My Opera is closing 3rd of March

Vinh quang Viet Nam


Chương trình “Vinh quang Việt Nam lần thứ 9”
“Tôi yêu bản anh hùng ca không tắt…”
Ghi chép của Phạm Thị Thảo Giang


http://laodong.com.vn/Tin-Tuc/Toi-yeu-ban-anh-hung-ca-khong-tat/70117

Hai mươi mốt tập thể và cá nhân xuất sắc trên nhiều lĩnh vực được vinh danh trong Chương trình “Vinh quang Việt Nam lần thứ 9” đã có một lịch trình làm việc, giao lưu, thăm hỏi đầy ý nghĩa ở Thủ đô Hà Nội. Nhớ mãi ngày 17/12/2011, vào Phủ Chủ tịch tiếp kiến Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan, ai đều nấy rưng rưng xúc động. Những con người dũng mãnh nhất, như Nguyễn Thanh Hải (đội trưởng Đội săn bắt cướp ở Bình Dương, từng bắt gần 1000 tên tội phạm hung hiểm), rồi “Sói biển” ăn sóng nói gió Mai Phụng Lưu, Thiếu tá Nguyễn Đức Cường, cảnh sát chống ma túy từng bị “bố già” bắn xuyên cơ thể mà vẫn hiên ngang lên tuyến đầu phá án… - những con người “rắn rỏi” ấy, hôm nay ai cũng thổn thức kể chuyện đời mình.
Chợt Phó Chủ tịch nước trân trọng đứng lên đọc một đoạn thơ của Lưu Trùng Dương. “Tôi yêu bản anh hùng ca không tắt/ Mà lời ca sang sảng những tên người/ Bế Văn Đàn hiến trọn tuổi hai mươi/ Thân trai tráng vì dân làm giá súng/ Phan Đình Giót như một hòn núi lớn/ Ngực yêu đời đè bẹp lỗ châu mai”…(“Vinh quang thay thế hệ Hồ Chí Minh”)Bà nói: Tôi rất xúc động khi có buổi gặp gỡ từng gương mặt của “Vinh quang Việt Nam” như thế này. Nhìn vào thành tích, chiến công, sự cống hiến hy sinh của các vị, tôi lại nhớ đến câu thơ trên. Những gương mặt này sẽ tiếp nối những bản anh hùng ca không tắt kia. Để những tên người còn vang mãi, là niềm tự hào cho đất nước Việt Nam, nâng cao vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế. Các tổ chức cá nhân hôm nay đã xứng đáng được lựa chọn để tôn vinh, nhưng sau đây các vị còn làm gì nữa để “bài ca” kia sẽ mãi “sang sảng những tên người”?
Phó Chủ tịch nước cũng rất vui mừng nhận ra nhiều “gương mặt quen” đã xuất hiện nhiều trên các phương tiện truyền thông, nhờ thành tích nổi bật của họ. Nhiều người trong số đó, Phó Chủ tịch nước đã và đang đọc hồ sơ phong tặng danh hiệu Anh hùng thời kỳ đổi mới. Những người được lựa chọn vinh danh trong “Vinh quang Việt Nam lần thứ 9” đến từ nhiều lĩnh vực. Có ngư dân bám biển, có vận động viên nổi tiếng, có các chiến sỹ công an, quân đội, có người đi sâu vào lòng đất tìm vàng đen cho Tổ quốc (tập đoàn Than khoáng sản Việt Nam), có cán bộ ngành dầu khí đi “thắp sáng quê hương”. Có em Trần Văn Truyền mới 14 tuổi, là học sinh lớp 7 ở Đà Nẵng đã xả thân lao ra giữa sóng nước cứu 11 người, vớt thi thể của 8 người trong một vụ đắm thuyền tại Bãi Hoẳm dưới chân đèo Hải Vân. Có ông Mai Phụng Lưu là ngư dân ở đảo Lý Sơn, quanh năm đánh bắt cá ở quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa; dù bị “tàu nước ngoài” bắn phá, bắt giữ, cướp của, tra tấn dã man, ông vẫn dũng cảm bám biển. Hành động của ông Lưu đã thêm một tiếng nói đanh thép khẳng định chủ quyền biển đảo của Việt Nam trong toàn khu vực. Nhiều người không ngại hiểm nguy, bất chấp cái chết có thể đến trong gang tấc khi đối mặt với những tên cướp, những đối tượng buôn bán ma túy xuyên quốc gia. Có người là “bảo mẫu” chăm sóc các cháu nhỏ cô đơn, bệnh tật, nhiễm HIV cũng được tôn vinh lần này, như chị Hồ Thị Kim Thoa ở TP Hồ Chí Minh...
Đồng chí Nguyễn Thị Doan nhấn mạnh: Thành tích trên, ngoài tài năng, nỗ lực cá nhân và niềm say mê nghề nghiệp của họ; còn thể hiện một điều nữa - đó là tinh thần phụng sự Tổ quốc, phụng sự nhân dân và lòng yêu quê hương đất nước.
Quả thật, với thành tích xuất sắc, nỗ lực và sự hy sinh quên mình, tinh thần xả thân vì cộng đồng của các tập thể cá nhân được tôn vinh hôm nay, họ đã khá nổi tiếng trước truyền thông; nhiều người quen mặt với toàn dân thông qua báo chí, truyền hình. Thế nhưng, có gặp họ, mới thấy hết thế nào là một “bản anh hùng ca sang sảng những tên người”. Họ bình dị lắm, đôi khi còn run rẩy, lóng ngóng trong cả lời nói.
Như anh Nguyễn Thanh Hải, người dường như suốt bao năm chỉ nghĩ mỗi việc là đi…vồ bọn cướp, bảo vệ bình yên cho đồng bào. Anh Hải vừa bước vào hội trường là mọi ánh mắt đã đổ dồn về ngắm nghía cái dáng đi võ biền, vẻ mặt hồn nhiên, cởi mở của anh. Dù ở nơi mọi người đều mặc “lễ phục”, đội trưởng săn bắt cướp với thành tích khét tiếng từng bị đạo tặc đâm thủng bụng vẫn rất xuề xòa với áo khoác mở phanh. Cái rét Hà Nội dường như ít khiến người đàn ông phương Nam vạm vỡ và can trường thấy ái ngại. Nguyễn Thanh Hải biết mình chỉ ham làm việc, mải làm thật nhiều cho cộng đồng mà ít biết…tuyên ngôn, anh là người duy nhất trong buổi giao lưu, gặp gỡ ở Phủ Chủ tịch rút trong túi áo ra một bản giấy viết tay. Anh…cúi xuống đọc, kết thúc là: “Xin cảm ơn mọi người đã lắng nghe”. Cảm ơn Phó Chủ tịch nước “dù bận trăm công nghìn việc cũng vẫn đến đây giao lưu và…trao quà”; rồi để đội trưởng SBC (săn bắt cướp), từ hiệp sỹ đường phố lang thang, đã được vinh dự chụp ảnh chung với bà. Anh Hải hồn nhiên xin chụp riêng một pô với đồng chí Nguyễn Thị Doan, anh ghi rõ email và số điện thoại của mình, rồi nhờ tôi (nhà báo) gửi ảnh để anh in ra, treo lên làm kỷ niệm.
10 năm làm đội trưởng đội săn bắt cướp ở phường Phú Hòa, thị xã Thủ Dầu Một, tỉnh Bình Dương, anh Hải đã trở thành biểu tượng, thần tượng trong nhiều người. Có khi bị cướp giật, có khi tai nạn xe, có khi cãi cọ hay…đánh ghen, họ đều gọi cho dũng sỹ yêu công lý của mình là anh Hải. Anh tâm sự: “10 năm liên tục đeo bám đối tượng. Phá trên 1.000 vụ cướp giật, cả những vụ nhiều công ty làm ăn bạc ác xả thải bao thứ độc hại thẳng ra môi trường. Biết bọn cướp có hung khí sẵn sàng chống trả, bản thân tôi cũng từng bị cướp đâm cho trọng thương. Nhưng tôi vẫn rất hạnh phúc khi được làm những công việc đem lại sự bình yên cho bà con mình. Giờ lại được tham gia chương trình “Vinh quang Việt Nam”, được gặp và chụp ảnh với Phó Chủ tịch nước. Tôi xin hứa sẽ trở về, nỗ lực hơn nữa, nhân rộng mô hình để phục vụ cuộc sống, xứng đáng với tình cảm của quý vị hôm nay”. Nói xong, mặt anh Hải đỏ dừ vì xúc động. Nhiều người có mặt nói vui: Nguyễn Thanh Hải bắt cướp “tư nhân”, tự thân xông pha vì sự bình yên cuộc sống.
Còn thiếu tá Nguyễn Đức Cường, Phó trưởng Phòng cảnh sát phòng chống tội phạm ma túy, Công an Nghệ An thì lại là người đeo quân hàm quân hiệu, được tổ chức phân công đi đánh án. Song, cả hai anh đều “nhiệt tình Cách mạng” như nhau, đều đã bị trọng thương mà vẫn chưa bao giờ nao núng. Sự quả cảm, can trường đó nó ngấm vào máu trượng phu trong mỗi người. Anh Cường nói một câu khiến ai cũng ám ảnh: “Chúng tôi đi làm nhiệm vụ, đối tượng cực kỳ nguy hiểm và hung tợn, bao giờ chúng tôi cũng mang 3 - 5 khẩu AK, thường là giờ bắn…hết đạn thì mới về.” Nhiều đối tượng người nước ngoài bị bị tiêu diệt gọn, chặn đứng các đường dây thẩm lậu ma túy, các chuyên án bị phá với hàng trăm bánh heroin và nhiều ma túy tổng hợp khác.
Anh Cường có lần bị đạn bắn xuyên qua cơ thể, “Tôi không mê tín, nhưng đúng là nhờ rất nhiều yếu tố may mắn thì tôi mới sống sót đến bây giờ. Mỗi lần đi làm nhiệm vụ, điều tôi lo lắng nhất là…làm sao giấu người thân chuyện hiểm nguy, kẻo vợ con, gia đình mà biết thì họ lo sợ lắm!’, Thiếu tá Cường nói. Bản thân anh thì thấy “rất hạnh phúc” khi cùng với vợ con ở trong căn nhà…tập thể của công an tỉnh Nghệ An. Cái điều anh kiến nghị lại là: Chúng ta cần tăng cường vũ khí hiện đại cho lực lượng chống ma túy cả nước. Bởi mặt trận này cực kỳ nóng bỏng, các đối tượng hung hãn, manh động, tinh vi và được trang bị tối tân. Anh ước ao về cái áo chống đạn hạng nhẹ có thể giảm thiểu đau thương cho đồng đội. Anh băn khoăn về đời sống còn nhiều thiếu thốn khó khăn của những người đồng đội chống ma túy của mình trên cả nước. Và “tôi vẫn thường bảo, có nhiều người còn xứng đáng được tôn vinh trong “Vinh quang Việt Nam” hơn mình, bản thân mình phải cố gắng phấn đấu hơn nữa”. Thiếu tá Cường xúc động nói. Nhiều người trầm lòng im lặng, rồi tiếng vỗ tay ào lên. Vẻ đẹp của người chiến sỹ xông pha tuyến đầu, bao giờ cũng là nghĩ thật, làm thật, không “màu mè”, cao giọng. Đó là vẻ đẹp của sự giản dị.
GS Bùi Đức Phú, Phó Bí thư Đảng ủy, Giám đốc Bệnh viện Trung ương Huế cũng xuất hiện rất giản dị, với tư cách là một trong 21 tập thể cá nhân được tôn vinh trong “Vinh quang Việt Nam lần thứ 9”. “Ba mươi năm làm việc của tôi, là ba mươi năm kết nối và thực hiện những ước mơ, biến các giấc mơ thành hiện thực”. Ông trở thành một trong những biểu tượng của ngành ghép tạng Việt Nam, với sự kiện lần đầu tiên ông và cộng sự thực hiện thành công ca ghép tim ở Việt Nam mà hoàn toàn không dựa vào “nhân sự” của nước ngoài. Sự kiện diễn ra vào ngày 1/3/2011. Từ chỗ không có máy thở, không có thuốc thang, phải đi xin máy móc cũ về sửa sang dùng tạm, sau bao ngày “ăn cũng nghĩ đến ghép tim, ngủ cũng nghĩ đến ghép tim”, ông Phú và hơn 60 cộng sự đã xuất sắc thực hiện được ước mơ nhân ái của mình và của cả cộng đồng. “Tôi đau lắm, trong khi nhiều bệnh nhân phải mang đi xa để điều trị, phải chờ đợi rất lâu để được mổ tim…thì họ đã chết. Đó là động lực để chúng tôi phấn đấu và thành công. Người đàn ông được chúng tôi “thay” cho một quả tim mới từ người chết não kia, hiện nay vẫn sống khỏe. Vừa rồi ông ấy có đến và nhờ tôi xin cho một công việc phù hợp. Thế là trọn vẹn, giúp được họ mình thấy cũng rất thanh thản”, GS Phú tâm sự.
Cuộc gặp gỡ nào rồi cũng chia tay. Hội ngộ ở “Vinh quang Việt Nam” rồi, mỗi thành viên lại sớm quay về với công việc của mình, khi trong họ vẫn vẹn nguyên niềm xúc động và những ký ức tuyệt vời về lòng nhân ái và sự thương mến. Để rồi, sự tôn vinh xứng đáng của Đảng và Nhà nước, của cả cộng đồng hôm nay sẽ là động lực để họ viết tiếp bản anh hùng ca “sang sảng những tên người”.
P.T.T.G
Làm ơn dùng chùm ảnh do Giang Huy chụp hôm đó. Em sẽ bảo Huy gửi. thanks.
http://laodong.com.vn/Tin-Tuc/Toi-yeu-ban-anh-hung-ca-khong-tat/70117

có người đặt bài Tết, viết lại chuyện kinh khủng và ám ảnh này! Rõ khổ.Một ngày nắng trong mùa giá lạnh xứ Đường/

February 2014
S M T W T F S
January 2014March 2014
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28