My Opera is closing 3rd of March

“Bên Tây người ta…”

“Bên Tây người ta…”
Tản mạn của Đỗ Doãn Hoàng
1. Chiếc xe đò khọt khẹt như chiếc bu gà ải mục, cuối cùng thì từ biên giới, nó cũng bò đến bờ sông Hồng ở phía Sơn Tây. Cách thủ đô ba chục cây số mà xe vẫn bồng bềnh như đi trên mây, bởi đường bị băm nát quá như cái ruộng cày, bởi đám phu lục lộ thiếu văn hóa cứ phá đường rồi bỏ đó. Bụi đến mức ai nấy ngồi trong xe ho sặc sụa. Chống chọi với say xe bằng đủ gừng, dầu gió, kẹo cao su, xoa bóp suốt dọc đường, đám phụ nữ trong xe đã nôn sạch dạ dày, giờ nằm thiêm thiếp, đến tội. Một cô bé ngã nhào vào đám hành khách đang đứng bằng… một chân trong xe chật. Cô ấy ngất xỉu vì mệt.

Tôi trưng ra một lọ dầu gió trong hành lý, “sơ cứu” cô bé xong, vị giáo sư già ngồi cạnh tôi thêm một lần bày tỏ vẻ chán nản:
- Bên Tây, đi một nghìn cây số đường cao tốc không tốn sức bằng vượt một kilomét đường ở nước mình…
- Kinh hoàng! Chả biết Quốc lộ 32 khúc này là của thằng pê-em-mờ-u (PMU) nào, bác nhỉ!
Suốt dọc mười mấy tiếng đường trường, tôi và vị giáo sư từng 12 năm du học bên Đức ấy đã tâm sự với nhau đủ điều. Đã chứng kiến, bao lần xe đón trả khách. Nhưng, hầu như không có người đàn bà nào lên xe mà không nôn oẹ rồi thiêm thiếp nằm tuyệt vọng.
Xe chật như nêm cối, những người lên sau cứ chành chọe tranh nhau chỗ đặt một cái chân. Mỗi lúc xe lắc vào khúc đường ổ voi của bác pê-mờ-u thiếu văn hóa làm đường nào đó, một cô gái lại kêu rú lên vì rung lắc gây va chạm… xác thịt. Ai nấy đứng chân co chân duỗi như cụ hạc trên đình thờ.
2. Cửa xe mở thoàng một phát nữa, lơ xe đeo khẩu trang gào thét trong bụi:
- Hà Nội không? Lên nhanh!
- Gớm, chật thế!
- Khách sắp xuống vãn cả đấy mà. Lên!
- Đếch đi đâu, chật quá!
Nấn ná rồi người đàn bà cũng bước lên. Lơ xe khành khạch thu tiền rồi lẩm bẩm với chị nạ dòng:
- Khách họ xuống chỗ bệnh viện dưới kia hết, tý nữa thì thoải mái mà ngồi.
- Sao họ đi Viện nhiều thế à? – Chị khách mới vẫn thắc mắc.
- Trời, không biết à? Trên Lào Cai, Yên Bái đang có dịch nặng lắm. Họ kéo cả xuống Hà Tây, Hà Nội đi viện. Không khéo chết vãn.
Lơ xe trâng tráo. Chị nạ dòng có vẻ thương cảm bằng vẻ mặt cả tin rất lương thiện. Được một lúc thì chị nôn, ngồi thụp xuống sàn xe, giữa hàng chục cái chân hoặc co hoặc duỗi.
3. Tôi quay sang vị giáo sư già lẩm bẩm:
- Em mà làm nhà khoa học, sẽ chế ra loại thuốc chống say xe nào thật hiệu quả, xoa vào lòng bàn tay, ngồi ôtô lúc ấy sẽ sướng như ngồi mâm cỗ giữa đình. Đảm bảo phát mả, giàu to.
Ai đó bên cạnh xen vào:
- Chứ thuốc chống say ở mình, nghe bảo uống nhiều ung thư (?). Mà uống vào ngủ lăn lóc như cục gạch, đi xe hàng có mà nó móc túi cho chỉ còn vài thứ… dính ở thịt da!
Vị giáo sư cười thú vị:
- Nhưng ở bên Tây người ta có say xe nhiều như mình đâu. Họ tiếp xúc với ôtô từ nhỏ. Vả lại, ở ta, đường xá “cửa ngõ thủ đô” xủm lên như ruộng cày thế này, thì có mà Tây cũng say.
Lại một cô gái đi thi đại học nữa bị ngất vì mệt. Em lả đi, tay rời khỏi cái cột sắt đen bóng của cỗ ôtô, đổ người về phía hai mẹ con người đàn bà nọ. Một người đàn ông to béo đành phải miễn cưỡng nhường chỗ cho nạn nhân.
Dù say xe, cô gái bế con vẫn khư khư cầm chùm quất hồng bì trong tay, bởi chốc chốc thằng bé nằm trong lòng cô lại đòi… ăn một quả. Tôi nhấp nhổm nhường chỗ cho cháu bé đang bị chen lấn, người đàn bà bé con cứ nấn ná. Xung quanh đầy sự cợt nhả giai gái. Đến khi cô bé đi thi đại học ngất xỉu, tôi kiên quyết bảo phụ xe cho mẹ con cô ấy xuống ngồi chỗ của chúng tôi.
Bà mẹ trẻ đanh đá:
- Thì… nhà bác cho em chỗ thật, thì bác đứng dậy đi đã! Làm sao em tin được!
Tôi và vị giáo sư đứng dậy chen xuống cuối xe. Chúng tôi đã phải nhường chỗ hàng… chục lần kể từ khi rời bến Lào Cai, nên phụ xe rất khoái. Hắn đôn đốc mẹ con cô gái xuống ngồi bằng cái giọng cợt nhả.
Nhưng chúng tôi vừa đứng lên thì có hai cái mông thò vào. Họ nghiễm nhiên ngồi hút thuốc trong lòng xe trên hai cái ghế của tôi và vị giáo sư. Tôi nghiệm ra, chỗ trong xe đò, buông mông ra là mất. Chỉ dám yêu cầu hai người ngồi chỗ của tôi tắt thuốc đi thôi. Từ bấy, cô gái trẻ ôm con bị chen lấn cứ thả mắt xuống cuối xe, chẳng biết tiếc rẻ cái chỗ bị hai gã đàn ông trơ tráo cướp mất, hay cô ái ngại cho chúng tôi…
4. Tôi đeo hành lý đứng ngắm mây trời ở cửa xe. Nghĩ: mình trẻ khỏe, đi xe đò, đứng cửa là sướng nhất.
Về bến Mỹ Đình, bất ngờ, cô gái bế con, tay cầm chùm quất hồng bì đến gần chỗ tôi và vị giáo sư nghèo:
- Là, là nhà em xin lỗi hai bác. Nhà em cứ tưởng các bác “nụ cà hoa cải” trêu em. Cứ tưởng nhường chỗ trên xe khách chỉ có ở trong phim…
Vị giáo sư vuốt má thằng bé ngơ ngác ăn quất hồng bì lẩm bẩm: “Bên Tây người ta…”, rồi bóng ông mất hút trong vô vàn gương mặt những gã xe ôm đang quây kín bốn xung quanh. Trong tích tắc, mấy chục người bạn đồng hành của tôi cũng biến mất trong biển người thủ đô. Như gợn mây buồn bã trượt mình qua những đỉnh núi xanh rêu...

Ấn tượng bãi đẻTản mạn về kèn đám ma

Comments

Unregistered user Tuesday, January 16, 2007 8:44:36 AM

Anonymous writes: Sống cạnh voi dữ Chuối trên rẫy bị voi giẫm nát. (LĐ) - Mấy ngày qua, voi dữ lại về tàn phá hoa màu và chòi rẫy, nhà cửa của người dân ở xã Đông Hà, huyện Đức Linh, Bình Thuận. Chỉ một con voi già duy nhất, nhưng lại là nỗi kinh hoàng của hàng trăm hộ dân. Mối xung đột giữa người và voi ngày càng gia tăng, mà chính quyền thì vẫn chưa có cách xử lý. Năm nay, "ông" về sớm "Năm nay, "ông" qua sớm hơn mọi năm gần 2 tháng"- ông Lê Mạnh Hải - Chủ tịch Hội Nông dân xã Đông Hà - cho biết. Con voi này sống ở rừng Tân Phú - Đồng Nai. Từ năm 2003 đến nay, vào mùa khô, khoảng tháng 3, voi lại lội qua sông La Ngà, sang Đức Linh để kiếm ăn. Khu vực bên này toàn là nương rẫy của dân. Thức ăn của voi lại là những thứ dân trồng. Năm nay không hiểu sao "ông" sang quá sớm, bắt đầu từ đêm 6.1. Do quá bất ngờ, cả gia đình ông Phạm Văn Khởi ở thôn 2B suýt bị thiệt mạng. Nửa đêm, nghe tiếng voi giậm chân ngay trước mái hiên, ông giật mình tỉnh dậy kịp thời kéo vợ và 2 con chạy trốn. Từ hôm đó đến nay, hầu như đêm nào "ông" cũng sang phá rẫy. Bác Trần Văn Trong - 72 tuổi, một trong những nông dân ở xã Đông Hà bị voi phá hại nhiều nhất - dẫn tôi băng qua các đám rẫy, theo dấu chân voi xuống bờ sông La Ngà. Đến một vạt ruộng đất chưa khô cứng, những vết chân khổng lồ hằn rõ hơn. Tại bến sông có một lối mòn rất lớn, cây cỏ bị đè bẹp. "Chỗ này dân gọi là bến Hồng Trầu - bác Trông cho biết - bên kia là Lâm trường Tân Phú thuộc tỉnh Đồng Nai. Đây là lối qua sông duy nhất của "ông". Rẫy của tôi cũng nằm ngay chỗ này nên cũng thường xuyên bị phá. Chòi rẫy cứ bị giật sập hoài, gia đình tôi bỏ luôn, không dựng lại nữa" . Xung quanh chỗ chúng tôi đứng có một vài cành điều bị quật gãy, nhiều bụi chuối bị giẫm nát. Giờ thì tôi hiểu thái độ bực bội của bác Trông lúc mới gặp. Bác bảo rằng không muốn kể mà cũng không muốn dẫn ai đi xem dấu vết phá hại của voi nữa. Bởi vì năm nào cũng có vài đoàn cán bộ của tỉnh, của trung ương đến hỏi han, tìm hiểu, nhưng rồi chẳng ai xử lý. Người dân ở đây có mặc cảm bị bỏ quên. Bao nhiêu mồ hôi, sức lực đổ xuống nương rẫy, những mong chăm lo cho gia đình, nuôi con cái học hành, nhưng chỉ cần một đêm "ông" dạo qua là tan hoang hết. Chỉ trong một tuần qua, bác Trông đã bị voi giẫm nát cả sào chuối, phá hỏng một số cây trồng. Rẫy của các ông Hoàng Xuân Phú, Hà Gia Thảo nằm bên cạnh cũng thiệt hại không ít càphê, chôm chôm, sầu riêng. Chòi rẫy cái thì bị sập, cái bị xô vẹo một bên như vừa qua cơn bão. Ông Lê Mạnh Hải cho biết: "Từ năm 2003 đến nay, người dân khu vực các thôn 2B, 2A, Đông Tân bị thiệt hại hàng trăm triệu đồng". Mỗi năm có vài chục căn chòi và nhà ở bị giật sập, nhiều vật dụng gia đình - có cả tivi, máy móc - bị phá hỏng. Có nhiều gia đình bị voi phá chòi đến 3-4 lần như ông Nguyễn Văn Hẹ ở thôn 2B, ông Nguyễn Quốc Trường ở thôn 2A. Có lần voi vứt luôn chiếc máy bơm nặng gần 2 tạ của ông Trường xuống sông La Ngà". Cận kề nguy hiểm Xung đột giữa người và voi ngày một căng thẳng hơn. Khu vực voi hoành hành có khoảng 700ha trồng cây dài ngày, 500ha trồng cây ngắn ngày. Đây là khu dân cư mới hình thành. Ban đầu người ta chỉ cất chòi rẫy, dần dần nhiều hộ vào đây sống cố định. Vì vậy, mặc dù chính quyền địa phương và cơ quan kiểm lâm đã yêu cầu không ở lại từ 4 giờ chiều đến 8 giờ sáng hôm sau để tránh va chạm với voi, nhưng nhiều hộ vẫn không chịu đi . Ông Nguyễn Văn Hẹ ở thôn 2B nói chắc chắn: "Tôi không đi đâu hết. Toàn bộ tài sản của gia đình tôi ở đây, bỏ đi sao được!". Ông Hẹ và một số người dân ở đây thường xuyên chạm mặt voi, riết rồi cũng quen. Họ có những câu chuyện ly kỳ. Người "lờn" với voi và voi cũng "lờn" với người. Lúc đầu còn có thể dùng cách đốt lửa, đánh kẻng đuổi voi. Dần dần voi không sợ nữa, có đốt lửa, đánh kẻng vẫn đến. Có lẽ vì ghét con người hay gõ kẻng xua đuổi, nó hay dùng vòi cuốn lấy những vật bằng kim loại như thùng phuy, nồi niêu và giẫm nát. Bà Phan Thị Tuyết - vợ ông Hẹ - kể: Mấy lần "ông" đến, đuổi không được, vợ chồng tôi bỏ chạy, trốn ngoài ao cá". Một căn nhà bị voi phá sập. Tôi hỏi voi trông như thế nào, ông Hẹ và bà Tuyết cho biết: "To lắm, lù lù như cái xe tăng, cao cỡ 3,5m". Còn ông Hồ Xuân Hương ở thôn 2B thì khẳng định con voi này biết dùng cả... càphê. Có lần voi phá tường nhà cháu ông Hương, kéo ra nào gạo, muối và còn ăn sạch cả một gói càphê bột. Nhà anh Lê Hậu ở thôn 2A xây bằng gạch, bị voi giật sập một nửa phía trước, anh giận bỏ mặc không buồn sửa, nói rằng để làm bằng chứng cho cảnh khổ của người dân. UBND xã có yêu cầu người dân báo cho biết mỗi khi voi về phá hại. Thế nhưng giờ ít khi dân báo. Bởi vì có báo cũng chẳng có ai xử lý. Voi cứ về phá và dân cứ khổ mãi. Lãnh đạo xã Đông Hà cho rằng, cần phải xem đây là thiên tai và trích kinh phí phòng, chống thiên tai để hỗ trợ cho các hộ dân bị thiệt hại. Chờ bao lâu? Chính quyền địa phương và các cơ quan chức năng tỉnh Bình Thuận cũng thường theo dõi "hành vi" của con voi này và biết rằng tình trạng nguy hiểm ngày càng gia tăng. Nhưng địa phương không đủ khả năng và quyền hạn để xử lý. Ông Nguyễn Ngọc Sang - Chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm tỉnh Bình Thuận - cho biết: UBND tỉnh báo cáo Bộ NNPTNT từ những năm trước. Bộ đã cử chuyên viên về nghiên cứu, nhưng chưa chỉ đạo hướng xử lý. Theo các văn bản đánh giá, đây là một con voi đực lớn, rất già. Dấu chân có đường kính khoảng 42-45cm. Các cơ quan chức năng đã phát hiện con voi này ở Đồng Nai từ những năm 1990. Nó thuộc bầy voi rừng từ Đồng Nai sang Tánh Linh - Bình Thuận và đã di dời về Tây Nguyên vào năm 2002. Voi bị bầy ruồng bỏ, sống tách biệt nhiều năm. Vì vậy, khi di dời đàn voi, nó vẫn bị bỏ lại. Trong bảo tồn thiên nhiên thì bảo tồn voi là việc làm khó khăn và phải rất thận trọng. Để voi tồn tại và phát triển phải có một số điều kiện về vùng sinh sống, số lượng cá thể trong đàn, có đực, cái để sinh sản... Phần con voi này thì đã quá già và chỉ sống một mình, lại thường xuyên va chạm với dân cư, không đủ điều kiện để bảo tồn và phát triển. Nói chung, các điều kiện bảo tồn tại chỗ là không khả thi. Nếu di dời sang một vùng sinh thái khác cũng chưa hẳn đã có ích cho việc bảo tồn gene, vì voi đã rất già, không còn chức năng hoạt động sinh sản. Về lâu dài, nó sẽ phải tự diệt vong. Chính vì vậy, UBND tỉnh Bình Thuận đã từng đề nghị Bộ NNPTNT cho áp dụng biện pháp xử lý mạnh để bảo vệ an toàn cho tài sản và tính mạng người dân. Đây cũng là quan điểm của chuyên viên Bộ NNPTNT sau lần về đây khảo sát. Tuy nhiên, đến nay bộ vẫn chưa chỉ đạo biện pháp xử lý dứt khoát. Trong khi đó, mối quan hệ xung đột giữa voi và người ngày cứ gia tăng dần. Con người ngày càng bực tức hơn, voi ngày càng bộc lộ tính hung hãn nhiều hơn. Làm sao dám chắc trong tương lai, voi không gây hại cho người? Trung Phương

Unregistered user Thursday, October 15, 2009 11:40:55 AM

Anonymous writes: BAI TAN MAN NAY KHA THU VI. NO GOI RA BAO NHIEU VAN DE TRONG DO CO CA CHUYEN VAN HOA UNG XU KHI DI DUONG .. DEN CA CHUYEN LAM DUONG LAM IEC CUA MAY ONG BO ... LAM HOAI NHUNG DUONG TRO THANH NOI HANH XAC CHO NGUOI DAN...... CO LE BO O XA QUA NEN DAN KEU HOAI CUNG KHONG NGHE THAY HOAC CO NGHE NHUNG DO " LUC BAT TONG TAM" NEN THOI DAN DANH " NGAM BO HON MA CHIU VAY?'"

Đỗ Doãn Hoàngdodoanhoang Thursday, October 15, 2009 3:24:35 PM

được bạn cảm thông với những trăn trở, những xấu hổ và tủi nhục của tôi xung quanh chuyện làm đường xá ở Việt Nam, thế là tôi mừng lắm rồi.
Bọn làm đường nó lộng hành, nó kiếm chác và chây ì, bẩn bựa như ở chốn... không người!
February 2014
S M T W T F S
January 2014March 2014
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28