My Opera is closing 3rd of March

Thành và cháu Lương à.



Thảm cảnh và niềm an ủi còn sót lại ở gia đình có 9 người nhiễm HIV

Phóng sự của Trần Diệu Diệu

Chuyện xảy ra ở xã Tiên Lương, huyện Cẩm Khê, tỉnh Phú Thọ. Nhà ông Trần Văn Sâm ở xóm 3, có tới 9 người bị nhiễm HIV/AIDS, 6 người đã chết, 3 người còn lại là hai phụ nữ và một đứa trẻ tội nghiệp. Bé trai ấy vẫn hằng năm đạt học sinh giỏi cầm giấy khen về treo bên vách ngôi nhà nện đất lợp lá cọ hổng hoác rách bươm. Con gái ông Sâm, một trong hai người phụ nữ mỏi mòn tận khổ kia thì về Hà Nội nói là làm osin nhưng hầu như ai cũng biết nàng đi làm cái nghề “nhạy cảm” có đàn ông đưa đón, chu cấp tiền nong, điện thoại di động và son phấn lòe loẹt mỗi khi về thăm nhà. Chút niềm an ủi còn sót lại với ông là cô con dâu Nguyễn Thị Thành . Sau khi chồng và cậu con trai vĩnh viễn 4 tuổi của em rủ nhau về nơi chín suối vì HIV, em đã dũng cảm đứng lên, như nóivới bàn dân thiên hạ: tôi bị HIV, tôi muốn cứu tất cả những người có “H” tại làng này, trên khắp đất nước này.
Thành học truyền thông về HIV/AIDS, viết báo, thậm chí đứng ra thành lập CLB Hoa Sim Tím mà em là Chủ nhiệm. Thành trở thành nhân vật chính trong những bộ phim về “Căn bệnh thế kỷ” được trao giải quốc gia, em còn được Bộ trưởng Bộ Y tế tặng bằng khen. Đặc biệt, sau 8 năm gắn bó như anh em, lần này gặp lại cô gái 10 năm chung sống với HIV Nguyễn Thị Thành, tôi đã thấy em và gia đình cùng nói về cái gọi là tương lai của Thành. Bởi em đã táo bạo mang thai bằng phương pháp mới, bà mẹ nhiều nghìn ngày chung sống với HIV này đang chờ đợi một đứa con không bệnh tật.

Người đàn ông không thể thảm sầu và cùng quẫn hơn

Lần đầu tiên tôi nghe chuyện về Tiên Lươnglà năm 2003, khi đi công tác Yên Bái. Tôi dừng ở ven con đê đất đỏ quan sát một phiên chợ quê lành lẽ. Một bà thở dài: rau này bẩn, cá này độc hại lắm. Vì nó được “món” người xã Tiên Lương đem ra bán. Đấy là làng “ết”, toàn bọn “ếch vồ” (AIDS) thôi. Tôi buột miệng, “cái bà này chua ngoa, HIV lây qua đường truyền máu, tiêm chích và quan hệ tình dục không an toàn. Chứ con cá mớ rau có tội gì”. Bà ta nguýt dài khinh bỉ rồi bỏ đi, “già này thương thì già này bảo cho mà tránh. Muốn thì vào đó mà gặp mấy con son phấn lẫy lừng đi trả thù đời. Gớm, nó bảo nó đem… ấy của nó đi, nhây HIV cho chết hết cái món đàn ông”.

Tôi rùng mình, từ bấy, ý tưởng về một bộ phim thảm cảnh HIV và những trò kỳ thị ngớ ngẩn nhất đã ra đời. Sau này, với phim “Khát sống” đó, đạo diễn Lê Hồng Chương (Giám đốc Hãng phim Tài liệu KH Trung ương lúc đó) đã đoạt quán quân của Hội điện ảnh. Chúng tôi cũng xin được 68 triệu (thời giá năm 2003) tiền từ các nhà tài trợ để cho Nguyễn Thị Thành xây một ngôi nhà “lánh nạn” và ổn định cuộc sống, chăm sóc chuỗi ngày cuối cùng của con trai, trước sự hắt hủi kỳ thị nhẫn tâm của gia đình nhà anh chồng quá cố. Lúc làm phim, chúng tôi cũng bị nhiều người đánh đuổi, phải chạy ra UBND huyện Cẩm Khê cầu cứu.

Sau nhiều năm gắn bó với đề tài HIV/AIDS, thậm chí, nói thật là tôi từng giảng dạy cho người có “H” về các vấn đề thông tin và truyền thông HIV, ở những cái lớp năm sáu chục học viên mà duy nhất tôi (thầy giáo) là người không có virut HIV trong người; nhưng đúng là chuyện nhà ông Trần Văn Sâm đã ám ảnh tôi vì rất rất nhiều lẽ. Nó thảm sầu thì đã đành, nhưng với việc gặp 9 người nhiễm HIV thì nó chưa thể khủng khiếp bằng vào những trung tâm “nuôi nhốt” nhiều trăm bệnh nhân ở giai đoạn tàn lụi nhất, khủng khiếp nhất, họ đang chờ chết, lở loét, nhầy nhụa tuyệt vọng đợi… khiêng ra nghĩa địa. Ngược lại, cái ám ảnh ở nhà ông Sâm, đôi khi là nỗi đau ngoài HIV. Ví như chuyện “đủ hệ thống” từ con gái, con dâu, dâu và rể, cháu nội và cháu ngoại ông Sâm cùng nhiễm HIV/AIDS. Như chuyện cậu con trai duy nhất được “quả cầu gai” không rờ đến của ông Sâm, những tưởng niềm an ủi cuối cùng đó sẽ giúp ông còn chút nối dõi sau này, thì oái oăm thay cậu ấy lại bị sét đánh chết nốt. Mà còn sợ hơn, lúc chúng tôi gửi tiền về cho mẹ con Thành, thì ông Sâm lại đòi đi lĩnh. Ông dùng cái dép tông đánh Thành, mắng Thành là “các con tao bị HIV, các cháu tao bị AIDS, nhờ chúng nó bị “ếch vồ” mà nhà này mới được người ta cho tiền, tiền đó phải chia cho tao chứ”. Ông Sâm xông vào đánh. Thành sợ quá bỏ chạy, ông Sâm đánh tới tấp, cháu bé Lương 4 tuổi (con trai Thành) bị HIV gầy như bộ xương đang ở trên tay mẹ… rơi xuống. Cháu đã chết ngay trên đường ẵm ra trạm xá. Công an vào điều tra, gọi hỏi thẩm vấn ông Sâm, cái dép tông “gián tiếp giết người” đã bị tịch thu làm tang vật. Gia đình ông Sâm, có thể vì quá đau khổ mà quẫn chí, liên tục đánh chửi Thành, họ đuổi em phải ra chái nhà gió thốc bốn bề giữa mùa đông tái buốt miền thượng du ấy mà sống. Thành kê cái giường bé xíu, đặt bát cơm quả trứng thờ con trai ở đầu giường suốt 49 ngày. Ông Sâm cấm con dâu bị “ếch” được vào nhà mình.

Lần đầu tiên tôi xâm nhập vào thế giới HIV ở Tiên Lương, đúng là ông Sâm đã miễn cưỡng tiếp tôi, một người lạ. Ông nghi ngờ, ông tuyệt vọng, ông mặc cảm và xấu hổ nữa. Ông bảo, “nhà tôi toàn AIDS, thiên hạ nó sợ, tôi có rót nước mời cũng chả ai thèm uống bao giờ. Chú thông cảm. Ngồi tí rồi ta chia tay”. Nhiều người trách ông Sâm, lực lượng công an đã rất nghiêm khắc với tội tày trời làm bé Lương chết thảm của ông Sâm. Song nghĩ cho cùng, cũng hiếm có ông bố nào khổ đến như ông ấy, ông cùng quẫn và bi phẫn như thế (dù đáng trách) cũng có cái lý nào đó của ông.

Ông Sâm là cán bộ lâm nghiệp ở huyện Yên Lập đã nghỉ hưu. Cả đời rừng xanh núi đỏ ở chốn xa xôi chín suối mười đèo, đời bầm dập lắm rồi. Ông về Tiên Lương, đúng lúc làng có đứa chết dẫm nó đốn mạt kéo đông đảo thanh niên về Quảng Ninh làm nghề đội than, đào than thuê. Mấy chục đứa, có học và thất học, từ cái xã thượng huyện nghèo mãn kiếp ấy, cứ rùng rùng kéo đi. Đứa cai thầu nó chỉ tính đến lợi nhuận. Nó cho bọn vai u thịt bắp rượu chè, gái gẩm, rồi dùng ma túy để tăng sức lao động, hùng hục đội than như nô lệ. Tất cả dùng chung một mũi kim tiêm hoặc dày vò một cô gái điếm. Rồi thản nhiên về lây sang vợ, sang con. Đến lúc chết sắp mới đi xét nghiệm.

Sơn, chồng Thành phát hiện bệnh được đúng 1 tháng thì chết. Oan gia thay! Vợ chồng ông Sâm có 3 con trai, 2 cô con gái. Thì hai con trai lớn là Trần Văn Hồng và Trần Văn Sơn đều dính HIV, đều xuất phát từ các lò than thổ phỉ ở Quảng Ninh. Đều về nhà lây sang hai bà vợ là cô Lâm và cô Thành, lây sang hai đứa con (cháu nội ông Sâm). Còn một mụn con trai, SN 1979, bị sét đánh chết nốt. Trần Văn Sơn tưng bừng tử tế, là người học một học viện về quân sự danh tiếng rồi bỏ ngang, đi đội than, nhiễm HIV rồi chết thảm vì chứng suy giảm miễn dịch, gây lở loét kinh hoàng. Trần Văn Hồng, anh trai Sơn thì đầu gấu hơn, sau khi biết mình nhiễm HIV, Hồng tuyên bố “không còn gì để mất”. Cả làng nhìn thấy anh ta là bỏ chạy, có khi uống rượu say, thấy bà con nhổ lạc ngoài đồng, Hồng ra cướp rồi nhồm nhoàm ăn lạc sống. Có khi người ta tổ chức đám cưới, Hồng xông vào bê chõ xôi nóng rẫy ra bốc ăn rồi đổ xuống ao. Vì gây sự đủ trò, Hồng bị công an bắt giam ở trại Phủ Đức, đến lúc chuyển sang giai đoạn AIDS trầm trọng, sự sống chỉ còn lắt lay, công an gọi ông Sâm lên nhận mặt con và…

Hết con trai, ông bà Sâm còn một cô con gái tên là Ng., cũng lấy dính anh trai làng đi đội than thổ phỉ. Cũng bị chồng lây HIV, chồng chết, Ng. sống sót đến tận bây giờ. Hai đứa con trai, phúc đức thay một cháu thoát “căn bệnh thế kỷ”, một cháu khổ sở vừa đói rách vừa uống thuốc ngăn chặn suy giảm miễn dịch đâm ra người ngợm cũng phần nào ngơ ngẩn, dù lực học của cháu vốn rất khá. Cô Ng. chán nản bỏ đi làm đủ thứ nghề “nguy hiểm” cho xã hội, mà dĩ nhiên là chả bao giờ cô cho thiên hạ biết cô có HIV.

Vì HIV, đem thân gái nõn nường đi “giết cho hết cái món đàn ông”

Hai cô con dâu ngoan ngoãn nhà ông Sâm đều bị lây HIV từ chồng, hai đứa trẻ tội nghiệp cũng chẳng thoát vòng oan nghiệt. Cô Trần Thị Lâm, SN 1975, vợ của Trần Văn Hồng, sau khi phát hiện mình có “H”, quá sợ hãi và chán nản, chị đã treo cổ tự tử. Cháu Trần Thị Linh, con gái Hồng và Lâm cũng chết sau đó, cháu vĩnh viễn ra đi ở tuổi… lên 5. Con trai Thành và Sơn thì cũng thảm sầu không kém, cháu chết khi mới 4 tuổi đầu, lại chết vì ông nội mình tranh tiền tài trợ từ nhà hảo tâm chúng tôi gửi cho chính cháu và mẹ Thành của cháu.

Trong khi ông Sâm cùng quẫn, phẫn uất bị thói đời đen bạc đẩy đến chỗ bị hắt hủi, bị HIV làm cho không còn một “mầm mống” nối dõi nào trên đời, thì khắp trong xóm ngoài làng, tai họa AIDS cũng tung hoành với những nanh vuốt quái đản nhất. Trước khi Ng., con dâu ông Sâm ngang dọc ở Hà Nội với căn bệnh thế kỷ ủ trong người đã gần chục năm làm tôi choáng váng, thì Tiên Lương đã làm nhiều người kinh sợ với không ít mỹ nhân “hành tẩu giang hồ” trả thù đời khác.

Ví dụ cô Sơn sinh năm 1978. Sơn đẹp tưng bừng, son phấn lẫy lừng ngay cả khi anh chồng Nguyễn Văn X. đã chết còng queo vì đi đội than, tiêm chích, gái gẩm rồi nhiễm HIV từ lâu. Cả làng xót xa để ý từng bước tha hóa của Sơn. Chồng chết, đứa con hai tuổi đầu cũng dính “căn bệnh thế kỷ”, Sơn quẳng lại đứa con cho ông bà nội, quyết tâm ra đi. Sơn nói thẳng là đi làm cave, sống thêm được ngày nào hay ngày ấy. Sơn sang nhà cô gái đẹp non tơ Nguyễn Thị Thành rủ rê. “Đi chơi cho chết hết cái món đàn ông đi. Chúng nó chơi bời trác táng về, đổ bệnh cho chị em mình và bao nhiêu gái quê ngoan ngoãn và trẻ em vô tội ở cái làng này. Rồi chúng nó chết hết. Bọn đểu nó chết hết. HIV/AIDS bây giờ toàn người tử tế, toàn đàn bà và trẻ con. Tội gì mà không chơi?”, Sơn nói.

Vẫn biết là Sơn nghĩ thế là độc ác và sai lầm, Sơn chưa hiểu về HIV, Sơn sống gấp nốt những ngày tàn trong thác loạn. Nhưng Sơn nhận định “HIV mang gương mặt tử tế của đàn bà và trẻ em” thì rất chua xót, rất đúng. Trẻ em vô tội, trắng trong. Đàn bà làng Tiên Lương thì toàn những chị Hoa, Thành, Nga, Sơn, Tình…, đó là những người phụ nữ chân chỉ hạt bột, chịu thương chịu khó, nhiều người đẹp thơ ngây, chưa bao giờ ra khỏi làng, chưa bao giờ trông thấy ma túy, không biết khái niệm cave là gì.

Sơn đi làm gái điếm, bây giờ cô ấy đã chết. Trước khi chết, cô vẫn son phấn lẫy lừng, cả làng, cả các cán bộ truyền thông về HIV/AIDS vẫn ngơ ngác sao mà Sơn đẹp bền bỉ thế. Em đi làm gái ở Việt Trì, ở Hà Nội. Đến mức khi tôi vào làm việc với cán bộ UBND xã, bấy giờ Chủ tịch Đỗ Văn Chính (kiêm Trưởng ban phòng chống HIV/AIDS của xã) quên mất cả nhiệm vụ báo cáo công việc, mà một mực xót xa kiến nghị về cái cô Sơn đi trả thù đời. Những lời ông Chủ tịch vẫn ám ảnh tôi đến tận bây giờ: “Sơn nó bảo đi làm gái để lây truyền bệnh giết cho hết cái món đàn ông đi! Tôi đã có ý kiến với bên công an, đề nghị các vị tìm ra tung tích của cô Sơn và gọi về, chứ để cô đẹp rờ rỡ như thế, đi làm cave trả thù đời như thế thì quá nguy hại cho xã hội”. Sơn không uống thuốc, Sơn xả láng cuộc đời để trả thù… đàn ông, vi rút HIV được dịp hành hoành dữ tợn, Sơn chết rất nhanh. Sơn chết, có cô gái ngoan tên là Ng., vốn là thành viên tích cực vận động bà con phòng và ngừa HIV, cũng lại không chịu được đói nghèo và tuyệt vọng, cô bỏ lại con đường sáng theo lối tối tăm. Lại đi làm “nghề nhạy cảm”, lại son phấn và giàu sang, thi thoảng vênh vang ghé qua vùng quê nghèo đã sinh ra mình…

Nữ “anh hùng” mắc HIV/AIDS chuẩn bị… sinh con

Bao cám dỗ, bao lầm lạc và tăm tối đã dụ dỗ cô gái thơ ngây bị chồng đổ bệnh HIV/AIDS tên là Nguyễn Thị Thành. Nhưng cô bé đã dũng cảm vượt qua bằng… nước mắt. Em khóc đến đục cả đôi mắt sáng trong của nàng sơn nữ năm xưa. Khi Thành bế con từ trạm xá về, bé Lương lạnh cóng trên tay, em đi trên bờ cỏ, ngửa cổ lên trời mà gào, cỏ vướng chân em, làm mẹ con liên tục ngã dụi. “Con ơi, sao con không ở lại ăn nốt cái kem mẹ đã mua, hả Lương?”. Tôi chụp bức ảnh cháu lúc đang ho sù sụ trên tay mẹ, đó cũng là bức ảnh cuối cùng của cuộc đời mãi mãi 4 tuổi của Lương. Bố chết vì HIV từ lúc nó còn trong bụng mẹ, có lẽ Lương bị chứng suy giảm miễn dịch từ khi còn là giọt máu. Ra đời, Lương bé xíu, gầy giơ xương, nó ngồi còng còng như con cóc, cứ thế ho, ho khe khẽ, vì lả sức. Ho đều đặn như người ta ngồi đếm từ một đến một nghìn và mãi mãi. Cứ ho, cứ đếm. AIDS làm cháu không có sức đề kháng trước gió lạnh nữa. Nó ho rã phổi. Rồi ruột nóng ran ran, cháu chỉ đòi uống nước và ăn kem cho có cảm giác mát. “Em đang chuẩn bị nấu cơm, thì có hàng kem đi qua, cháu đòi ăn kem bác ạ. Nó nóng ruột. Em mua hai cái. Nó ngồi ăn một cái để em nấu nốt nồi cơm. Rồi bố chồng đánh em, em bế cháu chạy, ông vác dép tông đuổi đánh. Cháu rơi ra. Cái kem vẫn chảy mềm ở vỉa hè. Em bế con ra trạm xá, nó gẫy cột sống, rịa sọ và chết”, Thành kể. Xóm làng quá bất bình trước việc làm tàn độc của ông Sâm, đám đô tùy không đi đào huyệt, không khênh quan tài. Bên phần mộ bé xíu của cháu Lương cũng không có lấy một vòng hoa.

Không còn gì để mất. Khi tôi chụp những bức ảnh đầu tiên về HIV ở Tiên Lương trong sự sợ hãi bởi phản ứng dữ dằn của những người bị sự bất hạnh dồn vào chân tường kia, có người đã đuổi đánh. Riêng Thành thì thản nhiên: “Nhà bác tốt với em, dám uống nước và ở chơi nhà em cả ngày. Bác cứ chụp ảnh và cứ đăng báo, không việc gì phải che mặt cả. Chúng em và các cháu nhỏ có tội gì nào? HIV mang gương mặt đàn bà ngoan và trẻ em vô tội, sao lại kỳ thị họ? Bác cứ đăng báo, cái làng này ai chả biết em là con dâu ông Trần Văn Sâm, chồng chết, con sắp chết, em thì bị HIV chả biết sống thêm được bao nhiêu ngày nữa. Còn ngoài cái làng này ra, em có ra khỏi bờ đê bao giờ đâu mà xấu hổ, mà người ta biết mặt em?”. Tôi rùng mình khi nghe một lý luận quá giản dị, quá chân thành. Tôi đã ví Thành là một “nữ anh hùng”, anh hùng quá giản dị với cái lập luận hồn nhiên lạ lùng, mà cũng chí lý lạ lùng. Chẳng cần phải tổ chức nào trả lương hay tôn vinh, tập huấn, Thành được nước mắt và mất mát kinh thiên của 21 năm làm người kia đẩy đến chỗ phải thấm thía lẽ đời, phải biết chia sẻ nhiều hơn với nỗi đau của đồng loại.

Thành tự nguyện đến nhà anh Nguyễn Văn D. bị HIV, có 3 đứa con và cô vợ ở vào “ghế nóng”, rất nhiều khả năng đã lây nhiễm. Thế nhưng bác sỹ vào xét nghiệm thì con anh ta đạp bay xi lanh, kim tiêm đang lấy máu bật vào tay bác sỹ, cắm phập. Vị bác sỹ này tên là Sự, nhà ở ngoài thị trấn Cẩm Khê phải khóc tu tu “tôi chết mất”, chạy khỏi xóm 3 Tiên Lương rồi đi điều trị phơi nhiễm khẩn cấp. Anh D. tuyên bố, đứa nào còn nghi vợ con tao có HIV, đến xét nghiệm là tao chém chết thẳng tưng. Không ai dám bén mảng đến, kể cả người tưởng như “cánh cửa nào cũng mở được” như nhóm nhà báo làm phim về Tiên Lương chúng tôi. Nhưng Thành thì dám đến. Thành cắp nón vào, chó cắn Thành cũng lừ lừ đi, chào anh D. hàng xóm, bạn của người chồng đã ở nơi chín suối của Thành. Thành bảo, em cũng dính “ết”, chả ai bị HIV tới hai lần trong một đời, anh thích thì đánh em đi, cắn em đi. Vài lời phân tích kiểu hàng xóm láng giềng, kiều “đồng khổ tương lân”, anh D. đã quy hàng kim tiêm rồi tích cực sinh hoạt trong nhóm đồng đẳng. Vợ anh ta có “H” cũng đang tính kế sinh nở để tìm tiếng trẻ thơ không bị “đại dịch”.

Anh Nguyễn Văn Thắng thì đầu gấu có tiếng, vợ chồng anh, cả đứa con của anh cũng bị HIV/AIDS rồi, nhưng họ vẫn cứ… sòn sòn đẻ. Họ đẻ vì lỡ mang thai, sang thị xã Phú Thọ định nạo hút thì thai quá to. Bác sỹ nhẫn tâm bảo, có 60 nghìn thì nạo thai kiểu “cô vắc” cho. Anh Thắng làm nghề nuôi cá, nuôi già, bấy giờ trời rét đàn trắm cỏ chết sạch. Anh tặc lưỡi, lấy đâu ra tiền, đem về để đẻ. Tôi đến thăm khi chị Hoa (vợ anh Thắng) héo hắt chuẩn bị dứt cái ruột HIV của mình ra một đứa con giời hành. Ít ngày sau thì gương mặt gầy giơ, xương xẩu và phủ đầy bóng tối tử thần của chị… bất động vĩnh viễn. Chị chết trong oán thán.

Bẵng đi một thời gian. Tổ chức COHED (Trung tâm nghiên cứu sức khỏe cộng đồng và phát triển), nơi đặc biệt quan tâm đến những người có HIV mời tôi giảng dạy một khóa về truyền thông cho những “chủ soái” của các câu lạc bộ đồng đẳng ở nhiều tỉnh thành. Một lớp học xúc động. Nguyễn Thị Thành dõng dạc cầm máy ảnh lên chào tôi. Em nói được chút tiếng Anh, em tích cực với các hội thảo bổ ích cho những người cùng cảnh ngộ. Căn nhà phủ đầy hoa bìm bìm tím của Thành đã trở thành trụ sở của Câu lạc bộ Hoa Sim Tím mà Thành là Chủ nhiệm. Hai mươi tám thành viên được Thành tập huấn, chỉ dạy tận tình. Thành cũng mở hiệu cắt tóc, thẩm mỹ, trang điểm và cho thuê váy áo cô dâu, tuyển cả người có HIV và người không có “bệnh thế kỷ” vào làm việc. Bộ trưởng Bộ Y tế vì thế đã có bằng khen đặc biệt dành cho những đóng góp quý báu của người có HIV Nguyễn Thị Thành. Em đã “xin” tiền của các tổ chức để dặm lại mái nhà, mua gà lợn hay cá giống cho các thành viên phát triển kinh tế. Xã Tiên Lương đã phát hiện ít nhất 37 người nhiễm HIV. Hằng tháng, Thành đi xe máy sang tận thị xã Phú Thọ, cách sông cách đò, cách mấy chục cây số để lấy thuốc chống lại chứng suy giảm miễn dịch, kéo dài sự sống cho các thành viên. Thậm chí em cũng đưa những “thây người” tuyệt vọng kia xuống Hà Nội xét nghiệm định kỳ để điều chỉnh chế độ sinh hoạt, thuốc thang. Em lấy chính em ra để noi gương. Em, một trong những người đầu tiên phát hiện có HIV ở Tiên Lương, nhờ điều trị đúng cách và lối sống lành mạnh, nay vẫn khỏe và được xã hội tôn trọng. “Cái việc em bị đày đọa, em định tự tử, việc nhà chồng em nhẫn tâm, em chôn con và chôn chồng em ra sao, mọi người đều đã biết. Có ai khổ hơn em không? Nhưng vẫn phải sống, phải tử tế. Chứ đừng buông xuôi”, Thành nói, rồi khóc, rồi lặng lẽ thắp nhang trước ban thờ cậu bé Lương 4 tuổi với cái nhìn thơ ngây từ trong nhang khói. Tôi và các thành viên Hoa Sim Tím lặng người.

Bao năm sống cô độc trong căn nhà giữa mông quạnh ấy, Thành chỉ đau đáu nhìn vào ảnh bé Lương. Thành ước ao có một đứa con. Rồi trong khóa tập huấn, thấy báo chí, thấy thông tin có nhiều người phụ nữ có HIV, có cả cặp vợ chồng cùng nhiễm HIV người ta vẫn sinh con dưới sự can thiệp của y học hiện đại mà cháu bé không hề bị lây nhiễm. Thành mừng lắm. Em xin con từ anh chàng bao năm vẫn thầm yêu trộm nhớ mình. Họ “đơm hoa kết trái” bằng con đường máy móc, ống nghiệm, “tinh cha huyết mẹ” đều qua sàng, lọc, giám sát, tách bóc sao cho an toàn. Bây giờ, cái bụng lùm lùm, Thành chợt nhận ra chưa bao giờ mình khát thèm tiếng trẻ con trong nhà đến thế. “Ông bố giấu mặt” là một người tử tế, làm truyền thông, anh này vì cảm cái nghĩa, cái sự xả thân vì cộng đồng của Thành mà bao năm vẫn yêu em. Đến bây giờ, Thành bảo, việc sinh con không nhiễm bệnh của nhiều bà mẹ có HIV trong giới đồng đẳng của em là khá phổ biến. Con em, qua xét nghiệm cẩn trọng, vẫn an toàn trong bụng mẹ. Không “quan hệ” trực tiếp, không cho con bú, không được phép đẻ thường (mà đẻ mổ), Thành tin, em sẽ lại được bế đứa con mình dứt ruột đẻ ra.

Nói đến đây, đôi mắt em long lanh. Thành khóc.

Rắn già rắn lột/ người già người chui tọt vào săng.Cái này của nữ nhà báo Thảo Giang :)

February 2014
S M T W T F S
January 2014March 2014
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28