Hơn 300 ngày treo mình trên vách đá Mã Pí Lèng...
Saturday, December 12, 2009 2:22:30 AM
Phóng sự của Đỗ Doãn Hoàng
... Để vượt qua được đỉnh của cao nguyên cao nhất Việt Nam đó, những người trẻ Việt Nam, cách đây 50 năm, đã phải treo mình 11 tháng trên vách đá để khảm từng xăngtimet đường trên biển đá kỳ vĩ nhất dải đất hình chữ ét-xì của chúng ta. Trên miệng lán mép vực nghìn mét sâu lởm chởm đá luôn túc trực 10 cái quan tài. Mỗi lần ra công trường, là một lần cảm giác mình đang được “truy điệu sống” lại dậy lên trong các chiến sỹ cảm tử và đồng đội của họ. Có người đã ngã xuống, thịt xương nát nhừ. Đến nỗi, quá cảm kích trước công trình kỳ vĩ của sức trẻ bấy giờ, các nghệ sỹ lớn của nước ta (như Văn Cao, Xuân Diệu, Chế Lan Viên, Tô Hoài, Nguyễn Tuân, Nguyễn Sáng...) đã đi bộ vượt núi, buộc dây chão ngang lưng, bò trên miệng các hẻm vực Nho Quế để mục sở thị những người hùng giữa hiện trường xây dựng “Kim Tự Tháp Việt Nam” (chữ dùng của nhà văn Nguyên Ngọc)...
Quang cảnh mở đường phá đá anh hùng gần 50 năm trước (ảnh chụp lại từ tư liệu do Trung tâm lưu trữ quốc gia 3 cung cấp):
Sau 50 năm, những người đồng đội thắp nhang cho những người đồng đội ở nghĩa trang dành riêng cho các vị anh hùng ngã xuống cho đường Hạnh Phúc được khai sinh:
Họ, chứ không phải ai khác (!), chính là những người đã thắp lên ngọn lửa đích thực cho công viên địa chất toàn cầu cao nguyên đá Hà Giang. Nhờ có họ, chúng ta mới được ngồi xe hơi ngắm những hẻm vực Nho Quế, một tượng đại địa chất, một đệ nhất hùng quan của VN và Nhân loại:
... Để vượt qua được đỉnh của cao nguyên cao nhất Việt Nam đó, những người trẻ Việt Nam, cách đây 50 năm, đã phải treo mình 11 tháng trên vách đá để khảm từng xăngtimet đường trên biển đá kỳ vĩ nhất dải đất hình chữ ét-xì của chúng ta. Trên miệng lán mép vực nghìn mét sâu lởm chởm đá luôn túc trực 10 cái quan tài. Mỗi lần ra công trường, là một lần cảm giác mình đang được “truy điệu sống” lại dậy lên trong các chiến sỹ cảm tử và đồng đội của họ. Có người đã ngã xuống, thịt xương nát nhừ. Đến nỗi, quá cảm kích trước công trình kỳ vĩ của sức trẻ bấy giờ, các nghệ sỹ lớn của nước ta (như Văn Cao, Xuân Diệu, Chế Lan Viên, Tô Hoài, Nguyễn Tuân, Nguyễn Sáng...) đã đi bộ vượt núi, buộc dây chão ngang lưng, bò trên miệng các hẻm vực Nho Quế để mục sở thị những người hùng giữa hiện trường xây dựng “Kim Tự Tháp Việt Nam” (chữ dùng của nhà văn Nguyên Ngọc)...
Quang cảnh mở đường phá đá anh hùng gần 50 năm trước (ảnh chụp lại từ tư liệu do Trung tâm lưu trữ quốc gia 3 cung cấp):
Sau 50 năm, những người đồng đội thắp nhang cho những người đồng đội ở nghĩa trang dành riêng cho các vị anh hùng ngã xuống cho đường Hạnh Phúc được khai sinh:
Họ, chứ không phải ai khác (!), chính là những người đã thắp lên ngọn lửa đích thực cho công viên địa chất toàn cầu cao nguyên đá Hà Giang. Nhờ có họ, chúng ta mới được ngồi xe hơi ngắm những hẻm vực Nho Quế, một tượng đại địa chất, một đệ nhất hùng quan của VN và Nhân loại:












