Cái liêm sỉ thấp hơn... con đường sống?
Tuesday, December 27, 2011 2:24:06 PM
Ăn rác, đốt nhà, đánh mẹ, vác cuốc đào mả bố và mả ông bà…
Bài và ảnh: Diệu Tâm - Khởi Quang
Ông Nguyễn Văn Độ, Tết 2012 này bước sang tuổi 55; nhà ở khu 10, thị trấn Đông Phú, huyện Cẩm Khê, tỉnh Phú Thọ. Người thân, xóm mạc và chính quyền cơ sở, ai cũng thở dài: lão Độ thuộc dạng “điên hết cỡ”. Hàng ngày ông Độ đi ra bãi rác thối tha nằm ngay cổng chợ huyện, bới nhặt và thản nhiên đút bao nhiêu xú uế vào miệng nhai nuốt ngon lành. Cái gì chưa ăn hết, như con gà chết, con chó chết, ông bỏ túi mang về cất giấu trong “địa đạo” đào như thời chiến tranh trốn B52 ở vườn nhà. Hứng lên ông bắt ốc sên về làm “lẩu” ăn với củ chuối, trời nóng thì ông ở trần truồng lội ủng oẳng suốt ngày đêm dưới ao, bảo là “cho nó mát”. Đã 4 lần ông châm lửa đốt nhà để…xem tro, ai ngăn cản là ông chém. Hoặc rỗi rãi vác cuốc đi đào mả bố và mả ông bà mình lên để xem… xương.
“Điên” đến mức người có liêm sỉ phải thấy… xấu hổ !
Cụ Hưởng thấy con trai đốt nhà, đảo mả chồng mình thì chạy ra can ngăn. Độ bổ cho mẹ già 80 tuổi nhát cuốc, bà cụ bất tỉnh nhân sự; đi viện mất 6 tháng mới sống sót, tiêu tốn gần 30 triệu đồng, nợ ấy chưa tài nào trả hết. Có khi ông Độ dắt trộm trâu nhà bố vợ đi…bán chơi, thế là công an về bắt. Cả lần đánh mẹ đẻ mình dã man, cả lần dắt trộm trâu của bố vợ đều khiến ông Độ bị tòa tuyên án, con người “điên đến mức không thể điên hơn” này cũng vui vẻ đi ở tù. Bệnh viện tâm thần Phú Thọ, năm 2010, trước sự kiến nghị của chúng tôi đã về giám định cho ông Nguyễn Văn Độ, có văn bản chính thức kết luận rõ: Nguyễn Văn Độ bị tâm thần phân liệt thể nặng. “Tuyên bố” vậy thôi, người ta vẫn để mặc đồng bào mình (ông Độ) sống như con vật, tiếp tục đánh mẹ đẻ và ăn rác rưởi. Điều đó khiến những người có liêm sỉ phải cảm thấy xấu hổ.
Lần đầu xâm nhập lãnh địa của người điên kia, chúng tôi phải nhờ công an thị trấn Đông Phú đi cùng để đề phòng bất trắc. Bởi ông Độ từng đánh nhiều người trong xóm; đến mẹ đẻ ông - cụ Nguyễn Thị Hưởng hơn 80 tuổi đầu, bước đi lẩy bẩy, giọng nói thều thào thế kia ông Độ “điên” còn không tha, nữa là gã nhà báo ở tận đẩu đâu tìm đến như tôi. Ông Nguyễn Văn Hữu, em ruột ông Độ, sống kề ngay bên, cũng năm thì mười họa mới dám sang ngó anh trai. “Tôi ngó vì, nói nhà báo thông cảm, nhỡ anh ấy chết thối trong hầm hào công sự anh ấy đào mà mình không biết, thì phải tội lắm”, ông Hữu khóc, “Chứ ông ấy đánh, tôi sợ lắm. Bao năm nay, vợ tôi không dám bén mảng sang thăm mẹ chồng và anh chồng lần nào, dù chỉ cách nhau chưa đầy trăm bước chân. Anh ấy nhìn thấy vợ tôi là vác gậy đuổi. Bà hàng xóm dắt xe qua đường, nơi anh Độ vẫn ngâm mình dưới ao và ở truồng từ sáng đến tối, thế là bị anh ấy đánh thâm tím mình mẩy, phải vứt bỏ xe mà chạy”. Ông Hữu chỉ cho tôi khu mộ của bố mình (cũng là bố ông Độ). “Nói có mồ mả bố tôi và ông bà tổ tiên nhà tôi. Tôi đau lắm. Bố tôi chết, anh ấy đào bung cả quan tài ra, đòi xem xác bố, “xem nào, có khi bố chết vì bị…ai đó giết”. Anh ấy bị hoang tưởng mà, gia đình đi cầu cúng khắp nơi vì nghĩ là anh ấy lấy vợ miền ngược bị người ta “chài”. Bố tôi chết già, bố hiền lành cả huyện này biết, làm gì có án mạng nào. Đào xong mả bố, anh ấy còn đào cả mồ mả ông bà tôi, đào tung cái “nghĩa trang dòng họ” lên. Rồi xòe diêm đốt nốt cả nhà, bốn lần đốt nhà rồi. Anh ấy bảo đốt nhà để xem tro”.
Cái việc ông Độ điên ra sao trong suốt hai chục năm qua, thì cả huyện Sông Thao cũ và huyện Cẩm Khê bây giờ, chắc chắn không ai lạ gì. Cái lạ ở đây là, lẽ ra cần một chính sách chăm sóc, quản lý người điên chu đáo và tử tế hơn; thì với cán bộ cơ sở và bà con, ai có thân người ấy lo, ai ăn rác rưởi và xú uế ở giữa chợ huyện là việc của người ấy, ai đào mả bố đòi đập chết mẹ là việc người ấy tự nguyện tìm lối…đi ở tù (?). Vừa rồi, trước sự kiến nghị của nhóm phóng viên chúng tôi, Giám đốc Bệnh viện Tâm thần Phú Thọ, ông Hùng đã về tận nhà ông Độ thăm, khám bệnh, giám định cho “người điên”, cơ quan hữu trách đã chính thức kết luận: Nguyễn Văn Độ là một người bệnh tâm thần phân liệt cỡ nặng. Cần công nhận là người điên, đưa đi trung tâm bảo trợ xã hội gấp, kẻo ông ta sẽ chết vì tàn lụi trong điên dại, kẻo ông ta sẽ xâm hại tất cả những người xung quanh trong vô thức. Họ nói vậy nhưng có thể nhiều năm nữa họ vẫn chưa làm. Chỉ có một điều chắc chắn, ông Độ là người điên.
Nín thở khám phá “lâu đài” và “địa đạo” của người điên hết cỡ
Tôi bước dò dẫm, nín thở. Em dâu ông Độ đưa tôi đến cổng nhà mẹ chồng là chạy biến mất, chị đi rồi, các tiếng “sợ lắm, sợ lắm” vẫn văng vẳng bay lại. Đường vào nhà phải trèo qua các vở đất nát bươm. Có lần bà Hưởng hơn 80 tuổi phải bắc thang mới đi từ nhà mình ra ngõ được. Bởi cứ ăn no rác rưởi là ông Độ lại vác cuốc chim, xẻng và quang thúng đi đào “hầm”. Ông đào toàn bộ vườn và đường ra cổng dài cả trăm mét của nhà mình thành…ao hồ. Đến mức bờ rào nhà hàng xóm đã cao, nay phần móng lại bị đào khoét sâu hắm, nó cứ chênh vênh như bức tường thành trại giam. Bà Hưởng gần đất xa trời, yếu ớt lẩy bẩy, cô em gái ông Độ ngoài 40 tuổi chưa bao giờ biết đi, biết nói, thế thì chẳng miêu tả cũng đủ hiểu cuộc chung sống với người điên đào hầm khoét ngạch kia nó…“địa ngục” tới mức nào.
Cạnh nhà ông Độ là một hộ buôn bán phế liệu. Họ sợ bị người điên đánh, nên rào ô sắt mắt cáo ở chỗ tiếp giáp với nhà ông Độ rất kỹ càng, họ tự bảo vệ rất cẩn trọng. Bà Hưởng lập cập tiếp khách lạ bằng những tiếng hờ não ruột: “Tôi đang đói quá, chả ai nấu cho tôi ăn, cũng hết tiền rồi. Nó đào hang như con don con dúi ngoài vườn ấy. Tôi góp ý gì là đừng đốt nhà, thế rồi nó chém tôi. Giờ tôi ra ngoài ấy mà nó lại chém thì chết. Nó đốt nhà mấy lần rồi, nó đào mả chồng tôi lên, tôi có dám nói gì nữa đâu. Nó đánh tôi vào chỗ đầu này, 6 tháng nằm viện mà bây giờ da thịt chưa liền, đầu tôi vẫn bốc mùi thối lắm nhà chú ơi”. Căn phòng thối inh. Toàn mùi nước đái lưu cữu. Bà Hường không đi được nữa. Dưới sàn nhà là một người phụ nữ hơn 40 tuổi bò lổm ngổm, mặt mày ngơ ngẩn, mũi dãi lòng thòng, . Từ lúc sinh ra, Cúc (tên người con gái bà Hưởng) đã bị bại não, teo chân, câm điếc và động kinh.
Đeo một cái máy quay bật chế độ tự động hoàn toàn ở trước ngực, tôi bước đi nhon nhón (tôi làm vậy vì sợ mình không đủ thời gian quan sát kỹ khi ông Độ đột ngột xông ra hoặc từ ngoài bãi rác trở về; sau này mở máy xem lại, như phim khám phá các “kỳ tích của người điên hết cỡ”). Từ trên khoảnh vườn bát ngát rau khoai lang mọc hoang khô cằn nhìn ra, tuyệt đối không thấy lều lán gì. Chỉ lúp xúp ít lá chuối khô rải trên mặt ruộng khoai lang. Hóa ra đó là nóc các hầm “người điên” trú ẩn: ông Độ đào hầm trong lòng đất mà sống. Nóc hầm chính là mặt vườn, ở đó phủ lòa xòa lá chuối. Khung gỗ xếp thành giàn ở độ cao bằng với mặt vườn để nâng đỡ “mái nhà” lá chuối. “Nhà” hoắm vào trong lòng đất. Tôi trèo xuống con đường đầy bùn đất nhão nhoét do ông Độ đào bới trong mưa rào trung du. Mấy ụ gạch rêu phong lở lói, lại thêm cái vườn chuối rậm rịt tối om, từ một chòm lá xanh rủ xuống vài “bông” hoa chuối đỏ tươi, khiến cho “khu thái ấp người điên” giống như một khu phế tích cổ với tường thành rêu phong. Nếu không xét bản chất vấn đề, thậm chí còn có thể thấy đó là bối cảnh sáng tác ảnh khá…lãng mạn.
Nhưng, chỉ đi thêm vài bước nữa, thì mùi khét và khăm khẳm ngày càng nặng. Trước cửa hầm là vườn chuối rộng mênh mông. Có lối mòn nhẵn thín đi xuống ao, giống như “hoang thú” vẫn thường qua đây và để lại nhiều dấu vết lạ. Trong hầm có một cái “giường cá nhân” kê bằng gạch, “lát” tre nứa ọp ẹp, phủ màn tuyn màu cháo lòng, bốc mùi khăn khẳn. Màn này ông Độ nhặt ngoài bãi rác về. Màn bẩn đến mức, tôi không tài nào biết trong đó có ai đó đang ngủ hay không. Nóc hầm treo lủng lẳng các hình con vật đồ chơi sặc sỡ. Có con lợn to như lợn thật làm bằng cao su màu đỏ rợn người cứ tòng teng trước mắt tôi. Cái này cũng là đồ nhặt về từ bãi rác. Góc này là nải chuối chín vàng, cũng treo lên theo lối đồng bào vùng cao bán chuối ngoài chợ. Nền đất ẩm ướt. Tôi sững sờ, có cảm giác như mấy chục người đang ăn cỗ trong lòng “địa đạo”, khi trông thấy chừng 30 đôi dép xếp ngổn ngang ở gần chiếc giường đơn. Hóa ra ông Độ có thú vui đi nhặt dép đứt về cọ rửa và trưng bày. Quần áo rách bới được từ thùng rác, ông Độ cũng treo trên vách hầm, phủ nilon ở ngoài (chắc sợ chúng bị ẩm ướt hoặc nước mưa xối vào). Rùng mình nhất là bộ sưu tập dao kéo. Tôi nghĩ đến cảnh ông Độ hoặc ai đó xé màn lao ra cầm dao kéo và tấn công vị khách không mời mà đến. Chắc chắn có người trong lều, tôi chắc mẩm. Bởi có ngọn khói khét lẹt bốc lên, trông có vẻ mơ màng lắm, họ đang nấu lẩu ốc sên hoặc đang sưởi trong tiết trời mưa gió. Ông Độ đã xây một hỏa lò như cài lò nấu chảo gang mèn mén ngô của người Mông ở vùng cao. Trong hỏa lò là nilon và rác rưởi bẩn thỉu được đốt lên len lén. Đốt lửa theo kiểu giữ ấm cho địa đạo. Trên bếp có cái nồi gì bé xíu, đen nhẻm. Dăm bảy cái nồi con con xếp hàng ngang, lửa ủ trong hỏa lò có lẽ đã lâu lắm. “Củi” là rẻ rách và nilon bẩn thỉu.
Ông Độ nhặt rác về để trưng bày và để đốt chơi. Ông thường lấy nước ao bỏ vào trong các cái nồi bé xíu, đốt nilon bên dưới rồi ở trần truồng đi quanh vườn vừa nhẩn nha chơi vừa nhặt tìm ốc sên thả vào nồi nước nấu “lẩu”, rau và thịt là những thứ cặn bã người ta vứt ngoài bãi rác ông nhặt về, hoặc là củ chuối trong vườn. Ông cứ đào rồi cắt dần củ chuối ăn, đến lúc các cây chuối đổ gục hoặc chết đứng cả loạt. Chúng tôi chụp bức ảnh ông Độ bới rác ở nơi trung tâm nhất, chính gần bưu điện huyện Cẩm Khê mà bất giác thấy mình thật…bất nhẫn. Sao lại chụp ảnh rồi ngắm nghía đồng loại của mình đi ăn rác rưởi như con chó hoang thế? Sao vạn vạn người qua lại ven Quốc lộ này, không ai thấy buốt lòng và nghĩ rằng cần phải ra tay, phải kiến nghị có cách gì để cứu nạn nhân điên loạn kia? Nếu ông Độ là bố, là anh, là ruột rà máu mủ hay bạn hữu của ai đó trong những người đang viết hoặc đọc bài này thì sao nhỉ?
Đứa con trai từ cũi chó xông ra tìm cứu được bố “điên” và mẹ bị bán ra nước ngoài
Lần khác, Nguyễn Văn Mạnh, con trai ông Độ đã đưa tôi vào căn hầm phủ lá chuối đào ngoài góc vườn thăm “người điên hết cỡ”. Mạnh ngoài hai mươi tuổi, cậu ta tiết lộ với tôi tất cả những “kiến thức” vừa mô tả về căn hầm người điên. Mạnh chui vào màn, ông Độ ốm không dậy được, ông nhìn con đờ dại, và bố con ông nói chuyện với nhau rủ rỉ mãi. Nhưng Mạnh bảo, ông chả biết gì, nói lảm nhảm, chửi lảm nhảm vô thức. Ông bảo Mạnh “mày cút đi, mày là thằng nào vào lều của tao, dạo này mày có khỏe không, vợ con mày ổn cả chứ”. Ông Độ nói văng mạng, không biết Mạnh là con trai mình, càng không biết cậu cứ đưa người yêu về là cô ấy nhìn thấy người điên ăn rác rồi… biến mất vĩnh viễn. Kể đến đây, Mạnh rỉ nước mắt ngồi im.
Mạnh bảo, nếu ngoài bãi rác chợ huyện mà không có bố em, thì ông chỉ ngâm mình dưới ao hoặc trong hầm. Cả xã hội này, chắc chắn chỉ có một mình Mạnh là đủ tự tin bước vào căn hầm của Nguyễn Văn Độ. Ông Độ đánh gần chết mẹ mình, nhưng ông ta tuyệt đối không bao giờ tấn công con. Cậu bé Mạnh từng theo mẹ chạy loạn lên tận Bắc Ninh, khi bố phát bệnh điên đánh đập bà quá dã man. Sau bà bị lừa bán sang Trung Quốc, Mạnh bị nhốt trong một cái cũi chó, mỗi ngày cho ăn nửa bát cơm để chờ…bán nốt. Tình cờ bà ngoại của Mạnh nghe tin, thông báo cho lực lượng chức năng, “bắt” Mạnh về nuôi. Bảy tuổi, cậu bé theo bố lên miền ngược làm thuê. Đến lúc ông điên hết cỡ, không ai thuê nữa, thì bố con hồi hương trong…đói khát. Kể từ khi ông Độ đào hầm sống, ăn ốc sên và ngủ dưới ao, ngày đi ăn rác rưởi, thì Mạnh không dám ở gần bố nữa. Cậu bé bỏ học về Hà Nội làm thuê. Cách đây vài năm, khi bố cầm cuốc chim bổ vào đầu bà nội, bố đi tù vì cố ý gây thương tích, thụ án ở trại giam Tân Lập của Bộ Công an; thì Mạnh vừa đi thăm bố vừa đi…cứu sống bà nội. Bà Hưởng nằm dăm bảy tháng, từ viện huyện Cẩm Khê, xuống Việt Trì và đi mãi Hà Nội, tiền viện phí mấy chục triệu bây giờ còn chưa trả hết. Nhiều ngày Mạnh chỉ dám ăn một cái bánh mỳ 1 nghìn đồng, van xin bọn lơ xe để nó cho đi nhờ vì trong túi không còn xu nào, cậu bé cứ đi như con thoi Hà Nội, Phú Thọ chăm bố và bà nội. “Em làm bất cứ nghề lương thiện nào, từ nhôm kính, bốc vác thuê, hàn xì thuê. Lương của em bây giờ là 1,5 triệu đồng/tháng. Em chỉ sợ bố em chết thối ở trong hầm mà không ai biết, thì có khi sau này em chết không nhắm được mắt. Em mang quần áo về, ông vứt bỏ, rồi đi nhặt giẻ rách về mặc. Em mua màn tuyn mới mắc cho bố thì bố đốt màn mới, đi bới màn bẩn ngoài đầu đường xó chợ về mắc lên nằm. Em chỉ ước bố em được đi…trại tâm thần. Em đã viết đơn lên huyện, lên xã, đã gặp lãnh đạo Bệnh viện tâm thần, Trung tâm bảo trợ xã hội để xin. Nhưng, người ta bảo phải…chờ”.
Có lúc, Mạnh buồn quá, nói vài câu uất ức hoài nghi về nhân cách người cán bộ cơ sở khi họ để một người “điên” tác oai tác quái như vậy mà không cho đi chữa bệnh, quản lý, chăm sóc theo đúng tiêu chuẩn của Nhà nước ta. Nhưng tuyệt đối tôi không thấy Mạnh văng tục. Ai cũng khen cậu bé ngoan, hiền, biết thân biết phận và rất mực thương yêu ông bố điên dại. Đặc biệt, Mạnh còn sang Trung Quốc tìm mẹ sau gần hai chục năm mẹ biến mất. Em thuyết phục mẹ về quê với em, mẹ con giờ khốn khó nhưng lộ trình tái hợp đang đến gần. Họ thường gọi điện cho nhau và khóc.
Có một sự thật còn buồn hơn cả sự điên loạn của bệnh nhân Nguyễn Văn Độ
Có lẽ đau đớn hơn cả sự điên dại ăn gà chết chó chết thối khắm ngoài bãi rác rồi đốt nhà, đánh mẹ, đào mả bố kia, chính là lối hành xử bất nhẫn của cơ quan chức năng địa phương, mà ở đây trực tiếp là phòng lao động thương binh xã hội và chính quyền thị trấn Đông Phú và huyện Cẩm Khê. Sau khi các nhà báo chúng tôi quyết liệt vào cuộc và trực tiếp kiến nghị, thì người ta mới dần dà nhận đơn, xét duyệt, mời Bệnh viện tâm thần và trung tâm bảo trợ xã hội Phú Thọ về khám rồi “phán” ông Độ bị tâm thần. Họ làm điều đó như một sự chữa cháy, cực chẳng đã. Nhiều nghìn ngày qua, nhiều năm qua, cả huyện và cả nhiều người có lương tri đi qua quốc lộ 32 đoạn Cẩm Khê này đều biết cái ông Độ “điên”, sao bây giờ những người hữu trách mới ra tay “cứu vớt”? Ông Lan, Chủ tịch thị trấn ra tay, ông Hùng, Giám đốc Viện tâm thần vào cuộc, phòng LĐTBXH huyện thì vẫn vô trách nhiệm ngồi chờ gia đình ông Độ hoảng hồn liên tục lên hỏi chính sách rồi bảo: “Chờ đã nhé”. Gia đình họ tuyệt vọng và oán thán. Chính sách nhà nước đã có, ông Độ đáng được hưởng, sao cán bộ lại “cắt” của con người tận khổ đó?
Bố đẻ ông Độ mất cách đây chưa lâu. Sinh thời, cụ cõng con gái bại liệt, điếc bẩm sinh đi lên thị trấn, lên huyện và lên cả tỉnh “xin” chế độ, người ta bảo về đi, ông chỉ biết khóc. Mãi vừa rồi, khi ông đã chết thì con gái ông mới nương nhờ được tí tiền chính sách mà lẽ ra cô ấy phải được hưởng từ…mấy chục năm qua. Còn bản thân người điên hết cỡ Nguyễn Văn Độ thì đến giờ vẫn “treo” cái khát vọng được là “người bệnh tâm thần” được phát thuốc, phát tiền, điều trị ở đó - dù đích thân giám đốc Bệnh viện đã về khám và kết luận bằng văn bản về chứng tâm thần phân liệt cần đưa đi trung tâm bảo trợ xã hội gấp. Mạnh, con trai ông Độ hằng tuần vẫn từ xới làm thuê dưới Hà Nội trở về vạch lá lẩu, rác rưởi, chui vào các căn hầm của người điên hết cỡ xem bố còn sống không. Rồi cậu bé lại lên gặp các cô các chú ở huyện hỏi, xem bố cháu được là người điên chưa, được có số tiền và số thuốc hàng tháng chưa, được đi trại điên chưa? Và họ lại bảo là “chưa”. Chao ôi cái thủ tục đáng sợ, thủ tục làm người điên, sao mà khó thế. Khi viết gần xong những dòng này, thì tôi lại nhận được tin từ con trai ông Độ: ông Độ tiếp tục đào nhà cửa thêm tan hoang, tiếp tục đánh mẹ mình - bà Hưởng hơn 80 tuổi - thâm tím hết cả mặt mày. “Còn cái chị Hương ở phòng LĐTBXH em thường lên hỏi chính sách, chị ấy bảo chị chuyển công tác rồi, hồ sơ bàn giao cho người khác”. Chả biết cô cán bộ ấy nói thật hay đó chỉ là một cách nói thoái thác. Rõ khổ!
Giá mà ông Độ có lúc nào đó bớt điên loạn, để đi hỏi rằng: tôi đã đánh mẹ tôi bất tỉnh nhân sự, vết thương nhiều năm chưa lành, tiền chạy chữa mấy chục triệu bao năm chưa trả hết; tôi đã ăn ốc sên và rác rưởi, cả gà chết chó chết ngoài bãi rác; tôi đã đốt nhà và đào mả bố, mả ông bà tôi - thế vẫn chưa phải là điên ư hả giời? Cái sự điên của ông Độ từng gây ra quá nhiều thê thảm cho ông, cho gia đình và xóm mạc; nhưng dường như những sự nhẫn tâm của người cán bộ “tỉnh táo” nó còn thê thảm hơn thế nữa…
Bà Lý, một người hàng xóm của ông Độ, kể: "Tôi sợ khi chứng kiến cuộc sống của ông Độ. Hàng ngày ông ta thường nhặt ốc sên sau đó múc nước ao tù luộc ăn sì sụp. Nhiều lần, tôi còn gặp ông ra bãi rác ở ngay đằng sau chợ Cẩm Khê nhặt những đồ ăn bẩn thỉu như hoa quả thối, thịt thối người ta vứt ở đó và ăn sống nuốt tươi tại chỗ. Nhìn ông ấy xé và ăn ngấu nghiến một con gà chết người ta đã vứt đi mà tôi thấy thương, dù gì đi nữa, ông ấy cũng là một con người!"
BOX (và ảnh)
Báo Tuổi trẻ Đời sống từng có bài viết và chùm ảnh về người điên bị cùm chân, nhốt trong căn nhà hôi thối suốt gần 7 năm trời ở xã Phú Lạc, huyện Cẩm Khê, tỉnh Phú Thọ. Nhà ông Lê Văn Phiên, 77 tuổi, có 2 người con là Lê Văn Nghĩa, Lê Văn Nga và Lê Văn Tuấn đều bị điên nặng. Lê Văn Nghĩa giết vợ ném xuống giếng. Lê Văn Tuấn suốt ngày xõa tóc nằm ngoài bụi tre hò hét. Lê Văn Nga đâm cả công an xã, bổ vỡ đầu bố đẻ là ông Lê Văn Phiên, đánh hơn chục người hàng xóm, trộm cắp như một thứ bệnh thâm căn cố đế. Nga bị gia đình và chính quyền địa phương đóng cùm dài 3m, gông hai chân lại suốt gần 3000 ngày qua. Sau khi bài báo đăng, cơ quan chức năng đã đến thăm hỏi, phá dỡ cùm, đưa Lê Văn Nga đi khám bệnh, cấp sổ “tâm thần”. Bây giờ hàng tháng Nga được nhà nước cấp gần 300 nghìn, kèm theo thuốc điều trị miễn phí, được hưởng các quyền lợi khác như một bệnh nhân đặc biệt. Nhiều nhà hảo tâm đã tìm đến giúp đỡ gia đình ông Phiên, ông đã có vài chục triệu đồng để sửa chữa nhà cửa, chăm sóc 3 đứa con điên.












