Skip navigation.

exploreopera

| Help

Sign up | Help

STICKY POST

welcome to Mun's blog

Con đường tự lập (Phần 3 - Tự vệ sinh cá nhân)

Sau khi chia tay với hai em răng cửa, tớ cảm nhận được rõ ràng tầm quan trọng của mấy chú răng xinh xinh. Thì đấy, mất có hai chú mà khả năng gặm nhấm của tớ giảm hẳn. Và tớ kiên quyết phải gìn giữ cẩn thận 14 em răng còn lại, kiên quyết không để chú nào bị sâu và phải từ giã tớ quá sớm so với dự định. :smile:
Thế là thay cho việc đánh răng bằng cái bàn chải xilicon rất đỗi trẻ con với nước muối nhạt, tớ sắm hẳn một cái bàn chải đánh răng xịn, có cán cầm hình con khủng long đẹp ngất ngây. Cộng thêm một tuýt kem đánh răng, thế là tớ bắt đầu hành trình tự học đánh răng.
Việc đánh răng xem ra cũng không dễ như tớ tưởng.
Buổi đầu tiên nhìn mẹ lấy cái bàn chải bôi kem đánh răng hoành tráng tớ háo hức lắm, cộng thêm có bố đứng bên cạnh “làm mẫu” tớ há miệng rõ to, tưởng rằng chỉ cần làm thế là một lúc sau miệng tớ cũng sẽ đầy bọt trắng xoà như miệng bố. Cơ mà chả phải. Mẹ tớ giải thích là tại vì tớ cứ nuốt kem đánh răng, kem đánh răng chưa kịp lên bọt thì tớ đã nuốt cả vào bụng rồi. Kiểu này chắc bọn giun chết sạch. :lol:
Buổi thứ hai, tình hình có vẻ khả quan hơn. Nghe lời mẹ tớ không nuốt ngay từ đầu, kết quả là sau một hồi mẹ hì hục cọ qua cọ lại thì cuối cùng cái kem đánh răng trong miệng tớ nó cũng chịu lên bọt. Và nghe lời mẹ tớ biết nhổ cái bọt đấy đi nhé. Nhưng đến đoạn mẹ bảo tớ xúc miệng thì tớ lại quen mồm nuốt cả nước mẹ cho súc miệng lẫn kem đánh răng.
Mẹ lại phải dạy đi dạy lại, bố lại phải làm mẫu đi làm mẫu lại. :lol:
Buổi thứ 3, tớ tiến bộ vượt bậc. Tớ nhổ được cả kem đánh răng lẫn nước súc miệng (dẫu chỉ chiếm khoảng 1/3 lượng kem và nước trong miệng tớ). Tức là vẫn có 2/3 chui vào bụng tớ. Nhưng như thế cũng là tiến bộ chán rồi. Bố mẹ tớ hỉ hả, sướng âm ỉ cả ngày. :yes:
Buổi thứ tư, tớ nhổ phì phì, lượng kem và nước bị nuốt vào bụng giảm đáng kể. Tớ là học sinh giỏi đấy chứ. :yes:
Duy chỉ có một vấn đề là hiện tớ luôn luôn phải thay quần áo sau mỗi lần đánh răng. Hà hà, vì tớ nhổ hết cả ra áo. Có lẽ do tớ nhổ chưa đủ mạnh và do khi nhổ thay cho việc cúi xuống thì tớ lại ngửa cổ lên trời mà nhổ. Ừ, thì tại vì tớ vẫn hay nhầm việc nhổ với việc súc miệng khò khò mà. :smile: Tớ sẽ cố gắng học tiếp.
Cố lên, Hà Linh, giỏi quá! (Câu này tớ thường xuyên hô mỗi lần mẹ … cho ăn) :lol:

Tái đào tạo

Kể từ ngày chia tay hai chú răng, con vẹt con có hơi buồn, tính tình cũng vì thế mà thay đổi. Nó hay cáu gắt hơn, bám mẹ hơn và thế là cùng với hai chiếc răng công sức đào tạo một đứa con gái nề nếp của mẹ cũng đổ xuống sông xuống biển hết cả.
Nghĩa là nó lại không chịu tự ngủ. Đến giờ ngủ nó bắt đầu mè nheo: “Mẹ bật đồ rê mí” “Linh thích đồ rê mí” “Linh cầm ti cơ” “Linh không ngủ nữa”… vv và vv. Thế rồi mẹ cứ tắt đèn nó lại leo lên bật đèn rồi rên ư ử “mẹ đừng tắt đèn”. Ai lại 11h đêm vẫn bắt mẹ để đèn sáng trưng, ca nhạc bật nhí nhéo. Lúc bố mẹ hết kiên nhẫn tính phát cho nó vài phát thì nó gào ầm lên “bố đừng đánh con nữa” “mẹ đừng đánh con nữa”. Bố mẹ nó vừa tức, vừa thương.
Thế là lại phải đào tạo lại nó từ đầu.
Lại dỗ dành, lại doạ dẫm, lại nịnh nọt. Đủ trò với nó.Mệt với nó quá.
10 ngày sau ngày nhổ răng nó mới có lại một đêm tự ngủ. Hic.

Nhổ răng

“Lợi ơi ở lại răng đi nhé.
Răng đi rồi lợi có nhớ răng không?”:D
Là câu bà Tuyết vẫn đọc trêu tớ mỗi lần nhìn thấy hàm răng khuyết nguyên hai chiếc ở vị trí trung tâm của tớ. Vậy là kể từ ngày 01-07- 2008, tớ đã chính thức nói lời từ giã với hai em răng cửa hàm trên. :cry: Người ta bảo chia tay bao giờ cũng buồn. Giờ tớ mới thấy thấm thía. Buồn nhiều lắm, tiếc nhiều lắm, nhớ nhiều lắm dù rằng hai em ấy chả xinh xắn gì cho cam, dù rằng hai em ấy đã sún gần hết. :cry:
Tuy vậy, cái gì cũng có nguyên nhân của nó. Không phải vì tớ chê hai em ý xấu mà quyết định “say goodbye” đâu. Tớ có nỗi khổ của tớ. Cụ tỷ là hai tuần trước, tớ đã bị viêm lợi, đã được điều trị một đợt thuốc. Sau đơt điều trị ấy, chả hiểu tại sao ở lợi hàm trên của tớ lại mọc lên một cái mụn màu vàng vàng. Đầu tiên mẹ tớ cũng nghĩ là trời nóng nên tớ bị nhiệt. Cơ mà cái mụn đấy càng ngày càng to, nó làm cho cái môi trên của tớ sưng vêu cả lên. Hoảng quá mẹ tớ cho tớ đi Nhi khám. Sau ba lần lăn lội đến viện Nhi (lần thứ nhất bác sỹ khám và chuyến sang khoa Răng Hàm Mặt, lần thứ 2 đến khoa RHM thì đông quá phải về, lần thứ 3 mới được khám - đấy, tại sao mẹ tớ cứ lười cho tớ đi viện, toàn đi khám BS tư, lần này xem chừng có vẻ nghiêm trọng mới vác đến viện, tiền khám mới hết 70k mà tiền taxi đã hết gần 300k):eyes: - tớ được chẩn đoán là bị APXE RĂNG và được chỉ định PHẢI NHỔ RĂNG.:sst: Khỏi nói mẹ tớ hoảng thế nào (tớ thì bình thường thôi vì cho đến lúc đó đã biết nhổ răng là cái quái gì đâu). Lúc bác sỹ tuyên bố phải nhổ răng và bảo mẹ tớ dẫn tớ đi làm xét nghiệm máu chảy, máu đông tớ thấy mẹ cứ thút tha thút thít.Mẹ con tớ lại đi xếp hàng làm xét nghiệm máu, lần này tiền xét nghiệm hết có 10k, cơ mà tiền dịch vụ để lấy nhanh mất 50k đấy, không thì có mà chờ đến sáng hôm sau. Vụ lấy máu thì tớ hãi lắm nhé. Cô bác sỹ tay cầm cái kim to, chọc một cái vào tai tớ cho máu chảy, tớ đau điếng người, khóc thét lên. Cô ấy vẫn tỉnh queo, lấy cái giấy chấm chấm máu ở chỗ tai tớ. Chấm xong tưởng là đã được yên, cô ấy lại cầm cái kim, chọc một nhát nữa vào đầu ngón tay tớ lấy máu mang đi xét nghiệm. Ắc, khỏi nói tớ gào thế nào. May mà cô ấy dừng ở đấy, và bảo tớ với mẹ ra ngoài chờ. Ra khỏi phòng đấy là tớ thấy nhẹ cả người, nín khóc luôn. Ngó sang xung quanh thấy mấy đứa khác vẫn ra rả khóc, tớ vừa mếu máo, vừa hát :”không khóc nhè để mẹ trồng cây trái, bố vào nhà máy, ông bà vui cấy cầy” (tớ có cái tính yêu văn nghệ, có trò vừa khóc vừa hát hay đáo để cơ). Lại nói đến chuyện chờ lấy kết quả xét nghiệm, 50k cũng có sức mạnh của nó. Cụ tỷ là thay cho việc chờ đến sáng hôm sau thì mẹ con tớ chỉ phải chờ có 5 phút. Có kết quả xét nghiệm rồi, bác sỹ ấn định cho tớ nhổ răng vào ngày hôm sau (chả hiểu sao không làm luôn lúc đó, lại tốn thêm 80k tiền taxi nữa).:down:
Chiều hôm sau, linh tính báo cho tớ việc chẳng lành nên tớ kiên quyết không chịu mặc quần áo đi đường (mọi lần cứ bảo mặc quần áo là tớ nhanh chóng thực hiện ngay vì biết là sẽ được đi chơi). Đã thế mẹ tớ thay quần áo tớ còn giật ra bảo “mẹ cởi ra, mẹ cởi ra”. :no: Giằng co mãi cuối cùng hai mẹ con tớ cũng tới viện. Vừa đặt chân vào cửa phòng tớ đã khóc thét lên.Không làm thế nào cho tớ nín được mẹ và bác sỹ hùa nhau người giữ tay, kẻ giữ chân, người giữ cằm, giữ đầu tớ… 3 người đè nghiến tớ ra để nhổ răng. Tớ thề là từ bé đến giờ tớ chưa thấy cái gì kinh khủng khiếp như thế. Người ta cầm cả cái xi lanh to đùng tiêm vào lợi tớ, người ta cầm kìm vặn hai cái răng của tớ, mặc cho tớ gào thét, giẫy dụa. Mẹ tớ cũng rưng rức khóc,vừa giữ tớ vừa năn nỷ :”mẹ xin con, mẹ xin con, mẹ thương, mẹ thương”. Cuối cùng thì cũng xong, bác sỹ tống cả cục bông to tướng vào miệng tớ, mẹ thì bế tớ ra ngoài. Ra ngoài tớ không gào thét nữa, chỉ rấm rứt :” Mẹ, đi về, đi về”. Và tớ được đi về thật. Việc nhổ răng chỉ diễn ra trong vòng 10 phút nhưng tớ có cảm tưởng nó dài lê thê. Đến tận hôm nay khi nằm ngủ tớ vẫn mơ, và hét lên trong giấc ngủ “Đi về nhà, Linh đi về nhà”.:cry:
Hôm nay thì tớ đã quen dần với việc thiếu vắng hai chú răng, nhưng thi thoảng vẫn đảo lưỡi tìm quanh xem có thấy nó đâu không. Thi thoảng ai hỏi tớ “răng Linh đâu rồi?” tớ trả lời tỉnh queo: “bác sỹ vặn”
Nhưng tớ đang lo lắm, chả biết bao giờ hai cái răng mới mọc lại đây. Mẹ tớ bảo tớ đã chuyển từ Linh Sún sang thành Linh Móm rồi. Hic hic hic :cry: :cry: :cry:

Con đường tự lập (Phần 2)-Tự ngủ



Con đường tự lập của tớ khá gian nan, chưa nói đến chuyện đến đích, mới đi được một phần quãng đường tớ đã phải tốn khá nhiều công sức.:D
Tớ muốn kể về câu truyện “tự ngủ”
Ngày xửa ngày xưa, hồi tớ còn nhỏ ý, mẹ tớ vẫn thường dỗ tớ ngủ. Có lúc mẹ bế tớ trên tay, vỗ lưng cho tớ ngủ. Có lúc mẹ tớ hát ru, hay rủ rỉ kể chuyện cho tớ đến khi tớ chìm vào giấc ngủ, hay đơn giản chỉ cần mẹ nằm bên tớ và em tu ti sẽ dỗ tớ ngủ,p:
Thế rồi đến một ngày mẹ tớ quyết định phải tập cho tớ tự ngủ: tự ngủ ở đây nghĩa là không tu ti, không truyện, không hát ru, không xoa lưng… :eyes: Nghĩa là đến giờ đi ngủ mẹ tớ tắt đèn tối om, quẳng cho tớ một cái gối, một cái chăn, khuyến mại thêm một chú gấu hay cái gối ôm và tớ phải tự đi ngủ.:yuck:
Đầu tiên mẹ bắt tớ …cai em tu ti. Vụ này thì tớ đã có hẳn một bài tỉ mỉ rồi. Mẹ tớ dùng dầu để cai. Lần đầu tớ ngậm, tớ kêu cay, thế là bỏ. Nhìn thì thèm lắm nhưng miệng leo lẻo “ti cay đấy” nên không ngậm nữa.:D Mẹ tớ hí hửng lắm, không ngờ cái con … nghiện nặng như tớ lại có thể cai dễ dàng đến thế. Nhưng niềm vui của mẹ chưa kéo dài đựơc hai tuần thì tớ … tái nghiện.:lol: (Chả là mẹ tớ chủ quan, một lần tớ nghịch, mẹ tớ sơ ý để tớ ngậm khi chưa bôi dầu, thế là tớ không thấy cay, tớ lại thấy ngon, thế là tớ … tái nghiện). Lần này mẹ lại bôi dầu, nhưng tớ rút ra được bài học là nếu tớ cứ ngậm một lúc thì cũng … hết cay.:yes: Mẹ đành bó tay với tớ. Mẹ lại lấy một cái bút, mẹ vẽ linh tinh lên ngực với ý nghĩ như thế tớ sẽ thấy kinh mà từ bỏ chăng. Nhưng lần này mẹ lại đánh giá nhầm con gái mẹ. Kết quả là không những tớ không vì thế mà sợ, mà bỏ ty, trái lại mẹ tớ lãnh đủ khi phải xử lý hậu quả của việc tớ bắt chước mẹ, cầm bút, lật áo tự vẽ vào ngực mình. :yikes: Thế rồi cũng may cho mẹ là sau vài ngày tu ti mà tớ thấy chả còn sữa, cộng thêm việc mẹ tớ vừa doạ dẫm vừa lêu lêu ê xấu, tớ cũng đâm chán và tự bỏ.:D
Cai sữa thành công, tớ không đòi bú mẹ mỗi lần đi ngủ nữa, nhưng tớ quay sang “mặc cả” : “Mẹ, Linh “cầm” ti mẹ nhé”. Được vài hôm mẹ nhân nhượng rồi cái sở thích nhỏ nhoi này của tớ cũng bị mẹ tước đoạt mất.:confused:
Tớ đành xuống nước, năn nỉ: “ Mẹ kể chuyện con nghe, chuyện chú lợn, chú sói” “Mẹ hát con mèo đi trên ống khói…”. Cũng chỉ được vài ba ngày. :sst:
Rồi mẹ tớ làm quyết liệt. Đến giờ đi ngủ mẹ tớ tắt đèn tối om, quẳng cho tớ một cái gối, một cái chăn, khuyến mại thêm một chú gấu hay cái gối ôm và mẹ tớ … quay lưng lại với tớ mặc tớ kỳ kèo năn nỉ, mặc tớ dỗi hờn, mặc tớ ê a hát hò. Mẹ tớ lăn ra ngủ trước tớ.:insane:
Đành vậy, tớ tự ru mình ngủ. Tớ bảo bố mẹ : “Bố ngủ đi, mẹ ngủ đi, Linh đi ngủ đây” thế rồi tớ ê a hát ru mình rồi chìm vào giấc ngủ. Và tớ nhận ra rằng tự ngủ cũng đâu có gì khó khăn đâu.:yes:
Bây giờ tớ không những đã biết tự đi ngủ mà còn biết giục người khác đi ngủ đúng giờ. Chẳng hạn đến giờ tớ và mẹ đi ngủ mà thấy bố vẫn kỳ cạch máy tính ở phòng ngoài là tớ gọi ầm lên “ Bố Toàn ơi, bố đi ngủ đi”.:no:

Con vẹt


Nhà tớ có một con vẹt. Nó leo lẻo suốt ngày. Thấy ai nói gì hay là nó bắt chước ngay.:yes:
Dạo này con vẹt ấy lại biết thêm thắt và biến tấu nhé. Yêu cực.:yes:
Nghe chuyện của con vẹt này.
Câu chuyện số 1
Đang đi ngoài đường, nhìn thấy một chú lái ô tô. Con vẹt leo lẻo:
-Chú ơi, chú làm gì đấy.
Không thấy chú trả lời, con vẹt tiếp:
- Chú lái tô à?
Đi một đoạn, thấy một chiếc ô tô khác, trên xe có một chú và một cô. Con vẹt lại líu lo.
- Chú đấy, cô đấy. Chú làm gì đấy? Chú lái … cô à?
(Bố, mẹ !!!):yikes: :yikes: :yikes: :lol: :lol: :lol:

Câu chuyện số 2.
Buổi tối, bố mẹ đang nằm xem tivi, con Vẹt chạy ra trèo lên người mẹ. Nó lúng liếng mắt nhìn mẹ rồi thốt lên với bố: “Mẹ yêu nhỉ?” Mẹ nó sướng tê người.p: Rồi nó lại vuốt má mẹ, miệng leo lẻo: “Vuốt ve, vuốt ve”. Rồi trong lúc bố nó đang thèm thuồng nhìn nó tình củ với mẹ nó thì nó bất ngờ quay sang, quờ tay vuốt má bố nó một cái rồi tỉnh queo: “Bố yêu nhờ”.:D
Ừ, yêu đến chết đi được.:yes:

Câu chuyện số 3.
Cứ đến 7h tối là con vẹt dắt tay mẹ ra cửa, miệng liến thoắng :”Đi đón bố, Linh đi đón bố”. Thế rồi hai mẹ con nó đi ra đầu ngõ, loanh quanh một hồi mà chưa thấy bố về, thảo nào con vẹt cũng nhai đi nhai lại điệp khúc :”Bố về muộn thế. Linh … mệt quá”:D

Câu chuyện số 4
Ngồi ăn cơm, bố trêu nó, gắp miếng mướp đắng cho nó. Vài ba miếng đầu, nó quay sang bố, giọng rất người lớn: “Đắng đấy”. Thế nhưng bố vẫn cố gắp vào bát nó. Bực mình nó gắt lên :”Bố này!”:yikes:

Câu chuyện số 5
Mỗi khi chuẩn bị làm gì sai, kiểu như nghịch nước, trèo bàn, lôi đồ của người lớn ra nghịch, kiểu gì con vẹt cũng leo lẻo: “Ông ngoại mắng đấy. Bà ngoại đánh đấy. Con chuột cắn….” Thôi thì khỏi cần ai doạ. Nó tự doạ mình vậy. Nhưng miệng thì nói, tay chân vẫn tiếp tục nghịch vô tư :up:

Câu chuyện số 6:
Con vẹt cầm cái roi, đứng trước mặt con thú nhún, giọng rất răn đe: “Hư này, nhún hư này”, rồi quay sang búp bê: “Hư này, búp bê hư này, nghịch này”…. :eyes: :eyes:

Câu chuyện số 7
Con vẹt dạo này hay hát. Hát nhiều bài. Mỗi bài hát được vài ba câu, rồi lại chuyển sang bài khác, cứ như người ta hát liên khúc.:sing:

Câu chuyện sô 8
Con vẹt dạo này hay cãi. Sai lè lè mà vẫn cứ cãi. Hồi 1-5 nó được đi Hạ Long chơi. Chả biết nó yêu thích Hạ Long đến thế nào mà nhìn thấy con khủng long nó cứ bảo là con Hạ Long. “Hạ Long chạy này, Hạ Long nghịch này”. Mẹ nó giảng giải: “Đây là con khủng long”, nó quay ra cãi :”Con Hạ Long, Hạ Long đấy”. Thế là nó nhất quyết khăng khăng đấy là con Hạ Long. Híc, khéo phải bổ xung thêm một loài vật mới vào từ điển thôi.:lol:

Câu chuyện số 9:
Mẹ nó hay mua truyện cho nó. Nó có cả một tập truyện. Nó nhớ hết các quyển truyện. Thế nên nó hay cầm truyện ra yêu cầu mẹ ” Mẹ đọc chuyện chú sói-chú lợn” “Mẹ đọc chuyện chú chuột cao” (chuyện chuột cái làm cao). Buồn cười nhất là mẹ đọc cho nó chuyện chú mèo đi hia. Cả chuyện nó chả nhớ gì, nhớ mỗi đoạn có anh chàng tắm, (có cả tranh minh hoạ.) Thế là nó vác truyện đấy ra cho mẹ, mở đúng cái tranh đó và yêu cầu “Mẹ đọc anh chàng tắm” – Híc, con gái ơi là con gái.:wink:

Câu chuyện số 10
Mẹ đưa nó đi “vũ trụ”. Nó mắm môi mắm lợi một hồi. Mệt quá nó quay sang nhờ mẹ. “Mẹ, mẹ … rặn đi!” :yikes:

Đây, chân dung con vẹt ấy đây này

(Haha, con vẹt này có bộ nhá xấu tệ. 16 cái răng thì hai cái sún sát gốc, hai cái sún ngang sườn... :lol:)

Con đường tự lập (Phần I)



Tự túc là hạnh phúc

Bố mẹ tớ đang nhăm nhe cho tớ đi nhà trẻ trong vài tháng tới.
Thế là cùng vơí hành trình đi tìm trường của bố mẹ tớ là hành trình tớ học tính tự lập (để còn sẵn sàng …làm sinh viên mầm non chứ.) Khoan hãy nói đến việc của bố mẹ, tớ nói chuyện của tớ trước. :D
Mẹ tớ vẫn tâm đắc với câu nói “tự túc là hạnh phúc”. Đứng ở một góc độ nào đó tớ đồng ý với mẹ.:yes:
Với tớ, tự lập đi kèm với tự do, còn tự do -ắt hẳn là hạnh phúc rồi.:yes:
Việc học tính tự lập của tớ bắt đầu từ việc tự ăn.
Còn gì sung sướng hơn tha hồ cầm thìa chọc ngoáy vào bát mà không bị ai giằng lấy và gào lên vì mình làm bắn bẩn lung tung ra nhà?
Còn gì sung sướng hơn là không bị đè ra hò hét ăn mà thả phanh tự xúc? (Tất nhiên nếu xúc ít quá thì vẫn bị cưỡng bức ăn như thường )
Còn gì sung sướng hơn là một mình một bàn, một mình một ghế, ngồi đàng hoàng xúc ăn … oai như người lớn?
Nhưng cái gì cũng có cái giá của nó. Cái giá của việc tập cho tớ tính tự lập trong ăn uống là việc nhà tớ phải lau liên tục và chậu quần áo của tớ đầy hơn bình thường đến 2 lần cộng thêm một vài sự cố ngoài tầm kiểm soát. p:
Chẳng hạn như trong sáng nay, khi mẹ tớ cho tớ ngồi vào bàn, vứt cho tớ một bát phở và để một hộp sữa bên cạnh để tớ ăn xong thì uống. Đầu tiên tớ ngoan ngoãn ngồi xúc ăn. Đinh ninh rằng cái ngoan ngoãn của tớ ít nhất cũng kéo dài được 5 phút, mẹ tớ quay qua lúi húi nghịch máy tính. :smile: 5 phút chưa hết, chợt thấy chỗ tớ ngồi yên tĩnh đến đáng ngờ, mẹ tớ nghiêng người quay sang và la toáng lên. Tớ giật thót cả người mặc dù không phải tớ không lường được phản ứng của mẹ khi thấy nguyên nửa hộp sữa của mẹ đã được tớ khéo léo rót đầy vào bát phở. :yikes:
Một sự cố khác là việc tớ ăn bơ. Chả là tớ có sở thích chọc dĩa vào miếng bơ (loại bơ president í, nó được chia sẵn thành những viên nhỏ mà) rồi vừa chơi, vừa nhâm nhi miếng bơ. Tuy nhiên có vài lần tớ mải chơi, quên cả gặm bơ mà cái giống bơ thì cứ để lâu ở ngoài một tẹo là nó lại nhão hết cả ra. Thành thử có hôm tớ chơi một hồi, quay lại nhìn xuống tay thì chao ơi là kỳ lạ, có mỗi cái dĩa trơ ra còn miếng bơ thì chả thấy đâu. Một hồi mẹ tớ đi tìm thì thấy nó nằm trong đống … gấu bông của tớ:yuck: , hơn nữa nó lại dính vào mấy em liền. Mẹ tớ thì rú lên, còn tớ thì vẫn toe toét lắm, chuyện, bơ ngon mỗi người ăn một ít, có vấn đề gì đâu. :D
Còn nữa, mấy hôm mẹ cho tớ ăn trứng cút, tớ cầm quả trứng gặm ngon lành. Lấy một quả trứng chạy loanh quanh đi chơi, ăn hết lại vòng lại xin mẹ :”Linh ăn trứng, Linh ăn trứng”. Mẹ tớ sung sướng ra mặt khi thấy tớ liên tục chạy lại xin trứng… Cho đến một hôm mẹ tớ dọn nhà và phát hiện ra tại một góc khuất, có đến vài quả trứng cút ngoan ngoãn nằm yên vị… :confused:
Tuy vậy , tớ vẫn được bố mẹ tích cực tập cho tính tự lập trong ăn uống. Dù có nhiều sự cố nhưng giờ tớ cầm thìa xúc khéo lắm rồi, không vãi ra ngoài nữa đâu (vấn đề chỉ còn ở chỗ là tớ chỉ hào hứng xúc từ bát này sang bát khác chứ không hào hứng cho vào mồm). Tớ cũng tự cầm cốc uống nước mà không bị chảy ướt áo nữa rồi. :yes:
Thôi, thế cũng là tiến bộ. Dù sao tớ vẫn tiếp tục học nữa mà….:happy: