My Opera is closing 3rd of March

Post bài kiểu... đau khổ... hoang mang...

Post bài kiểu... đau khổ... hoang mang... smile

Chẳng là hôm nay 12/8/2008 mở báo mình (Lao Động) ra, thấy bài của một chuyên gia bàn về "lời đồn đang lan rộng": Hà Nội có nguy cơ động đất, cạnh đó là sơ biểu đồ với những rãnh đứt gẫy sâu mấy chục mét; cạnh đấy là cái tin một đứa trẻ sơ sinh bị mẹ nhét trong ba lô, cuống rốn buộc bằng cái dây gì vớ vẩn, đã tím tái ở Bắc Ninh; lại thêm một người bạn gửi thư và ảnh về đứa trẻ 5 tháng tuổi bị ông già 68 tuổi lạm dụng tình dục (hãm hiếp). Nữa: một người bạn gửi cho thông tin về mưa sao băng diễn ra ở Hà Nội đêm nay, kỳ ảo và bí ẩn vô cùng: http://www.thiennhien.net/news/147/ARTICLE/6488/2008-08-12.html

Sao hôm nay nghe toàn chuyện kinh thiên động địa theo đúng nghĩa đen và nghĩa bóng thế nhỉ? Và, dạo này, đủ thứ bệnh trong lục phủ ngũ tạng bị sơn lam chướng khí trong những chuyến đi cũ nó dồn về, đêm qua đau đớn đến nỗi đã phải gọi cho bác sỹ ở Việt Xô để tìm đường đi nhập viện. Phải vừa ăn, uống, đi lại vừa nghe ngóng cơ thể nó lên tiếng, có vẻ mình giống một lão già rồi chăng?
Hình như dạo này mình rất hoang mang. Mà vụ lũ chết và mất tích gần 200 người ở Tây Bắc, những bản làng mình từng sống và chụp rất nhiều ảnh, mình cũng chả đi được vì lý do sức khỏe. Càng buồn và hoang mang. Thế mà vẫn can đảm gửi mấy bài cho báo chí đăng chơi. Muốn khoe lên blog, nhưng chả còn đầu óc nào post lên, bèn mới post bằng cái kiểu đau khổ và hoang mang này
Bài 1: http://www.vietimes.com.vn/vn/tienggoisophan/5449/index.viet

Bài 2 (tiếp theo của bài 1): http://www.vietimes.com.vn/vn/tienggoisophan/5450/index.viet

Bài 6 (tiếp theo của loạt bài "Người ta có thể khổ đến mức nào" (đã post lên blog này):
http://www.vietimes.com.vn/vn/tienggoisophan/5451/index.viet

Thêm cái ảnh "ngẩn ngơ" đăng trên báo của thằng em trai (cất vào kho này để kỷ niệm, chứ chả muốn "phô" với ai ai):
http://www.thethaovanhoa.vn/home/nu-cuoi-bon-phuong/Keo-phao-ve-Ha-Nam/137/20080809064941115,16.htm

Hóa ra ngày trước mình cũng đã thích... tập chụp ảnh, và cứ tập tọng mãi đến tận bây giờ...Nhớ bà con mình ở miền đất đang gánh thảm họa thiên tai...

Comments

Unregistered user Tuesday, August 12, 2008 12:17:02 PM

Anonymous writes: Chuc Hg mau binh phuc ! Benh tat la chuyen binh thuong ma. Bay gio ai khen minh, bao trong van tre nhu 5 nam truoc minh cam giac minh giong... ma quy, chu nguoi ta thi phia gia di, moi hop le thuong.

Đỗ Doãn Hoàngdodoanhoang Tuesday, August 12, 2008 4:25:02 PM


Cảm ơn lời chúc của người giấu mặt smile

Unregistered user Sunday, August 17, 2008 9:04:40 AM

lienhoangkim1312@gmail.com writes: Đọc đây mới biết anh đang bệnh. Chắc anh thấy buồn và tù túng. Đàn ông,dù già dù trẻ, họ không cho phép ông trời bắt họ đau ốm, nhất là với anh khi mà miền rừng đang trút nước hối hả. Cái chân quen đi đường núi rồi, giờ về đồng đất nó chồn chân bứt dứt phải ko a? Cũng có lúc phải lắng lại chứ đồng chí nhà báo??? Ông trời đã cho mình giây phút hiếm hoi được ở bên chị ấy và hai nhóc tì, dù là đang ốm, âu cũng là phúc phần của mình (dẫu sao tôi cũng chẳng muốn anh ốm để chị ấy thêm vất vả). Mà tôi nghĩ trong kiếp này anh "nợ" chị ấy nhiều, lúc nào đó tức cảnh sinh tình làm một bài "Thương vợ" như cụ Tú để tỏ nỗi niềm của "anh chồng đoảng"(Biết đâu anh chẳng làm rồi cũng nên). Còn về mấy nàng Phùa, đọc tôi chỉ thấy thêm nợ lòng, nhưng ko buồn anh ạ, tuyệt nhiên ko buồn nữa. Tại người dưới xuôi cứ nhìn họ với ánh nhìn thương cảm, sợ rằng cuộc đời họ chỉ quanh quất sau "đuôi ngựa của người đàn ông". Nhưng họ hồn nhiên và chân chất như cây rừng, như nước suối, họ ko nhiều bận bịu và lo toan như vợ anh và nhiều người vợ khác. Tôi cũng nghĩ nhiều, chẳng qua là do bây giờ xuôi-ngược thông thương, phương tiện thông tin đại chúng phổ biến nên họ (những người miền núi và cả miền xuôi) nảy sinh ra cái sự so sánh, nên mới thấy chao ôi kiếp sống của họ cực khổ quá, tẻ nhạt quá. Thiết nghĩ nếu họ cả đời chỉ biết mặt trời lặn và mọc sau ngọn núi đầu bản, họ chỉ biết cuộc sống là trèo non, làm rẫy, cõng nước, hầu rượu cho chồng và đi đâu cũng ko quên đem theo bó lanh (là tôi đang nghĩ đến cô Mị đấy)như mẹ họ, bà họ thì họ đâu có thấy mình khổ. Phải chăng vì thế mà các tộc ít người họ an phận và có nhiều lễ hội đến thế. Xét về khía cạnh nào đó, sống như họ là sướng cái đầu, đơn giản và thô mộc. Nhưng dù nói thế tôi vẫn cứ thương họ. Tôi cứ thấy họ nhỏ bé và lầm lũi sao ấy. Là tại tôi và anh, sao ko nghĩ họ hạnh phúc và bằng lòng với cuộc sống nguyên sơ của họ, họ xúng xính và rực rỡ khoe sắc áo với hoa rừng. Ấy là do tôi sợ, họ nghĩ thế, nhưng con họ, cháu họ rồi sau này có nghĩ thế, cái sự so sánh càng ngày sẽ càng lớn, họ thấy mình thua thiệt, nhưng có ai sinh ra được chọn quê hương, mẹ cha??? Mà con gái miền núi họ xinh kiểu hoang dã anh ạ. Các cụ bảo da thịt con gái đẹp hay ko cứ đông sang sẽ tỏ, thế thì con gái miền núi da trăm nàng đẹp cả trăm. Mùa đông miền núi lạnh hơn mình, buốt hơn, nta ko gọi là lạnh nữa mà gọi là giá. Mà cô nào cũng trắng và má đỏ hây hây trong cái nắng hanh hao. Cái đẹp của họ căng tràn sức sống và báo trước xuân tình diễm lệ. Tôi cứ nghĩ họ như hoa đào Bắc Việt ấy, chắt chiu bao nhiêu nhựa sống trong những cành cây tưởng chừng khô xác giữa tiết đông giá lạnh, để rồi bung nở sắc hồng khi đất trời rạo rực vào xuân. Nhưng tôi cá với anh rằng họ ko ý thức được vẻ đẹp của họ, cũng như họ ko ý thức được nỗi khổ của họ. Chỉ anh tự gán nỗi khổ và hoang mang lo sợ sự úa tàn của những bông hoa sơn cước ấy thôi. Trước mắt chúc anh vững tin, sớm bình phục và có những giây phút bình yên dưới mái nhà (của chị và hai nhóc). P/S : Mà sao tôi ko thể link đến bài "Sông Đà rồi lại...sông Đà" và "Suối Giàng-của Thượng giới đánh rơi". Để xem từ sông Đà của cụ Tuân đến sông Đà của anh nó thế nào?

Đỗ Doãn Hoàngdodoanhoang Sunday, August 17, 2008 4:54:54 PM

Tôi đã đọc lời của bạn. Cảm ơn nhé. Sông Đà và Suối Giàng, tôi kiểm tra đã nhé.
Mà này, bạn đọc lại Cô Phùa sống giữa mây cao đi, bạn đừng nghĩ tôi gán cho những nhan sắc núi rừng ấy nỗi buồn. Tôi thích họ an phận. Hôm nay nhà thơ Trần Hòa Bình từ trần. Anh (thầy) Bình là người đặt tít cho tôi viết bài đó, đặt câu thơ "tựa" cho tôi viết bài đó để đăng ở tờ tạp chí mà thầy làm Phó Tổng Biên tập phụ trách nội dung. Thầy bảo tôi viết về vợ những gã miền núi mà tôi gặp, những người đàn bà đẹp như cỏ cây giữa hoang vu. Và, đúng như ý tưởng của thầy, họ đẹp, họ hạnh phúc với niềm hạnh phúc giản dị của những bông hoa dại. Tôi không áp đặt nỗi buồn, sự tủi nhục đâu. Vì áp đặt cũng không được. Vì họ không phải là tôi, càng không phải là bạn, để nhìn thấy sự quẩn quanh, hữu hạn, tủi hờn kia. Nếu nhìn thấy, lập tức họ không còn là họ được nữa. Đúng không?

Đỗ Doãn Hoàngdodoanhoang Sunday, August 17, 2008 4:56:44 PM

Đúng rồi, hai bài đó bị lỗi, cho tôi địa chỉ email, tôi sẽ gửi bạn đọc, hoặc mai tôi sẽ post lại lên blog cho bạn đọc, tùy quý độc giả đề xuất phương án nhé smile

Unregistered user Sunday, August 17, 2008 8:02:47 PM

lienhoangkim1312@gmail.com writes: Anh cứ post lên blog cho bà con cùng "đọc chơi". Để thỉnh thoảng tôi lại vào ngẫm ngợi. Đọc một lần ko chắc đã hết cái tinh của ngọn bút trên mặt giấy. Câu danh ngôn nào đó nói đại loại thế này, quyển sách nào ko đáng đọc lại lần thứ hai thì cũng ko đáng để đọc lần đầu tiên. Hơi cực đoan (ko đọc sao biết), nhưng tôi vẫn thấy nó thú ở đâu đó sâu thẳm. Tôi sẽ lại ngắm bông hoa núi rừng của anh, biết đâu xúc cảm mỗi lần mỗi khác. Nhưng lần đầu đọc, ấn tượng của tôi là buồn, đượm buồn man mác. Ko lẽ là do cái bảng lảng của sương khói mây trời, cái rỉ rả của khe nước, cái bồng bềnh của khói bếp nơi các cô đang "giữ lửa" bên mẻ rượu mới cất. Hay tại tất cả nỗi buồn là do tôi cảm thế (vì lạc quan thế nào, đọng lại tôi vẫn thấy họ nhỏ bé và lầm lũi) nên tôi "đổ vạ" cho anh??? Lời cuối, tôi xin lặng một phút thay cho nén tâm nhang trước linh hồn người đã khuất. Tôi đọc lời ai điếu của anh mà ko thể nghĩ gì thêm được nữa. Tôi thảng thốt vì blast trong blog của tôi ko đâu khác mà chính là hai câu thơ đẹp mà chơi vơi ấy "Thêm một chiếc lá rụng - Thế là thành mùa thu". "Chiếc lá" rụng rồi và mùa thu cũng chớm rồi...
February 2014
S M T W T F S
January 2014March 2014
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28