Skip navigation.

Posts tagged with "Truong-lop"

Tuần đi học thứ 3

Nhanh thật, thế mà tớ đi học được một tháng rồi đấy. Tớ nhớ ra mình đi học được một tháng rồi là nhờ mẹ tớ, hôm qua mẹ khoe là “mẹ vừa đi đóng học phí cho con đấy”, mẹ tớ còn kể là tớ được hoàn ½ học phí vì cả tháng trước tớ đi học có 12 buổi thôi (tớ nhập học từ 10/11, lại nghỉ ốm mất 1 tuần). :D
Tuần đi học thứ 3 của tớ xem ra khá suôn sẻ. Tớ vẫn nói với mẹ là “con không đi học đâu” dù tớ nhận thức được rõ ràng rằng … hình như tớ không có quyền lựa chọn. p: Tuy nhiên tớ cũng dần thấy đi học cũng có nhiều thú vui. Đi học có nhiều bạn, cô Hoà và cô Quỳnh dạy tớ và các bạn hát, múa, vận động, dạy tớ chơi mấy trò tỉ mẩn như cầm sợi dây xâu những bông hoa nhựa vào với nhau, cái trò mà ở nhà lúc mẹ bầy ra dụ tớ chơi, tớ thấy nó sao mà nhàm chán nên tớ chả thèm động đến. Thế nhưng chơi ở lớp thì khác hẳn, chơi ở lớp ngoài kỹ năng xâu dây thật chính xác qua giữa bông hoa, rút dây để những bông hoa dồn lại thành một chuỗi thì kỹ năng tranh và giữ những bông hoa để không bị các bạn giành mất cũng là một kỹ năng không kém phần quan trọng. Ban đầu tớ thường xử lỹ kỹ năng thứ 2 bằng bạo lực, tức là tớ sẽ chiến đấu với bất cứ đối tượng nào (dù là bạn cũ, bạn mới, dù là bạn nam, bạn nữ). Thế là tớ bị cô nhắc nhở vì “đánh bạn và tranh đồ chơi của bạn”, tớ bị kết luận là “con gái mà cũng bướng bỉnh ra phết”. Tớ đành phải thay đổi chiến thuật từ đối đầu sang đối thoại: Bạn tranh đồ chơi của tớ, tớ mách cô: “cô ơi, bạn này trêu con”. Và cả khi cần giành đồ chơi của bạn, tớ cũng vừa giật đồ chơi của bạn, vừa mách cô: “cô ơi, bạn trêu con” :D
Tuần đi học thứ 3, tớ không khóc nhè nữa, tớ quen bạn, quen cô rồi mà. Buổi sáng đến lớp, cởi giầy xong, tớ tự đi vào lớp, chào cô, chào bạn, không thèm ỉ ôi nhé. Ở lớp, tớ hát hò, nói chuyện hào hứng lắm. Đến cả lúc tớ đi VS, nghe thấy các bạn hát trong lớp, thế là tớ cũng ngồi trong nhà VS hát ầm lên. À, mà tớ có một bí mật nho nhỏ nhé, tớ rất thích nói to lúc đứng ngoài hành lang trước lớp vì nói ở đó giọng tớ nó vang vang lên, nghe thích lắm cơ. :yes:
Tớ thích cả cái sân chơi ở trường, nó rộng thênh thang nên tớ tha hồ chạy nhảy. :up:
À, hôm trước lúc tớ đi học, tớ nhìn thấy các anh chị lớp lớn ăn mặc gọn gàng, mỗi người đeo một cái thẻ tên trên cổ rồi xếp hàng leo lên ô tô, trông cứ oai oai là. Hỏi ra mới biết các anh chị lớp lớn đi thăm bảo tàng Quân đội nhân dân VN. Tiếc là lớp nhà trẻ bọn tớ chưa được đi, thế là tớ cứ đứng ngẩn ngơ nhìn, ước chi mình cũng có một cái thẻ tên, mình cũng được xếp hàng đi chơi. :wink:
Híc, tớ kể hơi lan man, nhưng có nhiều chuyện quá cơ. Túm lại là tớ bắt đầu thích thích đi học và thích nhận phiếu bé ngoan. Hôm thứ 4 trước khi đi về, tớ quay lại xin cô : “cô phát phiếu bé ngoan cho con” làm cô cứ cười mãi, cô bảo thứ 6 mới có phiêu bé ngoan. Thư 6 tớ thấy cô để một tập phiếu bé ngoan trên tủ, thế mà mãi chưa phát. Đến tận lúc bà đến đón tớ, vẫn không thấy cô nói gì. Tớ đành phải chạy ra tủ, chỉ lên đống phiếu bé ngoan và giục cô “Cô lấy phiếu bé ngoan…” Tận lúc đó cô mới phát phiếu bé Ngoan cho tớ đấy. :cheers:
Tuần này cô phê trong sổ liên lạc của tớ thế này này:
“Sang tuần này con gái đến lớp rất ngoan. Không khóc nữa. Giờ ăn con ăn hết suất. Buổi trưa con còn ngủ ít, đôi khi khó ngủ. Các cô đã động viên con rất nhiều. Hy vọng sang tuần sau con sẽ tiến bộ hơn.
Giờ học bài và các hoạt động của lớp con than gia nhưng tính con hiếu động nên đôi khi còn chưa tập trung hoặc tự ý tách ra khỏi nhóm tự do.
Phần ngôn ngữ của con phát triển rất tốt nên khả năng giao tiếp của con với cô và các bạn cũng tiến bộ rõ ràng và tình cảm.
Giáo viên: Nguyễn Thị Hoà đã ký”

Hihi, tớ tiến bộ ra phết nhỉ. Tuần sau tớ lại cố gắng tiếp. Híc, nhưng chả hiểu sao tối qua tớ lại hâm hấp sốt. Chắc lại viêm họng rồi. Mẹ cho tớ uống thuốc rồi, hy vọng là tớ khỏi thật nhanh.:worried:

Tuần đi học thứ 2

Sang tuần thứ 2, tớ nhận thức được một điều rõ ràng rằng đi học không phải là đi chơi, thậm chí đây là hai việc hoàn toàn khác nhau.:cool: Tuần thứ 2, sáng nào tớ cũng phải dậy đi học. Ở lớp thì tớ không thể chạy loăng quăng như tuần trước nữa. Tớ buộc phải ngồi nghiêm chỉnh khi học cũng như khi ăn. Đi học rõ ràng không phải là "cực kỳ thích, cực kỳ vui" như bố mẹ tớ vẫn tuyên truyền. Đi học không phải là lúc nào cũng được chơi đu quay, thú nhún, cầu trượt hay lôi bất kỳ đồ chơi hay ho nào trên giá đồ chơi xuống để chơi.:irked:
Thế là tớ phản ứng. Phản ứng bằng việc lải nhải điệp khúc “cháu không đi học đâu”, “con không đi học đâu” mọi lúc, mọi nơi. Ở nhà, trên đường , tại công viên…. 24/24. Trước khi đi ngủ tớ lèo nhèo “con không đi đánh răng đâu. Con không đi học đâu”. Rồi “con không đi ngủ đâu, con không đi học đâu”. Trong khi đi ngủ, tớ giật mình tỉnh dậy, làu bàu :”mẹ Hồng ơi, con không đi học đâu”. Sáng mở mắt tớ nhìn mẹ và tiếp tục :”con không dậy đâu, con không đi học đâu”:no:
Ấy thế mà chả lung lay được mẹ tớ. Kết quả là dù một tuần tớ liên tục lèo nhèo thì tớ vẫn chả được nghỉ học ngày nào cả.:confused:
Dù có buổi sáng, tớ giãy nảy trên xe mẹ tớ, tớ mếu máo khóc suốt từ nhà đến trường (Phải đến 5 phút đi xe máy ý chứ lị) , mẹ tớ vẫn không đổi ý. Tớ vẫn phải vào lớp. Tớ gào lên lúc mẹ đi, nhưng rồi tớ nhận ra một điều là khóc khi không có mẹ ở đấy chả giải quyết được vấn đề gì. Thế là tớ nín. Tớ chơi, cả ngày.
Kết quả là cuối tuần tớ được phát PHIẾU BÉ NGOAN. Tớ được cô khen là NGOAN NHẤT LỚP. Và để thưởng cho cái PHIẾU BÉ NGOAN đầu đời của tớ, bố mẹ tớ đã có một kế hoạch cuối tuần hoàn hảo cho tớ. Tớ sẽ kể lại sau.p:
Tuy nhiên dù tuần trước có Phiếu bé ngoan đi chăng nữa thì tuần này tớ vẫn không quên lải nhải điệp khúc “con không đi học đâu”. Nhưng mà sang tuần này tớ không khóc khi đến lớp nữa đâu nhé.
À, mà tớ cũng quen nhiều bạn lắm rồi. Tớ kể vanh vách tên các bạn: bạn Chi, bạn Tùng, bạn Nhật Huy, bạn Hồng Anh, bạn Bống …
Nghe một đoạn đối thoại của bố tớ với tớ này:
-Ở lớp ai cho con ăn?
-Cô Hoà ạ.
-Thế ở lớp con ngủ cạnh ai?
-Cô Quỳnh.
-Con ngủ cạnh ai nữa?
-Cạnh bạn Nhật Huy.
- Thế à. Thế bạn Nhật Huy có đẹp trai không?
-Bạn Nhật Huy đẹp trai.
-Thế bạn Nhật Huy có chân dài không?
-Bạn Nhật Huy có chân dài ạ. (Chả là tớ quan niệm chân dài là đẹp mà)
-Thế mai con đến lớp, kể chuyện cho bạn Nhật Huy con đi núi nhé. Rủ bạn đi núi nhé.
-Rủ bạn Nhật Huy đi núi. (Rồi chợt nhớ ra). Con không đi học đâu. Con không đi lớp đâu.
:lol: :lol: :lol:

Một tuần đi học trọn vẹn

Sau trận ốm, đến thứ 2 17/11 tớ đi học lại và trộm vía, tớ đã có một tuần đi học trọn vẹn. Tuy nhiên, do thay đổi thời tiết cộng với thay đổi môi trường sinh hoạt nên mũi họng tớ không được Ok cho lắm. Hơi sổ mũi và hơi húng hắng ho, nhưng không nghiêm trọng lắm.p:
Tuần vừa rồi đi học tớ còn biết tặng hoa và "chúc mừng cô nhân ngày nhà giáo Việt Nam".
Đi học về tớ vui vẻ hơn, hát nhiều hơn, và có nhiều phát ngôn độc đáo.
"Con chim cánh cụt, nó bay bay bay, cao tít, cao tít":lol:
"Chị cười tít mắt":D
"Bố ngồi xuống, chơi đi" ...:D
Tiến bộ lớn nhất sau một tuần đi học là tớ biết tự lấy bô đi vệ sinh, vệ sinh xong tự mang bô đi cất.:yes:
Tớ tự xúc ăn được hết hộp sữa chua mà không bị vãi ra ngoài chút nào:up:
Lớp tớ mới được tách lớp, chỉ còn 12 bạn, và 2 cô: cô Quỳnh, cô Hoà. Nghe nói hai cô đều là những cô được phụ huynh tín nhiệm. Thế nên mẹ tớ cũng thấy yên tâm.:smile:
Còn đây là nhận xét của cô giáo về tớ nhé.

Ngày thứ 3

Tớ vẫn ốm. Hôm nay vừa đi viện Nhi. Bác sỹ bảo tớ bị rối loạn tiêu hoá. Lại một đống thuốc nữa. Khổ thân tớ thế kia chứ. Thế là vẫn chưa đi học được.
À, hôm nay mẹ tớ phát hiện ra một đôi giày lạ. Trông cũng hơi giống giày của tớ.Thì ra hôm đón tớ bố tớ lấy nhầm giày. Xấu hổ thế không biết. Hôm đó ở cửa lớp tớ đã chỉ cho bố giày của tớ, thế mà bố không tin, cứ khăng khăng ý bố. Về nhà tớ cũng quên bẵng mất. Mãi đến lúc mẹ hỏi :"ơ, đôi giày này ở đâu ra thế nhỉ?" thì tớ mới nhớ ra. Đấy, ai bảo bố không nghe lời tớ. Hôm nào đi học phải xin lỗi bạn bị nhầm giày thôi. Mẹ tớ gọi điện cho cô giáo mà không được. Mấy hôm nay tớ lại nghỉ học chứ. Ngại quá cơ, người ta mà hiểu lầm mình thì xấu hổ chết. (Cơ mà may mà đôi giày của tớ cũng đẹp, đẹp chẳng kém gì đôi giày bị lấy nhầm đâu). Nhưng dù sao vẫn thấy xí hổ. p:

Ngày thứ 2

Sáng tớ còn háo hức lắm. Mặc quần áo chỉnh tề. Mẹ hỏi "Con đi lớp không?" tớ "có ạ" rõ to. Nhưng vừa đến cửa phòng thì ộc ộc ộc. Tớ nôn. Thế là ở nhà. Đi ngoài nữa chứ. May có men tiêu hoá và ozerol nên tớ khỏi đi ngoài ngay. Nhưng ăn vào vẫn nôn. Mẹ tớ đang lo lắm. Còn tớ thì chưa biết lúc nào lại tiếp tục đi học đây.
Chà chà, con đường đi học cũng gập ghềnh đấy chứ? :wink:

Ngày đầu tiên đi học

Hôm nay là ngày đầu tiên tớ đi học đấy ạ. Trường tớ là Trường mầm non Green Garden.
Ngày đầu tiên đi học được tóm tắt bằng những từ sau: Ngoan, không khóc nhè, ăn tốt, hoà nhập tốt.
Cơ mà đi học thì phải đi ngủ sớm, nên lúc nào có thời gian tớ sẽ tường thuật cụ tỉ sau. Bây giờ tớ đi ngủ để chuẩn bị cho "Ngày thứ 2 đi học" đây ạ. :yes: