Vẫn là ám ảnh Lê Văn Luyện
Sunday, January 15, 2012 8:04:36 AM

Trước cổng TAND tỉnh Bắc Giang, ông Trịnh Văn Tín, ngoài 80 tuổi, phát điên bên pano về tội ác Luyện gây ra cho 2 cháu nội và con trai, con dâu ông.
Bài 1: Phía sau vụ thảm sát ở hiệu vàng Ngọc Bích:
Cả gia đình thủ phạm và nạn nhân đều chung “kịch bản”: ly tán, đảo điên, bi đát!
Suốt quá trình dài, kể từ khi vụ thảm sát tiệm vàng Ngọc Bích (phố Sàn, huyện Lục Nam, tỉnh Bắc Giang) xảy ra, rồi ngày sát thủ kinh hoàng Lê Văn Luyện “lộ diện” và cả khi phiên tòa thu hút dư luận và báo chí ở mức chưa từng có trên đất Bắc Giang diễn ra, người ta ngày càng xót xa thấy rõ thêm những bi đát, ly tán, đảo điên trùm lút lên gia đình và nhiều người thân của cả nạn nhân. Điều bất ngờ hơn là đại gia đình thủ phạm cũng lao đao ly tán, đảo điên, bi đát không kém. Có lẽ, câu nói: người ta bình đẳng trước nỗi đau và lương tâm… là như vậy. Người bị giết thì đã chết rồi, người bị chém thì cũng đã đổ máu và tàn phế rồi, kẻ những kẻ bị pháp luật trừng trị thì cũng đã đành một nhẽ rồi. Nhưng, cái còn dai dẳng mãi là nỗi ám ảnh, sự mặc cảm, ký ức kinh hoàng của những người liên quan, người đang sống ở cả hai “chiến tuyến”. Cả gia đình Lê Văn Luyện, Luyện và bố đẻ (Miên) bị bắt giam và đưa ra tòa, mẹ (Thơm) và hai em trai đi biệt tăm tích vì lý do mặc cảm, xấu hổ và “sợ bị trả thù” (dù chưa một ai nghe tin gia đình anh Ngọc có “ý định” này!). Ông bà nội của Luyện (ông Ngà, bà Ngưng) đều ngoài bảy mươi tuổi, nghèo khổ sống trong hiu quạnh và nỗi mặc cảm có lẽ là đến…. hết cả cuộc đời. Họ không dám bước ra khỏi nhà, không dám nhìn mặt xóm giềng.
Gia đình nạn nhân Trịnh Thành Ngọc thì ông bố Trịnh Văn Tín, hơn 80 tuổi, ngày nào cũng ngơ ngẩn đi lang thang khắp làng và làm thơ buồn bã để rồi nhiều trang báo mạng đã có dịp đăng tải. Thơ viết về nỗi đau mất mát, sự bi phẫn và tăm tối của cuộc sống phía trước. Ông ôm di ảnh phóng to về những nạn nhân bị chết thê thảm trong tràn ngập máu đỏ, ông gào khóc, bất bình thảm thiết khi dự phiên tòa xét xử Lê Văn Luyện ngày 10 và 11 tháng 1 năm 2012. Anh Ngọc, chị Chín, bé Thảo 18 tháng tuổi đã chết. Bé Bích bị chém lìa tay, giờ phải đưa đi sống ở tít trong Bình Thuận, người ta phải giấu biệt tung tích của bé, cũng như tuyệt đối không cho bé tiếp cận với thông tin rằng bố mẹ và em gái cháu đã chết bất toàn thây. Dĩ nhiên, bé Bích không có mặt ở phiên tòa. Thân nhân anh Ngọc và chị Chín đa phần vì quá sầu thảm, hoang mang, cuộc sống bị đảo lộn với những sang chấn tâm lý chưa biết bao giờ mới “hoàn hồn”.
Mấy tháng qua, có lẽ và ở đâu, cũng dễ dàng thấy người ta kinh hãi nhắc đến sát thủ Lê Văn Luyện và những rầm rĩ đôi khi quá vô lý bất ngờ bí ẩn từ vụ án. Nhà của các nạn nhân và thủ phạm Lê Văn Luyện ở rất gần nhau. Gió lạnh buốt, đường quê chật hẹp, những con ngõ hẹp quanh co, màu đất đỏ hiu quạnh. Thái độ đề phòng, dè dặt ở khắp nơi, từ xóm mạc đến cán bộ cơ sở, đặc biệt là sự co mình phản ứng “đuổi khách” của cả gia đình nạn nhân và người thân thủ phạm. Tiệm vàng Ngọc Bích sau thảm họa thường xuyên đóng cửa im ỉm, chỉ vài người thân thỉnh thoảng qua lại thắp nhang trên bàn thờ 3 người cùng chết thê lương hãi hùng trong ít phút đó. Gia đình ly tán tột cùng, ngôi nhà của bố con Lê Văn Luyện ở cách cổng UBND xã… 5m, cũng bị bỏ hoang hoàn toàn. Bố con Luyện bị bắt giam rồi đưa ra xét xử, mẹ Luyện ôm đứa em trai 3 tuổi của Luyện đi biệt tích. Em trai Luyện tên là Lê Văn Long, đang học lớp 11 trường ở Phố Sàn (gần nhà nạn nhân!) đã bỏ học và cũng… biến mất luôn. Long xuất hiện ở phiên tòa, với vẻ mặt và tâm trạng vô cùng âu sầu và mặc cảm. Giờ giải lao, Long đeo khẩu trang bịt mặt, lang lảng đứng ở các góc khuất rầu rĩ. Cánh báo chí và những người liên quan, muốn tìm hiểu vụ việc, có lẽ chỉ còn một địa chỉ hiếm hoi, đó là ngôi nhà mà ông nội và bà nội Luyện đang sinh sống. Cổng buộc bằng tre gai, lớp gạch cũ đã mòn vẹt đỏ ối cũ càng, nhà lợp ngói và nghèo đến mức không thể nghèo hơn. Trong nhà chỉ có vài cái giường tre ọp ẹp. Ông Lê Văn Ngà, 71 tuổi và bà Trương Thị Nhủng (vợ ông) 70 tuổi đang sống trong cô quạnh. Họ không dám bước chân ra khỏi nhà, vì mặc cảm, vì nhục nhã có đứa cháu tàn độc. Đeo một đôi dép tông đứt toác, thủng lỗ chỗ, quai vá chằng đụp, ông Ngà kiên quyết không nói gì khi gặp bất cứ nhà báo nào. Khi chúng tôi theo đoàn cán bộ giáo dục đến hỏi về tình hình cậu học sinh cấp 3 Lê Văn Long bỏ học kéo dài, ông Ngà mới ra lời, thủng thẳng: tôi cũng không gặp nó được đâu. Nghe nói nó sợ bị đánh, bị giết, đã bị chửi bới và ném đá khi đến trường, nên nó bỏ học và đi làm thợ xách vữa ở xa lắm. Từ ngày xảy ra vụ thảm sát với thông tin cháu nội mình là thủ phạm, ông Ngà và bà Ngưng chưa bao giờ gặp lại cô con dâu. Chỉ biết là con dâu ông (Thơm, mẹ Luyện) có tiền sử bệnh… dễ bị sốc tâm thần. Khi đọc báo thấy có kẻ giết cả nhà chủ tiệm vàng, Thơm đã căm phẫn chửi bới đứa nào độc ác. Khi biết đứa đó là con trai mình, Thơm như ngất đi, nói năng lảm nhảm. Rồi Thơm bị bắt tạm giam, bị khởi tố và rồi được cho tại ngoại. Lập tức Thơm bế con đi biệt, nói là về nhà mẹ đẻ. Đến nay, cũng hầu như chưa có ai biết đích xác Thơm và cậu bé 3 tuổi ấy đang ở đâu.
Trong suốt thời gian xét xử, ông bà nội Luyện không đến dự tòa được, cũng có thể vì họ quá “mặc cảm tội lỗi”. Trước giờ diễn ra phiên tòa xét xử Lê văn Luyện và các đối tượng, chúng tôi trở lại xã Thanh Lâm, huyện Lục Nam, vào thăm ông bà nội của Luyện. Ông cụ ốm o, có thằng con trai duy nhất thì bị bắt giam và khởi tố, cháu đích tôn cũng chung số phận. “Ly tán đảo điên hết cả”, ông thở dài; tay cầm cái sổ bán thịt lợn chịu mà gia đình Lê Văn Miên (bố của Luyện) trao lại, ông bảo, đi đòi khắp các địa chỉ trong làng đã mua chịu thịt lợn của đồ tể Miên, nhưng chả ai chịu thanh toán cả. Có lẽ họ quá nghèo, nhưng còn lý do nữa là họ quá tởm “đồ tể Luyện” (?). Ông Ngà 71 tuổi ấy, bây giờ trắng tay, không ai chăm sóc. Bà cụ ngoài 70 tuổi lặng lẽ đem sọt phân đi bón ruộng, ông bà đang tính cày cấy trở lại, chứ bây giờ không có ai nuôi nấng thì chết đói à. Ra đường hàng xóm động viên: “ông bà cứ ngửng mặt lên, ai làm người ấy chịu, ông bà sống có hại ai bao giờ, bận gì mà mặc cảm. Nói vậy thì ừ vậy, nhưng mặt thì vẫn không ngửng lên được”, bà Ngưng nói. Ông bà kiên quyết không tiếp chuyện nhà báo. Hôm chúng tôi đến, căn nhà hiu quạnh núp dưới tre pheo của ông bà đông đúc lạ thường. Hóa ra là thân nhân của Luyện và cả những người liên đới từ Văn Lãng, tỉnh Lạng Sơn kéo về chuẩn bị dự tòa (cô ruột và chú rể Luyện bị khởi tố vì chứa chấp Luyện những ngày y chạy trốn lên đó). Cả nhà cay đắng nói: “Tòa cho vào bao nhiêu người thì chúng tôi đi dự tất bấy nhiêu”. Họ kể, bị nhà báo săn lùng quá. Hôm trước nhà báo lên tận nhà họ ở Văn Lãng, “đuổi” không đi, trốn không được, họ phải gọi bộ đội biên phòng đến… giải quyết!
Những người hàng xóm nói nhà Luyện nói rất sòng phẳng: bố Luyện (Lê Văn Miên) lấy vỏ thùng mì tôm giấu cả “núi” vàng tiền tỷ mà Luyện cướp được ngoài chuồng lợn suốt mấy ngày. Vàng vào nhà mà chả được… tiêu. Rồi bị bắt giam và ra tòa, âu cũng là cái hậu quả của lòng tham lam và sự mù quáng. Bố Luyện học hết lớp 12, cái thời của Miên ấy, thế cũng thuộc vào hàng “ăn học đến nơi đến chốn” ở làng rồi. Ông cụ Ngà tử tế, Miên (bố Luyện) cũng chưa từng hiềm khích với ai. Cả Luyện nữa, dù chỉ học hết lớp 9 rồi đi kiếm ăn tứ tán, nhưng ở quê, Luyện chả “gấu mèo gấu biển” như người ta thường nghĩ về một sát thủ máu lạnh. Hắn bảnh bao, nói năng nhã nhặn, gặp ai cũng chào rõ to, ngỡ tử tế, mà hóa ra là đứa tàn độc chưa từng thấy. Một bạn học của Hồng (anh họ Luyện, người bị khởi tố do có hành vi che giấu tội phạm - dùng xe máy chở Luyện đi trốn) cho biết: “Thằng ấy vạch bụng nó ra, toàn “rết”… bò lổm ngổm thôi. Là vì nó bị phẫu thuật tim, thay van tim mất những 70 triệu hồi cách đây dăm bảy năm là to tiền lắm. Hồi đi học, bọn em cứ đùa một tí là nó đã ngất xỉu. Thế mà ai ngờ nó “tiếp tay” cho sát thủ độc ác như thế. Lại cả bố mẹ nó cũng bị khởi tố”. Nhiều người cô dì chú bác của Luyện đều chán nản: thằng Luyện vùi dập cả tương lai, cả niềm vui giản dị nhất và cả danh dự của họ. Cụ Lê Văn Đệ, chú ruột của… ông nội Luyện (Luyện phải gọi bằng cụ) thở dài: tôi ngần này tuổi, tưởng rằng lão giả an chi (vui tuổi trời), ai ngờ đến cái đận này. Tủi hổ, cô độc, lo lắng. Thằng Long bây giờ nó khổ quá. Nó bỏ học đi xách vữa lẩn lút thế, biết đời sẽ đi về đâu? Đấy là chưa kể các khoản bồi thường mà Luyện và gia đình phải trả cho thân nhân những người bị hại trị giá hơn 1 tỷ đồng mà gia đình bị hại và luật sư yêu cầu trước tòa. Sau phiên tòa, bố con Luyện lãnh án, Long bỏ học đi biệt, mẹ Luyện “thần kinh”, em nhỏ 3 tuổi thơ ngây chưa hiểu gì, ông bà nội gần đất xa trời nghèo đến độ không thể nghèo hơn - ai sẽ trả tiền “đền bù” cho gia đình người ta?
Ông Cường, Phó Chủ tịch UBND xã Phương Sơn là người cùng đi bộ đội, cùng bạn bè với nạn nhân Trịnh Thành Ngọc từ nhỏ, cho biết: anh rất đau lòng mỗi lần nhìn thấy ông Trịnh Văn Tín, bố nạn nhân cứ đi lang thang trong làng. Ngày nào ông cũng lang thang lẩn thẩn như thế. Ông đau đớn, cô đơn, muốn tìm người để nói chuyện. Ông làm thơ… con cóc. Ông Tín có tới 7 người con trai, con gái, con dâu và cháu bị… chết trẻ, chết vì những rủi ro đáng xót xa nhất. Bà con từng chứng kiến ông Tín rất bản lĩnh trong một đám tang người con chết vì tai nạn. Nhưng bây giờ thì ông đã “ngã quỵ” thật sự. Ông ngơ ngẩn đến mức có người bảo ông bị trầm cảm, thần kinh. Ông ra tòa, đứng trước các bức ảnh phóng từ tư liệu “thi thể” thương tâm rợn người máu me của các nạn nhân và cứ thế diễn thuyết, rằng “sao khủng khiếp thế, sao bất nhân thế, có còn là xã hội loài người nữa không?”. Rồi ông khóc lóc. Ông Tín là giáo viên về hưu từ mấy chục năm trước, từng lập nghiệp bằng nghề bán sổ số, bán sách báo ở cổng chợ Sàn (thật oái oăm là… gần nhà nạn nhân!). Sau này ông truyền nghề đó cho Trịnh Văn Sinh, con trai ông, anh trai nạn nhân Trịnh Thành Ngọc. Nhà anh Sinh cũng cùng dãy phố Sàn với tiệm vàng Ngọc Bích. Bản thân nạn nhân Trịnh Thành Ngọc là người hiền lành, làm nghề lái công nông đầu ngang, rồi tích cóp mua sắm chuyển sang… công nông đầu dọc, xuất khẩu lao động sang Hàn Quốc, về mua ô tô, kinh doanh vàng, bất động sản. Anh ta rất hiền lành. Vì thế bà con và chính quyền cơ sở ai cũng choáng váng khi được tin, nặng lắm thì Luyện cũng chỉ bị xử mức án 18 năm! Họ đều cảm thấy khó chấp nhận điều đó. Nhiều người chắc nịch khẳng định linh cảm của cá nhân họ: rằng Luyện không thể gây án một mình mà lại bình tĩnh, “hoàn hảo” như vậy được. Anh Hương, một họa sỹ trình bày báo Bắc Giang, anh trai nạn nhân Đinh Thị Chín (vợ chủ tiệm vàng) là người hiểu biết và vốn cởi mở. Thế nhưng từ ngày thảm họa xảy ra, anh hầu như khép mình, và tuyệt đối tránh gặp gỡ các đồng nghiệp. Anh lăn lóc chết ngất trước tòa. Gia đình cho biết, có thể cháu Trịnh Ngọc Bích sẽ được đi phẫu thuật tiếp tục “cứu” cánh tay bị Luyện chém đứt lìa ở Hàn Quốc hay Singapore. Bây giờ, gia đình đem cháu đi “giấu” tuyệt đối theo đúng nghĩa đen. Họ sẽ lựa lời nói cho cháu biết thảm họa trong một dịp có thể. Cháu vẫn nghĩ em gái và bố mẹ mình còn sống và đang đi chữa bệnh. “Cũng may, người Phố Sàn cũng “hiểu biết về y học”, nên hôm xảy ra thảm án, họ đã đem cánh tay bị chém đứt của bé Bích đi cất trong tủ đá. Giờ tay của cháu đã cử động được một chút sau ca phẫu thuật”, ông Cường, Phó Chủ tịch UBND xã Phương Sơn cho biết.
Nhiều người hiểu chuyện, bà con ở hai xã nơi gia đình nạn nhân và thủ phạm sinh sống, họ muốn “tùng xẻo” Lê Văn Luyện. Và họ cũng thấy quá thương tâm cho số phận của các nạn nhân (dĩ nhiên!) cùng người thân của họ. Họ cũng chia sẻ với cả… gia đình thủ phạm nữa. So sánh nào cũng khập khiễng, nhưng đúng là cả đàn ông đàn bà, người già người trẻ của gia đình “hai bên” đều khủng khiếp với “kịch bản” như nhau. Ai gây án người đó phải đền tội, đó là việc của luật pháp cần thượng tôn. Nhưng đúng là cả hai ngôi nhà đều bị bỏ hoang, cả hai bên ông bà, bố mẹ con cháu đều ly tán, khổ sở, dằn vặt, hãi hùng. Tất cả chỉ vì con quái thú Lê Văn Luyện. Ít ra thì ông bà nội gần đất xa trời của Luyện, đứa em trai bé bỏng 3 tuổi của Luyện, họ có lỗi gì mà phải gánh chịu “tai ương” như ngày hôm nay? Luyện bảo, nó làm nó sẽ gánh chịu, tử hình cũng chịu được. Song, có người đặt vấn đề: nếu biết nghĩ đến cả “tổ tông”, cha mẹ, ông bà, cô dì, chú bác, anh em xa gần của mình đều bị khổ sở đến ngần ấy, có lẽ Luyện sẽ “nghĩ lại” chăng? Đấy là chưa kể thảm họa kinh thiên với những người bị hại và gia đình họ, cũng như sự tổn thương quá lớn cho cả xã hội. Tiếc thay, “thú độc Lê Văn Luyện” đã không nghĩ được như vậy. Ta nên gọi đó là nỗi đau nằm ngoài Lê Văn Luyện và nằm ngoài thi thể các nạn nhân!
Nhóm PV
Bài 2:
Những tiếng reo hò vô học, vô cảm và đáng xỉ vả nhất trong phiên tòa xử Lê Văn Luyện…
Vì quá sốc với những tình tiết chưa từng có của vụ cướp tiệm vàng Ngọc Bích (Bắc Giang), tôi đã có mặt ở hiện trường 4 người bị sát hại kinh hoàng đó rất sớm, đã vào gặp “hỏi cung” Lê Văn Luyện sau khi hắn bị bắt, đã dự phiên tòa đầy công phẫn sau đó. Thế nhưng, bên cạnh những ám ảnh chết chóc và sự tàn độc của “con thú đội lốt người”, tôi còn mất ngủ và choáng váng bởi một lẽ… bên ngoài tất cả những điều trên. Đó là tiếng hò reo, tán tụng của những người trẻ ăn mặc bảnh bao, thời thượng, nhơn nhơn có mặt, nhảy nhót “xưng tụng Lê Văn Luyện” ở trước cổng Tòa án nhân dân tỉnh Bắc Giang hôm đó…
Nếu thiên hạ mượn tay những đứa dưới 18 tuổi như Lê Văn Luyện để “thanh toán” nhau thì sao?
Trong khi gia đình nạn nhân lăn lóc kêu gào dưới đất, cả xã hội chua xót sững sờ vì tội ác của Luyện thì những “quái thai” của xã hội mang gương mặt nam thanh nữ tú kia lại tìm cách “lọt” được vào phòng xét xử, hớn hở nói cười kéo nhau chen lên xem mặt “anh Luyện”, có nhiều cô còn xuýt xoa rên rỉ khen “anh Luyện đẹp trai”. Có đứa hư đốn còn hô lớn “Anh Luyện, em sẽ đợi anh về sau 18 năm!”. Tiếng cười đùa rúc rích râm ran. Lúc cảnh sát “kèm” Luyện từ phòng xử số 2 ra xe, những đứa vô cảm còn giơ tay lên vỗ bồm bộp rồi vẫy lấy vẫy để như đang vui vẻ chào đón một “ngôi sao điện ảnh” vừa rời khán phòng “đóng phim” xử án. Ở một số vùng quê và trên diễn đàn mạng, nhiều đứa xưng là “đàn em của Lê Văn Luyện” rèn dao kiếm và yêng hùng kiểu sát thủ, nhiều nhóm “phát cuồng vì Lê Văn Luyện” thậm chí gọi Luyện là “ca ca”, “đại ca” cùng những “biếm họa” với đủ cảnh Luyện cưỡi ngựa, đeo gươm, làm siêu nhân bảnh chọe. Lũ choai choai “hâm mộ” Luyện đã tôn sát thủ máu lạnh kia lên thành đại ca của những “băng đảng giang hồ”.
Khi Luyện cúi đầu thừa nhận tội ác của mình trước tòa, gia đình nạn nhân gào khóc thảm thiết, có người quỵ xuống vì thêm một lần bị đày đọa bởi cảm giác mất mát không thể tưởng tượng được. Nhiều người, không phải thân nhân của các bị hại, có mặt ở phòng xử án hôm đó đã bật khóc vì xót xa. Tôi cũng nhiều đêm mất ngủ bàng hoàng bởi nỗi ám ảnh xung quanh lời khai trần trụi của Luyện hôm gặp tôi và các chiến sỹ công an tại trại giam, Công an tỉnh Bắc Giang. Nỗi khủng khiếp kia đã khiến nhiều người tự hỏi: chúng ta đã làm gì để đời này sinh ra quái thú như Lê Văn Luyện? Người ta càng hỏi câu đó nhiều hơn, khi mà phiên tòa sơ thẩm kết thúc, Luyện chỉ nhận mức án 18 năm, theo đúng quy định luật pháp hiện hành. Nỗi đau nhân lên. Trên tờ Tuổi trẻ và Đời sống của chúng tôi, nhà thơ nổi tiếng Trần Đăng Khoa có đưa ra một ý kiến mà đại đa số người có trách nhiệm với lương tâm và xã hội đều đã từng nghĩ đến: nếu việc thảm sát không thể lạnh lùng và tàn độc hơn của Luyện chỉ bị xử mức án 18 năm như vậy, thì liệu chúng ta có vô tình khiến những kẻ dưới 18 tuổi khác cứ “tự tin” gây án, với niềm tin chỉ bị xử “nặng nhất là 18 năm tù” không? Liệu có những đám giang hồ thuê mượn bàn tay đứa nào đó dưới 18 tuổi để thanh toán lẫn nhau không? Bên cạnh tiếng khóc thảm thiết, bên cạnh những thân nhân bị hại ngất lịm vì đau đớn, giờ lại có thêm nỗi đau tội ác chưa bị trừng trị xứng tầm.
Những quái thai dưới dạng “nam thanh nữ tú” dễ làm người ta đau đớn đến mất ngủ!
Giữa bối cảnh oái oăm kể trên, tòa tạm nghỉ sau cả ngày tranh luận, đọc cáo trạng, xét hỏi. Lê Văn Luyện bước ra khỏi khu vành móng ngựa. Xe đặc chủng của lực lượng cảnh sát đã chờ sẵn. Ông Tín - bố của nạn nhân đã chết Trịnh Thành Ngọc, ông nội của cháu Bích (bị Luyện chặt cụt lìa cánh tay và chém nhiều nhát “nát” cơ thể) và cháu Thảo (18 tháng tuổi bị Luyện cắt cổ chết) vẫn đứng ở cổng tòa án, điên dại chỉ tay vào những bức ảnh các thi thể người phóng to như… bức tường đỏ ối toàn máu. Ông như phát điên vì mất mát và bất bình. Tôi tranh thủ nói phỏng vấn ông vài câu. Tôi và ông Tín dở chuyện, thì tiếng ồn ào rộ lên. Nhiều người vẫn hô “tử hình Lê Văn Luyện, mạng đổi mạng!”, “Giết chết nó đi!”. Ông Tín hớt hải: “Chúng nó giết thằng Luyện rồi ư?”. Gương mặt ông thất thần, ông từng lang thang khắp mọi con đường trong xã Phương Sơn như người tâm thần vì cú sốc quá lớn kia.
Nhưng than ôi! Sự thực ngược lại, ông Tín ạ. Chúng tôi nhìn dáo dác. Hóa ra những em gái được coi là “non tơ xinh xắn” mà tôi đã nhìn thấy từ sáng đang cởi bỏ lốt nữ sinh.
Sáng sớm, trời lạnh. “Rét Thái Nguyên rét về Yên Thế”, mùa này Bắc Giang lạnh lắm. Song, sau khi thấy các em hô hào, tôi thấy buốt lạnh vì gió mùa Đông Bắc thì ít, mà đau vì pa nô áp phích các nạn nhân bị cuồng sát đầy máu me, cổ bị cắt, bàn tay đứt lìa trắng hếu của Bích… thì nhiều. Giữa lúc ấy, ríu ran, cười duyên, ăn mặc sexy, các em gái xuất hiện như đi trẩy hội. Không biết chúng là học sinh, sinh viên? Hay gái đú mới lớn đã thất học? Chỉ biết chúng rất trẻ. Hầu hết chúng đeo bít tất bó sát cơ thể từ chân lên đến… mông, mặc váy, hoặc choàng áo len cũng… đến hông. Chúng đi như trình diễn thời trang, bước chân líu ríu, cười nói vô duyên kinh khủng. Các cụ bảo “nhân bất học bất tri lý”, loại vô cảm và bất biết lý lẽ nhân ái ở đời như thế, dù có học đến…lớp 12 hay đại học thì cũng vẫn thuộc loại vô học. Đỉnh điểm của sự vô cảm, vô học và vô duyên, là khi Luyện bước từ phòng xử án lên xe đặc chủng, chúng hò reo, vỗ tay, vẫy tay. Lắm đứa khen Luyện đẹp trai, bảo Luyện là anh hùng hào kiệt, thậm chí (tai chúng tôi trực tiếp nghe, có clip và lời bình mà báo chí cũng đã trích đăng rồi!): chúng bảo anh Luyện à, anh Luyện ơi. Có đứa bảo “em sẽ chờ anh Luyện đến khi anh ra tù” (18 năm). Có người chứng kiến cảnh đó đã gào lên chửi bới. Và tiếng ầm ĩ “tán tụng” Lê Văn Luyện “đẹp trai lạnh lùng”, “anh hùng (!)” đã thêm phần “bốc lửa” bởi lời nguyền rủa của người tử tế kia.
Khi đó, chúng tôi đã không dám tin vào tai mình nữa. Sự công kích lên đến tột độ trong nhiều người. Bất biết, đám thanh niên, nhiều đứa đeo phù hiệu học sinh vẫn nhơn nhơn nhìn theo xe tù chở Luyện đi hút qua khu cổng Công an tỉnh Bắc Giang. Chúng rinh rích cười. PGS.TS Trịnh Hòa Bình, Giám đốc Trung tâm dư luận xã hội (Viện xã hội học Việt Nam), sau khi xem clip “tán tụng Lê Văn Luyện ngay ở cổng tòa” đã coi đây mà một thứ “dị biệt”, lệch lạc, kỳ quái, “muốn thoát ra khỏi “đạo đức truyền thống”…để khẳng định mình! Chúng tôi đồng ý với quan điểm này, nhưng thấy cần phải nói toạc ra: gia đình, nhà trường, xã hội đã làm gì để sinh ra những quái thai như Luyện và đám “đàn em” của y - trong đó có những nam thanh nữ tú đứng vỗ tay, miệng kêu “ê! Ê! dê! dê!” ở cồng tòa án kia? Tôi đã nghe nhiều người nói lên tâm trạng thật của họ (cũng là của tôi!) lúc đó, rằng nên xem lại clip, nên điều tra để cho độc giả biết những cô bé cậu bé tuổi xấp xỉ tuổi Luyện kia nó con cái nhà ai, người đáng xấu hổ nào là cha mẹ ông bà, là thầy cô giáo của chúng nó? Nó còn vô học và vô cảm như thế, nghĩa là xã hội còn nhiều khả năng phải đón nhận thêm những “con thú hình mặt người” như Lê Văn Luyện. Như thế nghĩa là tất cả chúng ta đều có lỗi khi để chuyện tôi vừa kể là có thật trên đời.
Rùng rợn hơn là việc nhiều nhóm người trên mạng internet lưu hành cả trò chơi điện tử với hình ảnh gương mặt Lê Văn Luyện với áo xống tưng bừng rinh rượp làm…biểu tượng. Họ tôn xưng Luyện với đủ các danh hiệu tởm lợm, họ bày tỏ niềm “sùng kính” gã sát thủ trời không dung đất không tha kia với những lời lẽ của “đệ tử”, “tiểu muội” trước…đấng bề trên. Lê Văn Luyện có khi hai tay hai súng, có khi mặc long bào hay hoàng bào gì đó, có khi cưỡi ngựa hoặc bay như mây như gió trên cõi thần tiên. Lắm lúc, Luyện trở thành một hiệp khách trong kiếm hiệp nọ kia. Chúng sáng tác bài hát, trường ca về Luyện, rồi có nhà báo vào trại giam gặp Luyện đã hỏi Luyện có nghe không, có biết “diễn biến kỳ lạ” đó không, Luyện bảo có, “có anh mới nhập trại kể rằng ở ngoài người ta nói và viết về Luyện “ngộ” lắm”. Sự quái dị, quái đản, quái thai của mấy đứa trẻ vô giáo dục, bất thành nhân ở ngoài đời đôi khi còn khiến đứa “quái thú” đang bị giam sẵn sàng nhận mức án “tử hình” như Luyện phải…mỉa mai bật cười. Tôi nhìn Luyện cười, cứ nghĩ Luyện đã rất khinh bỉ cái bọn “đàn em” kia lắm. Ví dụ như nhóm “đàn em của Lê Văn Luyện” ở xã Điện Nam Trung (huyện Điện Bàn, tỉnh Quảng Nam). Bọn choai choai vừa nứt mắt ra đó đã tập hợp lực lượng, đóng góp tiền, mua máy cắt mài kim loại cầm tay và sắt théo về tự tạo 5 cây mã tấu dữ tợn. Mỗi mã tấu dài gần bằng thân thể chúng, to bản, sáng choang đều được khắc thương hiệu của nhóm “Sống về đêm”. Chúng múa mã tấu, dí vào cổ nhau như phim chưởng, rồi chụp ảnh, tải lên blog của nhóm “Đàn em của Lê Văn Luyện”. Nhiều đối tượng trong số này bị công an bắt, truy nã và xử lý nghiêm khắc. Các thành viên của nhóm “Sống về đêm” gồm: Đặng Quang Vũ, Võ Như Lộc, Tiêu Lanh, Nguyễn Mã Nhật Trung, Võ Như Đông…; nhiều đứa bỏ ngang tuổi học, bố mẹ bỏ bê, số tiền án tiền sự, thành tích bất hảo của chúng đã sớm dài như… tuổi đời. Chao ôi!
BOX:
PGS.TS Trịnh Hòa Bình, sau khi xem clip “tán tụng Lê Văn Luyện” ngay ở cổng tòa án tỉnh Bắc Giang đã nói những lời tưởng như ngoài vụ việc mà lại rất đúng bản chất vấn đề: “Bây giờ xã hội của ta nhiều chuyện thị phi quá, điều này thì có cả yếu tố từ bên trong và ảnh hưởng từ “văn hóa ngoại lai”. Giá trị nhân văn đang bị bóp méo trong nền kinh tế thị trường, người người giành giật địa vị, tiền bạc một cách không đàng hoàng. Họ cười nói bắt tay nhau một cách giả dối” (theo Báo điện tử Giáo dục Việt Nam).
Bài ảnh của: Nhóm PV












