Mang lỳ chiếc áo độ thu tàn!
Wednesday, December 28, 2011 1:15:55 AM
Có những người nghèo không biết Tết
“Có một người nghèo không biết Tết/ Mang lì chiếc áo độ thu tàn” (Chế Lan Viên), câu thơ từ hồi học phổ thông cứ ám ảnh tôi mỗi khi cùng cơ quan chức năng đi tặng quà, đi “lo” Tết cho người nghèo ở khắp mọi miền Tổ quốc. Đúng là có những người nghèo không biết rằng Tết đã đến và hương vị Tết thì có chút gì ngon ngọt hay không. Tôi sinh ra trong cảnh không thể nghèo hơn, tuổi thơ khốn khó đến mức bà mẹ già của tôi mỗi lần nghĩ đến những ngày tháng ấy đều áy náy nhìn thằng con trai như tìm sự…tha thứ. “Con không chê cha mẹ khó/ chó không chê chủ nghèo”. Mẹ à, con có oán thán bao giờ đâu. Chỉ có điều rằng, cũng bởi thế mà con càng nặng lòng hơn với người nghèo mà con gặp mỗi độ xuân về.
Hà Nội, có khi chiều Ba mươi tết nhẩn nha ngắm đào quất vào hội xuân, chợt gặp những cảnh buồn tê tái, rồi ai đó thốt lên: Sao người ta có thể khổ đến vậy nhỉ? Còn sao nữa! Giữa thừa mứa tiệc xuân, có ai còn nhớ đến những mảnh đời như thế không? Bây giờ xuân lại về, người trong chiều Ba mươi mà tôi chụp cách đây độ một cái Tết, liệu bây giờ anh ta có còn nằm ở lề đường, gầm cầu, bến xe “mặc người mây Sở mưa Tần/ Những mình nào biết có xuân là gì” nữa không (ảnh 1 và 2)? Rồi người đàn ông điên dại bới rác ăn ở gần cầu Chương Dương, cách Hồ Hoàn Kiếm có chừng cây số; Ba mươi tết này, anh ta đang ở đâu? Có phần trăm hy vọng nào thoát khỏi vòng oan nghiệt của chứng bệnh tâm thần? (ảnh 3). Thế rồi ra ngó người đàn bà ăn xin ngồi trước cửa Nhà thờ, cũng cách Bờ Hồ Trung tâm Hà Nội có một vài trăm mét đây nữa (4). Bận bịu làm người ta vô cảm dần, xuân 2012 lướt thướt kéo về, cho người đi dò hỏi, thì người ấy mới chết. Cái bướu trùm lên khuôn mặt, chị ăn xin để lấy tiền đi cầu Đấng thần linh đem an lành cho thiên hạ, đem “nhiệm màu” thoát tai ách cho bản thân mình. Song rồi, chị vừa mới chết. Sao mình “chợt nhớ” ra người đàn bà mà hôm ngồi quán cà phê mình đã chụp ảnh rồi thấy đắng lòng ấy muộn mằn thế nhỉ? (bức ảnh chụp qua cửa kính quán cà phê, như thế nào đó, gương mặt chị ăn xin phản chiếu thành…2 người tật nguyền). Xuân có đem chút vui nào cho chị ở nơi xa xanh không?
Bài và ảnh: Trần Diệu Diệu
“Có một người nghèo không biết Tết/ Mang lì chiếc áo độ thu tàn” (Chế Lan Viên), câu thơ từ hồi học phổ thông cứ ám ảnh tôi mỗi khi cùng cơ quan chức năng đi tặng quà, đi “lo” Tết cho người nghèo ở khắp mọi miền Tổ quốc. Đúng là có những người nghèo không biết rằng Tết đã đến và hương vị Tết thì có chút gì ngon ngọt hay không. Tôi sinh ra trong cảnh không thể nghèo hơn, tuổi thơ khốn khó đến mức bà mẹ già của tôi mỗi lần nghĩ đến những ngày tháng ấy đều áy náy nhìn thằng con trai như tìm sự…tha thứ. “Con không chê cha mẹ khó/ chó không chê chủ nghèo”. Mẹ à, con có oán thán bao giờ đâu. Chỉ có điều rằng, cũng bởi thế mà con càng nặng lòng hơn với người nghèo mà con gặp mỗi độ xuân về.
Hà Nội, có khi chiều Ba mươi tết nhẩn nha ngắm đào quất vào hội xuân, chợt gặp những cảnh buồn tê tái, rồi ai đó thốt lên: Sao người ta có thể khổ đến vậy nhỉ? Còn sao nữa! Giữa thừa mứa tiệc xuân, có ai còn nhớ đến những mảnh đời như thế không? Bây giờ xuân lại về, người trong chiều Ba mươi mà tôi chụp cách đây độ một cái Tết, liệu bây giờ anh ta có còn nằm ở lề đường, gầm cầu, bến xe “mặc người mây Sở mưa Tần/ Những mình nào biết có xuân là gì” nữa không (ảnh 1 và 2)? Rồi người đàn ông điên dại bới rác ăn ở gần cầu Chương Dương, cách Hồ Hoàn Kiếm có chừng cây số; Ba mươi tết này, anh ta đang ở đâu? Có phần trăm hy vọng nào thoát khỏi vòng oan nghiệt của chứng bệnh tâm thần? (ảnh 3). Thế rồi ra ngó người đàn bà ăn xin ngồi trước cửa Nhà thờ, cũng cách Bờ Hồ Trung tâm Hà Nội có một vài trăm mét đây nữa (4). Bận bịu làm người ta vô cảm dần, xuân 2012 lướt thướt kéo về, cho người đi dò hỏi, thì người ấy mới chết. Cái bướu trùm lên khuôn mặt, chị ăn xin để lấy tiền đi cầu Đấng thần linh đem an lành cho thiên hạ, đem “nhiệm màu” thoát tai ách cho bản thân mình. Song rồi, chị vừa mới chết. Sao mình “chợt nhớ” ra người đàn bà mà hôm ngồi quán cà phê mình đã chụp ảnh rồi thấy đắng lòng ấy muộn mằn thế nhỉ? (bức ảnh chụp qua cửa kính quán cà phê, như thế nào đó, gương mặt chị ăn xin phản chiếu thành…2 người tật nguyền). Xuân có đem chút vui nào cho chị ở nơi xa xanh không?
Bài và ảnh: Trần Diệu Diệu












