My Opera is closing 3rd of March

Đệ tử chân truyền của thiền sư Tây Tạng "xuống tay" chữa ung thư.



Đối thoại về bí quyết trị bệnh ung thư với “đệ tử chân truyền” của vị thiền sư Tây Tạng
Trên “Tuổi trẻ Đời sống” các số 62 và 63, chúng tôi đã đề cập đến số phận kỳ lạ của ông Trần Ngọc Lâm, một người chiến thắng căn bệnh ung thư phổi (đã di căn) nhờ sang Tây Tạng gặp bài thuốc của một thiền sư xuất chúng; rồi ông Lâm lại được “thần y” đó truyền dạy các bí quyết thâu hái thảo dược trên núi cao để “cứu nhân độ thế”. Phóng viên cũng đã gặp trực tiếp, tìm hiểu số phận nhiều bệnh nhân ung thư có bệnh án cụ thể, trở về từ Bệnh viện K, Hà Nội để… chờ chết; qua uống thuốc của ông Lâm, bây giờ họ đã khỏi bệnh và khỏe mạnh. Dường như không còn nghi ngờ gì về việc nhiều bệnh nhân khỏi bệnh ung thư nhờ uống thuốc lá do ông Lâm hái trên nóc nhà Đông Dương - Phanxipang.
Tuy nhiên, còn nhiều độc giả liên lạc về tòa soạn với nhiều thắc mắc: ông Lâm đã sang Tây Tạng ra sao, được cứu sống bằng phương cách nào? Thuốc của ông Lâm làm từ gì, ai khỏi ai không thể khỏi, tỷ lệ khỏi bệnh theo ông Lâm thống kê là bao nhiêu phần trăm? Giá bao nhiêu tiền một liều thuốc, phải làm những gì để uống thuốc có hiệu nghiệm? Nếu thật sự ông Lâm có thể chữa được nhiều ca ung thư “kỳ diệu” như thế, sao giới khoa học Việt Nam không nghiên cứu, tham khảo, sao không gấp rút bảo tồn các thảo dược tuyệt vời đó trên núi Hoàng Liên Sơn?...
Để giải đáp những thắc mắc đó, xin gửi đến độc giả cuộc trò chuyện của chúng tôi với ông Trần Ngọc Lâm (đang sinh sống tại TP Lào Cai, tỉnh Lào Cai, điện thoại: 0977931585).
Bài 1:
Ông Lâm đã “hành xác” trên đỉnh tuyết sơn của Nóc nhà thế giới ra sao?
Ung thư phổi, đau quá, đêm nào tôi cũng đi lang thang đấm vào gốc cây, đấm vào cột điện. Cảnh sát khu vực cứ tưởng tôi là người nghiện.
- Thưa ông, dạo này sức khỏe và bệnh ung thư di căn của ông ra sao?
Ông Lâm: Tôi vừa uống thuốc vừa tập luyện. Nhưng nhiều người uống thuốc mà không thể tập luyện được. Khi đã có bệnh thì càng nằm nhiều càng dễ chết ấy mà. Không thể hy vọng là có bài thuốc tiên nào trăm phần trăm đem lại sự thần kỳ cho sức khỏe con người có bệnh ung thư như tôi đâu. Có chăng, thuốc chỉ giúp người bệnh kéo dài thời gian sống hoặc đỡ đau đớn hơn thôi. Tác dụng của thuốc còn tùy thuộc cơ địa của từng người. Thuốc cũng giống như…quả ớt, người ăn được thì thấy ngon, không ăn được thì thấy cay đến phát sợ.
- Lần đầu tiên ông phát hiện ra mình có bệnh hiểm nghèo như thế thì bệnh viện nào đã đưa ra kết luận đó?
Ông Lâm: Bệnh viện K (Ung bướu) Trung ương đấy. Trước đó tôi khám ở Viện Quân y 103 họ đã bảo là bị u phổi rồi. Sau phải sang viện K làm sinh thiết. Hai lần họ đều kết luận giống nhau: là u phổi.
- Bệnh viện trả về hay là ông tự bỏ về quê chờ chết?
Ông Lâm: Ngày đấy có điều trị gì đâu. Cũng không có bảo hiểm. Họ cũng giữ lại ở bệnh viện, các bác sĩ già họ bảo cứ điều trị, nhưng các bác sĩ trẻ họ bảo chả khả thi gì đâu, nói chung chỉ kéo dài sự sống được thêm vài tháng thôi. Nếu như thuốc tốt, chữa theo tiêu chuẩn của “lãnh đạo”, của “nguyên thủ quốc gia” thì may được một hai năm thôi. Ung thư thì cũng không có cách nào khác đâu. Rồi họ bảo là điều trị hết mấy triệu một tháng nữa. Ngày ấy tiền triệu là to lắm, bán cả họ đi cũng không được vài triệu đồng ấy chứ. Lương hồi đó có mấy chục đồng mà. Tôi không có tiền, thế là xách ba lô về quê. Về vợ hỏi, thế khám không có bệnh gì à. Tôi bảo tôi chết vì bệnh này rồi.về.
Nhưng nghĩ đến cảnh các cháu còn nhỏ quá, vợ lại yếu, nên tự bảo mình không thể chết được. Còn sống ngày nào thì cố gắng kiếm tiền nuôi chúng nó ngày ấy. Sáng ra thì vẫn đi Cửa khẩu Hà Khẩu (giữa Việt Nam và Trung Quốc, thuộc tỉnh Lào Cai, gần nhà ông Lâm) kia kiếm tiền. Tối về nhà, đêm chỉ biết rên la tựa lưng vào bà ấy. Bọn cái Linh (con gái ông Lâm) đến lúc lớn rồi mới biết là mình rên suốt đêm vì đau. Và thỉnh thoảng phải vặn người cho dịch tràn trong phổi nó ra chứ không đi hút. Vì hồi ở dưới Hà Nội điều trị, các bác sĩ ở Bệnh viện Quân y 103 bảo: cái loại bệnh này nó sẽ tràn dịch nhưng càng hút thì càng kích thích nó tràn dịch nhiều hơn. Tôi nghĩ thôi mình không hút cũng được. Ngày bé mình có học võ, giờ cố gắng mình ép dịch nó ra chứ mỗi lần đi hút dịch cũng đã mất cả núi tiền.
Từ tối đến đêm, tôi cứ đi lững thững ở ngoài đường suốt, anh em phụ trách an ninh trật tự lại tưởng tôi nghiện ma túy nên cứ theo dõi. Sau các anh ấy mới hỏi, bác bị làm sao mà cứ đi suốt đêm thế, thi thoảng lại đấm vào gốc cây, vào cột điện? Tôi nhăn nhó trả lời “tôi đau vì bị bệnh ấy mà”. Họ cười cười bảo, chúng cháu tưởng bác nghiện, nhưng lại không thấy bác hút, không thấy bác rẽ vào đâu cả, cứ lững thững ngoài đường. Lúc ấy tôi đau quá rồi, ngồi nhà thì còn đau đớn hơn, vợ con lại chứng kiến mình đau thế thì cũng khổ, nên tôi cứ đi như thế hết đêm này qua đêm khác.- Sau đó thế nào mà ông lại sang bên Tây Tạng để rồi được các nhà sư ẩn dật chữa bệnh ung thư, cứu sống nhờ bí quyết đặc biệt?
Ông Lâm: Lúc đầu là tôi mang cái thân đau ốm oặt oẹo đi làm thuê thôi, làm cửu vạn bốc vác đủ thứ hàng sang bên Trung Quốc kia, cả tháo dỡ ô tô nữa. Sau tôi đánh nhau với chủ, chủ nó thấy tôi võ giỏi nên nhận vào đoàn của nó. Cả đoàn chúng tôi đi làm ở Tây Tạng, nên lúc đầu tôi đến Tây Tạng chỉ là để làm thuê kiếm tiền gửi về cho vợ con chứ có phải là đi chữa bệnh đâu. Thế rồi lên đấy thì gặp nhà sư này, nên ông ấy chữa cho ấy mà.
- Chúng tôi cũng vừa ở Tây Tạng về, xin hỏi, ở Tây Tạng ông đến vùng đất nào?
Ông Lâm: Mọi người nếu đi theo đường du lịch thì khác với tôi. Tôi đi theo đường “thổ phỉ” - tức là đi làm thuê - thì nó mới có điều kiện vào sâu trong dân được. Còn mọi người đi theo tour thì nó khó.
Tôi đã đi khắp Tây Tạng. Đi thủ đô Lhasa, xuống La - tư, cách thủ đô 300km về phía Tây Nam. Qua đấy rồi sang tỉnh Lan Châu, hết Lan Châu rồi đến Tát-zích. Ngày đó tôi đi làm thuê, đầu tiên là sửa chữa ô tô, sau nó thấy mình lái được thì nó bảo đi vào cái đoàn xe đấy, giao nhiệm vụ vừa lái xe, vừa phụ trách việc sửa chữa xe cộ. Tôi lái công-ten-nơ cho nó, lúc nào cũng có sáu thằng thợ trên xe. Tôi đi cùng họ để thu nhặt những cái xe hỏng dọc con đường từ cửa khẩu Thanh Thủy (Hà Giang) sang giáp biên giới Tát-zích. Rồi lấy đủ thứ hàng của Việt Nam mình, nhưng chủ yếu là lấy cá khô, cá mực và thảo quả Hà Giang với Hà Khẩu này để chở vào trong nội địa Trung Quốc. Đi bằng ấy đường đã là hàng vạn cây số rồi. - Người đầu tiên chữa bệnh cho ông là người như thế nào? Chúng tôi hình dung ông ấy phải râu tóc dài, phong cách bí hiểm, ở trong các dãy tuyết sơn vĩnh cửu…
Ông Lâm: Người chữa bệnh cho tôi là nhà sư áo vàng bình thường thôi. Người ông ấy khô như quả bầu, không râu tóc gì. . Bạn lên Tây Tạng rồi, thấy các nhà sư trên đó thế nào thì sư phụ của tôi cũng giống hệt như thế đấy.

Được nhà sư Tây Tạng dùng “khổ nhục kế” trong hang đá ở âm 5 độ C
- Ông đã gặp nhà sư đó như thế nào?
Ông Lâm: Độ ấy ở Tây Tạng có vụ đổ núi băng. Thế là tắc đường. Tôi chở hàng từ Lasha đến La – Tư, La – Tư là một thị trấn nhỏ, nằm ở độ cao 5.200m so với mực nước biển. Cách Lasha 300 cây số về phía đông nam. Khi chở hàng sang là mùa đông, cái núi băng nó lở, lấp mất đường, nê mới dừng ở La - Tư để đợi công binh đến thông đường. Tôi đi lang thang ở thị trấn đó thì gặp nhà sư ấy. Chỉ là vô tình gặp thôi. Ông ấy nhìn tôi rồi bảo anh sắp chết rồi. Tôi gật đầu bảo vâng. Ông ấy nói qua một cậu người Hán, cậu này mới nói lại với tôi bằng tiếng Quan Thoại, “ông ấy hỏi sao sắp chết mà vẫn đi làm?” Nói . Tôi bảo mày dịch cho ông ấy hộ tao là tao còn con nhỏ, vợ thì yếu nên tao phải đi làm, chứ tao cũng biết là tao sắp chết rồi. Ông sư hỏi có muốn chữa không? Tôi trả lời có muốn chữa chứ. Ông ấ lại hỏi thế có phải người Trung Quốc không? Khi tôi nói tôi là người Việt Nam thì ông ấy vui lắm, vì ông ấy rất quý người Việt. Thế là ông ấy tình nguyện chữa cho tôi thôi. Ông sư ấy đưa tôi về núi chữa bệnh. Thầy trò leo lên độ cao có lẽ phải hơn 6.000m so với mực nước biển. Vì là lên trên đó tôi thấy rất khó thở, thấy ở đâu cũng toàn băng với băng, nên tôi đoán phải cao hơn La Tư khoảng sáu bảy trăm mét. Thầy trò lên đấy, ở trong ngôi chùa nửa nổi nửa chìm rất u tịch. Và việc chữa bệnh rất công phu.
- Nhà sư đó chữa bệnh theo phương pháp nào?
Ông Lâm: Bằng cây cỏ thôi. Lúc tôi lên đã thấy ông ấy có sẵn lá lẩu rồi. Tôi cứ đun và uống. Uống độ một tuần thì ông ấy đổi phương pháp khác. Ông vừa cho tôi uống thuốc, vừa cho đi theo để lấy cây cỏ. Một tuần đầu tôi đi không được vì đang quen lái xe, nên hễ đi bộ là không đi được, lại trong điều kiện nhiệt độ dưới 0, không khí loãng, khổ sở lắm. Sau này tôi mới biết đó là cách ông sư ấy rèn luyện cho tôi một phương pháp tập luyện trị bệnh. Cách cái hang phải đến 10 cây số có một cái vách băng thấp hơn, ấm hơn. ngày ngày ông ấy bắt tôi phải đi cùng với những bệnh nhân khác, xuống đó lấy nước đóng băng lên để làm nước uống. Người ta phát cho những miếng vải làm bằng vỏ của loại cây liễu lùn. Mỗi người miếng vải to, xuống vách băng đó lấy hòn đá (khối băng), bọc lại, cho lên vai vác về. Giày dép thì bằng cỏ ô la. Đầu tiên đi cả ngày tôi chỉ vác được một hòn bé tí, sau rồi vác khỏe dần lên, cục băng tuyết cõng trên vai cũng to dần.
Ở đó phải âm sáu, bảy độ, khí hậu cực kỳ khắc nghiệt nên có những người bỏ cuộc, không đủ can đảm lao động chữa bệnh. Tôi thì cứ kiên trì, vì thứ nhất là chả có việc gì làm, mình lại là dân lao động, mình phải cố đi bộ để còn lấy được thuốc, còn có hy vọng trở về với vợ con. Đi rách hết giày, rách hết lớp cỏ thì cơ thể tôi cũng thích nghi dần với băng tuyết lạnh, có thể đi thẳng chân trần xuống đất lạnh được. Việc vác các khối băng cũng vậy, lâu ngày tấm vải trên vai bợt dần. Đến lúc vải rách thì tôi cho thẳng đá lên vai vác được. Lúc đầu cũng thấy lạnh nhưng sau thì quen dần, thấy chỉ hơi hơi lạnh thôi. Sau tôi mới biết sư phụ đang rèn luyện cho tôi. Đó chính là phương pháp chữa bệnh.
Ngay cái việc ăn uống cũng vậy, đầu tiên họ cho tôi ăn hai bữa như những người khác, ăn kham khổ lắm, ăn hạt đậu răng ngựa, to bằng ngón tay cái. Thêm một ít hạt kê, với một ít đại mạch nấu cháo, với lại ăn toàn rêu đá nữa thôi chứ không có gì khác đâu. Rêu đá nấu muối lõng bõng lắm. Đầu tiên thì ngày hai bát to, sáng một bát, chiều một bát. Sau họ rút dần còn nửa bát, sau nữa thì mỗi ngày chỉ được ăn nửa bát vào bữa trưa. Ăn ít đi nhưng vẫn phải đi lấy cây cỏ, vác đá quần quật như thế. Tôi đi mãi thành ra quen. Giờ cũng thế, tôi vẫn đi, vẫn leo núi Phan Xi Păng ngày nọ qua ngày kia như bình thường, vẫn một ngày ăn một bữa trưa thôi. .
Sau này, ông sư kia dạy tôi thế này, sau tôi nhận ra nó là phương pháp rất là khoa học, đó là bí quyết ngồi thiền. Ông bảo rằng: con phải làm sao cho đầu óc không nghĩ ngợi đến cái gì nữa, thả lỏng nó ra. Khi năng lượng tiêu thụ ở mức thấp nhất thì sẽ không cảm thấy đói, không cảm thấy mệt. Tôi cũng bắt chước làm như thế, rèn luyện, hơn một tháng sau thì tôi cũng có thể ngồi thiền cả ngày được, mà không thấy đói gì cả.
- Nhà sư chữa bệnh cho ông, có thể vì lòng nhân ái, nhưng điều ít ai tin được là ông ta có thể trao truyền “bí kíp” thâu hái và bào chế thảo dược cho ông!
Ông Lâm: Trước, tôi cứ rên la dựa vào bà vợ suốt đêm, tưởng là chết. Vợ tôi đúng là tận khổ, nuôi ba đứa con, lại suốt đêm làm chỗ dựa cho chồng, tôi thì cứ kêu ầm ầm, vợ không tài nào ngủ được. Năm 1991 tôi tưởng là mình sẽ chết. Nhưng rồi tôi ở trên hang, cứ rèn luyện theo ông sư Tây Tạng như thế, hóa ra cơ thể lại tự điều chỉnh và đuổi được bệnh tật đi.
Sau khi rèn luyện một thời gian thì ông ấy dẫn tôi đi lấy cây thuốc. Sở dĩ ông dạy cho tôi, cũng chính vì mình là người Việt Nam. Không rõ vì lý do gì mà ông rất quý người Việt, quý một cách đặc biệt. . Ông dẫn tôi cùng đi lấy thuốc, cây thuốc lại mọc thấp hơn cái hang núi mà tôi và vị sư ở. Tôi đoán nó chỉ cao vào khoảng 4.000 đến 5.000m so với mực nước biển thôi. Vì xuống chỉ ở độ cao đó thì mới có cây cối, có liễu, có tùng, có cây lâm san chứ còn ở độ cao như trên hang núi chúng tôi ở thì toàn băng đá với rêu thôi.
Lấy thuốc ở dưới thấp xong lại mang ngược lên trên hang núi bào chế rồi uống. Thuốc gồm toàn là cây cỏ thôi. Tôi ở đấy chữa bệnh liền tù tì với ông sư khoảng 4 tháng. Ấy là tôi phỏng đoán thế chứ ở trên đấy, đầu óc mụ mị đi, chả có lịch có liếc gì cả, mà Ngày đấy . Mà trên ấy thường là ngủ sớm dậy sớm cho nên đồng hồ sinh học cũng thay đổi, tôi không chú ý thời gian nữa. Thứ hai là người ta quan niệm giờ chết của con người nó rơi vào khoảng 1h đến gần sáng, và đa số những người có bệnh đều chết vào lúc nửa đêm về sáng. Về sau tôi lên núi, tôi mới hỏi các nhà khoa học, người ta bảo đúng vì nhịp sinh học lúc gần sáng là thấp nhất nên người bị bệnh là hay chết vào lúc đó . Ở Tây Tạng họ ngủ rất sớm, mà thức dậy cũng rất sớm. Có hôm hai, ba giờ sáng họ đã đi làm, đã lôi những con bò Tạng rồi cừu dê đi lên núi rồi. Tôi cũng bắt chước họ như thế, nên về sau tôi leo núi cũng chẳng cần đèn đóm gì nữa.
-Nhưng mà chỉ có bốn tháng ông ở trên núi Tây Tạng mà đã được chữa khỏi ung thư phổi ư?
Ông Lâm: Tôi ở liên tục trên đó chỉ khoảng bốn tháng. Rồi khi xuống núi, tôi tiếp tục đi lái xe thuê, thì lúc nào rỗi thì lại lên núi với nhà sư. Có lúc lên nửa tháng, có lúc lên một hai tuần, tôi cũng không để ý, không nhớ số lần lên núi nữa. Nhưng giữa kì chuyển hàng nào tôi cũng đều lên núi chữa bệnh.
- Tổng cộng thời gian ông sống ở Tây Tạng là bao nhiêu năm?
Ông Lâm: Tôi ở trên đó, đi qua đi lại suốt từ năm 1992 đến tận năm 1998 cơ mà. Sau năm 2002, tôi lại sang đó ở vài năm nữa.
(còn nữa)

Hoa ban, hoa này ngồi xổm (sổm?) trong tất cả những bài tình ca Tây Bắc/ Về đây em trinh trắng rừng ban!Ông Trần Ngọc Lâm bài tiếp theo

February 2014
S M T W T F S
January 2014March 2014
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28