My Opera is closing 3rd of March

le van luyen 2



Cuộc gặp gỡ của PV Tuổi trẻ Đời sống với Lê Văn Luyện, “sát thủ máu lạnh” trong vụ thảm sát cướp tiệm vàng Ngọc Bích ở Bắc Giang:
Lê Văn Luyện tự nhận mức án tử hình !
(tiếp theo và hết)

Kết luận điều tra của Công an tỉnh Bắc Giang đã được công bố, phiên tòa xét xử Lê Văn Luyện và các đối tượng liên quan dự kiến sẽ diễn ra trong ít ngày tới. Khi mà dư luận không còn lăn tăn gì về hầu hết các chi tiết xung quanh hành trình tội ác man rợ không thể tưởng tượng nổi của Lê Văn Luyện nữa, thì những trăn trở về một bản án sao cho xứng tầm với tên tội phạm chưa từng có này bắt đầu dấy lên. Luật sư nói với báo chí, theo đúng quy định sẵn có, thì Luyện có thể sẽ không bị kết án tử hình như mong muốn loại bỏ “thú độc mang gương mặt người” ra khỏi thế gian này của nhiều người. Bởi khi bắt tay vào vụ thảm sát, Luyện chưa đầy 18 tuổi.

Ta thử phỏng vấn 1.000 người ở khắp Việt Nam, xem Luyện nên nhận mức án gì?

Thành thử, khi nghe Luyện tự nhận bản án tử hình (“cháu đáng tội chết”, thậm chí ngay khi vừa bị bắt, Luyện đã quả quyết “các chú bắn cháu đi”) cho mình, chúng tôi đã cảm thấy ớn lạnh rồi lòng dậy lên một niềm thương cảm trớ trêu. Rằng, tại sao bản án nhẹ tênh (có thể có) cho kẻ chưa đầy 18 tuổi kia lại ra đời. Tại sao người nhận án ấy lại là đứa khét tiếng Lê Văn Luyện? Chúng ta cần thượng tôn luật pháp. Nhưng, không lẽ một kẻ gây tội ác tày trời, kinh thiên động địa như Luyện, mà hắn chỉ nhận mức án nhẹ hều vậy ư? Nếu làm một cuộc điều tra xã hội học, hỏi một nghìn người khắp Việt Nam, xem Luyện nên chịu mức án nào; thì tôi tin, hiếm ai không đồng thuận với giả thiết Luyện sẽ ngồi cầm trịch phiên tòa và Luyện sẽ tự tuyên cho mình mức án tử hình. Có người bảo, luật là luật, đao pháp vô tình, nhưng luật cũng là thứ con người nghĩ ra và thượng tôn nó. Luật có thể sửa hoặc có ngoại lệ chứ.

Phân tích chuyện thảm sát gia đình anh Ngọc, chị Chín để lấy số vàng khổng lồ trị giá 2 tỷ đồng của Luyện thì chúng ta sẽ tìm ra phần nào lời giải cho cuộc tranh luận đang diễn ra ở khắp nhiều nơi, từ vỉa hè đến nơi công sở, từ mặt báo đến những người có ảnh hưởng quan trọng trong thực thi luật pháp hiện nay. Luyện không phải là một cậu bé ngây thơ, càng không là một kẻ nhỡ tay hoặc bị bối cảnh xô đẩy bỗng chốc gây thảm sát. Mà hành động của hắn là một thứ quái đản có tính toán, với đường đi nước bước ghê rợn. Một thứ thảm sầu khốc hại mà chính y cũng thấy rất rõ, chính y cũng đã xin được nhận cái chết để trả giá.

Học hết lớp 9, Luyện lêu lổng, bỏ học vĩnh viễn. Đi làm thợ xây, lang thang bờ bụi hạ đẳng khắp chốn, yêu đương nhăng nhít, ăn chơi thâu đêm suốt sáng, đi khắp nhiều tỉnh thành “giang hồ”. Thậm chí Luyện đi khỏi nhà hàng chục ngày, bố mẹ cũng chả quan tâm hắn đang làm gì ở đâu. Luyện cắm xe Dream của ông chú rể Trương Văn Nhị, lấy 5,5 triệu đồng ăn chơi trác táng. Dọc đường bất phóng bất phú, hắn hứng chí mua một cái điện thoại di động trị giá hơn 1 triệu đồng. Xuống tận Hưng Yên rủ gã thợ xây quen biết đi gặp… gái. Về quê nhưng không về nhà mà đi đánh xóc đĩa, thua gần hết tiền, mới thuê nhà nghỉ để sống và tính kế ăn cướp. Hết tiền thì đi ăn cướp. Mà Luyện ăn cướp có âm mưu “hoàn hảo” hơn cả trong phim hành động Mỹ.

Kế hoạch của Luyện chi tiết hơn phim hành động!

Cơ quan công an kết luận rõ: trước khi đi cướp 4 ngày, Luyện nhờ bạn là Tạ Văn Giang đèo lên thị trấn Chũ, cách nhà y mấy chục cây số để kỳ công mua đủ lệ bộ của “gã đồ tể đáng sợ nhất”, gồm: 1 dao phớ to, sắc lẻm do Trung Quốc sản xuất dài gần 50cm, chuôi và lưỡi dao đều làm bằng thép trắng; 1 ba lô (sau này đựng hết số vàng trị giá gần 2 tỷ), 1 đèn pin. Ngày hôm sau nữa, chưa yên tâm với những vũ khí đó, Luyện đi xe bus về thị trấn Đồi Ngô, mua thêm một con dao nhọn dạng gấp nữa cho… chắc ăn. Khi lang thang tìm “con mồi” để cướp, Luyện đã mất mấy ngày vật vạ, có khi như con chó hoang ngủ trong chợ phố Sàn bẩn thỉu, có khi thuê nhà nghỉ Vàng Anh để ủ mưu độc địa Mất một đêm phục kích, ngủ quên đến sáng ngoài đầu đường xó chợ với đầy đủ dao dựa, không thấy đủ “thiên thời địa lợi” để gây án, Luyện còn chờ thêm một ngày đêm nữa trong nhà nghỉ. Cho đến 3h sáng ngày 24/8/2011, Luyện bắt đầu nương theo cơn giông gió, đột nhập vào tiệm vàng Ngọc Bích… Chưa hết, tấn công gia đình người ta, tính toán cắt cổ từng người (trong đó có cả cháu bé mới 18 tháng tuổi), vơ cả núi tài sản, Luyện vào bếp nhà nạn nhân gọi điện cho ông anh họ là Trương Thanh Hồng đến đón mình chạy trốn. Trong khi chợ đợi Hồng, Luyện tiếp tục đủng đỉnh ra tủ bán hàng của tiệm vàng, lấy một số dây chuyền và nhẫn vàng đút vào túi quần bò hắn đang mặc (bấy giờ nhà nạn nhân không còn ai chưa chết hoặc hôn mê sâu). Và, Luyện còn tỉnh táo đến mức đem tài sản cướp được đi chôn giấu, viết thư dặn dò bố, đem giấy tờ cắm xe gửi ông anh đi chuộc, đem 2 dây chuyền đưa cho ông anh họ, đi băng bó vết thương ở trạm y tế. Rồi mới tẩu thoát ra nước ngoài.

Gã đồ tể quái đản đến từ đâu?

Sự lạnh lùng và bài bản kinh hoàng của Luyện, chứng tỏ y là một gã đồ tể giết hại đồng loại không chút ghê tay. Việc béo lên của Luyện khi ở trong trại, sự thản nhiên của Luyện khi nói về những điều khiến bất cứ ai nghe một lần, đọc một lần cũng mất ăn mất ngủ…, nó là cái gì? Nó là một thứ quái đản. Nó cho thấy, Luyện không phải là một “cậu bé” dưới 18 tuổi như chúng ta vẫn nghĩ nữa. Có người nghiêng về quan điểm đổ lỗi cho game online (trò chơi trực tuyến) với các hành vi bạo lực dễ tiêm nhiễm. Có người hoài nghi hay là Luyện nghiện ma túy rồi bị bao nhiêu thứ cặn bã bờ bụi nó làm cho đầu óc hoang tưởng, giết người không ghê tay. Dù thế nào, Luyện cũng là một quái thai của xã hội, không cần game, chưa cần ma túy, chúng đã quá đủ để quái đản, lạc loài. Và gần đây chúng ta thấy xuất hiện khá nhiều những thảm án giết đồng loại toàn ở mức chưa từng có, không tài nào hình dung được, vì sao như vậy? Xin được đặt lại câu hỏi này một lần nữa, nội trong loạt bài viết mà các bạn đang đọc: chúng ta đã làm gì để “ra lò” những quái thai mà xưa nay chưa từng có, kiểu Lê Văn Luyện, Nguyễn Đức Nghĩa…?

Đại tá Phạm Văn Tám, Cục Cảnh sát hình sự, Bộ Công an, nhà điều tra lão luyện, người trực tiếp tham gia chuyên án đã phải thốt lên, rằng ông bị ám ảnh bởi tội ác dã man kinh khủng của Luyện. Đến bọn giang hồ bất nhất nó cũng không thanh thanh toán nhau như thế. Huống hồ Luyện “xuống tay” với phụ nữ vô tội, với cháu bé 9 tuổi. Cả thiên thần bé 18 tháng tuổi như cháu Thảo, hắn còn cắt cổ. Đại tá Nguyễn Văn Dư, Phó Giám đốc Công an tỉnh Bắc Giang thì không thôi trăn trở về việc có tới 6 người thân, họ hàng của Luyện cùng bị khởi tố. Họ đã đặt tình thương không đúng chỗ, đã để lòng tham tràn lấn làm cho mê lú. Trương Thị Thơm, mẹ của Luyện, khi bị tạm giam cũng thừa nhận “tôi sởn da gà về hành động dã man của kẻ thủ ác” trong vụ cướp tiệm vàng. Thơm chết đứng khi biết đứa giời đánh đó chính là con… của mình. Rồi Thơm ao ước, giá mà mình đừng tham việc để kiên quyết hơn, chăm chút hơn đến việc dạy con để một “quái thai” như Luyện không xuất hiện. Cơ quan công an cũng đã phải xót buốt hạ những lời lẽ đầy cảm thán khi kết luận về hành trình tội ác man rợ chưa từng có của Luyện.

Gã đồ tể quái đản đó đến từ đâu? Thật lòng chúng tôi không tài nào lý giải nổi. Dù thế nào, hắn cũng đã đến và gây tai họa kinh thiên.




Cuộc phỏng vấn của PV Tuổi trẻ Đời sống với sát thủ máu lạnh Lê Văn Luyện tại Trại tạm giam Công an tỉnh Bắc Giang:

Lúc giết cả nhà họ, cháu chỉ nghĩ: một là cháu phải chết, hai là tất cả họ phải chết!

Nhiều người ghê rợn không hiểu tại sao Luyện giết người lớn, cướp của rồi, lại còn cắt cổ, giết cả cháu bé 18 tháng tuổi làm gì? Cháu nó có tội gì, có sức kháng cự gì đâu!
- Khi cháu đứng dậy, đi ra. Cháu thấy ông chủ ngồi giữa cầu thang tầng 2 và tầng 3 ấy. Cháu chém thêm một cái vào gáy ông ấy (ông Ngọc chết ngay sau đó). Cháu xuống tầng 2. Thấy đứa bé đang cầm cái điện thoại. Khi thấy cháu, nó chạy trốn, nó hét ầm lên. Cháu chém nó đứt cánh tay đang cầm điện thoại… Cháu cướp cái điện thoại. Nghe xong, không thấy tín hiệu gì, cháu úp máy lại. Còn đứa bé nhất. Lúc cháu đến nó cứ khóc. Cháu bảo nó im, dỗ nó. Nó im lặng một lúc rồi lại khóc to hơn. Cháu dỗ nó mấy câu, bảo “nín đi em” (?). Nó vẫn khóc. Cháu cắt cổ nó…

Luyện nghĩ gì khi chạy trốn?
-Cháu nghĩ, công an bắt được mình thì chết, mình đã giết người, cướp của, giết nhiều người một lúc. Cháu có lỗi với gia đình nạn nhân. Cháu sai rồi. Giết chết 3 - 4 người một lúc.

Gì nữa không?
-Cháu có lỗi với tất cả mọi người?

Thế lúc xuống tay hạ sát những người vô tội, Luyện nghĩ gì không?
-Không ạ.

Phải nghĩ gì chứ? Chẳng lẽ lúc ấy cậu là một cái máy chém người?
-Vâng. Cháu nghĩ một là họ sống, hai là cháu sống. Một là mình chết, hai là người ta phải chết, vì vậy…

Nếu giả dụ gặp chị vợ anh Ngọc, chủ tiệm vàng bây giờ, Luyện sẽ nói gì với chị ấy?
-Không có chuyện gặp được chị ấy nữa đâu.

Nếu cho tự xử án mình, với tội ác ấy, Luyện sẽ cho mình mức án như thế nào?
-Cháu đáng tội chết.

Luyện ước ao điều gì trong phiên tòa sắp tới?
-Xử thế nào là do cơ quan chức năng. Cháu chỉ ước được nhẹ tội, khoan hồng cho gia đình cháu…

Trong phòng biệt giam, cháu đã khóc vì buồn và nhớ người yêu!

Nếu gặp em út, đứa em ruột nhỏ bé mà Luyện (nghe nói) thương yêu nhất, cậu sẽ nói gì với em?
- (Luyện đột ngột im lặng, chớp mắt, cúi gằm như khóc, nói lí nhí rất rất bé)… Em ngoan!

Ai gặp lại Luyện, hoặc xem ảnh Luyện bây giờ, cũng đều có cảm giác Luyện vào trại giam béo lên trông thấy. Luyện cảm thấy mình đã nặng thêm khoảng bao nhiêu kilogam?
-Cháu không cân. Nhưng chắc khoảng 5kg. Béo hơn lúc ở ngoài đời. Có thể vì vào đây không hút thuốc, không chơi bời gì được (như lúc ở bên ngoài).

Tại sao hướng chạy trốn của Luyện lại là sang Trung Quốc?
-Cháu nghĩ sang đó để trốn thôi.

Trong trại tạm giam, Luyện đã khóc bao giờ chưa?
-Có khóc. Thỉnh thoảng buồn quá thì khóc, lại nhớ người yêu cũng khóc.

Ngày đi học, Luyện thích học môn gì, có khá môn gì không?
-Không. Không giỏi môn gì. Học lớp 9 thì cháu bỏ. Bỏ học vì chơi bời thôi./.



Lê Văn Miên, bố đẻ của Lê Văn Luyện nói với PV Tuổi trẻ Đời sống tại trại tạm giam Công an tỉnh Bắc Giang:

Tìm thấy “kho vàng” do Luyện cướp được mang về, tôi cũng sợ lắm!

Trước mặt tôi, Lê Văn Miên, bố đẻ sát thủ Lê Văn Luyện cứ mãi im lặng. Có vẻ như anh ta rất sượng sùng. Miên đi đôi dép da nâu cũ, mặc quần ngủ, áo kẻ màu sẫm đen, tóc cắt cua rất ngắn. Mắt to, lông mày rậm, Lê Văn Miên ăn nói có vẻ sắc sảo và thành khẩn. Anh ta đã bước từ nơi tạm giam ra phòng hỏi cung, rất điềm đạm, đôi lúc mặt cúi gằm, ái ngại nhìn khắp mọi người. Lê Văn Miên sinh năm 1969, làm nghề mổ lợn ở xã Thanh Lâm, huyện Lục Nam, tỉnh Bắc Giang. Anh ta ăn nói gãy gọn đến mức chiến sỹ công an đang hỏi cung, có lúc phải quay ra nói khẽ với tôi, “đối tượng này đã khai báo nhiều lần rồi, trơn tru lắm”.

Tôi đặc biệt ấn tượng về những lời Lê Văn Miên nói, dẫu những lời đó có thể chỉ là ngụy biện cho hành vi vi phạm pháp luật (không tố giác tội phạm, che giấu tội phạm). Miên bảo, đại ý: ông ta là cha đẻ của sát thủ Luyện, biết con là người phạm tội tày trời, sợ lắm, lo lắm, xót xa lắm (đó là thứ tội đáng chết như Lê Văn Luyện tự nhận); nhưng dù thế nào thì vẫn phải tính đường cho con trai mình được chạy trốn, được “sống sót” ở ngoài “đời” thêm ngày nào hay ngày ấy. Rồi anh ta lý luận: ai rơi vào hoàn cảnh của tôi, cũng sẽ dễ dàng nghĩ như vậy. Không lẽ lại là người… giết con (?). Miên đã nghĩ vậy và cho rằng mình đang “cá chuối đắm đuối vì con”, cho rằng mình đã hành động vì tình phụ tử. Song, sự thật đã chứng minh ngược lại. Rằng Miên và nhiều người liên quan đã có suy nghĩ sai lầm. Hành vi che giấu tội phạm, không tố giác tội phạm đã khiến cho chính Lê Văn Miên và vợ, cả vợ chồng em gái Miên, cả thảy 6 người ruột thịt và thân thích đều bị khởi tố. Bản thân Miên thì đang bị tạm giam chờ ngày xét xử.

Cùng tôi hỏi chuyện Miên là Trung tá công an Lê Danh Thu. Miên nhìn mọi người dò xét, vẻ như phán đoán bối cảnh một cách thận trọng lắm, người đàn ông làm nghề đồ tể Lê Văn Miên mới uể oải, khiên cưỡng cất lời mỗi khi chúng tôi hỏi:


Luyện đã chuyển số vàng trị giá 2 tỷ đồng cướp được sau khi thảm sát gia đình ông bà chủ hiệu vàng Ngọc Bích cho anh như thế nào?
- Nó không đưa cho tôi cất giữ. Nó chỉ gọi điện bảo để vàng ở chỗ nó cất giấu thôi.

Luyện gọi điện cho anh khi nào?
-Hôm 2/8/2011 (Luyện cướp tiệm vàng đêm 24, rạng sáng 25/8/2011). Nó điện thoại về bảo vàng con giấu ở đó, bố cất đi. 27/8 thì tôi đi cất giấu.

Anh suy nghĩ gì, khi biết số vàng đó là thứ mà con trai mình đã giết nhiều người để cướp được!?
-Tôi nghĩ là cháu đã làm như vậy thì khi bị bắt án phạt tù sẽ rất cao, rất nặng. Thôi cứ để nó ở ngoài đời (đi trốn). Tôi nghĩ nó ở ngoài (bỏ trốn) được ngày nào hay ngày ấy, được đến đâu thì được. Sau này nó về giao cho công an cũng được (?).

Trước khi gây án, theo anh biết, Luyện đã sống ở đâu?
-Tôi nhớ, ngày 12/8/2011 nó đi khỏi nhà tôi, đi đâu không rõ. Đến ngày 24/8/2011 tôi nghe tin nó về lại Bắc Giang. Thời điểm đó tôi đang ở Hà Nội, không có ở nhà. Tôi cũng biết thời điểm nó Luyện không có ở nhà tôi. Sau này tôi biết chuyện là như vậy. Trưa 24/8/2011 (sau khi Luyện gây án), Luyện có gọi điện cho tôi, tôi có gọi điện cho cháu Hồng (anh họ của Luyện) là ra phố Sàn đón Luyện về. Tôi cũng nói với Hồng là “chú không có ở nhà”. Sau này Hồng bảo lại là Luyện có đưa cho Hồng cái giấy cắm xe máy (để chuộc xe trả cho ông chú rể, cái xe mà Luyện đã cắm ở hiệu cầm đồ trước khi gây án). Luyện cũng đưa cho Hồng 2 sợi dây chuyền vàng. Em gái tôi (tên là Lê Thị Định, ở Lạng Sơn) cũng bảo là Luyện có lên trên đó. Hôm sau tôi lên đó hỏi em gái tôi xem thế nào. Thì Luyện điện về bảo có số vàng (trị giá chừng 2 tỷ!), để ở chỗ đó, như thế như thế. Tôi cũng nghĩ và đoán được câu chuyện, nên tôi mới đi tìm Luyện. Sau đó Luyện điện về, tìm thấy vàng, tôi cũng sợ lắm. Tôi nghĩ là nó đi cướp của người ta, chứ nó lấy đâu ra được ngần ấy vàng!

“Tôi bảo Luyện, nếu con gây án cùng ai nữa thì khai ra cho nó… nhẹ bớt tội”

Rồi sau đó anh giấu vàng đi. Lúc đó vợ anh có biết chuyện không?
-Tôi nghĩ bụng: cứ cất giấu vàng đi đã. Tôi giấu vợ tôi, sợ vợ tôi biết thì nó sẽ ngất xỉu. Vợ tôi nó yếu lắm. Tôi định bụng để 1-2 ngày sau xem thế nào đã…

Hôm anh liên lạc với Luyện, anh lên Lạng Sơn: anh và Luyện đã bàn bạc chuyện gì với nhau?
-Tôi hỏi Luyện là có làm việc ấy không (cướp tiệm vàng Ngọc Bích, thảm sát gia đình anh Ngọc, chị Chín)? Nó bảo: Phải. Tôi hỏi: làm việc đó với ai? Nó bảo: Một mình. Tôi bảo nó: nếu con làm việc đó cùng ai thì khai ra, người ta còn gánh tội đỡ, chứ con làm một mình như thế này thì… (Miên im lặng rất lâu). Tôi bảo, nếu con làm với người nào nữa, ý là đông người gây án thì ra đầu thú cho nó nhẹ tội. Tôi bảo cháu ở đó vài ngày… (Lê Văn Miên chợt run cầm cập).

Anh đã tính toán như thế nào trong những ngày đó?
-Thời điểm đó tôi lo lắng lắm. Tôi không biết tôi nghĩ gì đâu. Tôi không thể nào nhắm mắt mà ngủ được. Tôi không biết là mọi chuyện sẽ như thế nào nữa.





Đối tượng Trương Thanh Hồng:
Luyện nó chỉ biết chơi game với mấy trò vớ vẩn thôi!

Trương Thanh Hồng, là anh họ của Lê Văn Luyện, người đã đưa Luyện đi trốn, hiện đang ở trong Trại tạm giam (Hồng bị khởi tố với tội danh “Che giấu tội phạm”), Công an tỉnh Bắc Giang. Hồng cao, gầy gò, đầu cắt vộc trắng, các vết sẹo ở sau đỉnh đầu và sau gáy càng trở nên trắng nhởn. Sinh năm 1992, có vẻ rất sành sõi trong giới ăn chơi, Hồng tự tin gặp nhà báo và gặp các chiến sỹ công an. Lời khai rành rọt, quá nhiều thứ có vẻ như nắm rất rõ, Hồng vẫn thản nhiên “cháu không biết”, “cháu không hiểu” rồi nhớn nhác nhìn mọi người. Trong vụ thảm sát tiệm vàng Ngọc Bích, Trương Văn Hợp và Dương Thị Lược là bố mẹ của Hồng cũng bị khởi tố vì tội không tố giác tội phạm.

Hồng sinh năm bao nhiêu ?
-Cháu sinh năm 1992.

Quan hệ với giữa Hồng và Luyện, cụ thể là như thế nào?
-Cháu là anh họ của Luyện. Ông nội cháu và bà nội Luyện là hai anh em ruột. Đến đời cháu là đời thứ 3. Luyện gọi cháu là anh.

Luyện có bao nhiêu cô người yêu?
-Trước cháu có nghe nói nó có người yêu, sau không thấy nói gì nữa.

Hồng đã biết đến quá trình phạm tội của Luyện như thế nào?
-Lúc đầu, cháu không biết gì về chuyện ấy. Luyện nó mượn xe của ông chú rể. Nó đi làm thuê cùng với chú ấy ở dưới Hà Nội. Cháu đi làm, về nhà được khoảng hơn 10 ngày thì thấy nó bảo mượn xe của chú ấy rồi đi. Luyện nó bỏ nhà đi, nó cắm xe. Có những ngày cháu điện thoại cho nó suốt, nhưng không liên lạc được. Hôm gây án, nó gọi điện thoại bảo cháu ra đón nó. Cháu thấy tay nó bị thương.

Theo Hồng biết thì Luyện có nghiện chơi game thật sự không ?
-Có. Cháu thường thấy nó chơi game. Chơi ở quán ngoài Phố Sàn (tỉnh Bắc Giang, gần nhà Luyện). Nó không hẳn đã nghiện game. Nó chỉ chơi mấy trò vớ vẩn thôi. Nó không biết đánh nhiều trò đâu.

Luyện có tâm sự gì với Hồng về dự định mua dao lớn dao bé, mang ba lô đi cướp tiệm vàng không?
-Cháu không biết đâu. Từ hôm cháu đi làm, cháu không gặp nó. Cháu điện thoại thì thấy máy của nó khóa.

Bắn rụng bầu trờiMèo con chưa đi học (chụp ở chùa Mía, chiều ngày 27/11/2011)

February 2014
S M T W T F S
January 2014March 2014
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28