Skip navigation.

STICKY POST

welcome to Mun's blog

Tour Ha Noi - City - Phần I

Lượn qua công viên Thủ Lệ







Tour Ha Noi - City - Phần I

Khởi hành từ Quảng trường Ba Đình






V- resort

Kỳ nghỉ vừa rồi tớ được đi chơi đã đời. Ngày nào cũng lượn, ngày nào cũng chơi bời, ăn uống. Nhưng ấn tượng nhất vẫn là chuyến đi V.
Ấn tượng vì tớ được thoả sức chạy, thoả sức sục sạo các ngõ ngách trong khu nghỉ, thoả sức nhảy múa, chơi đùa cùng "đồng bọn" thân thuộc như anh Cún Mốc, bạn Phương Ngân, em Mickey, ...:yes: :up:

Này thì tự do khám phá từng bụi cây, ngọn cỏ



...từng con đường nho nhỏ


... từng đàn cá tung tăng...


Này thì thoải mái chơi đùa cùng đồng bọn
Anh Mốc




Bạn Ngân




Em Mickey thì ít chơi với tớ, bám mẹ cực kỳ, nhưng em ý giỏi lắm, kém tớ gần 1 tuổi mà đọc số và chữ vanh vách. Hihi, tớ, anh Mốc và bạn Ngân nghe em í đọc mà mắt chữ o, mồm chữ a, haha, phục sát đất. :yes:


Chuyến đi của tớ vui cực, dù thời tiết có hơi sầm sì một tý, dù anh Mốc có hơi xao lòng một chút bởi em Mickey ngây thơ và bạn Ngân xinh ngất ngây, nhưng dù sao thì tớ cũng kịp nháy mắt với anh Khánh Minh và làm người mẫu ảnh của anh Khánh Huy mà... :lol: :lol:


À, mà quên mất, tớ phải cảm ơn hai nhà tài trợ của tớ, đã đồng hành bên cạnh tớ trong suốt chuyến đi này.


Đây là biệt thự Hoàng Lan, nơi bọn tớ nghỉ đấy. Đẹp không?

Diễn viên


Dạo này tớ hay chơi trò mẹ - bố - con với chị Linh, anh Bờm. Anh Bờm là bố, chị Linh là mẹ, tớ - dĩ nhiên là con rồi, tớ bé nhất mà lại. Bọn tớ xưng bố - mẹ - con ngọt xớt. Thế nên hôm trước mới có chuyện thế này: Mẹ Hồng tớ đang lúi húi dọn đồ, cứ thấy tớ gọi: "Mẹ ơi, con mặc váy xinh không?" Mẹ Hồng tớ quay ra trả lời: "Ừ, con xinh". Thế nhưng trả lời đến lần thứ 3, vẫn thấy tớ lặp đi lặp lại câu hỏi đấy, mẹ tớ thắc mắc mãi cho đến khi chị Linh giải thích: " Dì ơi, em í nói chuyện với con đấy, không phải nói chuyện với dì đâu" :rolleyes:
Rồi anh Bờm chị Linh toàn lợi dụng quyền làm bố mẹ để xử lý tớ thôi. Anh chị í tẩn tở, rồi dặn dò cẩn thận: "bố mẹ được phép đánh con, nhưng con không được phép đánh lại bố mẹ đâu". Còn tớ thì cứ leo lẻo: "Bố hư lắm, mẹ hư lắm, con không chơi với bố mẹ nữa đâu, con về nhà con đây". :lol: :lol: :lol:
Tối nay thì tớ lại tiếp tục làm cô giáo, mẹ tớ là học sinh. Tớ bảo : "chúng mình ngồi ngoan nghe cô kể truyện nhé". Được một lúc, tớ gọi mẹ tớ:
- " Cháu" nhìn "cô" vẽ ngôi nhà nhé!
- Vâng ạ, "cô" vẽ đẹp thế. - Mẹ tớ ngoan ngoãn.
- "Cháu" có biết vẽ nhà không?
- Có ạ.
bla bla bla.......
Được một lúc:
- "Cháu" ơi, "cô" đi tè đây.
- "Cô" để "cháu" lấy bô cho. - Mẹ nói
Rồi mẹ tớ đứng dậy đi lấy bô. Mẹ tớ cầm bô ra cho tớ. Tớ ngồi xuống, rồi tớ gật gù với mẹ:
- Đúng rồi. Hoan hô "cháu" nhé.
:lol: :lol: :lol:

BAI TRE

Chủ nhật tớ được đi Bãi Tre, quán bên sông Hồng, cùng bố mẹ, bác Hạnh và anh Bờm chị Linh.
Tớ thì vui, dĩ nhiên rồi, chơi với anh Bờm chị Linh thì ở đâu mà chả vui. Còn mẹ tớ thì tập toẹ chụp ảnh tớ. Lâu lâu cũng thấy tay nghề của mẹ tớ khá khẩm hơn một chút. :lol:
Ảnh này:
Diu dàng

Ngây thơ

Ngơ ngác

Và nghịch...


:lol: :lol: :lol:

Đu quay miễn phí


Dạo này thời tiết Hà Nội khó chịu thật. Đi đến đâu cũng thấy người ốm. Tớ cũng chẳng phải ngoại lệ. Hôm thứ 5 tớ bị lẩm rẩm đau bụng. Đi vệ sinh thấy out put hơi lỏng. Buổi tối tớ đau bụng, tớ rền rĩ với mẹ tớ: “Mẹ ơi, con đau bụng lắm. Mẹ xoa dầu cho con đi. Mẹ cho con uống thuốc đi”. Thế là mẹ tớ cun cút đi làm theo nhá. Lấy dầu xoa bụng cho tớ, cho tớ uống men tiêu hoá này. Xoa dầu xong thì tớ thấy dịu hơn, tớ đi ngủ. Ấy vậy mà chả hiểu đêm tớ ngủ nghê thế nào mà out put của tớ nó ra lúc nào chẳng biết. Sáng dậy mẹ thay quần cho tớ mới phát hiện ra. Mẹ tớ bảo tớ, tớ xấu hổ quá, vừa khóc vừa cãi bay cái biến :”Không phải Hà Linh …. đâu” (mặc dù nhân chứng, vật chứng rành rành ra đấy). :D
Nhưng trộm vía, cả ngày thứ 6 tớ không bị đi ngoài, chỉ sổ mũi thôi. Thứ bảy tớ lại đi chơi được. Trưa tớ đi KFC với anh Bờm, chị Linh, bác Hạnh. Chiều tối tớ đi sân vận động, ra khu vui chơi trẻ em. Nhưng ở khu đó mất điện, thế nên chỉ có trò đi ô tô đụng là chơi được vì nó chạy bằng pin. Tớ ngồi chung xe với anh Bờm, anh ý tổ lái, đi lượn lách và đâm các xe khác liên tục. Anh ý còn phi xe đuổi theo đâm xe chị Linh làm tớ mấy lần suýt bắn ra ngoài xe. Ấy vậy mà tớ chả sợ, vẫn cười tít mắt nhé. :yes:

Chơi xong trò ô tô đụng thì tớ nhìn thấy xung quanh, dù mất điện nhưng đu quay vẫn quay, tầu hoả vẫn chạy. Nhìn kỹ thì là một cảnh tượng hết sức cảm động. Trẻ con vẫn ngồi đu quay, tầu hoả, còn thay cho điện là các ông bố đang gò lưng ra đẩy tầu hoặc mắm môi mắm lợi quay đu quay. Trông mấy ông bố mướt mát mồ hôi nhưng ai nấy đều cười thật tươi. Còn trẻ con bọn tớ thì miễn bàn, đứa nào đứa nấy phê phê sung sướng. Bố con tớ cũng lao vào công cuộc đấy. Hehe, còn mẹ tớ thì cười sung sướng (Mất điện cũng có cái hay, con chơi được bao nhiêu trò chơi mà chả mất đồng nào, vụ lao động công ích của bố tớ phải tiết kiệm cho nhà tớ khối xiền, vì nếu có điện mỗi lượt chơi mất 7k đấy) :lol:

Tuy nhiên tối hôm qua, sau khi đi chơi về thì cả bố lẫn mẹ lăn ra ốm rồi. Còn mỗi tớ là vẫn nghịch như giặc thôi :lol:
:D