Thơ vịnh thằng Đỗ Doãn Hoàng
Monday, December 25, 2006 2:39:55 PM
Thơ vịnh thằng Đỗ Doãn Hoàng (Hoàng "sói")
Phần chú giải (ai lại chú giải trước bao giờ?):
Bài thơ do ông Đỗ Doãn Quát, 62 tuổi, bố đẻ hắn viết nhân một lần ngái ngủ nằm ở thôn Mông Phụ, cụ trông thấy hắn (tên hồi nhỏ là Hoàng "sói") vênh váo trên tivi với cái giọng khê nồng
Chuyện là thế này, thằng Hoàng có ngót chục tập phóng sự - bút ký – ghi chép - truyện ngắn - truyện vừa đã xuất bản (kể thì như thế là hơi tham lam). Cụ bèn nghĩ cách ghép tên, bẻ chữ các tập sách ra để làm một bài thơ thế sự, buồn, thương, nhưng cũng khí phách ra phết. Bố con "chơi" nhau như thế kể ra cũng là hiếm ở thì buổi này.
Và, để hiểu được bài thơ này, điều cần thiết trước tiên là phải liệt kê tên các tập sách ra đây hầu độc giả. Bởi, tất cả những chữ in nghiêng (italic) và đậm (phông chữ béo) trong bài "thơ vịnh đểu" dưới đây đều là tên các tập sách mà thằng Hoàng đã xuất bản. Giống như lối Xuân Sách viết chân dung nhà văn bằng thơ "xỏ xiên" ấy. Chỉ có điều cụ thân sinh ra thằng Hoàng đểu hơn Xuân Sách, còn thằng Hoàng lại chẳng phải là nhà văn Việt Nam. Song, mua vui cũng được cả nghìn trống canh.
Các tập sách của hắn gồm:
- Trần gian còn một thứ nghề (NXB Thanh Niên)
- Lạc lối dưới chân Bù Chồng Cha ((NXB Thanh Niên)
- Hai bảy phóng sự Đỗ Doãn Hoàng (NXB Lao Động)
- Người đàn bà tử tế (NXB Công an Nhân dân)
- Nến cong và lửa thẳng (NXB Lao động Xã hội)
- Thung lũng đá mồ côi (NXB Hội nhà văn)
- Búi Thông thơ dại (NXB Trẻ)
- Săn Cave (NXB Thanh niên)
- Những thây người mang hình dấu hỏi (NXB Thanh niên)
- Ký sự đồng rừng (NXB Thanh Niên)
- Nhìn ngược từ nóc nhà Đông Dương (NXB Hội Nhà văn)
Phần Thơ
Trần gian còn một thứ nghề
Mở đầu cho cả một xê-di (*) dài.
Doãn Hoàng hăng hái trổ tài
Vẫn trong viết sách vẫn ngoài vi vu.
Trần gian xuất sử mùa thu
Sang xuân Lạc lối, dưới Bù Chồng Cha.
Chồng Cha với chả chồng bà,
Lại còn Ký sự (ối a) đồng rừng.
Một thiên Thung lũng não nùng
Đá mồ côi - chuyện lạ lùng thế a?
Nến cong lửa thẳng được à?
Đàn bà tử tế, cũng là hiếm đây.
Búi Thông - thơ dại mà hay!
Lung linh huyền thoại chuỗi ngày tháng qua.
Săn voi săn hổ mới là (** )
Săn cave ấy chẳng qua ngứa nghề.
Thây hình dấu hỏi sợ ghê
Hai bảy phóng sự một xê-di tròn.
Đá mòn song dạ chẳng mòn
Còn non còn nước vẫn còn Búi Thông.
PS: (*): Xê-di có nghĩa là xê-ri, một chuỗi, theo lối nói tiếng Tây của người Mông Phụ, xã Đường Lâm chúng tôi.
(**): Săn voi, săn hổ, săn gấu, những phóng sự đi rừng là những đề tài mà thằng Hoàng thường xuyên viết, viết đã nhiều năm. Dẫu chưa có tập sách nào tên là "Săn voi săn hổ" mới là như cụ giễu.
Nhuận bút bài thơ này trả bằng rượu, trả dần trong nhiều năm/ giữa những kỳ thằng Hoàng về quê châm tửu cho bố. Ngặt vì cụ đang bị huyết áp cao (suýt “đi” mấy bận) nên có thể hắn trả bằng hiện vật tương đương, nghĩa là bằng mấy chục con vịt cỏ chốn quê (cụ rất mê món này, nhưng phải đến mùa mới có vịt ngon. Quê tôi chưa bao giờ có cúm gia cầm, mà có thì cũng mặc, cứ chén, chết bỏ!)
.
Phần chú giải (ai lại chú giải trước bao giờ?):
Bài thơ do ông Đỗ Doãn Quát, 62 tuổi, bố đẻ hắn viết nhân một lần ngái ngủ nằm ở thôn Mông Phụ, cụ trông thấy hắn (tên hồi nhỏ là Hoàng "sói") vênh váo trên tivi với cái giọng khê nồng

Chuyện là thế này, thằng Hoàng có ngót chục tập phóng sự - bút ký – ghi chép - truyện ngắn - truyện vừa đã xuất bản (kể thì như thế là hơi tham lam). Cụ bèn nghĩ cách ghép tên, bẻ chữ các tập sách ra để làm một bài thơ thế sự, buồn, thương, nhưng cũng khí phách ra phết. Bố con "chơi" nhau như thế kể ra cũng là hiếm ở thì buổi này.
Và, để hiểu được bài thơ này, điều cần thiết trước tiên là phải liệt kê tên các tập sách ra đây hầu độc giả. Bởi, tất cả những chữ in nghiêng (italic) và đậm (phông chữ béo) trong bài "thơ vịnh đểu" dưới đây đều là tên các tập sách mà thằng Hoàng đã xuất bản. Giống như lối Xuân Sách viết chân dung nhà văn bằng thơ "xỏ xiên" ấy. Chỉ có điều cụ thân sinh ra thằng Hoàng đểu hơn Xuân Sách, còn thằng Hoàng lại chẳng phải là nhà văn Việt Nam. Song, mua vui cũng được cả nghìn trống canh.
Các tập sách của hắn gồm:
- Trần gian còn một thứ nghề (NXB Thanh Niên)
- Lạc lối dưới chân Bù Chồng Cha ((NXB Thanh Niên)
- Hai bảy phóng sự Đỗ Doãn Hoàng (NXB Lao Động)
- Người đàn bà tử tế (NXB Công an Nhân dân)
- Nến cong và lửa thẳng (NXB Lao động Xã hội)
- Thung lũng đá mồ côi (NXB Hội nhà văn)
- Búi Thông thơ dại (NXB Trẻ)
- Săn Cave (NXB Thanh niên)
- Những thây người mang hình dấu hỏi (NXB Thanh niên)
- Ký sự đồng rừng (NXB Thanh Niên)
- Nhìn ngược từ nóc nhà Đông Dương (NXB Hội Nhà văn)
Phần Thơ
Trần gian còn một thứ nghề
Mở đầu cho cả một xê-di (*) dài.
Doãn Hoàng hăng hái trổ tài
Vẫn trong viết sách vẫn ngoài vi vu.
Trần gian xuất sử mùa thu
Sang xuân Lạc lối, dưới Bù Chồng Cha.
Chồng Cha với chả chồng bà,
Lại còn Ký sự (ối a) đồng rừng.
Một thiên Thung lũng não nùng
Đá mồ côi - chuyện lạ lùng thế a?
Nến cong lửa thẳng được à?
Đàn bà tử tế, cũng là hiếm đây.
Búi Thông - thơ dại mà hay!
Lung linh huyền thoại chuỗi ngày tháng qua.
Săn voi săn hổ mới là (** )
Săn cave ấy chẳng qua ngứa nghề.
Thây hình dấu hỏi sợ ghê
Hai bảy phóng sự một xê-di tròn.
Đá mòn song dạ chẳng mòn
Còn non còn nước vẫn còn Búi Thông.
PS: (*): Xê-di có nghĩa là xê-ri, một chuỗi, theo lối nói tiếng Tây của người Mông Phụ, xã Đường Lâm chúng tôi.
(**): Săn voi, săn hổ, săn gấu, những phóng sự đi rừng là những đề tài mà thằng Hoàng thường xuyên viết, viết đã nhiều năm. Dẫu chưa có tập sách nào tên là "Săn voi săn hổ" mới là như cụ giễu.
Nhuận bút bài thơ này trả bằng rượu, trả dần trong nhiều năm/ giữa những kỳ thằng Hoàng về quê châm tửu cho bố. Ngặt vì cụ đang bị huyết áp cao (suýt “đi” mấy bận) nên có thể hắn trả bằng hiện vật tương đương, nghĩa là bằng mấy chục con vịt cỏ chốn quê (cụ rất mê món này, nhưng phải đến mùa mới có vịt ngon. Quê tôi chưa bao giờ có cúm gia cầm, mà có thì cũng mặc, cứ chén, chết bỏ!)
.











