong muốn “giết người diệt khẩu” của tên cướp kinh dị đó.
…Phiên tòa xử tên tội phạm quái dị Lê Văn Luyện sắp diễn ra. Hôm 23/11/2011, Luyện bước ra khỏi phòng biệt giam ra gặp chúng tôi, với gương mặt lạnh như tiền, giọng nói đều đều vô cảm trong hầu hết cuộc trò chuyện. Luyện cứ nói, cứ dẫn dắt cuộc phỏng vấn theo những tình tiết bổng trầm, dễ sốc và choáng nhất với vẻ mặt bất động, cúi gằm. Đến lúc chúng tôi phải lặng đi vì ghê rợn và căm phẫn tội ác man rợ do Luyện gây ra, nhưng tuyệt nhiên vẫn không thấy một giọt nước mắt hay lời xám hối thật sự nào của Luyện. Lặng lẽ bước ra khỏi buồng giam, lặng lẽ ngồi xuống phòng hỏi cung, lặng lẽ ra về không chào hỏi ai. Luyện như một cơn mơ ác trong mắt tôi.
Có thể ai đó vì quá sợ hãi trước vụ việc đã nhắm mắt không dám đọc một số thông tin rùng rợn mà Luyện khai với cơ quan điều tra, với báo chí trong những lần tiếp xúc cực kỳ hiếm hoi. Và, chúng tôi, đôi khi, dẫu là nhà báo cũng vẫn đành phải bỏ qua nhiều chi tiết về về một “Lê Văn Luyện - sát thủ máu lạnh”, để không bị ám ảnh hãi hùng quá về vụ thảm sát chưa từng có. Để không bi quan, tuyệt vọng, khi nhìn thấy trên cõi đời này những đứa choai choai “đầu xanh đầu đỏ”, nó quái đản, mặt lạnh hao hao giống với Luyện với hành vi thuộc loại quái thai đó. Chợt thở dài: chúng ta đã làm gì để xã hội sản sinh ra những thứ quỷ quái như Lê Văn Luyện và nhiều sát thủ “khét tiếng” mà báo chí vẫn thường đưa tin khác? Chính vì đôi khi đã nhắm mắt bỏ qua những thông tin kinh hoàng liên quan đến Lê Văn Luyện để khỏi bi quan, nên ở bài viết này, chúng tôi chỉ dám nói: có lẽ, những thông tin mà Luyện “tâm sự” với PV TTĐS sau đây là lần đầu tiên được đăng lên mặt báo. Chúng tôi không dám quả quyết toàn bộ. Song, có lẽ chúng tôi đã không quá hồ đồ. Luyện bảo: hắn có 2 cô người yêu, toàn học sinh lớp 11 và 12, đêm ở trại tạm giam hắn cũng khóc, khóc vì buồn và nhớ người yêu. Hắn nghiện game và từng chơi trò “Đế Chế” thâu đêm suốt sáng. Luyện vật lộn, quyết móc mắt chị Bích, bà chủ tiệm vàng trước khi lật nạn nhân ra để cắt cổ. Trước giả thuyết của chúng tôi về việc Luyện “cầm trịch” phiên tòa xử tội ác của mình, thì mức án sẽ ra sao, Luyện thản nhiên như đã suy nghĩ từ lâu lắm: “cháu đáng tội chết” (tử hình). Trước những lời đồn gây tranh cãi về việc vào trại giam sát thủ máu lạnh với gương mặt xương xương béo ú lên, Luyện tự nhận: “Cháu tăng khoảng 5kg” so với lúc đang ở ngoài xã hội. Luyện cũng nói về những giấc mơ kỳ lạ của mình, Luyện cũng tỏ ra xúc động, muốn có lời khuyên ngắn gọn, bất ngờ với đứa em út bé nhỏ mà nghe nói Luyện rất nhớ nhung lo lắng: “Em ngoan!”. Luyện cũng nói mình có lỗi với gia đình nạn nhân, có lỗi với tất cả mọi người trong xã hội.
Bài 1:
Lê Văn Luyện đã cố sức móc mắt bà chủ tiệm vàng trước khi hạ sát !?
Thú thật là ra khỏi phòng phỏng vấn Luyện, tôi đã ngẩn ngơ đau đớn. Cảm giác lạnh toát từ trong trí não đến lục phủ ngũ tạng. Câu chuyện về một sát thủ mất tính người tột độ như Luyện, cũng như nhiều độc giả tôi không lạ lẫm gì. Thậm chí tôi đã có mặt ở Phố Sàn, với tiệm vàng Ngọc Bích phủ đầy tang trắng từ khi vụ thảm sát vừa diễn ra, các hướng đoán định tìm thủ phạm còn chằng chịt mơ hồ. Và, trước khi công phu xin với cơ quan chức năng cho phép có một cuộc phỏng vấn với “thú đội lốt người” Lê Văn Luyện, tôi đã thêm một lần đọc lại rất nhiều trong số những gì báo chí từng viết về y. Thế nhưng, khi trực tiếp nghe y mô tả, tâm sự với vẻ mặt lạnh te, nhiều đoạn, tôi và các cán bộ công an vẫn phải sửng sốt. Đôi khi chúng tôi hoa mắt, ngắt lời Luyện để hỏi lại. Ai nấy đều rợn tóc gáy, mỗi khi Luyện kể về một nạn nhân rồi thủng thẳng, nhẹ bẫng, hạ giọng, “rồi cháu cắt cổ ông ấy/ bà ấy, nó (cháu bé 18 tháng tuổi)”. Cơ hồ, lời lẽ và hình ảnh ghi lại từ máy móc không bao giờ có thể truyền tải hết được mức độ khủng khiếp trong hành vi tàn sát đồng loại vô tội và ăn cướp táo tợn của hung thần Lê Văn Luyện.
Chúng ta đã làm gì để cuộc đời sinh ra Lê Văn Luyện?
Nay, nghe trực tiếp, đứng cách Luyện vài gang tay, nhìn cái cách hắn đều đều, chán nản, buông xuôi, lạnh lùng diễn tả mọi chuyện thì tôi mới thật sự… choáng. Có người bảo, “thiết kế” công phu với bao nhiêu là thủ tục như thế mới gặp được “nhân vật”, tôi nên chụp một bức ảnh với Luyện để làm kỷ niệm, tôi đã từ chối. Án của Luyện do tòa tuyên, và bây giờ tòa chưa tuyên, ta không có quyền miệt thị Luyện, nhưng sự thật là tôi sẽ rất xấu hổ nếu trot chụp với Luyện một bức ảnh. Tôi có một cảm xúc rất thật thà thế này: vẫn biết thủ tục vào gặp Luyện là cực kỳ nghiêm ngặt, phải qua nhiều tầng cấp xét duyệt. Vẫn biết việc quản lý đối tượng của vụ trọng án gây hoảng hồn dư luận như trường hợp “Lê Văn Luyện thảm sát ở tiệm vàng” là hết sức bài bản, cẩn trọng. Nhưng! Khi đến gần Luyện, trực tiếp hỏi hắn những câu chỉ riêng tôi với hắn nghe và nói với nhau, tôi vẫn có cảm giác chợn rợn. Khi Luyện tỏ ra ương bướng, chối quanh, tôi buột miệng “thế không lẽ cậu là cái máy chém người à, là rô-bốt sát thủ à?”. Luyện lúng túng buột miệng khai thật thà hơn. Nhưng y không biết rằng, tôi nói Luyện vô như cái máy chém, như con rô-bốt sát thủ, ấy là tôi đã suy nghĩ rất thật thà, rất cá nhân của mình - khi đọc một cách chi tiết diễn tiến vụ việc, khi nghe y khai trực tiếp một cái tường tận hành trình gây án, thảm sát, cắt cổ từng người. Tôi sợ cỗ máy chém người ấy và không khỏi đưa ra giả thiết: ngộ nhỡ hắn chém mình khi chủ quan áp sát hắn thì sao? Dĩ nhiên, không bao giờ có chuyện đó. Vì lý do là cơ quan công an đã rất cẩn trọng và có trách nhiệm. Nhưng lý do tôi đang nghĩ lúc đó lại khác: vì nếu ví dụ Luyện có hung khí, thì hắn đã tự kết liễu đời hắn trước khi gặp tôi!
Sẽ có người bảo tôi là suy nghỉ lẩn thẩn. Nhưng tôi không nghĩ mình quá đa sự. Nếu ai gặp Luyện ở bối cảnh đó, cũng sẽ dễ dàng có suy nghĩ “riêng tư” như vậy.
Tôi đã có mặt ở Phố Sàn sau vụ thảm sát, chứng kiến tiệm vàng Ngọc Bích phủ trắng màu tang. Đã nằm ở UBND xã Phương Sơn, nơi lực lượng điều tra bải hoải thức trắng đêm, làm việc suốt ngày, khi phố Sàn đi đâu cũng gặp công an và… nhà báo dù họ “ngụy trang” thế nào đi nữa. Khi ấy, gần như tất cả những đối tượng đầu xanh đầu đỏ (do nhuộm tóc) đều bị gọi hỏi. Phó Chủ tịch UBND xã Phương Sơn là bạn đồng ngũ của ông chủ tiệm vàng Ngọc Bích xấu số (anh Ngọc) không thôi kể về sự tử tế, chỉn chu, hiền lành như con gái của anh Ngọc. Nghe nói, khi ấy, các cô chủ nhuộm tóc xanh tóc đỏ ở toàn tỉnh Bắc Giang đều bị ế khách; ngược lại, dịch vụ nhuộm đen tóc râu ngô, tóc óng ánh xanh - đỏ - vàng như màu sơn ta sơn Nhật lại thịnh phát. Nghiền ngẫm về các cái sự dịch chuyển của nghề “trang điểm”, chỉnh sửa nhan sắc cho lũ nhầng nhầng lêu lổng thời mới để chúng lắc mình biến thành đối tượng bị người tử tế nhìn vào thấy ghê ghê đó, tôi đã buốt lòng. Dường như có cái gì đó rất quái dị ở đây. Sự quái dị trong nếp nghĩ, trong cung cách quản lý bọn đầu xanh đầu đỏ, bọn choai choai kia đã sinh ra những quái thai của xã hội như Lê Văn Luyện. Nhiều thế kỷ trước, dường như ở Việt Nam chưa bao giờ nghe đến một sát thủ máu lạnh với những tình tiết khiến người ta mất ăn mất ngủ rồi tổn thương cả “tâm trạng xã hội” đến ngần ấy. Chúng ta đã làm gì để sinh ra một cậu bé chưa đầy 18 tuổi mà bỏ ngang tuổi học, mà hư đốn, mà quái quỷ tàn độc như Lê Văn Luyện? Có lẽ bài học này, chủ đề này chúng ta còn phải bàn cãi nhiều.
Vì sao vào trại giam Lê Văn Luyện béo ú lên?
Bây giờ Luyện đang ngồi trong buồng giam nhìn tôi. Ngày xưa, từ thời Pháp khu này thuộc Phủ Lạng Thương, “trại giam Kế” (tên nôm na của Trại tạm giam Công an tỉnh Bắc Giang hiện nay) đã thành lập. Bây giờ, nơi đây, tràn ngập cây cổ thụ xanh mát, bờ tường vàng vọt rêu phong cổ kính, các vọng gác và bốn bề dây thép gai uy nghi. Trong tĩnh lặng ấy, có tiếng kẹt cửa, loạch xoạch ổ khóa. “Buồng hoàn cung”, nơi Luyện ở rất vắng vẻ. Mùa này, dưới các tán cổ thụ ngợp mát, không có cả tiếng ve, tiếng côn trùng kêu.
Luyện nhổm dậy. Bờ tường nhà giam trắng, những hình khối vững chãi và buồn tẻ. Luyện chỉ có thể nhìn ra ngoài ánh sáng thông qua vài cái ô mắt cáo nhỏ xíu với các chấn song sắt lớn và hoen ghỉ đan cài nhau. Luyện trong bóng tối, anh mắt hắn loang láng, da hắn trắng, sự di chuyển của hắn trong đó mờ mờ trước mắt tôi, như một loài hoang thú. Ô cửa quá bé, buồng giam thì rất rộng. Trước mắt Luyện là một cái ca đựng nước bằng nhựa đỏ chót (chắc các chiến sỹ công an không dám để bất cứ vật gì cứng hơn… chiếc ca nhựa trước mặt “dã nhân” tuyệt vọng đang chờ phiên tòa và bản án thích đáng như Luyện, vì sợ hắn tự vẫn?). Hai lần khóa cửa, hai lần then chốt được mở. Luyện nhanh nhẹn lao ra, hắn lơ ngơ nhìn ngược nhìn xuôi. Đi sang bên phải lại đi sang bên trái. Giống như một con vật bị lỗng xích. Tay chân hắn không bị còng như tôi tưởng. Mặt vẫn lạnh te. Hồi mới bị bắt, Luyện đã ám vào ký ức khủng khiếp của mọi người, rằng hắn có vẻ gì lạnh lạnh, hơi Tây (giống người châu Âu), với xống mũi cao, mặt nhỏ choắt và dài dài, tóc xòa trước trán. Dáng cao. Còn bây giờ, tôi nghĩ chẳng ai là không bất ngờ khi nhìn thấy Luyện khi hắn bước ra khỏi buồng giam. “Sát thủ” trở nên ụ ị, béo nục nạc, mỡ màng. Hắn trắng hơn, càng có vẻ tròn lẳn hơn khi tóc cắt ngắn đi, áo phông trắng bó sát người. Luyện mặc quần dài đen, đi dép lê… đo đỏ. Vẻ lạnh lùng của sát thủ máu lạnh thì vẫn nguyên. Trong mấy chục phút trò chuyện, hiếm hoi lắm mới thấy hắn im lặng như ân hận, như xót xa cay đắng. Có nhà báo bảo Luyện béo lên 7kg, nhiều điều tra viên cũng nhận định tương tự. Tôi hỏi Luyện thì hắn tự ước chừng, “cháu tăng thêm 5kg, kể từ ngày vào trại tạm giam”.
Có người yêu công lý và giàu lòng nhân ái, vì thương các nạn nhân xấu số của vụ thảm sát tiệm vàng Ngọc Bích đã rất có lý khi buột miệng: “thằng Luyện béo như con chó thiến. Sau khi gây thảm họa, giết người hàng loạt, làm kinh động cả xã hội, làm bao người phải khổ sở ngược xuôi phá án, 6 người ruột thịt và họ hàng của nó bị khởi tố, bắt giam, nhưng nó có ân hận, sám hối gì đâu, nó ăn no ngủ kỹ nên béo ú lên như chó thiến đấy mà”. Tôi rất chia sẻ cảm xúc lương thiện của độc giả đó. Song, có lẽ chúng ta cũng phải công bằng. Luyện béo ị lên, phần là do ăn uống điều độ, phần là vì vào trại tạm giam làm gì có thuốc lá đốt suốt ngày, rồi ăn chơi trác táng thâu đêm suốt sáng với gái và game online như “ngoài đời”. Tôi nghĩ vậy và Luyện cũng tâm sự như vậy.
BOX
Trích cuộc phỏng vấn của PV Tuổi trẻ Đời sống với sát thủ máu lạnh Lê Văn Luyện tại Trại tạm giam Công an tỉnh Bắc Giang, ngày 23/11/2011:
Người yêu của cháu, một cô học lớp 11, một cô học lớp 12, chúng nó trẻ đến mức…
Luyện đang nghĩ gì vào lúc này?
- Cháu thấy ân hận. Lỗi là do cháu gây ra (giết nhiều người, cướp của). Nhưng nhiều người thân trong nhà phải bị liên lụy (cụ thể: 6 người thân và họ hàng khác của Luyện đã bị khởi tố vì tội che giấu tội phạm và không tố giác tội phạm).
Luyện có mong muốn gì vào lúc này?
-Dạ, cháu muốn được cơ quan chức năng khoan hồng, giảm tội cho người thân của cháu.
Thế còn Luyện có ao ước được nhẹ tội vì lý do gì không?
-Cháu không ạ.
Đã làm thì phải dám chịu?
-Vâng ạ.
Luyện có người yêu chưa?
-Có. Người yêu cháu ở cùng quê với cháu, nó cùng học với em cháu. Giờ cô ấy đang học phổ thông trung học. Lớp 11 ạ.
Nghe nói Luyện còn có người yêu nữa, có vài cô cơ mà.
-Một cô nữa ở Lục Nam, cũng học lớp 12, người xã Tam Dị.
Tên cô ấy là gì, tiết lộ được không?
(Im lặng).
Không tiết lộ cũng được. Nhưng, hình như Luyện yêu toàn học sinh, lại toàn học lớp 11 rồi 12 thôi?
-Vâng, người yêu cháu trẻ lắm. Trẻ đến mức, bố mẹ cháu còn bảo, yêu đương gì, để cho con người ta nó đi học.
“Cháu ngủ mơ, thấy đứa bé bị cháu cắt cổ hiện về, nó cứ nhìn cháu và khóc, nó không nói gì cả”
Mục đích của Luyện khi đi cướp, là dùng tiền để làm gì?
-Cháu không biết.
Sao lại không biết. Luyện ra tay một mình hay với ai nữa?
-Một mình ạ.
Luyện nghĩ gì khi bắt đầu cầm dao phớ đi cướp?
-Cháu không biết nữa.
Thế ý định là lấy tiền về để làm gì, chuyện này thì nhất định phải biết chứ?
-Để lấy xe máy ra. Cái xe cháu đi mượn của ông chú và đã cắm ấy.
Thì xe ấy “nhổ” ra chỉ mất mấy triệu đồng thôi, sao đi cướp những đống vàng trị giá mấy tỉ rồi lại quyết tâm giết cả 4 người?
-Vâng.
Hay là muốn làm giàu bằng con đường xấu xa?
-Không, đi cướp như thế thì chỉ có chết, chứ giàu có gì hả chú?
Thì mục đích lấy tiền lấy cái xe đã cắm, sao lấy tiền của người ta rồi còn xuống tay giết cả nhà người ta?
-Lúc đầu cháu chỉ nghĩ là đột nhập vào để lấy tiền thôi, sau đó nó thế nào ấy… Lấy tiền vàng ngay thì sợ chủ nhà người ta phát hiện… Nhà người ta đông người nên cháu không dám vào ngay. Mà cháu cũng sợ người ta sống, người ta sẽ nhớ mặt cháu.
-Luyện có chơi điện tử không?
Có. Cháu từng chơi trắng đêm. Thích nhất trò “Đế Chế”.
Có bao giờ Luyện mơ về những người mà mình đã giết chết một cách hết sức dã man kia không?
-Có, cháu nghĩ về việc đó mà thấy ghê sợ quá. Cháu mơ thấy họ. Đặc biệt, đứa bé nhất mà cháu đã cắt cổ, nó cứ nhìn cháu, nó khóc. Nó không nói gì cả.
“Cháu quay lại, bò lên, móc mắt bà ấy”
Trình tự gây án của Luyện là như thế nào thì cơ quan điều tra đã có kết luận, tòa cũng sắp đưa ra xét xử, bây giờ Luyện kể lại bằng trí nhớ của mình xem nào.
-Tối 24/8/2011, cháu trèo qua cây lộc vừng ở cửa hàng bán bánh mỳ bên cạnh nhà ông Ngọc, chủ tiệm vàng. Trèo lên mái tôn nhà đó, đu sang mái tôn nhà anh Ngọc (chủ tiệm vàng), trèo lên giàn hoa, bẻ cửa đột nhập vào tầng 3. Cháu đi xem khắp các phòng ở đó, không thấy có gì. Cháu lại xuống tầng 2, xem xét xong, không dám vào phòng vì ở đó cả nhà người ta đang ngủ. Xuống tầng 1 tìm vàng. Thấy vàng nhưng không dám lấy, vì sợ nhà người ta phát hiện hô hoán thì mình không chống lại được. Lại lên tầng trên. Rồi lại trèo xuống lần nữa. Không nhớ lúc đó mấy giờ và lên xuống mấy lần. Rồi nằm nghe thấy tiếng động, cháu ra ngồi ở bên ngoài ngồi im (Nói đến đây, Luyện im lặng rất lâu, giọng trở nên lí nhí, không biết vì ám ảnh, sợ hãi, hay xúc động, xấu hổ trước ống kính máy quay của tôi).
Rồi sao nữa?
-Thấy tiếng động gì đó, hình như ông chủ ngồi dậy một lúc. Thấy tiếng động lâu lâu. Lại thấy ông chủ tiệm vàng bê chậu quần áo hay gì đó lên trên cầu thang chắc là để giặt rũ hay phơi phóng. Cháu nấp trong nhà tắm. Ông chủ đi lên tầng đó, cháu ở trong nhà tắm. Lúc sau quay lại, cháu tưởng ông ấy xuống dưới nhà rồi, cháu đi ra ngoài chỗ để dép và ba lô ở ngoài (khi đi cướp, ngoài dao phớ và vũ khí ra, Luyện mang theo ba lô để sau này đựng vàng. Từ đoạn này, Luyện nói lí nhí, mặt cúi gằm, cằm hắn gần chạm vào ngực hắn, chiến sỹ công an phải mấy lần ra hiệu Luyện ngửng mặt lên nhưng hắn vẫn cứ như vậy, rất khó nghe, dù phòng hỏi cung lặng ngắt như tờ). Cháu thấy ông chủ lên lấy đồ, rồi nhếch môi mỉm cười gì đó (?). Cháu chạy theo mép tường chờ ông ấy đi ra. Cháu đâm ông ấy một nhát. Ông ấy kêu “cướp cướp”. Cháu đâm liên tục. Vợ ông ấy chạy lên hô “cướp cướp, bà con ơi cướp!”. Bà chủ lao vào ôm cháu. Cắn cháu. Máu của cháu bị chảy nhiều. Rồi giằng co bà ấy ngã xuống. Họ giằng con dao của cháu. Ông chủ đâm cháu. Bà chủ kêu, “đâm chết nó đi anh!”. Nhưng ông ấy đâm cháu bị trượt, bà vợ lại kêu “anh đâm nhầm vào chân em rồi”. Cháu giơ chân lên đạp, ông chủ ngã xuống. Cháu lúc ấy cũng bị ngã. Bà chủ lộn lên bóp cổ cháu. Bà cắn vào ngực cháu rất mạnh. (Ngừng rất lâu. Luyện mới lí nhí tiếp, cả phòng hỏi cung im phăng phắc, nhưng tiếng Luyện càng rất khó để nghe cho rõ ràng). Cháu quay lại móc mắt bà ấy…
Móc mắt chị Bích, bà chủ tiệm vàng? Có đúng Luyện vừa nói như vậy không?
- Vâng, đúng. Vì tự nhiên thấy tay cháu ở ngay dưới gần mắt bà ấy, thế là cháu móc mắt… Cháu lật người bà ấy ra. Nhào lên… cắt cổ bà ấy.
(còn nữa)
Bài 2:
Lê Văn Luyện, nếu được “xử án” cho tội ác của mình: “Cháu đáng tội chết!”
Những tình tiết “thâm cung bí sử” lần đầu tiên đăng báo !
Sắp hết năm 2011, có một kỷ lục đau đớn mà theo thông lệ, thì dư luận, báo chí có lẽ lại phải buồn bã ngồi tổng kết lại: Lê Văn Luyện là một trong những nhân vật được (bị) đề cập nhiều nhất, hoảng hồn và kinh dị bậc nhất trong năm qua (nếu không nói là trong nhiều năm qua). Bởi lẽ đó, nếu chúng tôi cũng không cần nhắc nhiều về lý lịch, quá trình biến mình thành “thú độc đội lốt người” của Luyện thì bạn giả cũng đã tương đối tường tận. Tháng 8 năm 2011, đột nhập tiệm vàng Ngọc Bích ở Phố Sàn, huyện Lục Nam, tỉnh Bắc Giang, Luyện đã tàn độc dùng dao phớ và vũ khí khác, chém, cắt cổ giết chết một lúc 3 người, gồm vợ chồng anh Trịnh Văn Ngọc - chị Đinh Thị Chín và con của họ là cháu Trịnh Thị Thảo mới 18 tháng tuổi. Riêng cháu Trịnh Thị Bích, 9 tuổi may mắn sống sót với cánh tay bị chém đứt lìa là ngoài mong muốn “giết người diệt khẩu” của tên cướp kinh dị đó.
…Phiên tòa xử tên tội phạm quái dị Lê Văn Luyện sắp diễn ra. Hôm 23/11/2011, Luyện bước ra khỏi phòng biệt giam ra gặp chúng tôi, với gương mặt lạnh như tiền, giọng nói đều đều vô cảm trong hầu hết cuộc trò chuyện. Luyện cứ nói, cứ dẫn dắt cuộc phỏng vấn theo những tình tiết bổng trầm, dễ sốc và choáng nhất với vẻ mặt bất động, cúi gằm. Đến lúc chúng tôi phải lặng đi vì ghê rợn và căm phẫn tội ác man rợ do Luyện gây ra, nhưng tuyệt nhiên vẫn không thấy một giọt nước mắt hay lời xám hối thật sự nào của Luyện. Lặng lẽ bước ra khỏi buồng giam, lặng lẽ ngồi xuống phòng hỏi cung, lặng lẽ ra về không chào hỏi ai. Luyện như một cơn mơ ác trong mắt tôi.
Có thể ai đó vì quá sợ hãi trước vụ việc đã nhắm mắt không dám đọc một số thông tin rùng rợn mà Luyện khai với cơ quan điều tra, với báo chí trong những lần tiếp xúc cực kỳ hiếm hoi. Và, chúng tôi, đôi khi, dẫu là nhà báo cũng vẫn đành phải bỏ qua nhiều chi tiết về về một “Lê Văn Luyện - sát thủ máu lạnh”, để không bị ám ảnh hãi hùng quá về vụ thảm sát chưa từng có. Để không bi quan, tuyệt vọng, khi nhìn thấy trên cõi đời này những đứa choai choai “đầu xanh đầu đỏ”, nó quái đản, mặt lạnh hao hao giống với Luyện với hành vi thuộc loại quái thai đó. Chợt thở dài: chúng ta đã làm gì để xã hội sản sinh ra những thứ quỷ quái như Lê Văn Luyện và nhiều sát thủ “khét tiếng” mà báo chí vẫn thường đưa tin khác? Chính vì đôi khi đã nhắm mắt bỏ qua những thông tin kinh hoàng liên quan đến Lê Văn Luyện để khỏi bi quan, nên ở bài viết này, chúng tôi chỉ dám nói: có lẽ, những thông tin mà Luyện “tâm sự” với PV TTĐS sau đây là lần đầu tiên được đăng lên mặt báo. Chúng tôi không dám quả quyết toàn bộ. Song, có lẽ chúng tôi đã không quá hồ đồ. Luyện bảo: hắn có 2 cô người yêu, toàn học sinh lớp 11 và 12, đêm ở trại tạm giam hắn cũng khóc, khóc vì buồn và nhớ người yêu. Hắn nghiện game và từng chơi trò “Đế Chế” thâu đêm suốt sáng. Luyện vật lộn, quyết móc mắt chị Bích, bà chủ tiệm vàng trước khi lật nạn nhân ra để cắt cổ. Trước giả thuyết của chúng tôi về việc Luyện “cầm trịch” phiên tòa xử tội ác của mình, thì mức án sẽ ra sao, Luyện thản nhiên như đã suy nghĩ từ lâu lắm: “cháu đáng tội chết” (tử hình). Trước những lời đồn gây tranh cãi về việc vào trại giam sát thủ máu lạnh với gương mặt xương xương béo ú lên, Luyện tự nhận: “Cháu tăng khoảng 5kg” so với lúc đang ở ngoài xã hội. Luyện cũng nói về những giấc mơ kỳ lạ của mình, Luyện cũng tỏ ra xúc động, muốn có lời khuyên ngắn gọn, bất ngờ với đứa em út bé nhỏ mà nghe nói Luyện rất nhớ nhung lo lắng: “Em ngoan!”. Luyện cũng nói mình có lỗi với gia đình nạn nhân, có lỗi với tất cả mọi người trong xã hội.
Bài 1:
Lê Văn Luyện đã cố sức móc mắt bà chủ tiệm vàng trước khi hạ sát !?
Thú thật là ra khỏi phòng phỏng vấn Luyện, tôi đã ngẩn ngơ đau đớn. Cảm giác lạnh toát từ trong trí não đến lục phủ ngũ tạng. Câu chuyện về một sát thủ mất tính người tột độ như Luyện, cũng như nhiều độc giả tôi không lạ lẫm gì. Thậm chí tôi đã có mặt ở Phố Sàn, với tiệm vàng Ngọc Bích phủ đầy tang trắng từ khi vụ thảm sát vừa diễn ra, các hướng đoán định tìm thủ phạm còn chằng chịt mơ hồ. Và, trước khi công phu xin với cơ quan chức năng cho phép có một cuộc phỏng vấn với “thú đội lốt người” Lê Văn Luyện, tôi đã thêm một lần đọc lại rất nhiều trong số những gì báo chí từng viết về y. Thế nhưng, khi trực tiếp nghe y mô tả, tâm sự với vẻ mặt lạnh te, nhiều đoạn, tôi và các cán bộ công an vẫn phải sửng sốt. Đôi khi chúng tôi hoa mắt, ngắt lời Luyện để hỏi lại. Ai nấy đều rợn tóc gáy, mỗi khi Luyện kể về một nạn nhân rồi thủng thẳng, nhẹ bẫng, hạ giọng, “rồi cháu cắt cổ ông ấy/ bà ấy, nó (cháu bé 18 tháng tuổi)”. Cơ hồ, lời lẽ và hình ảnh ghi lại từ máy móc không bao giờ có thể truyền tải hết được mức độ khủng khiếp trong hành vi tàn sát đồng loại vô tội và ăn cướp táo tợn của hung thần Lê Văn Luyện.
Chúng ta đã làm gì để cuộc đời sinh ra Lê Văn Luyện?
Nay, nghe trực tiếp, đứng cách Luyện vài gang tay, nhìn cái cách hắn đều đều, chán nản, buông xuôi, lạnh lùng diễn tả mọi chuyện thì tôi mới thật sự… choáng. Có người bảo, “thiết kế” công phu với bao nhiêu là thủ tục như thế mới gặp được “nhân vật”, tôi nên chụp một bức ảnh với Luyện để làm kỷ niệm, tôi đã từ chối. Án của Luyện do tòa tuyên, và bây giờ tòa chưa tuyên, ta không có quyền miệt thị Luyện, nhưng sự thật là tôi sẽ rất xấu hổ nếu trot chụp với Luyện một bức ảnh. Tôi có một cảm xúc rất thật thà thế này: vẫn biết thủ tục vào gặp Luyện là cực kỳ nghiêm ngặt, phải qua nhiều tầng cấp xét duyệt. Vẫn biết việc quản lý đối tượng của vụ trọng án gây hoảng hồn dư luận như trường hợp “Lê Văn Luyện thảm sát ở tiệm vàng” là hết sức bài bản, cẩn trọng. Nhưng! Khi đến gần Luyện, trực tiếp hỏi hắn những câu chỉ riêng tôi với hắn nghe và nói với nhau, tôi vẫn có cảm giác chợn rợn. Khi Luyện tỏ ra ương bướng, chối quanh, tôi buột miệng “thế không lẽ cậu là cái máy chém người à, là rô-bốt sát thủ à?”. Luyện lúng túng buột miệng khai thật thà hơn. Nhưng y không biết rằng, tôi nói Luyện vô như cái máy chém, như con rô-bốt sát thủ, ấy là tôi đã suy nghĩ rất thật thà, rất cá nhân của mình - khi đọc một cách chi tiết diễn tiến vụ việc, khi nghe y khai trực tiếp một cái tường tận hành trình gây án, thảm sát, cắt cổ từng người. Tôi sợ cỗ máy chém người ấy và không khỏi đưa ra giả thiết: ngộ nhỡ hắn chém mình khi chủ quan áp sát hắn thì sao? Dĩ nhiên, không bao giờ có chuyện đó. Vì lý do là cơ quan công an đã rất cẩn trọng và có trách nhiệm. Nhưng lý do tôi đang nghĩ lúc đó lại khác: vì nếu ví dụ Luyện có hung khí, thì hắn đã tự kết liễu đời hắn trước khi gặp tôi!
Sẽ có người bảo tôi là suy nghỉ lẩn thẩn. Nhưng tôi không nghĩ mình quá đa sự. Nếu ai gặp Luyện ở bối cảnh đó, cũng sẽ dễ dàng có suy nghĩ “riêng tư” như vậy.
Tôi đã có mặt ở Phố Sàn sau vụ thảm sát, chứng kiến tiệm vàng Ngọc Bích phủ trắng màu tang. Đã nằm ở UBND xã Phương Sơn, nơi lực lượng điều tra bải hoải thức trắng đêm, làm việc suốt ngày, khi phố Sàn đi đâu cũng gặp công an và… nhà báo dù họ “ngụy trang” thế nào đi nữa. Khi ấy, gần như tất cả những đối tượng đầu xanh đầu đỏ (do nhuộm tóc) đều bị gọi hỏi. Phó Chủ tịch UBND xã Phương Sơn là bạn đồng ngũ của ông chủ tiệm vàng Ngọc Bích xấu số (anh Ngọc) không thôi kể về sự tử tế, chỉn chu, hiền lành như con gái của anh Ngọc. Nghe nói, khi ấy, các cô chủ nhuộm tóc xanh tóc đỏ ở toàn tỉnh Bắc Giang đều bị ế khách; ngược lại, dịch vụ nhuộm đen tóc râu ngô, tóc óng ánh xanh - đỏ - vàng như màu sơn ta sơn Nhật lại thịnh phát. Nghiền ngẫm về các cái sự dịch chuyển của nghề “trang điểm”, chỉnh sửa nhan sắc cho lũ nhầng nhầng lêu lổng thời mới để chúng lắc mình biến thành đối tượng bị người tử tế nhìn vào thấy ghê ghê đó, tôi đã buốt lòng. Dường như có cái gì đó rất quái dị ở đây. Sự quái dị trong nếp nghĩ, trong cung cách quản lý bọn đầu xanh đầu đỏ, bọn choai choai kia đã sinh ra những quái thai của xã hội như Lê Văn Luyện. Nhiều thế kỷ trước, dường như ở Việt Nam chưa bao giờ nghe đến một sát thủ máu lạnh với những tình tiết khiến người ta mất ăn mất ngủ rồi tổn thương cả “tâm trạng xã hội” đến ngần ấy. Chúng ta đã làm gì để sinh ra một cậu bé chưa đầy 18 tuổi mà bỏ ngang tuổi học, mà hư đốn, mà quái quỷ tàn độc như Lê Văn Luyện? Có lẽ bài học này, chủ đề này chúng ta còn phải bàn cãi nhiều.
Vì sao vào trại giam Lê Văn Luyện béo ú lên?
Bây giờ Luyện đang ngồi trong buồng giam nhìn tôi. Ngày xưa, từ thời Pháp khu này thuộc Phủ Lạng Thương, “trại giam Kế” (tên nôm na của Trại tạm giam Công an tỉnh Bắc Giang hiện nay) đã thành lập. Bây giờ, nơi đây, tràn ngập cây cổ thụ xanh mát, bờ tường vàng vọt rêu phong cổ kính, các vọng gác và bốn bề dây thép gai uy nghi. Trong tĩnh lặng ấy, có tiếng kẹt cửa, loạch xoạch ổ khóa. “Buồng hoàn cung”, nơi Luyện ở rất vắng vẻ. Mùa này, dưới các tán cổ thụ ngợp mát, không có cả tiếng ve, tiếng côn trùng kêu.
Luyện nhổm dậy. Bờ tường nhà giam trắng, những hình khối vững chãi và buồn tẻ. Luyện chỉ có thể nhìn ra ngoài ánh sáng thông qua vài cái ô mắt cáo nhỏ xíu với các chấn song sắt lớn và hoen ghỉ đan cài nhau. Luyện trong bóng tối, anh mắt hắn loang láng, da hắn trắng, sự di chuyển của hắn trong đó mờ mờ trước mắt tôi, như một loài hoang thú. Ô cửa quá bé, buồng giam thì rất rộng. Trước mắt Luyện là một cái ca đựng nước bằng nhựa đỏ chót (chắc các chiến sỹ công an không dám để bất cứ vật gì cứng hơn… chiếc ca nhựa trước mặt “dã nhân” tuyệt vọng đang chờ phiên tòa và bản án thích đáng như Luyện, vì sợ hắn tự vẫn?). Hai lần khóa cửa, hai lần then chốt được mở. Luyện nhanh nhẹn lao ra, hắn lơ ngơ nhìn ngược nhìn xuôi. Đi sang bên phải lại đi sang bên trái. Giống như một con vật bị lỗng xích. Tay chân hắn không bị còng như tôi tưởng. Mặt vẫn lạnh te. Hồi mới bị bắt, Luyện đã ám vào ký ức khủng khiếp của mọi người, rằng hắn có vẻ gì lạnh lạnh, hơi Tây (giống người châu Âu), với xống mũi cao, mặt nhỏ choắt và dài dài, tóc xòa trước trán. Dáng cao. Còn bây giờ, tôi nghĩ chẳng ai là không bất ngờ khi nhìn thấy Luyện khi hắn bước ra khỏi buồng giam. “Sát thủ” trở nên ụ ị, béo nục nạc, mỡ màng. Hắn trắng hơn, càng có vẻ tròn lẳn hơn khi tóc cắt ngắn đi, áo phông trắng bó sát người. Luyện mặc quần dài đen, đi dép lê… đo đỏ. Vẻ lạnh lùng của sát thủ máu lạnh thì vẫn nguyên. Trong mấy chục phút trò chuyện, hiếm hoi lắm mới thấy hắn im lặng như ân hận, như xót xa cay đắng. Có nhà báo bảo Luyện béo lên 7kg, nhiều điều tra viên cũng nhận định tương tự. Tôi hỏi Luyện thì hắn tự ước chừng, “cháu tăng thêm 5kg, kể từ ngày vào trại tạm giam”.
Có người yêu công lý và giàu lòng nhân ái, vì thương các nạn nhân xấu số của vụ thảm sát tiệm vàng Ngọc Bích đã rất có lý khi buột miệng: “thằng Luyện béo như con chó thiến. Sau khi gây thảm họa, giết người hàng loạt, làm kinh động cả xã hội, làm bao người phải khổ sở ngược xuôi phá án, 6 người ruột thịt và họ hàng của nó bị khởi tố, bắt giam, nhưng nó có ân hận, sám hối gì đâu, nó ăn no ngủ kỹ nên béo ú lên như chó thiến đấy mà”. Tôi rất chia sẻ cảm xúc lương thiện của độc giả đó. Song, có lẽ chúng ta cũng phải công bằng. Luyện béo ị lên, phần là do ăn uống điều độ, phần là vì vào trại tạm giam làm gì có thuốc lá đốt suốt ngày, rồi ăn chơi trác táng thâu đêm suốt sáng với gái và game online như “ngoài đời”. Tôi nghĩ vậy và Luyện cũng tâm sự như vậy.
BOX
Trích cuộc phỏng vấn của PV Tuổi trẻ Đời sống với sát thủ máu lạnh Lê Văn Luyện tại Trại tạm giam Công an tỉnh Bắc Giang, ngày 23/11/2011:
Người yêu của cháu, một cô học lớp 11, một cô học lớp 12, chúng nó trẻ đến mức…
Luyện đang nghĩ gì vào lúc này?
- Cháu thấy ân hận. Lỗi là do cháu gây ra (giết nhiều người, cướp của). Nhưng nhiều người thân trong nhà phải bị liên lụy (cụ thể: 6 người thân và họ hàng khác của Luyện đã bị khởi tố vì tội che giấu tội phạm và không tố giác tội phạm).
Luyện có mong muốn gì vào lúc này?
-Dạ, cháu muốn được cơ quan chức năng khoan hồng, giảm tội cho người thân của cháu.
Thế còn Luyện có ao ước được nhẹ tội vì lý do gì không?
-Cháu không ạ.
Đã làm thì phải dám chịu?
-Vâng ạ.
Luyện có người yêu chưa?
-Có. Người yêu cháu ở cùng quê với cháu, nó cùng học với em cháu. Giờ cô ấy đang học phổ thông trung học. Lớp 11 ạ.
Nghe nói Luyện còn có người yêu nữa, có vài cô cơ mà.
-Một cô nữa ở Lục Nam, cũng học lớp 12, người xã Tam Dị.
Tên cô ấy là gì, tiết lộ được không?
(Im lặng).
Không tiết lộ cũng được. Nhưng, hình như Luyện yêu toàn học sinh, lại toàn học lớp 11 rồi 12 thôi?
-Vâng, người yêu cháu trẻ lắm. Trẻ đến mức, bố mẹ cháu còn bảo, yêu đương gì, để cho con người ta nó đi học.
“Cháu ngủ mơ, thấy đứa bé bị cháu cắt cổ hiện về, nó cứ nhìn cháu và khóc, nó không nói gì cả”
Mục đích của Luyện khi đi cướp, là dùng tiền để làm gì?
-Cháu không biết.
Sao lại không biết. Luyện ra tay một mình hay với ai nữa?
-Một mình ạ.
Luyện nghĩ gì khi bắt đầu cầm dao phớ đi cướp?
-Cháu không biết nữa.
Thế ý định là lấy tiền về để làm gì, chuyện này thì nhất định phải biết chứ?
-Để lấy xe máy ra. Cái xe cháu đi mượn của ông chú và đã cắm ấy.
Thì xe ấy “nhổ” ra chỉ mất mấy triệu đồng thôi, sao đi cướp những đống vàng trị giá mấy tỉ rồi lại quyết tâm giết cả 4 người?
-Vâng.
Hay là muốn làm giàu bằng con đường xấu xa?
-Không, đi cướp như thế thì chỉ có chết, chứ giàu có gì hả chú?
Thì mục đích lấy tiền lấy cái xe đã cắm, sao lấy tiền của người ta rồi còn xuống tay giết cả nhà người ta?
-Lúc đầu cháu chỉ nghĩ là đột nhập vào để lấy tiền thôi, sau đó nó thế nào ấy… Lấy tiền vàng ngay thì sợ chủ nhà người ta phát hiện… Nhà người ta đông người nên cháu không dám vào ngay. Mà cháu cũng sợ người ta sống, người ta sẽ nhớ mặt cháu.
-Luyện có chơi điện tử không?
Có. Cháu từng chơi trắng đêm. Thích nhất trò “Đế Chế”.
Có bao giờ Luyện mơ về những người mà mình đã giết chết một cách hết sức dã man kia không?
-Có, cháu nghĩ về việc đó mà thấy ghê sợ quá. Cháu mơ thấy họ. Đặc biệt, đứa bé nhất mà cháu đã cắt cổ, nó cứ nhìn cháu, nó khóc. Nó không nói gì cả.
“Cháu quay lại, bò lên, móc mắt bà ấy”
Trình tự gây án của Luyện là như thế nào thì cơ quan điều tra đã có kết luận, tòa cũng sắp đưa ra xét xử, bây giờ Luyện kể lại bằng trí nhớ của mình xem nào.
-Tối 24/8/2011, cháu trèo qua cây lộc vừng ở cửa hàng bán bánh mỳ bên cạnh nhà ông Ngọc, chủ tiệm vàng. Trèo lên mái tôn nhà đó, đu sang mái tôn nhà anh Ngọc (chủ tiệm vàng), trèo lên giàn hoa, bẻ cửa đột nhập vào tầng 3. Cháu đi xem khắp các phòng ở đó, không thấy có gì. Cháu lại xuống tầng 2, xem xét xong, không dám vào phòng vì ở đó cả nhà người ta đang ngủ. Xuống tầng 1 tìm vàng. Thấy vàng nhưng không dám lấy, vì sợ nhà người ta phát hiện hô hoán thì mình không chống lại được. Lại lên tầng trên. Rồi lại trèo xuống lần nữa. Không nhớ lúc đó mấy giờ và lên xuống mấy lần. Rồi nằm nghe thấy tiếng động, cháu ra ngồi ở bên ngoài ngồi im (Nói đến đây, Luyện im lặng rất lâu, giọng trở nên lí nhí, không biết vì ám ảnh, sợ hãi, hay xúc động, xấu hổ trước ống kính máy quay của tôi).
Rồi sao nữa?
-Thấy tiếng động gì đó, hình như ông chủ ngồi dậy một lúc. Thấy tiếng động lâu lâu. Lại thấy ông chủ tiệm vàng bê chậu quần áo hay gì đó lên trên cầu thang chắc là để giặt rũ hay phơi phóng. Cháu nấp trong nhà tắm. Ông chủ đi lên tầng đó, cháu ở trong nhà tắm. Lúc sau quay lại, cháu tưởng ông ấy xuống dưới nhà rồi, cháu đi ra ngoài chỗ để dép và ba lô ở ngoài (khi đi cướp, ngoài dao phớ và vũ khí ra, Luyện mang theo ba lô để sau này đựng vàng. Từ đoạn này, Luyện nói lí nhí, mặt cúi gằm, cằm hắn gần chạm vào ngực hắn, chiến sỹ công an phải mấy lần ra hiệu Luyện ngửng mặt lên nhưng hắn vẫn cứ như vậy, rất khó nghe, dù phòng hỏi cung lặng ngắt như tờ). Cháu thấy ông chủ lên lấy đồ, rồi nhếch môi mỉm cười gì đó (?). Cháu chạy theo mép tường chờ ông ấy đi ra. Cháu đâm ông ấy một nhát. Ông ấy kêu “cướp cướp”. Cháu đâm liên tục. Vợ ông ấy chạy lên hô “cướp cướp, bà con ơi cướp!”. Bà chủ lao vào ôm cháu. Cắn cháu. Máu của cháu bị chảy nhiều. Rồi giằng co bà ấy ngã xuống. Họ giằng con dao của cháu. Ông chủ đâm cháu. Bà chủ kêu, “đâm chết nó đi anh!”. Nhưng ông ấy đâm cháu bị trượt, bà vợ lại kêu “anh đâm nhầm vào chân em rồi”. Cháu giơ chân lên đạp, ông chủ ngã xuống. Cháu lúc ấy cũng bị ngã. Bà chủ lộn lên bóp cổ cháu. Bà cắn vào ngực cháu rất mạnh. (Ngừng rất lâu. Luyện mới lí nhí tiếp, cả phòng hỏi cung im phăng phắc, nhưng tiếng Luyện càng rất khó để nghe cho rõ ràng). Cháu quay lại móc mắt bà ấy…
Móc mắt chị Bích, bà chủ tiệm vàng? Có đúng Luyện vừa nói như vậy không?
- Vâng, đúng. Vì tự nhiên thấy tay cháu ở ngay dưới gần mắt bà ấy, thế là cháu móc mắt… Cháu lật người bà ấy ra. Nhào lên… cắt cổ bà ấy.
(còn nữa)
Bài 2:
Lê Văn Luyện, nếu được “xử án” cho tội ác của mình: “Cháu đáng tội chết!”












