Skip navigation.

Do Doan Hoang

Bình yên một thoáng cho tim mềm

Nhiều người bảo hắn bị rồ khi đi tìm mải miết các cái ngã ba sông. Và, "ngã ba sung sướng" này ngon như... đùi gà rán!

Chụp trên đường từ Mèo Vạc (Hà Giang), về qua Bảo Lâm (của Cao Bằng), đi dọc sông Nho Quế và sông Gâm; rồi lại vòng về Bắc Mê (của Hà Giang), về thị xã, xuôi Thủ đô. Chuyến đi dằng dặc như một kiếp người buồn...
Ngã ba sông Nho Quế gặp sông Gâm, giản dị mà gợi cảm quá...
Hai thằng sông gợi cảm này, sẽ còn bị tớ "chơi" nhiều (bài) đấy, vì tớ thích "nàng" (các nàng) :smile:


"Bọn chúng" quăng chài trên sông Gâm, gợi... tình chưa, kìa!



Vua Lê Thái Tông đã rút gươm khắc một bài thơ vào vách đá tuyệt đẹp này của Sơn La, năm 1440. Văn chữ thời ấy nó tinh khiết...




THẾ MỚI BIẾT VĂN, CHỮ BÂY GIỜ XUỐNG DỐC; VÀ XÔI THỊT; VÀ PHÀM PHU TỤC TỬ BAO NHIÊU. GIỜ CÓ AI TRỔ THƠ VĂN VÀO VÁCH ĐÁ RỒI NGỬA CỔ NGẮM MÂY MÙ NỮA KHÔNG NHỈ? CÓ AI DÁM BỎ GÁI ĐẸP, RƯỢU NGON, RŨ LONG BÀO ĐI VÀO SƠN LAM CHƯỚNG KHÍ DIỆT ĐÈO CÁT HÃN HAY TÙ TRƯỞNG THƯỢNG NGHIỄM Ở NINH VIÊN, LÂM TÂY - NƠI MÀ "HÌNH BÓNG CỎ CÂY VÀ TIẾNG GIÓ THỔI HẠC KÊU CŨNG ĐỦ LÀM QUÂN GIẶC RUN SỢ" (NHƯ LỜI LÊ THÁI TỔ) KHÔNG NHỈ?
THIỆN TAI, ĐÁNG HỔ THẸN THAY... CHẲNG TRÁCH TỪ HỒI HẾT ÔNG HOÀNG BÀ CHÚA CƯỠI THUYỀN RỒNG NGẮM SƠN KỲ THỦY TÚ ĐẾN GIỜ, VĂN CHƯƠNG HẠ GIỚI RẺ NHƯ BÈO, CHẲNG THẤY CHỮ NÀO ĐƯỢC KHẮC VÀO ĐÁ BẮT SƠN THẦN PHẢI CAI QUẢN :smile: :smile: :smile:

Hơn 300 ngày treo mình trên vách đá Mã Pí Lèng...

Phóng sự của Đỗ Doãn Hoàng

... Để vượt qua được đỉnh của cao nguyên cao nhất Việt Nam đó, những người trẻ Việt Nam, cách đây 50 năm, đã phải treo mình 11 tháng trên vách đá để khảm từng xăngtimet đường trên biển đá kỳ vĩ nhất dải đất hình chữ ét-xì của chúng ta. Trên miệng lán mép vực nghìn mét sâu lởm chởm đá luôn túc trực 10 cái quan tài. Mỗi lần ra công trường, là một lần cảm giác mình đang được “truy điệu sống” lại dậy lên trong các chiến sỹ cảm tử và đồng đội của họ. Có người đã ngã xuống, thịt xương nát nhừ. Đến nỗi, quá cảm kích trước công trình kỳ vĩ của sức trẻ bấy giờ, các nghệ sỹ lớn của nước ta (như Văn Cao, Xuân Diệu, Chế Lan Viên, Tô Hoài, Nguyễn Tuân, Nguyễn Sáng...) đã đi bộ vượt núi, buộc dây chão ngang lưng, bò trên miệng các hẻm vực Nho Quế để mục sở thị những người hùng giữa hiện trường xây dựng “Kim Tự Tháp Việt Nam” (chữ dùng của nhà văn Nguyên Ngọc)...

Quang cảnh mở đường phá đá anh hùng gần 50 năm trước (ảnh chụp lại từ tư liệu do Trung tâm lưu trữ quốc gia 3 cung cấp):




Sau 50 năm, những người đồng đội thắp nhang cho những người đồng đội ở nghĩa trang dành riêng cho các vị anh hùng ngã xuống cho đường Hạnh Phúc được khai sinh:


Họ, chứ không phải ai khác (!), chính là những người đã thắp lên ngọn lửa đích thực cho công viên địa chất toàn cầu cao nguyên đá Hà Giang. Nhờ có họ, chúng ta mới được ngồi xe hơi ngắm những hẻm vực Nho Quế, một tượng đại địa chất, một đệ nhất hùng quan của VN và Nhân loại:



Read more...


no no







Nụ cười lấp loá cái... răng vàng!


Tại Mường Tè, Lai Châu:
http://dulich.tuoitre.com.vn/tianyon/Index.aspx?ArticleID=349778&ChannelID=495

Chụp tại Cao Bằng:


Chụp tại Mèo Vạc (ngày 10/12/2009):
http://dulich.tuoitre.com.vn/tianyon/Index.aspx?ArticleID=352098&ChannelID=495



Can trai cũng phải... 4 cục vàng bỏ vào miệng, lạ thật đấy, chú em nhỉ:


Chả trách có người bảo, bà con vùng cao không cần nhiều đèn điện, họ đi đêm rất giỏi, là bởi vì họ có những chiếc răng vàng lấp loá soi đường... :smile: :smile:


Mèo Vạc, Khau Vai, Lũng Pù - cứ viết như con ong chăm chỉ thế, để làm gì nhỉ? (à, đã có tiền mổ tim cho cháu Thương, vui ghê)

Phận mù lấm láp...

Phóng sự của Đỗ Lãng Quân


Ông Sinh mù và bà vợ kém ông đúng 40 tuổi (bìa phải là nhà báo Lã Vinh của Đài PTTH Cao Bằng, 4 đứa trẻ là con của ông Sinh và bà vợ thứ - tên là Thanh).


Một buổi chiều, tại phường Sông Hiến, thị xã tỉnh lỵ Cao Bằng, các đồng nghiệp ở Đài và báo tỉnh cùng tôi vào thăm ngôi nhà bé xíu, ẩm mốc, hôi hám của một cặp “vợ chồng” mù ấy. Ai nấy ngậm ngùi, tê tái. Giữa thanh thiên bạch nhật, người phụ nữ mù 34 tuổi nằm loã lồ bên 4 đứa trẻ nheo nhóc, bên cạnh, người đàn ông 74 tuổi suốt đời chưa bao giờ biết đến cái gọi là ánh sáng đang lẩn mẩn với những hành động kỳ cục nhất. “Lệch” nhau những 40 tuổi, gá nghĩa rồi, người phụ nữ trẻ cứ miệt mài đẻ, “ông già mù” đã qua mấy đận vợ, lần “chung sống” này vẫn tiếp tục giữ thói quen tự cắt rốn, đỡ đẻ cho đàn con ngay tại nhà mình. Có đứa chết yểu vì bệnh uốn ván, có nhiều đứa sống sót. Sáng sáng, 3 đứa trẻ sáng mắt lại dắt bà mẹ mù bế thêm 1 đứa bé đang tuổi bú mớm ra chợ ăn xin...
Đâu là cái có lý và cái vô lý ở những thân phận đáng xót xa sống giữa thị xã Cao Bằng xinh đẹp kia?

Read more...


Đắp chăn chờ ngày... con chết !

Đắp chăn chờ ngày... con chết!

(Đã đăng Báo Lao Động)

Ngày 7/12/2009 đang đến rất rất gần, đó là cái ngày bé Đinh Thị Thương (5 tuổi) được các bác sỹ Bệnh viện Việt Đức (Hà Nội) hẹn gia đình đến để mổ vá lỗ thông liên thất, chữa bệnh tim bẩm sinh nặng. Nếu không được phẫu thuật kịp thời, bé Thương sẽ chết trong ít tháng tới. Trong ngôi nhà tre lợp lá cọ đã đen nhẻm, hổng hoác vì cháy dở, nghèo hơn “chị Dậu”, bé Thương nằm thở khó nhọc, trong khi mẹ cháu dắt hai đứa em của Thương sang vườn nhà hàng xóm xin mấy quả chuối xanh về luộc ăn “sống làm người”, ăn để lấy sữa nuôi con. Khoản tiền bảy tám chục triệu cho một ca phẫu thuật, có nằm mơ hết kiếp thì ông bố ốm o và bà mẹ chỉ biết kiếm cá cua ngoài bờ đầm bờ thửa đến độ xóm làng đặt thành “tên hiệu” (chị “tễ” - người mò cua bắt ốc) của cháu cũng không có được...
Họ cứ đắp chăn chống giá rét, ngồi chờ ngày đứa con gái đẹp như tranh của mình phải... chết vì không có tiền chữa bệnh.



Bé Thương và gia cảnh bần hàn như "chị Dậu".


Khu dân cư Tâm Bưởi, xã Đồng Thịnh, huyện Yên Lập, tỉnh Phú Thọ, các triền đồi ngày không khí lạnh tăng cường xơ xác khô hanh. Anh thanh niên Đinh Quý Văn, sinh năm 1983, là bố của 3 đứa trẻ (trong đó bé Thương, 5 tuổi là lớn nhất) nằm rên hừ hừ, chân tay lẩy bẩy vì chứng đau cột sống mà không có tiền chữa. Vợ của Văn, Hoàng Thị Luân (sinh 25 tuổi) nách bế đứa con gái 6 tháng tuổi, tay dắt đứa bé lẫm chẫm, vừa khóc vừa rời căn nhà đất lợp cọ đi vay gạo. Nợ như Chúa Chổm, xóm giềng cũng ít người dám cho vay.
Bé Đinh Thị Thương áo xống mong manh, da thịt tím tái không đủ sức theo chân mẹ, cứ tựa vào vách nhà ngồi thở khò khè. Sờ vào ngực trái của cháu, tất cả chúng tôi sững người vì tiếng đập rất rất mạnh của quả tim tật nguyền. Sau quá trình nằm đến... nhẵn các khoa phòng của bệnh viện huyện Yên Lập, gia đình đã bán con bò mới vay tiền diện hộ nghèo (4 triệu đồng) mua được đi để làm lộ phí... cõng cháu Thương về Hà Nội khám. Cả Bệnh viện Nhi Trung ương và Bệnh viện Việt Đức đều kết luận cháu Thương bị tim bẩm sinh, chẩn đoán hình ảnh mô tả “hình tim to toàn bộ, hai phổi tăng thông khí, mạch máu hai phổi giãn”. Ngày 22/5/2009, BV Việt Đức kết luận: bé Thương bị “thông liên thất cao lan dưới van ĐMC, lỗ thông vừa, shunt 2 chiều”; “tăng áp ĐMP nặng”; van và dây chằng tim “thanh mảnh”... Bệnh viện Việt Đức đã hẹn mổ cho cháu Thương vào ngày 7/12/2009, lúc 7h sáng, với điều kiện gia đình phải đặt cọc ít nhất 35 triệu đồng, chưa kể các khoản chi phí thuốc thang đi lại khác.

Với số tiền đó, dẫu là để cứu mạng sống cho con mình, cha mẹ cháu khóc thảm thiết, rồi nói thẳng: chỉ biết ngồi nhìn con đi dần đến ngày... chết. Suốt đời mò cua bắt ốc, cả nhà đi nằm viện liên miên, từ ngày lấy nhau, bố mẹ đẵn tre, cho 1000 tàu lá cọ lợp nhà ra ở riêng, chưa bao giờ hai vợ chồng có tới 1 triệu đồng trong túi. Nhà cháy một nửa ra tro rồi, nhìn thấy bầu trời, mưa giột nắng giót rồi mà không có tiền mua lá cọ về lợp lại, trong nhà không còn một hạt gạo ăn bữa ngày mai, huống hồ mấy chục triệu. Nghèo đến như thế, mà khu dân cư và xã Đồng Thịnh rất vô lý, thẻ hộ nghèo gia đình anh Văn không được cấp, tiền hỗ trợ ăn tết, gạo “cứu đói” cũng không ai cho. Làm việc với chúng tôi, cán bộ khu hành chính chỉ biết... hứa và hứa. Gia đình viết đơn kiến nghị, nhiều bà con kiến nghị, thì cán bộ cơ sở bảo... không có thời gian giải quyết và “còn nhiều hộ nghèo hơn như thế”. Anh Văn khóc: em gầy yếu thế này, nhìn con thở như kéo bễ, tím tái như thế kia, em chỉ muốn đi... bán máu lấy tiền nuôi các cháu. Nhưng em ốm đau bệnh tật thế này, chắc gì người ta đã thèm mua máu của em, chắc gì em đã có đủ máu để bán. “Chị tễ” - tiếng địa phương để chỉ người suốt đời mò cua bắt ốc thì thật thà: “Quê em ở Tạ Xá (huyện khác), chỗ ấy trũng thì bắt cua tép được, về làm dâu ở gò đồi trong núi này, không có chỗ mà... kiếm cá. Đành chịu anh ạ. Em mới đẻ được 6 tháng, không có thịt thà, không chất tanh gì để lấy sữa cho con bú”.
“Nhà bác có cách gì cứu con em không, ối bác ơi?” - tiếng khóc nức nở của người mẹ trẻ trong căn nhà cháy nham nhở ở Đồng Thịnh khiến những bước chân tôi khi ra về trở nên nặng trĩu. Làm thế nào để bé Thương không phải chết?

Đỗ Doãn Hoàng

ĐT nhà bé Thương, bớ bà con tử tế hãy lên tiếng: 02103604270

Kèm chùm ảnh:

Benh an 7: Trọng bệnh của bé Thương đã được BV Việt Đức kết luận và hẹn mổ ngày 7/12/2009.

Yen lap 2: Bốn mẹ con cháu Thương (cháu Thương bìa trái) và căn nhà tranh cháy dở ở Đồng Thịnh.

Yen lap benh tim 5: Bé Đinh Thị Thương (trước ảnh) có thể sẽ phải chết khi mới 5 tuổi đầu, bởi gia đình cháu không kiếm đâu ra vài chục triệu để phẫu thuật.


Trước ngày trở lại Mèo Vạc... Thương thay, ngựa Nho Quế đã phải đi cày!






Chụp tại Bát Tràng, ngày 3/12/2009, sao mà chổng mông mãi thế hả em? Chổng mông vào cả trâu và cả... chó thế ru?

Em à, dù thế nào thì em cũng không nên chổng mông chổng tĩ mãi như thế/ Anh đồng ý, là mông của ai người đó có quyền chổng, nhưng, quân tử tóc dài, rút kiếm ra rồi phải thu kiếm nhét vào vỏ chứ. Em chổng mãi thế anh nhìn không đành lòng... / Em có quyền đeo giỏ bắt cua, nhưng bắt cua không có nghĩa là chổng mông vào bầu trời.




Read more...


Lại phải xoá, sao lắm người thương xót cái thằng Điên và què ấy thế !!!!!!!


:smile: :smile: :smile:


January 2010
S M T W T F S
December 2009February 2010
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30