Ông Trần Ngọc Lâm bài tiếp theo
Wednesday, May 23, 2012 5:34:09 AM
Bài trước: http://my.opera.com/dodoanhoang/blog/
Đối thoại về bí quyết trị bệnh ung thư với “đệ tử chân truyền” của vị thiền sư Tây Tạng:
Bài 2:
Thuốc trị bệnh ung thư của tôi không đắt bằng tiền mua một bát phở đâu!
- Thu nhập của ông hồi làm thuê ở Tây Tạng có nhiều không?
Ông Lâm: Bấy giờ họ thuê tôi và chỉ trả cho số tiền đủ để sống thôi. Người ta nuôi ăn thôi, đến khi về nước thì mới trả tiền đầy đủ, trả một cục. Họ chơi thân với tôi, quý tôi cũng bởi tôi không nói gì đến tiền nong cả. Cũng vì biết thân phận mình làm thuê nên tôi không đòi hỏi gì.
-Thế lỡ mà họ quỵt thì sao, thưa ông?
Ông Lâm: Ở nơi đất khách quê người, họ không trả thì mình cũng phải chịu thôi. Tôi đã xác định là mình đói nghèo, bệnh tật, chẳng có gì để mất nên cứ làm thôi, mọi việc khác thì mặc kệ.
Có thể ngồi thiền ngày nọ qua ngày kia trên đỉnh núi hoang vu. Như con hổ con báo cả tuần không ăn gì vẫn sống khỏe.
- Điều trị thuốc lá trên núi Tây Tạng bao lâu thì ông cảm thấy bệnh ung thư phổi di căn của mình có biến chuyển rõ rệt?
Ông Lâm: Chỉ độ khoảng 10 ngày là tôi đã thấy chuyển bệnh và khỏe hơn rồi. Tôi thấy dễ thở, dịch trong phổi cũng ít dần. Đến độ 1 tháng thì đã cảm thấy bệnh đi rồi. Hơn 3 tháng thì thấy khỏe như bình thường, không đau đớn chỗ nào nữa, không ho hắng gì cả.
- Mỗi lần ông ngồi thiền được bao lâu?
Ông Lâm: Bây giờ tôi có thể một hai ngày ngồi im liên tục như pho tượng. Tôi ngồi thiền khác nhiều người. Như các bạn chẳng hạn, sẽ ngồi ít hơn tôi vì điều kiện xã hội và công việc. Mỗi lần muốn ngồi thiền tôi đều phải lên Phanxipang, chui vào hang, vì ở trên đấy yên tĩnh, không có gì tác động. Chứ ngồi ở dưới này mà người khác gọi thì còn nói chuyện gì nữa. Trên kia chẳng có ai gọi thì có mà ngồi… hàng năm.
- Ý ông nói là, ông thường ngồi 1- 2 ngày trên núi cao, trong rừng sâu, một mình, mà không ăn uống gì?
Ông Lâm: Bình thường tôi vẫn một hoặc hai ngày không ăn uống mà. Kể cả lúc đi lại lững thững trong rừng, miễn là đừng ai gọi thôi, vì lúc đó đang rơi vào vô thức. Nếu chỉ nghĩ đến một điều là đi thôi thì không thấy đói đâu.
- Tôi không hiểu, nếu đúng như ông nói thì năng lượng để ông đi lại trong rừng, sống sót giữa hoang vu, đặc biệt cho hoạt động sống bình thường của con người thì nó ở đâu ra?
Ông Lâm: Bạn cứ tưởng tượng bây giờ, con hổ con báo có khi cả tuần mới được bữa ăn mà nó vẫn cứ sống khỏe như…hổ báo, vì nó không…nghĩ. Con người tiêu năng lượng nhiều nhất vào cái đầu, ngay cả khi ngủ bạn vẫn nghĩ lan man. Làm sao để không nghĩ gì cả, đầu trống rỗng thì năng lượng sẽ giảm tối thiểu, nuôi cái xác thì chỉ cần năng lượng tối thiểu thôi. Bạn thức một đêm, suy nghĩ một đêm thấy mệt mỏi kinh khủng. Có khi, như sách vở nói, Ngũ Tử Tư nghĩ một đêm bạc đầu. Đi bốc vác có khi còn khỏe lên vì tiêu năng lượng vào cơ bắp là không đáng kể, chứ tiêu năng lượng vào suy nghĩ thì rất tốn.
“Sau này, thấy nhiều người đến tìm tôi để cảm ơn, thì tôi mới biết là mình chữa khỏi được bệnh ung thư giúp họ”
- Ông có nghĩ ông được chữa khỏi bệnh hiểm nghèo ở Tây Tạng, đó một phần còn là vì kho thuốc của Tây Tạng rất phong phú, độc đáo, còn ở mình, do thiên nhiên quy định, chắc chắn các loài thảo dược trị bệnh cứu người sẽ không phong phú bằng?
Ông Lâm: Không. Ở mình có một số cây còn nhiều hơn ở Tây Tạng đấy. Vì họ khai thác kiệt quệ từ hàng nghìn đời nay rồi, rất nhiều người Tạng biết những cây thuốc này, nên họ khai thác quyết liệt lắm. Hồi tôi sang bên Myanma còn thấy nhiều chứ ở Tây Tạng, Trung Quốc thì bị khai thác kiệt quệ lắm.
- Sau khi khỏi bệnh, đến thời điểm nào thì ông bắt đầu chữa trị cứu giúp những người bị bệnh hiểm nghèo?
Ông Lâm: Tôi cũng không nhớ. Ngày tôi về, tôi ở trên đỉnh đèo Ô Quy Hồ (đèo cao nhất Việt Nam) hay gặp khách du lịch từ Sa Pa đi qua, họ cứ hỏi sao ông lại ở trong rừng như thế. Tôi kể chuyện bệnh tật, bảo tôi từ Tây Tạng về, lên đây tìm thuốc lá tự cứu mình, thế là họ khâm phục lắm. Từ đấy những người bị bệnh hiểm nghèo đều nhờ tôi đi lấy thuốc. Cùng cảnh đau bệnh như tôi hồi trước, nên tôi tình nguyện giúp họ, leo núi, lấy cho họ hàng bao tải thuốc mà không lấy tiền, không tính công xá gì cả. Tôi đã quên việc ấy, nhưng mấy năm vừa rồi, nhiều người chưa chết vì bệnh ung thư nhờ uống thuốc lá tôi cho quay lại tìm tôi để cảm ơn, để xin thêm thuốc. Bấy giờ tôi mới biết tôi chữa khỏi được bệnh cho họ.
- Ông suốt ngày ở trong rừng thế này, làm sao họ tìm được ông để mà cảm ơn và xin thêm thuốc để kéo dài sự sống sau khi phát hiện ung thư?
Ông Lâm: Họ lên hỏi Vườn Quốc gia Hoàng Liên, vì bao nhiêu năm tôi gắn bó với rừng già Hoàng Liên mà. Những người thường xuyên có mặt trong khu vực đều biết tôi, gọi tôi là “người rừng”.
- Chuyện ông gắn bó với nhiều cán bộ Trung ương, kể cả lãnh đạo cấp cao nhờ chữa bệnh cho người nhà của các vị đó; rồi có chuyện họ tặng ông cả chiếc xe bán tải xịn để đi lại tìm kiếm dược liệu - thật ra là như thế nào?
Ông Lâm: Ngày trước những cán bộ Viện dược liệu lên Phanxipang tìm cây thuốc rồi nghiên cứu. Họ có cái trại dược liệu ở Sa Pa mà. Họ thuê tôi lấy một số thảo dược, giá mỗi ngày 100- 200 nghìn đồng. Tôi không chỉ cho họ là tôi lấy những lá gì, cây gì mà chỉ vặt những lá lẩu đó, thái nhỏ rồi trộn với nhau, tôi bảo đây cũng là một thứ thuốc, nếu các anh phân tích thì sẽ hiểu. Họ bảo sao không chỉ cho tôi biết các cái cây thuốc quý kia, tôi bảo: tôi mà chỉ cho các anh, các anh “loa” lên cho bàn dân thiên hạ biết thì cây thuốc quý sẽ bị tuyệt chủng mất.
Họ mang thuốc đó về phân tích, sao chế rồi biếu một đồng chí lãnh đạo. Ông ấy uống nhưng không biết là thuốc của tôi mà cứ nghĩ là thuốc của viện dược liệu. Bà vợ ông ấy cũng bị bệnh hiểm nghèo, ông ấy lại cho uống. Cái lần có một nhóm cán bộ người Trung Quốc sang, ông ấy cũng mời họ uống. Họ bảo thuốc này nguồn gốc ở Tây Tạng, chỉ người Tạng mới có được, mới biết cách đi lấy chứ ngay cả người Hán cũng không biết được. Không hiểu làm sao những thảo dược này lại về Việt Nam được. Về, vị lãnh đạo kia mới quay lại hỏi cán bộ ở Viện dược liệu – những người đã từng lên đỉnh đèo Hoàng Liên Sơn lấy thuốc kia. Khi đó họ mới đi tìm “ông Lâm” bằng cách gọi điện thoại cho tỉnh ủy, rồi từ tỉnh ủy lại gọi xuống mấy lần nữa mới đến lượt tôi nghe, bảo tôi về gặp gỡ cán bộ. Khi tôi về thì vị lãnh đạo kia nói chuyện rằng: thuốc của ông tôi uống thấy rất tốt. Vợ tôi bị ung thư phổi, đã đi hết cả các nước rồi, y học phương Tây bó tay, uống thuốc của ông mà bà ấy cầm cự được bao nhiêu năm.
Chuyện chỉ có thế thôi mà.
Tôi quan niệm rằng: nợ ai thì phải nhớ, còn cho ai thì cứ quên đi
- Lại nói chuyện phẫu thuật và truyền hóa chất cho bệnh nhân ung thư. Xin hỏi: có phải những người truyền hóa chất rồi thì khả năng khỏi bằng thuốc nam ít hơn?
Ông Lâm: Không. Cơ hội là như nhau. Như bà Điệp ở Ngã ba thông tin của thành phố Lào Cai này này, đã mổ rồi, thế mà tôi chữa cho giờ khỏe như người thường. Cả cô Nhàn là vợ anh Cừ ở Phòng LĐTBXH thành phố. Hồi ấy có nhiều người đến hỏi tôi về bệnh ung thư. Tôi bảo: thực ra tôi không phải thầy thuốc cũng không phải nhà nghiên cứu. Tôi chỉ biết có bà Điệp với cô Nhàn cùng bị ung thư phổi đấy, một người mổ rồi, truyền hóa chất rồi, xạ trị rồi, còn một người chưa đụng chạm dao kéo gì cả, hiện nay hai người đều khỏe như nhau.
- Hay là thuốc của ông có tác dụng đặc biệt hơn với bệnh nhân ung thư phổi. Ông ung thư phổi và nhiều người khác ung thư phổi cũng được ông chữa khỏi?
Ông Lâm: Rất nhiều người ung thư dạ dày đã được tôi chữa khỏi đấy chứ. Hỏi nhà tôi thì bà ấy nhớ, chứ tôi hay ở rừng nên cũng chả nhớ làm gì.Tôi quan niệm rằng nợ ai thì phải nhớ, còn cho ai thì cứ quên đi. Thế nên có khi tôi gặp lại họ mà tôi cũng chẳng nhớ đâu. Có cái ông lấy thuốc xong, gặp lại cứ kể ngày trước bác chữa cho em, tôi bảo tôi không nhớ được, nhưng ông khỏi được bệnh, thoát được chết, thế là tốt rồi.
- Các bệnh nhân ung thư dạ dày ông chữa được nhiều không, ông có nhớ vài ca tiêu biểu không?
Ông Lâm: Nhiều chứ. Cơ hội chữa trị khỏi với người ung thư dạ dày còn nhiều hơn là với người ung thư phổi ấy chứ.
- Ông có tin là họ thật sự được chữa khỏi không? Hay chỉ là cầm cự? Hay họ sống sót thật ra là do xác xuất bệnh ung thư cho phép họ sống. Thí dụ: 100 người ung thư, thì sẽ có 10 người còn lâu mới chết. Và bệnh nhân ông “cầm cự” cho họ còn lâu mới chết đó nó lại nằm vào con số xác xuất 10% kia?
Ông Lâm: Bây giờ phải có công trình nghiên cứu. Ngay như bản thân tôi đây, bảo khỏi cũng không phải là khỏi. Nhưng kéo dài sự sống được. Chứ ngay cả người khỏe còn không biết là chết lúc nào cơ mà. Nhiều người ung thư dạ dày, tôi đã điều trị, bây giờ cũng ổn định rồi. Mấy gã chủ quan còn điện lên cho tôi bảo “tôi lại đi uống rượu tiếp đây “lương y” ơi”. Có cậu ở tận trong Vũng Tàu bị ung thư xương, chẳng đi lại được. Nhưng mấy năm nay khỏi rồi.
Các “giáo sư” họ chỉ thích nghiên cứu từng cây từng cây. Những cái ông ấy lại không biết chữa bệnh.
- Khi làm chuyên đề về bệnh ung thư và những thần y, thần dược cứu người, chúng tôi thấy có vấn đề này, không hiểu tại sao mình không làm sớm đi, rằng: người bệnh ung thư thì khổ hết chỗ nói rồi, bệnh viện quá tải đến khốn khổ khốn nạn và không thể hình dung được rồi - nhưng tại sao những người có được bài thuốc dân gian có thể “chữa được bệnh ung thư” như ông và vài người khác nữa không dám đứng lên tuyên bố tôi chữa khỏi ung thư?! Ông có dám chọn tình cờ 50 người ung thư phổi, 50 người ung thư dạ dày về và tiến hành chữa cho người ta dưới sự giám sát của khoa học và báo chí? Để xem kết quả thế nào?
Ông Lâm: Về khoa học thì tôi không biết. Nhưng các “giáo sư” họ chỉ thích nghiên cứu riêng từng cây, từng cây. Mà những ông nghiên cứu thì lại không chữa bệnh. Bạn bảo, như ông P.T.K, cả đời chả chữa cho ai mà chỉ nghiên cứu cây nọ cây kia thôi. Khoa học Việt Nam nó nham nhở thế đấy. Chứ như Trung Quốc, họ rất khuyến khích các bài thuốc cổ truyền. Châu Âu hiện nay cũng thế. Tôi cứ lầm tưởng châu Âu chỉ dùng tây y nhưng không phải. Khi tôi ở trong rừng, các nhà khoa học châu Âu đến Hoàng Liên Sơn, gặp tôi, họ nói: đất nước các anh cái gì cũng thích mới. Các loại thuốc Tây cứ được mua về theo cơ chế “ăn theo”. Mua một nghìn bán hai nghìn cho nó nhanh thôi, chả ai nghiên cứu cả. Thực ra lịch sử của loài người là hàng chục nghìn năm còn lịch sử của thuốc Tây mới có 300 năm thôi. Ngày xưa con người ta vẫn sống bằng thuốc Nam, thuốc từ tự nhiên. Ngay bây giờ Mỹ đang quay lại dùng thảo dược chứ không dùng hóa chất tổng hợp nữa. Cơ chế của thảo dược ra sao, chúng ta chưa thực sự nghiên cứu sâu về nó.
Một nhà nghiên cứu phương Tây mới bảo tôi: bây giờ thuốc Tây mà cùng lúc đổ thuốc xương, thuốc khớp vào với thuốc tim mạch thì nó tác dụng với nhau, nó ra một cái hợp chất thứ ba chẳng có tác dụng gì. Nhưng cây cỏ, anh có thể đổ tạp pí lù vào nhưng nó không tác dụng với nhau bởi các dược chất, các yếu tố cấu thành của cây cỏ rất bền vững. Anh có thể đổ các thứ vào nấu như một nồi lẩu nhưng rau nào nó vẫn ra rau đấy, không ra một loại rau thứ tư được. Nhưng với hóa học thì nó ra một cái thứ tư. Một trong những cái hay của cây cỏ là như thế. Những nhà khoa học châu Âu kia còn nói với tôi rằng: “Các bài thuốc Nam mà anh đang giữ bí quyết sẽ hầu như không có giá trị gì đối với xã hội của các anh đâu.” - Họ nói thẳng thế mà.
Sau 5 ngày uống thuốc, người ung thư “ngồi chồm chỗm, cười ha hả giữa giường, nói năng nheo nhẻo”
- Ông có dám chứng minh với tây y là thuốc của ông chữa được bệnh ung thư bằng cách chữa cho các bệnh nhân ung thư đã có kết luận, Viện K đang điều trị hoặc đã “trả về”?
Ông Lâm: Cái đó tôi không dám nói trước. Vì chữa khỏi hay không thì không chỉ phụ thuộc vào thuốc của tôi. Không tiên liệu được vì ngay cả khi vào bệnh viện, cùng một bệnh nhưng cũng có người khỏi người không, nữa là chỉ một bài thuốc như của tôi. Không có bài thuốc nào được một trăm phần trăm các bệnh nhân khác nhau cả. Người ta nói còn một phần là do may rủi. Ngay ở trên Tây Tạng tôi từng sống và được chữa bệnh kia, chỉ có 60% số người được chữa lành bệnh và xuống núi thôi. Trong số 60% xuống núi đấy không biết còn bao nhiêu người sẽ chết. Còn 40% người nằm lại vĩnh viễn trong hang núi hoang lạnh. Chứ không phải là trăm phần trăm đâu.
Ông sư chữa cho tôi thì nói với tôi rằng khỏi bệnh hay không thì 80% là do mình, 10% là do thuốc, 10% nữa là do thầy thuốc thôi. Anh uống thuốc, chịu khó rèn luyện, tin tưởng khỏi thì anh qua được. Còn như mấy bệnh nhân béo ị chữa trị cùng đợt với anh kia kìa, đưa cả người hầu hạ theo, thì nó sẽ chết. Tôi để ý, lúc đó ông ta còn khỏe hơn mình nhiều, nhưng rồi ông ta chết rất nhanh. Chữa bệnh không như chữa một cái xe máy vì mỗi con người là một hệ thống phức tạp.
Cứ như cô Nhàn, xuống viện chụp phim xong, người ta bảo: thôi đi về. Về đây, ông chồng gọi tôi ra bảo em chuẩn bị xong hết cả quan tài với lễ lạt rồi, nghe nói bác là “thần y” thì bác cứ cho nhà em thuốc, kéo dài được ngày nào thì hay ngày ấy. Còn nếu không thì cũng đành. Lúc đó cô Nhàn thở còn chả được nữa. Tôi đưa cho 15 ngày thuốc, 5, 6 ngày sau, tôi đang ở trên Phanxipang thì anh chồng gọi điện bảo tôi về ngay, tôi tưởng cô Nhàn chết rồi cơ nên bảo “vâng, tôi sẽ về”. “Thôi cô ấy “đi” thì tôi cũng vuốt mắt vuốt miếc cho cô ấy” - Tôi nghĩ vậy, còn chưa chưa kịp “chia buồn” . Tôi về thì thấy cô Nhàn ngồi chồm chỗm, nói năng nheo nhẻo giữa giường, chốc chốc lại cười ha hả.
Còn vợ anh Xoan - cảnh sát khu vực ở khu phố nhà tôi đây, mổ ung thư vú, cùng với sáu cô nhưng chỉ có cô ấy là uống thuốc lá. Thấy sáu cô kia toàn người hiện đại, nhất định không uống lá lẩu, mà đi mổ, đi xạ trị, hóa trị đủ thứ nhưng chết hết rồi, cô ấy sợ quá xuống đây khóc tu tu, bảo: Chỉ còn em là đứa cuối cùng. Tôi nói với cô ấy, nếu có phải chết thì mình cũng vui vẻ bởi vì mình là người chết sau cùng, cô sợ gì cái chuyện đấy. Mình còn sống tức là chưa chết, chết tức là không biết gì nữa, thế mà chưa chi đã ầm ĩ lên rồi. Thế mà giờ cô ấy vẫn bán hàng ở chợ Cốc Lếu, lại còn béo khỏe hơn. Gặp lại, cô ấy cười: từ hôm bác nói thế em nghĩ chí lý quá. Thế là em chả nghĩ gì nữa. Mà các bà xung quanh lại bảo mày đẹp ra, thế thì còn chết thế nào được nữa.
- Người ta có câu: “Bản thân cái chết không có gì đáng sợ cả, bởi vì khi nó chưa đến thì mình không biết nó là ai, khi nó đến rồi thì mình không còn biết gì nữa”!
Ông Lâm: Đúng là thế đấy nên mình cứ vui vẻ. Nhiều người cứ bảo, chú leo núi để tìm cây thuốc, đi đến hàng tuần biền biệt trong rừng già thế có vất vả không? Mình bảo không, tôi thấy hạnh phúc vì trên núi chỉ toàn những người từ 55 trở xuống leo thôi chứ chẳng có hơn sáu mươi như mình cả, mình leo núi tức là mình vẫn khỏe. (Cười)
“Tiền thuốc của tôi không bằng tiền mua một bát phở sáng đâu. Cũng không cần lên gặp tôi làm gì”
- Sau khi báo Tuổi trẻ Đời sống đăng bài viết đầu tiên về ông, nhiều độc giả đã xin số điện thoại của ông để tìm hiểu chữa ung thư. Ông đã gặp họ ra sao?
Ông Lâm: Tôi bảo họ không phải lên đây đâu. Tôi cứ leo núi, lấy được thuốc thì tôi sẽ gửi về. Tiền thuốc không bằng một…bát phở sáng đâu. Những người chưa nhận được thuốc thì tôi dặn phải rèn luyện, cơ bắp, đau đớn cũng phải đi chứ đừng nằm bẹp, ung thư mà nằm là chết chắc. Vì con người ta phải chiến đấu với bệnh tật là chính. Như cô Nhàn cạnh nhà tôi, uống thuốc được bốn năm ngày, vẫn thấy đau như xé nhưng cố lên đồi làm cỏ chè. Cô ấy bảo: em học tập bác, thế là em thoát. Một mặt uống thuốc, một mặt lao động, không bị ám ảnh về bệnh tật, coi như cái gì đến phải đến, mình còn khỏe thì cứ làm, không phải lo nghĩ gì về nó cả.
-Uống khoảng bao nhiêu thang thì có thể bệnh sẽ thuyên giảm?
Ông Lâm: Thường thì uống đến ngày thứ 10 mà cảm thấy sức khỏe không tăng lên, người yếu đi, mệt mỏi thì thôi, tức là sẽ không khỏi được. Còn nếu uống đến ngày thứ 5, thứ 6 mà thấy thoải mái, ăn ngủ tốt hơn một chút là được.
-Bao nhiêu phần trăm số người bị ung thư được ông chữa mà bệnh có tiến triển tốt?
Ông Lâm: Cũng tùy từng đợt. Có những đợt được khoảng 50 - 55 % số người thông báo là tốt. Còn uống không có tác dụng gì là khoảng 20%. Trong khi khoảng 15 - 20 % là thấy yếu đi, tôi khuyên dừng ngay lại không uống nữa.
-Tuổi trẻ & Đời sống xin chân thành cảm ơn ông.
Đối thoại về bí quyết trị bệnh ung thư với “đệ tử chân truyền” của vị thiền sư Tây Tạng:
Bài 2:
Thuốc trị bệnh ung thư của tôi không đắt bằng tiền mua một bát phở đâu!
- Thu nhập của ông hồi làm thuê ở Tây Tạng có nhiều không?
Ông Lâm: Bấy giờ họ thuê tôi và chỉ trả cho số tiền đủ để sống thôi. Người ta nuôi ăn thôi, đến khi về nước thì mới trả tiền đầy đủ, trả một cục. Họ chơi thân với tôi, quý tôi cũng bởi tôi không nói gì đến tiền nong cả. Cũng vì biết thân phận mình làm thuê nên tôi không đòi hỏi gì.
-Thế lỡ mà họ quỵt thì sao, thưa ông?
Ông Lâm: Ở nơi đất khách quê người, họ không trả thì mình cũng phải chịu thôi. Tôi đã xác định là mình đói nghèo, bệnh tật, chẳng có gì để mất nên cứ làm thôi, mọi việc khác thì mặc kệ.
Có thể ngồi thiền ngày nọ qua ngày kia trên đỉnh núi hoang vu. Như con hổ con báo cả tuần không ăn gì vẫn sống khỏe.
- Điều trị thuốc lá trên núi Tây Tạng bao lâu thì ông cảm thấy bệnh ung thư phổi di căn của mình có biến chuyển rõ rệt?
Ông Lâm: Chỉ độ khoảng 10 ngày là tôi đã thấy chuyển bệnh và khỏe hơn rồi. Tôi thấy dễ thở, dịch trong phổi cũng ít dần. Đến độ 1 tháng thì đã cảm thấy bệnh đi rồi. Hơn 3 tháng thì thấy khỏe như bình thường, không đau đớn chỗ nào nữa, không ho hắng gì cả.
- Mỗi lần ông ngồi thiền được bao lâu?
Ông Lâm: Bây giờ tôi có thể một hai ngày ngồi im liên tục như pho tượng. Tôi ngồi thiền khác nhiều người. Như các bạn chẳng hạn, sẽ ngồi ít hơn tôi vì điều kiện xã hội và công việc. Mỗi lần muốn ngồi thiền tôi đều phải lên Phanxipang, chui vào hang, vì ở trên đấy yên tĩnh, không có gì tác động. Chứ ngồi ở dưới này mà người khác gọi thì còn nói chuyện gì nữa. Trên kia chẳng có ai gọi thì có mà ngồi… hàng năm.
- Ý ông nói là, ông thường ngồi 1- 2 ngày trên núi cao, trong rừng sâu, một mình, mà không ăn uống gì?
Ông Lâm: Bình thường tôi vẫn một hoặc hai ngày không ăn uống mà. Kể cả lúc đi lại lững thững trong rừng, miễn là đừng ai gọi thôi, vì lúc đó đang rơi vào vô thức. Nếu chỉ nghĩ đến một điều là đi thôi thì không thấy đói đâu.
- Tôi không hiểu, nếu đúng như ông nói thì năng lượng để ông đi lại trong rừng, sống sót giữa hoang vu, đặc biệt cho hoạt động sống bình thường của con người thì nó ở đâu ra?
Ông Lâm: Bạn cứ tưởng tượng bây giờ, con hổ con báo có khi cả tuần mới được bữa ăn mà nó vẫn cứ sống khỏe như…hổ báo, vì nó không…nghĩ. Con người tiêu năng lượng nhiều nhất vào cái đầu, ngay cả khi ngủ bạn vẫn nghĩ lan man. Làm sao để không nghĩ gì cả, đầu trống rỗng thì năng lượng sẽ giảm tối thiểu, nuôi cái xác thì chỉ cần năng lượng tối thiểu thôi. Bạn thức một đêm, suy nghĩ một đêm thấy mệt mỏi kinh khủng. Có khi, như sách vở nói, Ngũ Tử Tư nghĩ một đêm bạc đầu. Đi bốc vác có khi còn khỏe lên vì tiêu năng lượng vào cơ bắp là không đáng kể, chứ tiêu năng lượng vào suy nghĩ thì rất tốn.
“Sau này, thấy nhiều người đến tìm tôi để cảm ơn, thì tôi mới biết là mình chữa khỏi được bệnh ung thư giúp họ”
- Ông có nghĩ ông được chữa khỏi bệnh hiểm nghèo ở Tây Tạng, đó một phần còn là vì kho thuốc của Tây Tạng rất phong phú, độc đáo, còn ở mình, do thiên nhiên quy định, chắc chắn các loài thảo dược trị bệnh cứu người sẽ không phong phú bằng?
Ông Lâm: Không. Ở mình có một số cây còn nhiều hơn ở Tây Tạng đấy. Vì họ khai thác kiệt quệ từ hàng nghìn đời nay rồi, rất nhiều người Tạng biết những cây thuốc này, nên họ khai thác quyết liệt lắm. Hồi tôi sang bên Myanma còn thấy nhiều chứ ở Tây Tạng, Trung Quốc thì bị khai thác kiệt quệ lắm.
- Sau khi khỏi bệnh, đến thời điểm nào thì ông bắt đầu chữa trị cứu giúp những người bị bệnh hiểm nghèo?
Ông Lâm: Tôi cũng không nhớ. Ngày tôi về, tôi ở trên đỉnh đèo Ô Quy Hồ (đèo cao nhất Việt Nam) hay gặp khách du lịch từ Sa Pa đi qua, họ cứ hỏi sao ông lại ở trong rừng như thế. Tôi kể chuyện bệnh tật, bảo tôi từ Tây Tạng về, lên đây tìm thuốc lá tự cứu mình, thế là họ khâm phục lắm. Từ đấy những người bị bệnh hiểm nghèo đều nhờ tôi đi lấy thuốc. Cùng cảnh đau bệnh như tôi hồi trước, nên tôi tình nguyện giúp họ, leo núi, lấy cho họ hàng bao tải thuốc mà không lấy tiền, không tính công xá gì cả. Tôi đã quên việc ấy, nhưng mấy năm vừa rồi, nhiều người chưa chết vì bệnh ung thư nhờ uống thuốc lá tôi cho quay lại tìm tôi để cảm ơn, để xin thêm thuốc. Bấy giờ tôi mới biết tôi chữa khỏi được bệnh cho họ.
- Ông suốt ngày ở trong rừng thế này, làm sao họ tìm được ông để mà cảm ơn và xin thêm thuốc để kéo dài sự sống sau khi phát hiện ung thư?
Ông Lâm: Họ lên hỏi Vườn Quốc gia Hoàng Liên, vì bao nhiêu năm tôi gắn bó với rừng già Hoàng Liên mà. Những người thường xuyên có mặt trong khu vực đều biết tôi, gọi tôi là “người rừng”.
- Chuyện ông gắn bó với nhiều cán bộ Trung ương, kể cả lãnh đạo cấp cao nhờ chữa bệnh cho người nhà của các vị đó; rồi có chuyện họ tặng ông cả chiếc xe bán tải xịn để đi lại tìm kiếm dược liệu - thật ra là như thế nào?
Ông Lâm: Ngày trước những cán bộ Viện dược liệu lên Phanxipang tìm cây thuốc rồi nghiên cứu. Họ có cái trại dược liệu ở Sa Pa mà. Họ thuê tôi lấy một số thảo dược, giá mỗi ngày 100- 200 nghìn đồng. Tôi không chỉ cho họ là tôi lấy những lá gì, cây gì mà chỉ vặt những lá lẩu đó, thái nhỏ rồi trộn với nhau, tôi bảo đây cũng là một thứ thuốc, nếu các anh phân tích thì sẽ hiểu. Họ bảo sao không chỉ cho tôi biết các cái cây thuốc quý kia, tôi bảo: tôi mà chỉ cho các anh, các anh “loa” lên cho bàn dân thiên hạ biết thì cây thuốc quý sẽ bị tuyệt chủng mất.
Họ mang thuốc đó về phân tích, sao chế rồi biếu một đồng chí lãnh đạo. Ông ấy uống nhưng không biết là thuốc của tôi mà cứ nghĩ là thuốc của viện dược liệu. Bà vợ ông ấy cũng bị bệnh hiểm nghèo, ông ấy lại cho uống. Cái lần có một nhóm cán bộ người Trung Quốc sang, ông ấy cũng mời họ uống. Họ bảo thuốc này nguồn gốc ở Tây Tạng, chỉ người Tạng mới có được, mới biết cách đi lấy chứ ngay cả người Hán cũng không biết được. Không hiểu làm sao những thảo dược này lại về Việt Nam được. Về, vị lãnh đạo kia mới quay lại hỏi cán bộ ở Viện dược liệu – những người đã từng lên đỉnh đèo Hoàng Liên Sơn lấy thuốc kia. Khi đó họ mới đi tìm “ông Lâm” bằng cách gọi điện thoại cho tỉnh ủy, rồi từ tỉnh ủy lại gọi xuống mấy lần nữa mới đến lượt tôi nghe, bảo tôi về gặp gỡ cán bộ. Khi tôi về thì vị lãnh đạo kia nói chuyện rằng: thuốc của ông tôi uống thấy rất tốt. Vợ tôi bị ung thư phổi, đã đi hết cả các nước rồi, y học phương Tây bó tay, uống thuốc của ông mà bà ấy cầm cự được bao nhiêu năm.
Chuyện chỉ có thế thôi mà.
Tôi quan niệm rằng: nợ ai thì phải nhớ, còn cho ai thì cứ quên đi
- Lại nói chuyện phẫu thuật và truyền hóa chất cho bệnh nhân ung thư. Xin hỏi: có phải những người truyền hóa chất rồi thì khả năng khỏi bằng thuốc nam ít hơn?
Ông Lâm: Không. Cơ hội là như nhau. Như bà Điệp ở Ngã ba thông tin của thành phố Lào Cai này này, đã mổ rồi, thế mà tôi chữa cho giờ khỏe như người thường. Cả cô Nhàn là vợ anh Cừ ở Phòng LĐTBXH thành phố. Hồi ấy có nhiều người đến hỏi tôi về bệnh ung thư. Tôi bảo: thực ra tôi không phải thầy thuốc cũng không phải nhà nghiên cứu. Tôi chỉ biết có bà Điệp với cô Nhàn cùng bị ung thư phổi đấy, một người mổ rồi, truyền hóa chất rồi, xạ trị rồi, còn một người chưa đụng chạm dao kéo gì cả, hiện nay hai người đều khỏe như nhau.
- Hay là thuốc của ông có tác dụng đặc biệt hơn với bệnh nhân ung thư phổi. Ông ung thư phổi và nhiều người khác ung thư phổi cũng được ông chữa khỏi?
Ông Lâm: Rất nhiều người ung thư dạ dày đã được tôi chữa khỏi đấy chứ. Hỏi nhà tôi thì bà ấy nhớ, chứ tôi hay ở rừng nên cũng chả nhớ làm gì.Tôi quan niệm rằng nợ ai thì phải nhớ, còn cho ai thì cứ quên đi. Thế nên có khi tôi gặp lại họ mà tôi cũng chẳng nhớ đâu. Có cái ông lấy thuốc xong, gặp lại cứ kể ngày trước bác chữa cho em, tôi bảo tôi không nhớ được, nhưng ông khỏi được bệnh, thoát được chết, thế là tốt rồi.
- Các bệnh nhân ung thư dạ dày ông chữa được nhiều không, ông có nhớ vài ca tiêu biểu không?
Ông Lâm: Nhiều chứ. Cơ hội chữa trị khỏi với người ung thư dạ dày còn nhiều hơn là với người ung thư phổi ấy chứ.
- Ông có tin là họ thật sự được chữa khỏi không? Hay chỉ là cầm cự? Hay họ sống sót thật ra là do xác xuất bệnh ung thư cho phép họ sống. Thí dụ: 100 người ung thư, thì sẽ có 10 người còn lâu mới chết. Và bệnh nhân ông “cầm cự” cho họ còn lâu mới chết đó nó lại nằm vào con số xác xuất 10% kia?
Ông Lâm: Bây giờ phải có công trình nghiên cứu. Ngay như bản thân tôi đây, bảo khỏi cũng không phải là khỏi. Nhưng kéo dài sự sống được. Chứ ngay cả người khỏe còn không biết là chết lúc nào cơ mà. Nhiều người ung thư dạ dày, tôi đã điều trị, bây giờ cũng ổn định rồi. Mấy gã chủ quan còn điện lên cho tôi bảo “tôi lại đi uống rượu tiếp đây “lương y” ơi”. Có cậu ở tận trong Vũng Tàu bị ung thư xương, chẳng đi lại được. Nhưng mấy năm nay khỏi rồi.
Các “giáo sư” họ chỉ thích nghiên cứu từng cây từng cây. Những cái ông ấy lại không biết chữa bệnh.
- Khi làm chuyên đề về bệnh ung thư và những thần y, thần dược cứu người, chúng tôi thấy có vấn đề này, không hiểu tại sao mình không làm sớm đi, rằng: người bệnh ung thư thì khổ hết chỗ nói rồi, bệnh viện quá tải đến khốn khổ khốn nạn và không thể hình dung được rồi - nhưng tại sao những người có được bài thuốc dân gian có thể “chữa được bệnh ung thư” như ông và vài người khác nữa không dám đứng lên tuyên bố tôi chữa khỏi ung thư?! Ông có dám chọn tình cờ 50 người ung thư phổi, 50 người ung thư dạ dày về và tiến hành chữa cho người ta dưới sự giám sát của khoa học và báo chí? Để xem kết quả thế nào?
Ông Lâm: Về khoa học thì tôi không biết. Nhưng các “giáo sư” họ chỉ thích nghiên cứu riêng từng cây, từng cây. Mà những ông nghiên cứu thì lại không chữa bệnh. Bạn bảo, như ông P.T.K, cả đời chả chữa cho ai mà chỉ nghiên cứu cây nọ cây kia thôi. Khoa học Việt Nam nó nham nhở thế đấy. Chứ như Trung Quốc, họ rất khuyến khích các bài thuốc cổ truyền. Châu Âu hiện nay cũng thế. Tôi cứ lầm tưởng châu Âu chỉ dùng tây y nhưng không phải. Khi tôi ở trong rừng, các nhà khoa học châu Âu đến Hoàng Liên Sơn, gặp tôi, họ nói: đất nước các anh cái gì cũng thích mới. Các loại thuốc Tây cứ được mua về theo cơ chế “ăn theo”. Mua một nghìn bán hai nghìn cho nó nhanh thôi, chả ai nghiên cứu cả. Thực ra lịch sử của loài người là hàng chục nghìn năm còn lịch sử của thuốc Tây mới có 300 năm thôi. Ngày xưa con người ta vẫn sống bằng thuốc Nam, thuốc từ tự nhiên. Ngay bây giờ Mỹ đang quay lại dùng thảo dược chứ không dùng hóa chất tổng hợp nữa. Cơ chế của thảo dược ra sao, chúng ta chưa thực sự nghiên cứu sâu về nó.
Một nhà nghiên cứu phương Tây mới bảo tôi: bây giờ thuốc Tây mà cùng lúc đổ thuốc xương, thuốc khớp vào với thuốc tim mạch thì nó tác dụng với nhau, nó ra một cái hợp chất thứ ba chẳng có tác dụng gì. Nhưng cây cỏ, anh có thể đổ tạp pí lù vào nhưng nó không tác dụng với nhau bởi các dược chất, các yếu tố cấu thành của cây cỏ rất bền vững. Anh có thể đổ các thứ vào nấu như một nồi lẩu nhưng rau nào nó vẫn ra rau đấy, không ra một loại rau thứ tư được. Nhưng với hóa học thì nó ra một cái thứ tư. Một trong những cái hay của cây cỏ là như thế. Những nhà khoa học châu Âu kia còn nói với tôi rằng: “Các bài thuốc Nam mà anh đang giữ bí quyết sẽ hầu như không có giá trị gì đối với xã hội của các anh đâu.” - Họ nói thẳng thế mà.
Sau 5 ngày uống thuốc, người ung thư “ngồi chồm chỗm, cười ha hả giữa giường, nói năng nheo nhẻo”
- Ông có dám chứng minh với tây y là thuốc của ông chữa được bệnh ung thư bằng cách chữa cho các bệnh nhân ung thư đã có kết luận, Viện K đang điều trị hoặc đã “trả về”?
Ông Lâm: Cái đó tôi không dám nói trước. Vì chữa khỏi hay không thì không chỉ phụ thuộc vào thuốc của tôi. Không tiên liệu được vì ngay cả khi vào bệnh viện, cùng một bệnh nhưng cũng có người khỏi người không, nữa là chỉ một bài thuốc như của tôi. Không có bài thuốc nào được một trăm phần trăm các bệnh nhân khác nhau cả. Người ta nói còn một phần là do may rủi. Ngay ở trên Tây Tạng tôi từng sống và được chữa bệnh kia, chỉ có 60% số người được chữa lành bệnh và xuống núi thôi. Trong số 60% xuống núi đấy không biết còn bao nhiêu người sẽ chết. Còn 40% người nằm lại vĩnh viễn trong hang núi hoang lạnh. Chứ không phải là trăm phần trăm đâu.
Ông sư chữa cho tôi thì nói với tôi rằng khỏi bệnh hay không thì 80% là do mình, 10% là do thuốc, 10% nữa là do thầy thuốc thôi. Anh uống thuốc, chịu khó rèn luyện, tin tưởng khỏi thì anh qua được. Còn như mấy bệnh nhân béo ị chữa trị cùng đợt với anh kia kìa, đưa cả người hầu hạ theo, thì nó sẽ chết. Tôi để ý, lúc đó ông ta còn khỏe hơn mình nhiều, nhưng rồi ông ta chết rất nhanh. Chữa bệnh không như chữa một cái xe máy vì mỗi con người là một hệ thống phức tạp.
Cứ như cô Nhàn, xuống viện chụp phim xong, người ta bảo: thôi đi về. Về đây, ông chồng gọi tôi ra bảo em chuẩn bị xong hết cả quan tài với lễ lạt rồi, nghe nói bác là “thần y” thì bác cứ cho nhà em thuốc, kéo dài được ngày nào thì hay ngày ấy. Còn nếu không thì cũng đành. Lúc đó cô Nhàn thở còn chả được nữa. Tôi đưa cho 15 ngày thuốc, 5, 6 ngày sau, tôi đang ở trên Phanxipang thì anh chồng gọi điện bảo tôi về ngay, tôi tưởng cô Nhàn chết rồi cơ nên bảo “vâng, tôi sẽ về”. “Thôi cô ấy “đi” thì tôi cũng vuốt mắt vuốt miếc cho cô ấy” - Tôi nghĩ vậy, còn chưa chưa kịp “chia buồn” . Tôi về thì thấy cô Nhàn ngồi chồm chỗm, nói năng nheo nhẻo giữa giường, chốc chốc lại cười ha hả.
Còn vợ anh Xoan - cảnh sát khu vực ở khu phố nhà tôi đây, mổ ung thư vú, cùng với sáu cô nhưng chỉ có cô ấy là uống thuốc lá. Thấy sáu cô kia toàn người hiện đại, nhất định không uống lá lẩu, mà đi mổ, đi xạ trị, hóa trị đủ thứ nhưng chết hết rồi, cô ấy sợ quá xuống đây khóc tu tu, bảo: Chỉ còn em là đứa cuối cùng. Tôi nói với cô ấy, nếu có phải chết thì mình cũng vui vẻ bởi vì mình là người chết sau cùng, cô sợ gì cái chuyện đấy. Mình còn sống tức là chưa chết, chết tức là không biết gì nữa, thế mà chưa chi đã ầm ĩ lên rồi. Thế mà giờ cô ấy vẫn bán hàng ở chợ Cốc Lếu, lại còn béo khỏe hơn. Gặp lại, cô ấy cười: từ hôm bác nói thế em nghĩ chí lý quá. Thế là em chả nghĩ gì nữa. Mà các bà xung quanh lại bảo mày đẹp ra, thế thì còn chết thế nào được nữa.
- Người ta có câu: “Bản thân cái chết không có gì đáng sợ cả, bởi vì khi nó chưa đến thì mình không biết nó là ai, khi nó đến rồi thì mình không còn biết gì nữa”!
Ông Lâm: Đúng là thế đấy nên mình cứ vui vẻ. Nhiều người cứ bảo, chú leo núi để tìm cây thuốc, đi đến hàng tuần biền biệt trong rừng già thế có vất vả không? Mình bảo không, tôi thấy hạnh phúc vì trên núi chỉ toàn những người từ 55 trở xuống leo thôi chứ chẳng có hơn sáu mươi như mình cả, mình leo núi tức là mình vẫn khỏe. (Cười)
“Tiền thuốc của tôi không bằng tiền mua một bát phở sáng đâu. Cũng không cần lên gặp tôi làm gì”
- Sau khi báo Tuổi trẻ Đời sống đăng bài viết đầu tiên về ông, nhiều độc giả đã xin số điện thoại của ông để tìm hiểu chữa ung thư. Ông đã gặp họ ra sao?
Ông Lâm: Tôi bảo họ không phải lên đây đâu. Tôi cứ leo núi, lấy được thuốc thì tôi sẽ gửi về. Tiền thuốc không bằng một…bát phở sáng đâu. Những người chưa nhận được thuốc thì tôi dặn phải rèn luyện, cơ bắp, đau đớn cũng phải đi chứ đừng nằm bẹp, ung thư mà nằm là chết chắc. Vì con người ta phải chiến đấu với bệnh tật là chính. Như cô Nhàn cạnh nhà tôi, uống thuốc được bốn năm ngày, vẫn thấy đau như xé nhưng cố lên đồi làm cỏ chè. Cô ấy bảo: em học tập bác, thế là em thoát. Một mặt uống thuốc, một mặt lao động, không bị ám ảnh về bệnh tật, coi như cái gì đến phải đến, mình còn khỏe thì cứ làm, không phải lo nghĩ gì về nó cả.
-Uống khoảng bao nhiêu thang thì có thể bệnh sẽ thuyên giảm?
Ông Lâm: Thường thì uống đến ngày thứ 10 mà cảm thấy sức khỏe không tăng lên, người yếu đi, mệt mỏi thì thôi, tức là sẽ không khỏi được. Còn nếu uống đến ngày thứ 5, thứ 6 mà thấy thoải mái, ăn ngủ tốt hơn một chút là được.
-Bao nhiêu phần trăm số người bị ung thư được ông chữa mà bệnh có tiến triển tốt?
Ông Lâm: Cũng tùy từng đợt. Có những đợt được khoảng 50 - 55 % số người thông báo là tốt. Còn uống không có tác dụng gì là khoảng 20%. Trong khi khoảng 15 - 20 % là thấy yếu đi, tôi khuyên dừng ngay lại không uống nữa.
-Tuổi trẻ & Đời sống xin chân thành cảm ơn ông.












