We need to talk!
Wednesday, June 23, 2010 9:12:05 AM
Kem, cậu ngồi xuống đây, chúng ta cần nói chuyện!
Chị là chị chờ cái ngày hôm nay lâu lắm rồi đấy nhé, cái ngày mà cậu có thể đàng hoàng ngồi nói chuyện với chị, để chị không phải mang tiếng bắt nạt trẻ con còn ẵm ngửa.
Trước tiên cậu ngồi ngay ngắn lên cho chị, đừng có bò ra bàn như thế
Đấy, ngồi ngay ngắn lên, nhưng đừng có phì phì nước bọt như vậy, chị cần nói chuyện nghiêm túc, không phải đùa như mọi lần đâu.
Mà đừng có mếu, chị không mắng đâu.
Cũng không cần căng thẳng thế, cậu ạ, chị em mình trao đổi trên cơ sở bình đẳng, chị không cậy lớn bắt nạt cậu đâu. Chị hứa đấy.
Đấy, đấy, tươi tỉnh, hợp tác thế là tốt, chị bắt đầu nhé.
Trước tiên, chị có lời khen cậu vì cậu rất ngoan, biết nghe lời chị. Cậu không cãi lại chị mỗi khi chị đứng trước mặt cậu, hai tay chống nạnh, mắng cậu xa xả: "Kem hư, Kem quấy mẹ, chị ghét Kem". Cậu cũng không khóc nhè ăn vạ mỗi khi chị sơ ý và cả cố ý đập bụp vài cái vào cậu, mỗi khi chị vô tình chạy nhảy xô vào cậu. Chị thật lòng khen cậu.
Nhưng cậu đừng vội mừng. Chị không gọi cậu lại ngồi nói chuyện chỉ để khen cậu đâu. Có một số chuyện chị cần cậu phải tiếp thu và rút kinh nghiệm.
Trước tiên cậu phải biết rằng mặc dù chị rất yêu cậu, tên của cậu cũng là do chị đặt đấy, nhưng kể từ ngày cậu ra đời, chị phải chịu biết bao ấm ức.
Trước khi có cậu, mẹ là của chị. Cậu ra đời, cậu chiếm hữu mẹ của chị 25/24. Cậu ngang nhiên ti mẹ ngay trước mặt chị, làm chị nuốt nước bọt ừng ực, chị định xin một miếng thì cậu gào toáng lên. Cậu ăn độc thế là không được, nghe không?
Trước khi có cậu, ở nhà chị ăn nói tự do, thoải mái. Vui thì chị hát, chị hò. Buồn thì chị khóc toáng lên. Cậu ra đời, chị nói, chị cười, cái gì cũng bị nhắc nhở :"khe khẽ thôi cho em ngủ". Cậu có biết hát mà phải thì thầm, cười mà phải thẽ thọt thì thà im miệng còn hơn không?
Trước khi có cậu, chị không bao giờ phải đi học thứ 7. Cậu ra đời, nếu chủ nhật mà nhà trường mở cửa, có khi chị cũng phải đi học luôn. Cậu có biết không?
Trước khi có cậu, buồn buồn chị rủ mẹ đi chơi, vô tư, thoải mái. Cậu ra đời, chị rủ mẹ đi chơi phải ý tứ xem cậu có cần mẹ không, rồi phải chờ mẹ cho cậu ăn chán ăn chê mơi được đi chơi. Chị vốn chả kiên nhẫn, câu có biết chờ đợi là khó chịu lắm không?
Đấy, chị chịu nhiều thiệt thòi thế mà cậu có biết đâu.
Tháng trước lúc mẹ bế câu, chị đứng chơi với cậu, đang chơi vui thì cậu tè bậy, may mà chị tránh kịp chứ không chị ướt từ đầu đến chân.
Tuần trước chị xim mãi mới được ngủ cùng bố mẹ và cậu, ấy thế mà cậu lại quấy đêm làm chị không ngủ được. Cậu có thấy cảnh giữa đêmchị phải bật dậy quát cậu :'Kem khóc cái gì mà khóc" rồi mệt đến mức lăn vật ra mà ngủ tiếp không?
Hôm trước chị đang nằm xem ti vi cạnh cậu thì cậu xoay người thế nào, táng bụp cả cái chân vào mặt chị, làm chi đau điếng cả người, khóc ầm lên. Rồi còn biết bao lần cậu túm tóc chị, cào mặt chị.
Chị chả chấp, nhưng chị bực mình lắm đấy.
Cậu liệu liệu mà rút kinh nghiệm. Đừng để chị bực mình đấy. Còn nhớ lần chị cáu cậu, chị cấu cho cậu một cái khóc ầm ĩ không?
Tiện đây chị cũng xin lỗi cậu mấy lần chị nóng nảy quát um cậu lên. Cả những lần cậu ngủ mà chị hét ầm ầm làm câu giật mình khóc thét lên. Cả lần nghe người lớn bảo lúc ăn cơm là phải đấm mồm đấm miệng cho cậu, thế là chị ra giơ nắm đấm tính bụp cậu một cái vào miệng (đây là lỗi do hạn chế về kiến thức cậu ạ)... Và nhiều nhiều lần nữa, chị xin lỗi hết. Chị sẽ sửa. Nhưng nhớ là cậu cũng phải sửa nhé. Thế, chị vẫn yêu cậu, vẫn nựng ;"chị thương Kem, chị thương Kem, Kem ngoan nào", vẫn kiên quyết không cho ai mang cậu đi đâu nuôi hết.
Thế, chị em ta bánh đa bánh đúc nhé.
Chị là chị chờ cái ngày hôm nay lâu lắm rồi đấy nhé, cái ngày mà cậu có thể đàng hoàng ngồi nói chuyện với chị, để chị không phải mang tiếng bắt nạt trẻ con còn ẵm ngửa.

Trước tiên cậu ngồi ngay ngắn lên cho chị, đừng có bò ra bàn như thế
Đấy, ngồi ngay ngắn lên, nhưng đừng có phì phì nước bọt như vậy, chị cần nói chuyện nghiêm túc, không phải đùa như mọi lần đâu.
Mà đừng có mếu, chị không mắng đâu.
Cũng không cần căng thẳng thế, cậu ạ, chị em mình trao đổi trên cơ sở bình đẳng, chị không cậy lớn bắt nạt cậu đâu. Chị hứa đấy.
Đấy, đấy, tươi tỉnh, hợp tác thế là tốt, chị bắt đầu nhé.
Trước tiên, chị có lời khen cậu vì cậu rất ngoan, biết nghe lời chị. Cậu không cãi lại chị mỗi khi chị đứng trước mặt cậu, hai tay chống nạnh, mắng cậu xa xả: "Kem hư, Kem quấy mẹ, chị ghét Kem". Cậu cũng không khóc nhè ăn vạ mỗi khi chị sơ ý và cả cố ý đập bụp vài cái vào cậu, mỗi khi chị vô tình chạy nhảy xô vào cậu. Chị thật lòng khen cậu.
Nhưng cậu đừng vội mừng. Chị không gọi cậu lại ngồi nói chuyện chỉ để khen cậu đâu. Có một số chuyện chị cần cậu phải tiếp thu và rút kinh nghiệm.
Trước tiên cậu phải biết rằng mặc dù chị rất yêu cậu, tên của cậu cũng là do chị đặt đấy, nhưng kể từ ngày cậu ra đời, chị phải chịu biết bao ấm ức.
Trước khi có cậu, mẹ là của chị. Cậu ra đời, cậu chiếm hữu mẹ của chị 25/24. Cậu ngang nhiên ti mẹ ngay trước mặt chị, làm chị nuốt nước bọt ừng ực, chị định xin một miếng thì cậu gào toáng lên. Cậu ăn độc thế là không được, nghe không?
Trước khi có cậu, ở nhà chị ăn nói tự do, thoải mái. Vui thì chị hát, chị hò. Buồn thì chị khóc toáng lên. Cậu ra đời, chị nói, chị cười, cái gì cũng bị nhắc nhở :"khe khẽ thôi cho em ngủ". Cậu có biết hát mà phải thì thầm, cười mà phải thẽ thọt thì thà im miệng còn hơn không?
Trước khi có cậu, chị không bao giờ phải đi học thứ 7. Cậu ra đời, nếu chủ nhật mà nhà trường mở cửa, có khi chị cũng phải đi học luôn. Cậu có biết không?
Trước khi có cậu, buồn buồn chị rủ mẹ đi chơi, vô tư, thoải mái. Cậu ra đời, chị rủ mẹ đi chơi phải ý tứ xem cậu có cần mẹ không, rồi phải chờ mẹ cho cậu ăn chán ăn chê mơi được đi chơi. Chị vốn chả kiên nhẫn, câu có biết chờ đợi là khó chịu lắm không?
Đấy, chị chịu nhiều thiệt thòi thế mà cậu có biết đâu.
Tháng trước lúc mẹ bế câu, chị đứng chơi với cậu, đang chơi vui thì cậu tè bậy, may mà chị tránh kịp chứ không chị ướt từ đầu đến chân.
Tuần trước chị xim mãi mới được ngủ cùng bố mẹ và cậu, ấy thế mà cậu lại quấy đêm làm chị không ngủ được. Cậu có thấy cảnh giữa đêmchị phải bật dậy quát cậu :'Kem khóc cái gì mà khóc" rồi mệt đến mức lăn vật ra mà ngủ tiếp không?
Hôm trước chị đang nằm xem ti vi cạnh cậu thì cậu xoay người thế nào, táng bụp cả cái chân vào mặt chị, làm chi đau điếng cả người, khóc ầm lên. Rồi còn biết bao lần cậu túm tóc chị, cào mặt chị.
Chị chả chấp, nhưng chị bực mình lắm đấy.
Cậu liệu liệu mà rút kinh nghiệm. Đừng để chị bực mình đấy. Còn nhớ lần chị cáu cậu, chị cấu cho cậu một cái khóc ầm ĩ không?
Tiện đây chị cũng xin lỗi cậu mấy lần chị nóng nảy quát um cậu lên. Cả những lần cậu ngủ mà chị hét ầm ầm làm câu giật mình khóc thét lên. Cả lần nghe người lớn bảo lúc ăn cơm là phải đấm mồm đấm miệng cho cậu, thế là chị ra giơ nắm đấm tính bụp cậu một cái vào miệng (đây là lỗi do hạn chế về kiến thức cậu ạ)... Và nhiều nhiều lần nữa, chị xin lỗi hết. Chị sẽ sửa. Nhưng nhớ là cậu cũng phải sửa nhé. Thế, chị vẫn yêu cậu, vẫn nựng ;"chị thương Kem, chị thương Kem, Kem ngoan nào", vẫn kiên quyết không cho ai mang cậu đi đâu nuôi hết.
Thế, chị em ta bánh đa bánh đúc nhé.




























