Tái đào tạo
Monday, 14. July 2008, 03:39:12
Kể từ ngày chia tay hai chú răng, con vẹt con có hơi buồn, tính tình cũng vì thế mà thay đổi. Nó hay cáu gắt hơn, bám mẹ hơn và thế là cùng với hai chiếc răng công sức đào tạo một đứa con gái nề nếp của mẹ cũng đổ xuống sông xuống biển hết cả.
Nghĩa là nó lại không chịu tự ngủ. Đến giờ ngủ nó bắt đầu mè nheo: “Mẹ bật đồ rê mí” “Linh thích đồ rê mí” “Linh cầm ti cơ” “Linh không ngủ nữa”… vv và vv. Thế rồi mẹ cứ tắt đèn nó lại leo lên bật đèn rồi rên ư ử “mẹ đừng tắt đèn”. Ai lại 11h đêm vẫn bắt mẹ để đèn sáng trưng, ca nhạc bật nhí nhéo. Lúc bố mẹ hết kiên nhẫn tính phát cho nó vài phát thì nó gào ầm lên “bố đừng đánh con nữa” “mẹ đừng đánh con nữa”. Bố mẹ nó vừa tức, vừa thương.
Thế là lại phải đào tạo lại nó từ đầu.
Lại dỗ dành, lại doạ dẫm, lại nịnh nọt. Đủ trò với nó.Mệt với nó quá.
10 ngày sau ngày nhổ răng nó mới có lại một đêm tự ngủ. Hic.
Nghĩa là nó lại không chịu tự ngủ. Đến giờ ngủ nó bắt đầu mè nheo: “Mẹ bật đồ rê mí” “Linh thích đồ rê mí” “Linh cầm ti cơ” “Linh không ngủ nữa”… vv và vv. Thế rồi mẹ cứ tắt đèn nó lại leo lên bật đèn rồi rên ư ử “mẹ đừng tắt đèn”. Ai lại 11h đêm vẫn bắt mẹ để đèn sáng trưng, ca nhạc bật nhí nhéo. Lúc bố mẹ hết kiên nhẫn tính phát cho nó vài phát thì nó gào ầm lên “bố đừng đánh con nữa” “mẹ đừng đánh con nữa”. Bố mẹ nó vừa tức, vừa thương.
Thế là lại phải đào tạo lại nó từ đầu.
Lại dỗ dành, lại doạ dẫm, lại nịnh nọt. Đủ trò với nó.Mệt với nó quá.
10 ngày sau ngày nhổ răng nó mới có lại một đêm tự ngủ. Hic.



