Skip navigation.

STICKY POST

welcome to Mun's blog

Thiên thần nhỏ của mẹ

Yêu em quá đi thôi.

Ngoan, không cô ... bắn.

Buổi tối, cả nhà đang ngồi uống nước, nói chuyện. Em cầm cái que, chạy loăng quăng, dừng trước mặt chị Thuỳ Linh, chĩa cái que về phía chị, rồi giả giọng cô giáo: "Cháu phải ngoan, nghe lời cô, không được nói chuyện. Nếu không cô ... bắn cháu đấy!!!" :yikes:

Em đứng ưỡn bụng, mẹ em đi qua vỗ vào cái bụng, trêu em: "Thót cái bụng vào". Em bèn lật áo, chỉ vào bụng em, rồi thanh minh :"Đây này, bụng con nhỏ thế này này, làm sao mà thót được". :smile:

Sáng, em đang lơ mơ, bố em định cắn em nên giả giọng:
-Ta là chó sói đây.
- Con không thích bố là chó sói đâu.- Em gào lên.
- Thế con thích bố là gì?
- Con thích bố là em Thỏ.
- Thế bố là em Thỏ, con là củ cà rốt nhé. - Bố tính lừa em.
- Không, con không làm củ cà rốt đâu, (tủm tỉm cười) con làm chị Hà Linh thôi. (tỉnh chưa, lừa em đâu có dễ) :lol:


Thứ 7, bà về quê. Giờ ăn trưa em lười ăn, bà Ẩm doạ: "Bà ngoại ơi, Hà Linh không ăn này". Em tỉnh bơ:" Bà ngoại về quê rồi, mai mới lên" :yikes:

Bố cắn nhẹ vào má em. Em gào lên: "Bố hư, má để thơm chứ!" :lol:


Người lớn



Dạo này em người lớn lắm. Gì thì gì, chỉ vài ba tháng nữa thôi là em lên chức chị rồi đấy. Em biết lắm chứ, ngày nào em chả áp mặt vào bụng mẹ, thủ thỉ vài câu tâm sự với em bé trong bụng mẹ. Em còn được trao cái đặc quyền đặt tên cho em bé nữa đấy. Em bảo mẹ rằng thì là em đặt tên cho em bé là em bé Kem (Kem là món ăn ưu thích nhất của em cho tới thời điểm này). :D
Thế nên em phải người lớn thôi.
Người lớn là việc em ăn uống ngoan hơn, tự giác hơn.
Người lớn là việc em nghe lời mẹ, thường xuyên giúp mẹ làm việc nhà: lau bàn, vứt rác, lấy tăm cho cả nhà sau khi ăn, bóp lưng cho mẹ, đấm lưng cho bố P:
Người lớn là việc em tự lập hơn: em biết tự rửa tay xà phòng, biết tự đi vệ sinh ở bồn cầu, tự xách đồ mỗi khi đi chơi, tự đi giày dép, đội mũ và mặc một số quần áo không quá cầu kỳ.
Người lớn là việc em bắt đầu có ý thức chăm sóc cho người khác. Cụ tỷ ở đây là mẹ em.
Này nhé, mẹ em mệt, mẹ bảo em để mẹ ngủ một lúc. Thế là em xuống nhà chơi, không mè nheo. Một lúc sau, em cùng chị Linh đi lên phòng mẹ, em ngó vào thấy mẹ em đang ngủ (thực ra là mẹ em dậy rồi nhưng vẫn giả vờ nhắm mắt), em khẽ khàng bước ra, nhẹ nhàng đóng cửa, rồi quay sang bảo chị Linh: "Mẹ Hồng đang ngủ đấy, để mẹ Hồng ngủ". Rồi em xuống nhà, tim mẹ em tan chảy.
Có một hôm, bà Tuyết sang nhà em chơi, bà bảo với em là mẹ em hư nên bà phải đánh mẹ em, em bảo bà đừng đánh mẹ cháu nhưng bà không chịu, cứ xăm xăm tiến lại đòi đánh mẹ em. Thế là em lao đến chỗ mẹ, nằm đè lên mẹ để che cho mẹ. Mẹ em cảm động chảy nước mắt.
Người lớn còn là việc em không nhằng nhẵng đòi ngủ cùng mẹ nữa. Sau khi nghe mẹ phân tích, em ngoan ngoãn ngủ với bà . Buổi tối, em chơi trên phòng bố mẹ, đến giờ đi ngủ là em lếch thếch xách gấu bông, xách gối, vui vẻ xuống phòng ông bà ngủ. Sáng sớm, lại mò lên phòng bố mẹ, nằm tình củm với mẹ một lúc cho đến giờ dậy đi học.

Đấy, em đã chuẩn bị tinh thần làm chị thế đấy. Đã đủ chưa nhỉ??? :lol:

Láu cá???



Chuyện số 1:
Em thích sang nhà anh Bờm chị Linh chơi. Em có thể chơi ở đó 24/24, không cần về.
Nhưng mẹ em không vui, mẹ em dặn em là khi nào có người mời sang chơi em mới được đi. Còn nếu em tự ý sang là mất lịch sự, là mẹ em buồn.
Thế nên em không tự ý sang, em ngồi ở cửa nhà em, vừa thấy bà nội anh Bờm, em vồn vã:" Bà ơi, bà sang để mời cháu sang nhà bà chơi à?". Thấy bác Bình, bố anh Bờm, em lon ton chạy lại, tý tởn cười tươi: "Bác mời cháu sang nhà bác chơi đi!" :lol:

Chuyện số 2:
Buổi sáng tỉnh dậy, trời mưa rất to. Em bảo mẹ: "Mẹ ơi, mưa to lắm, mưa to Hà Linh không đi học được đâu". Thế là mẹ em cho em ở nhà.
Buổi trưa, bố gọi điện về hỏi em sao không đi học, em bảo: "Chả có ai đưa con đi học cả" :D

Chuyện số 3:
Em uống sữa xong, để vỏ hộp sữa trên giường, mẹ em bảo để vỏ hộp sữa trên giường thì con kiến sẽ leo lên đốt chân em. Thế là em nhặt cái vỏ hộp sữa, để xuống dưới đất. Mẹ em bảo em phải vứt hẳn ra thùng rác nếu không mẹ em buồn. Thế là em sậm sụi nhặt cái vỏ hộp vứt đi, rồi em quay lại hỏi mẹ: "Thế mẹ đã vui chưa?" :lol:

Chuyện số 4:
Buổi tối mẹ em sai em trèo lên tầng 3 lấy đồ. Em lười trèo, em bảo: "Tối thế này con lên tầng 3 con chuột nó cắn con thì sao???" :D


Ngôn ngữ


Dạo này tớ có một số phát ngôn làm mọi người giật mình:

Tớ chuẩn bị đi về ông nội, bà Ẩm bảo tớ: "Cho bà đi với". Tớ quay ra thẽ thọt: " Bà có nhầm không đấy ạ?" :yikes:

Tớ được chị Linh cho mấy bộ quần áo chị ý mặc chật, tớ cầm về, bà Ẩm bảo tớ: " Quần áo này cũ, để bà vứt thùng rác". Tớ thủng thẳng, rành rọt: " Không, bà mang lên tầng 3, gấp gọn rồi cất vào tủ cho cháu ". :eyes:

Tớ hay dỗi, mỗi lần dỗi, tớ lại thông báo với mẹ: " Con buồn lắm. Mẹ xin lỗi con đi" Nếu mẹ không ý kiến, tớ lại thêm: " Mẹ xin lỗi con đi, không con khóc bây giờ"

Hôm trước bác tớ trêu tớ, tớ kêu lên: "Bác, cháu không chịu được bác nữa rồi. Bác xin lỗi cháu đi"

Hôm nay, lúc chọn quần áo mặc, tớ bảo với bố tớ: " Bố ơi, con chọn bộ váy này, đúng rồi, cái váy này rất hợp với cái quần xilap của con" :yikes: (Không hiểu khiếu thẩm mỹ của nàng ý thế nào mà bố mẹ nghiên cứu mãi, chỉ thầy cái váy cũng có hoa, cái xilap của nàng ý cũng có hoa, thế là hợp chăng...???)

Hạ Long và du thuyền Bhaya


Sau hai ngày lang thang Vân Đồn, tớ quay lại Hạ Long để đi du thuyền Bhaya hai ngày một đêm trên vịnh. Tàu Bhaya rất đẹp, các cô chú phục vụ trên tàu thì thân thiện. Có một chú người Philippin cứ ra hỏi chuyện tớ bằng tiếng Anh, tớ chả hiểu gì, nhưng giấu dốt tớ cứ toe toét cười, gật gù ra chừng hiểu hết,đến khi chú ý đi rồi mới quay sang hỏi mẹ :"Mẹ ơi, chú ý nói cái gì đấy?" :lol:
Phòng ngủ của tớ trên tàu trông rất xinh xắn, dễ thương. Đến nỗi bước vào phòng tớ nức nở khen: " Bố ơi, nhà này đẹp nhỉ, hiện đại nhỉ" :yes:
Trong chuyến đi này, tớ còn được học thái cực quyền...

...học dùng dao và dĩa...

tớ cũng được kết bạn với mấy bạn người Singapor. Bọn tớ chơi đùa với nhau rất vui, dù chả ai hiểu ai nói gì. :lol:

Có một điều đặc biệt là trên tàu Bhaya nhân viên chủ yếu là dùng tiếng Anh nên đôi lúc bố mẹ tớ cũng giao tiếp bằng tiếng Anh. Thế là có mấy ông bà người Việt, trong lúc lên boong tàu chơi đã khẽ khàng hỏi bố tớ :" Cháu là việt kiều à? Việt Kiều Thái hay Lào hả cháu? " :lol: :lol: :lol: Tất nhiên là lúc đó bố tớ thẽ thọt giải thích :"Dạ không, cháu là việt kiều Hà Nội ạ". Mẹ tớ thì bò lăn ra cười, bảo bố tớ có làm việt kiều thì cũng làm việt kiều Anh Pháp Mỹ...gì đó cho oai chứ... hehe, chắc tại nhìn bố con tớ đen nhẻm đen nhèm nên người ta liên tưởng tới Lào, Campuchia...