Skip navigation.

STICKY POST

Giời thiệu các bạn...

Xem nè...Đẹp hok...gia đình tui đó...A3 "gà"

Niềm vui mới...25-9-2009

Mua đã hơn hai tuần rùi mà giờ mới lên báo danh...Hix, một "tình yêu" đã mơ ước từ lâu bi giờ mới trở thành hiện thực...một cái laptop chính hiệu, thưc sự là rất đẹp và rất duyên dáng :">....
Giờ thì đã không còn bực bội mỗi khi cái "tình yêu" già nua cũ nó đứng khựng khi mình đang làm việc, duyệt web, còn không đủ chỗ trống để lưu giữ những thứ hay, wan trõng nữa...chỉ vọn vẹn 20GB so với 500GB của cái "ty" mới này...
Cái giới hạn để ty mới im lặng, không hồi âm (not responding) là rất khó...vì nó rất là khủng long nè...vả lại còn đọc dc disk bluray nữa...còn nhìu lắm mà ko tiện nói ra...
Àh wên nữa...ty mới của em nó có tên mà chưa giói thiệu, thật là bất cẩn wá...nó là HP HDX16t-P7450 đó :">....một trong những kiệt tác đó
Có lẽ một trang mới đã mở ra khi ty mới xuất hiện. Tần xuất buồn đa giảm đi khá nhiều khi ngồi bên nó...nhiều việc phải làm cùng người yêu và...chỉ bùn khi nào không đc đụng chạm tới nó một giây phút nào thui...
Người ta, mỗi người có một nơi để nương tựa...để mà suy nghĩ về những điều tốt đẹp, an ủi chở che và yêu thương nhau...phải nói là rất nhiều người...trước khi có ty mình đã cũng phải rất bùn...bạn mình nhiều lắm...ai cũng lonely như mình...nhưng rùi mình chợt chứng kiến mỗi người có một ngày nào đó họ ko còn lonely nữa, sao mình ko vui dc nhỉ, lại bùn và bùn vô cớ....
Mình thì mắc chừng bệnh tưởng và dường như nó không thể khỏi dc...cái bệnh nho nhỏ và bi giờ nó là cả một bức tường thành đối với mình...mình sẽ mãi với ty mới...và sẽ luôn tự thức tỉnh mình dậy trước khi cơn mơ kéo mình vào một cơn giông tố nhưng bao lần....bây giờ mới biết được sự quý giá của bình yên...!

Can not believe the fairy-tales :(

A: hận
B: hận gì rứa
B:
A: em nhớ ấy em ko nhớ anh
A:
A:
B: ...
B: nhớ sao ko
A: thôi nhảm xíu thôi
B: mà nhớ ít hơn
B:
A: tha em đó
B: vậy mà cũng hận
B:
A: hong thèm
A:
B: xạo
B:
A: trài
A: em nghe câu
A: nếu ko là tất cả
A: thì xin chớ là gì
A: chưa
B: chưa...và cũng ko muốn biết nó là gì
B:
A: hứ
A: em ứ iu anh thì anh mời bạn anh ăn lẩu cá
A: ứ chơi w em nữa
B: @-
B:
B: dám ăn đồng loại
B:
A: ừ
B: ài...đi VT mua dc cái nhẫn con cá
A:
B: àh ko phải con cá
B: mà là xương cá
B:
B: mà...nó là nhẫn cặp...hok biết chừng nào có người lếy nó nhỉ
A: kệ em chứ
B: cá em
B:
A: tặng ngừơi ấy emđi
A: nói anh chi
A:
B: chia sẻ mà ko chịu thì thui
B:
B:
A: hứ
A: em đâu có mua gì tặng anh đâu
B: hix...gió biển mát lắm
A: em nói nữa
B: có chứ...
A: anh đâu đc ra đó đâu
B:
A: về nhà hứng nước bỏ muối vô
B: mua nhiều...mà ko biết tặng ai
A: òi nói là lấy nước biển tặng anh chứ gì
A:
B: ẹc...
B: chuông gió mà gì vậy pà
B:
A: ra chỗ xây dựn ghốt nắm cát nữa
A: giỡn xíu pa
A:
B:
A: dạo này mọi người đi chơi nhiều quá
A:
B: giỡn wá mức
B:
B: mình đi chơi với giáo lý viên
B: có đạo mà
B:
A:
A: ừ
B: zui pà kố
A: anh học tóan dở
B: haizzz...
A: ko biết tính lim
A:
B:
A: zui mà haiz
B: zui mà đi ngoài đường dạo biển áh
B: biết thếy gì hem
B:
A:
A: cá nướng
A:
B:
A: cá canh chua
A:
B: dẹp hết
B: cá nào buổitối đêy
B: thấy mấy con ghẹ nó cứ dài dài bên lề đường áh
B: muốn phá lắm
B: mà ko dám
B:
B: àh ko phải con ghẹ
A:
B: mà là cặp ghẹ
B:
B:
A: ac
A: hix
A: bữa anh đang nằm nhà ngủ, tụi BME đi thi
A: con bạn nhậu, nhầm con bạn
A: có hỏi anh mượn máy tính
A: anh chạ y ra đưa, thấy bồ nó chở nó đi
A: vô nhà anh buồn quá ...
A: anh quyết địnhko ngủ nữa, đi ăn sáng cho bớt buồn
B: ài za...nhiều lúc phải bùn vô cớ
B: hix...thếy mấy cặp ghẹ vậy...tự nhiên nhớ tới ấy
B: mà...ấy của mình
B: chứ mình ko phải ấy của họ
B:
A:
B: ấy của cá dễ thương lém áh....mà cá chưa gặp mặt lần nào
B:
A:
A: má ơi
A: vậy mà kêu là ấy của cá
A:
B: ờh...tự sướng kiểu mới mà
B:
A: ...
B:
A: ngọai tình trong tư tưởng
A: chắc mình nùn quá
A: nên ko có ngiu
A:
B: mình ngoại tình ngoài tư tưởng luôn nè
B:
A:
B: haizzzz....ko nhắc nữa...nhớ ấy wá
B:
A: ê bạn vô duyên nha
A:
B: thoai...thông cảm...cá bị bệnh tưởng mà
B:
A:
A: bạn nhớ ấy của ban
A: nói tui chi
A:
B: hì hok noái nữa
B:
A: đừng có phán "con trai w nhau mà" nha
B: ờ...con chai w con gáimà
B:
A: ack
A: ê có làm party đón 09 ko
A:
B: hok nghe gì hết
A: ko biết phải xin giấygì
B: chắc có
B:
A: xin phòng
A: tùm lum
A: liên hệ các phòng ban
A: P cũng hong hiểu là P phải làm gì nữa
A:
B: oài...dẹp pà nó cho roài
B: cái Trường wỉ
B: OAA nữa
B: nó hành mà
A:
B:
A: ko biết chừng nào có tkb
A:
B: ờ...đúng òi
A: lên lấy dùm đám bạn
A: để về bán lại
A:
B:
A:
A: chắc n1o chém mình chết
A:
B: chém là đáng
B:
A: ê bữa nghe con đường hạnh phúc của thùy chi
A: hay wớ
B: ủa...bữa giờ chưa nghe nó hả
B: hay vậy mà chưa nghe
A:
B: nghe bài Đêm nằm mơ phố chưa
B: hay lém áh
B:
A: để xí nghe
B: iu ca sĩ lun roài
B:
A: tỏ tình w chị ấy đê A
B: thoai...cá tự sướng thoai...
B: dù gì thì chắc
A:
B: người ta cũng hem thèm
B:
A: chưa thử sao biết
A:
B: thoai...thử thiệt gì cũng vậy
B: pà đó ưa hát nhạc Nhật..đảm bảo coi phim tinh cảm cũng nhiều
B: mà
A:
B: còn gái coi phim tình cảm=>mộng mơ nhiều=>mình biết thế nào
B:
B: pạn ấy của mình cũng thíck xem phim hàn...rất là mê cổ tích về coôg chúa, hoàng tử này nọ
A:
B: nên...mơ mộtng cũng cao chót vót
B: mình cũng chỉ tự sướng thoai
B: ko dám
B:
A: haiz, t thì nghĩ thích gì cứ làm
A: dù kết quả có ra sao
A: đỡ hơn là sau này ân hận vì m2inh đã ko thử
B: mình thì đã wa cái thời "thíck gì thì cứ làm"
B: và có bề dày lịch sử roài
B: nên có gì cũng ko hối hận đây
B:
A: ờ
A: nc w bạn cứ tưởng nói w ông già nào
A:
B: thì đó...bạn cá nói rùi...bạn cá trông có vẻ già trước tuổi
B: tụi bạn cũng nói vậy
B: chắc cũng khoảng 5-7tuổi
B: àh..có khi là chục tuổi
B:
B: chết sớm
B:
A:
A: sống sao thoải mái thôi
A: kệ ngta nói gì
B: tự sướng có vẻ thoải mái ấy
B:
B:
A: ý
A: dê nha
A: tự nhiên ôm ngta
A:
B: hok dc hả
B:
B: hok cho thì thoai
B: tự sướng mà làm thấy ghê
B:
A:
A: làm lại chứ
A: để lỗ
A:
A:
B:
A: ko phải hả
B: phải gì
A: ngta làm gì mình
A: mình ko làm lại
A: lỗ sao đúng hong
A:
B: ờ đúng oài
B: hé hé
B:
A: nghe obladi ob lada đi
A: dạo này thích nghe nhạc vui vui
B: hix...hồi trưa đi tắm...sóng đánh ù cả tai...
A:
B: lúc sau thấy nhức cái ốc tai lắm
B: giờ đang bệnh nữa
B:
A:
A: bệnh gì
B: thíck nghe nhạc bùn ơi là bùn
A: cần anh qua thăm em ko
A:
B:
A: ack
B: bệnh tưởng đó
B:
A: sặc
A: đừng luti anh nha
B: haizzz...chả biết mình là con gì nữa...
A: nghe em đau
A: anh chịu ko nổi đâu
B: lúc vui thì ko gì bằng...
B: lúc bùn thì chẳng ai bì kịp
B:
A: ack
A: tự nhiên buồn vuvơ
B: đầu óc luôn bị bệnh tưởng hành
B:
A: làm như yêu đơn phương
B: thì...cứ coi như vậy đi
B:
A: ack
A: đuối
A: anh iu em th2i em ko chấp nhận
A: lại đi iu lung tung
A:
B: chắc là già wá rùi đầu óc nó có vấn đề
A: đến n6ỏi phải đau đầu
A:
A: làm anhđau theo
B: ủa...chấp nhận roài mừh
A:
B:
A: ủa vậy hả
A: rồi em ngọai tình trong tư tưởng
A: em cứ vậy sao anh chị nổi
B: tại em là con chai
B:
A: chịu
B: con chai mà...chai già nữa chứ
B:
A: bộ chai già là đc ngọai tình hả
A: hong sợ anh ghen hả
A:
B:
B: ai ngoại tình đâu
B: ngta bệnh tưởng mà làm thấy ớn
B:
A:
A: thương mới ghen chứ bộ
B:
A: Tôi yêu em
A:
A: âm thầm ko hy vọng
B: mình có bệnh...nên đừng hi vọng nhiều
B: lây bệnh mà
B: chết sớm
B:
A: sao em cứ ko hiểu
A: yêu em anh ko ngại
A: còn ngại gì thì anh ko biết
B:
B: ôi...thật là tươi đẹp wá
B: cuộc đời đẹp wá
B:
B:
A: ừa, em cứ hồn nhiên tươi vui mà sống
A: chứ em buồn sao anh vui
B: àh...anh lại wên àh
B: em đang bệnh tưởng mà
B: tươi đẹp wái gì đâu giờ này
B:
B: tự sướng ấy
B:
A: ack
A: em phức tạp quá
B: haizzzz....đôi lúc thíck làm trùm tuki là vậy
B: mà...cũng chưa gọi là tuki hết cỡ
B: vẫn chỉ là bệnh hành
B:
A:
B: đôi lúc cũng thíck cho bệnh nó hành
B: để mình khỏi phải mơ mộng
B:
A:
B: tự sướng cũng tốt...nhưng đừng có hiện thực hoá là dc
B:
A: ủa em ế hả
A:
B: anh hok biết hà
B:
A: hong
A:
A: anh tưởng chỉ mình anh ế
A: anh tưởng chỉ có những ai cao 150cm mới ế
B: pợn cá ế từ hồi biết cái chữ là gì
B:
A:
A: bữa anh bị làm nhục
A: anh đi khám skhỏe
A: đi al61y bằng lái
A: mà ngta kêu
A: con ơi ko đủ chiều cao
A:
B: mà...công nhận...pạn cá có nhiều pạn lắm àh
B: ặc
B:
B: làm giấy khám khống đi
A: nó làm nhục anh
A:
B: nhanh lắm
A: ừa
A: nó hồi ngta cũng cho a
B: hồi đó tốn có 100k 5phút có giấy
B:
A:
B: đền tên và tuổi vào cái giấy có mộc sẵn
B:
B: đồ khống dễ wá ko biết
A:
A: anh hận bà bsĩ quá em
A: bả làm nhục anh
A: làm bao nhiêu người
A: nhìn anh
A:
B: haizzzz....người VN vẫn còn suy dinh dưỡng mà
A: anh uống sữa hòai mà ko cao
A:
B: cái này ko do sữa...
B: học BT àmkoo biết àh
A: uống từ nhỏ tới h mà
A: anh bị hụt canxi
A:
B: cái này do thứ nhất là di truyền
A: đi học chơi cho vui thôi
A: ừa
B: thứ hai là sport
A:
B:
A: mai mốt lấy chồng cao 1m9
A: cải thiệt f1
A: thiện
B:
A:
A:
A: nè
A: lấy chồng giỏi tóan lí
A:
A: cho f1 giỏi
A: hi sinh tất cả vì f1
B: haiz....mình chỉ cần một pà vợ như ấy của mình thoai
B:
A: ấy của em
A:
B: ờ
B:
B: đang bệnh mà
A: ấy trong tư tưởng của em
B: ấy có thực...nhưng mà tự sướng
A: ủa tưởng ấy chỉ có trong tư tưởng
B: đ7i ó gọi là....
B: yêu cái cảm giác dc yêu
B:
B: ấy đó trong pro5 của cá
A: chả biết
B: có hình ấy
B:
A: cho link coi coi
B: http://iucommunity.net/forum/album.php?albumid=18
B:
A: có gì anh tỏ tình dùm emcho
B: thoai...bỏ đi
B: đã nói roài
B: tự sướng là tốt
B: nhưng ko muốn hiện thực hoá
B:
A: tùy
A:
B: cuộc đời vẫn đẹp như thế còn gì
B: có một ấy dễ thương như thế
B:
A: dễ thương ha
B: ờ
B:
A:
B: áy đó là ấy có thực...nhưng ko phải mình có thực
B: nhưng cá sắp có ấy
B: là vợ có thực nè
B:
A:
A: em lên xe bông sớm vậy
B: cưới một em lappy về
B:
A: ack
B: ai nói cuộc đời mình là ko đẹp nào...
B: đẹp wá chời
B: có hai ấy luôn nè
B:
A:
B: haizzzz...bữa nay nói nhiều wá...chắc có vấn đề thần kinh nữa
B: nhiều bệnh wá
B:
A:
A: có nc w ấy chưa
B: nc wài àh
B:
B: nhắn tin ấy
B:
A: ừa
A: đc rồi
B: áy nói chiện giống con nít
B:
A:
A: có ngừơi để yêu vui ha
B: chời...hạnh phúc thế còn gì
B:
B: mà P nói cũng chí lí nhỉ
B:
A: hứ
A: bạn nói xỏ tui đó hả
B: đâu có...
B: cá nói là...bạn P nói câu trước kia là đúng
B: cái câugì mà: có những cái ko thể có dc áy
B:
A: ...

ngày nào đó 20-8

[Today 02:58 PM] cataituong: Như lòng buồn...khẽ gặp những giấc mơ!
[Today 02:58 PM] cataituong: Như nỗi nhớ...tràn về trong kí ức.
[Today 02:58 PM] cataituong: Như nắng vàng...khẽ chạm cánh hoa xinh
[Today 02:58 PM] cataituong: Như mưa nhỏ hoà vào đại dương lớn
[Today 02:55 PM] cataituong: Khoảng thật gần nhưng cũng thấy cô đơn.
[Today 02:55 PM] cataituong: Cơn gió mạnh như ngày nào hiên vắng....
[Today 02:54 PM] cataituong: Thoáng giọng cười...đôi mắt đã hồi sinh...
[Today 02:54 PM] cataituong: trong từng cơn mưa như trút nước

Con ma online


Tuấn có thói quen lên mạng vào buổi tối, sau khi hoàn thành xong mọi bài vở và “Mr.Lonely” bao giờ cũng ẩn nick. Đơn giản vì anh chàng muốn nhìn mọi người xung quanh đang suy nghĩ gì, cảm xúc ra sao bằng những dòng status ngắn gọn mà đầy ý nghĩa.
Tuấn cảm thấy thú vị khi click “sign in” mà không ai biết có sự hiện diện của chàng trong cái thế giới ảo này. Thằng bạn thân cứ thắc mắc: “Tao thấy mày cứ như ma ấy! Lúc ẩn lúc hiện, thấy ghê ghê!”. Tuấn đáp lại bằng tràn cười không kiềm được nước mắt. Ừ, thì Tuấn là Mr.Lonely mà!
Và Mr.Lonely sẽ mãi là một “con ma online” nếu như một ngày như mọi ngày, chàng không nhận được một dòng tin nhắn từ một nick thật lạ “sign _in_ and _sign_out”.
Một người cứ ẩn nick chứng tỏ người ấy đang rất cô đơn. Hãy chia sẻ với bạn bè nếu không bạn sẽ bị sự cô đơn ấy chiếm lĩnh đấy…
Ngắn gọn nhưng đầy ý nghĩa! Nếu ai có mặt ở nhà Tuấn lúc bấy giờ, chắc không thể không cười trước bộ dạng ngơ ngẩn của anh chàng. Miệng cười méo xệch, tay cứ đưa lên đầu mà gãi. Tuấn ngơ ngẩn cũng đúng thôi! Một chuyên gia tin học đã có trên dưới chục phần mềm gửi đi dự thi, nhận được vô số lời tán dương từ cộng đồng IT online, thì việc ẩn nick để bị phát hiện là điều không thể, hay nói đúng là một điều xúc phạm rất lớn… “Hay đó chỉ là tin nhắn vu vơ của một ai đó như tất cả những dòng tin tức được truyền đi hằng ngày trên Yahoo?” - Tuấn tự trấn an. Và dòng tin tiếp theo như gáo nước lạnh dội thẳng vào niềm tin đó.
Tôi nói ông bạn đó! Sao không hề reply vậy? Bộ sững sờ quá hả, giáo sư tin học!
“Vậy là mình đã bị phát hiện! Phải truy ra xem đó là ai?”
Ông là ai vậy? Sao biết tui online!
Đính chính lại tui không phải là ông. Hẹn gặp lại nhé! Bye bye.
Lời chào tạm biệt từ cô nhóc kèm theo tiếng buzz đầy khiêu khích. Trong phòng của Tuấn lúc này đang có một mặt trời, tỏa nhiệt dữ dội, bốc khói nghi ngút…
******
Chào ông bạn! Vẫn còn ẩn nick ư?
Thói quen khó sửa. Mà sao cô lại biết rằng tôi ẩn nick?
Trên đời không có ai hơn ai tuyệt đối đâu ông bạn...
Không thể nào…Tôi…
Không sao, không cần phải la lên như vậy đâu...Bye bye…
*******
Những cuộc trò chuyện kéo dài chưa đến 5 phút, ngày qua ngày giúp Tuấn hiểu thêm về người bạn bí ẩn của mình. Đó là một cô nhóc năng động, hiểu biết nhiều và đặc biệt, khả năng tin học cực kì siêu, bằng chứng là việc phát hiện ra Tuấn…:
Tuấn bỏ thói quen ẩn nick đi, cả cái nick chat nữa, đổi luôn đi…
Thói quen rồi…
Tuấn chỉ không chịu mở lòng mình ra với mọi người mà thôi, cứ ôm mãi cái máy tính như vậy, nó làm gì có cảm xúc…
Này, dân IT mà nói máy tính không có cảm xúc là không được nhé…
Mình…mình…mà thôi, lần sau online mà không hiện nick lên thì coi như thời gian qua chúng ta chưa trò chuyện nhé…
Này…này…
*******
Đó là nội dung cuộc trò chuyện cuối cùng của Tuấn và cô bé ấy. Đã nhiều lần online, Tuấn vẫn ẩn nick, vẫn không thấy cô bé ấy trả lời sau nhiều lần nhắn tin, tất cả những gì Tuấn nhận được là cái icon xám ngắt của Yahoo. Và cũng đã nhiều lần, Tuấn bỏ chế độ ẩn nick và click sign in nhưng…lại không thể. Đơn giản, trên danh sách bạn bè của Tuấn chỉ có độc cái nick của thằng bạn thân…
“Hãy thử xa cái máy tính một ngày, bước chân ra ngoài, Tuấn sẽ thấy cuộc sống rất thú vị...” - dòng tin nhắn của cô bé ấy bỗng hiện lên trong đầu Tuấn.
Tắt máy tính, Tuấn dắt xe đạp ra khỏi nhà trong sự ngỡ ngàng của mẹ…
Đêm ấy, người ta nhìn thấy nick Mr.Lonely sáng rực rỡ, kèm theo dòng status “Chào mừng bạn đến với tôi!”
*********
Này, nó sáng nick rồi đấy! Nhiệm vụ cải tạo thằng bạn thân mà tôi giao cho bà thế là hoàn thành rồi đấy! Chúc mừng bà hen! Thích trả công cho bà gì nào?
Không phải việc của ông! Bây giờ, tôi sẽ là chính mình…
Một nụ cười khuất sau cặp kiếng cận lém lỉnh. Cô nàng click vào sign in…
TRẦN MINH

Ai rồi cũng phải khác đi

Bạn có bao giờ tự hỏi, "Liệu sau vài năm nữa, mình sẽ như thế nào? Xinh đẹp hơn? Thành đạt hơn? Giỏi giang hơn?", nhưng bạn có bao giờ nghĩ, vài năm sau, tính cách của bạn hoàn toàn khác hẳn với bạn-bây-giờ?


Tôi thấy chị thay đổi tính cách quá nhanh...

Cách đây hai năm, tôi lặng thầm dõi theo từng entry của chị, nội dung toàn những những show ảnh Harajuku màu mè, những mối tình nóng bỏng rồi cũng đóng băng rồi tan chảy, những câu chửi thiếu văn hóa và không-thể-chấp-nhận...

Lúc ấy chị học lớp 11, ở một trường dân lập, và đang đóng một vai trong NKVA...

Tôi tự hỏi: "Những thành phần thế này, sau này cống hiến được gì cho xã hội?"

Vài năm sau...

Khi tôi học lớp 11 như chị khi xưa, chị đã "lột xác", trưởng thành...

Những entry của chị về cuộc sống khiến tôi ngưỡng mộ... Chị ăn mặc thời trang, tỏ ra thành đạt và hiểu đời. Hiện nay chị vẫn đóng phim. Tuy chưa nổi tiếng, nhưng số tiền chị kiếm được cũng khiến những người đang 18 tuổi như chị phải suy nghĩ.

Tôi sững sờ.

Chị mới 18 tuổi...

Những entry của chị nhẹ nhàng hơn xưa, bí ẩn hơn và cũng huyễn hoặc hơn...

Tâm hồn chị đẹp dần...Chị biết thương ba mẹ, yêu cuộc sống và mỉm cười với mọi người.

Tôi trầm trồ.

2 năm trước, chị thác loạn và bốc đồng, xốc nổi

Điều gì đã khiến chị thay đổi nhanh đến vậy?

_____o0o_____

Tôi biết đến anh khi hình anh được đưa lên một tờ báo teen.

Nhìn mặt anh rất hiền.

Năm đó anh học lớp 11, và thành tích của anh là 10 năm học sinh giỏi.

Tôi thán phục.

Chưa đầy một năm sau, tôi được dịp biết anh...

Anh theo trào lưu teen hiện giờ...

Anh là một 9x đúng nghĩa, xài điện thoại xịn, đi xe tay ga, ăn mặc cầu kỳ...

Anh xa lạ và lạnh lùng...

Tôi không còn nhận ra anh như ngày nào...

Người mà tôi biết đấy ư?

Lúc trước, tâm hồn anh sâu lắng với bao entry khiến đầu óc tôi mụ mị...

Bây giờ, entry anh là những kí hiệu đôi khi khó hiểu và những câu chửi tôi không thể chấp nhận...

Anh tự tin đến mức tự kiêu, dù bản thân anh, so với 9x hiện tại, chưa gặt hái được điều gì quá to tát.

Tôi đặt một nghi vấn: Vì lý do gì, anh phải cố chối bỏ bản chất thật sự của mình?

_____o0o_____

Ngày đó, em hồn nhiên, dễ thương. Những gì được em cho là đẹp, thì nó đẹp thật. Những gì được em ưa thích, thì chưa chắc nó xứng đáng được như thế.

Em cho tôi cảm giác thoải mái khi bên cạnh, dù đôi khi giữa chúng ta là những khoảng lặng đến buốt lòng...Tôi không muốn đề cập đến hoàn cảnh tôi quen em, vì nó nhạt mờ lắm. Hẳn em cũng thế, phải không?

Nhìn em, ban đầu tôi nghĩ rằng em cũng như bao teen hiện tại, chưa nghĩ gì quá xa cho tương lai và còn bồng bột ở hiện tại lắm lắm...

Nhưng em biết tiếp thu những ý kiến từ người khác, và nhất là em chịu lắng nghe tôi...

Tôi vui vì điều đó.

Tôi tin sau này em sẽ thành công.

Đúng một năm sau.

Tất nhiên tôi thân em hơn, và giữa chúng tôi có khoảng im lặng đáng sợ, cũng không sao cả.

Nhưng tôi thấy em đã khác.

Đúng là em quá chững chạc so với tuổi của mình, khi trong một năm mà em đã "lột xác" trọn vẹn đến vậy...

Lăng kính của em về cuộc sống cũng dần chỉ theo ý nghĩ chủ quan của em...

Em từ bỏ mọi thứ thuộc về teen. Với em, điều đó "thật phi nghĩa và lãng xẹt". Em không thích chơi với chúng bạn hay theo phong trào, em thích những gì cổ điển và tri thức. Em tôn sùng những điều thuộc về điểm số, bằng cấp và danh hiệu.

Em cáu gắt khi mục tiêu đặt ra không như em muốn...

Em từ bỏ những kỉ niệm tuổi học trò.

Em cho rằng những gì em thấy xấu, tức là nó xấu. Những gì em sùng bái, ắt hẳn nó là một kiệt tác luôn được người đời tuyên dương...

Tôi bắt đầu khựng lại, dè dặt trước em...

Bởi biết đâu, đôi khi một hành động vô ý nào đó của tôi (quá nhí nhảnh hoặc thuộc dạng "hơi teen" chẳng hạn) sẽ khiến em không dễ chịu, rồi em cho rằng: "Vớ vẩn".

Tôi tự hỏi, điều gì đã gọt giũa em tôi nhanh đến vậy...

_____o0o_____

Ai rồi cũng phải khác đi. Chính Nguyễn Nhật Ánh còn làm một bài thơ trong tác phẩm "Mắt biếc", có đoạn:

"Ngậm trên môi

Một nhành cỏ dại

Chợt hiểu rằng

Tôi đã khác tôi xưa..."

_____o0o_____

Với chị, tôi cảm thấy vui khi chị thay đổi theo chiều hướng tích cực.

Với anh, tôi hụt hẫng vì anh xa tầm với của tôi mất rồi.

Với em, tôi hơi buồn vì hình ảnh khi xưa mờ nhạt dần. Em của tôi quá chững chạc đến mức tôi không thể nào "sánh bằng" được nữa...

Thời gian đẽo gọt con người tài tình thật.

Giấc mơ có lời nhắn

Thằng nhỏ bật dậy từ lúc nào đó hum kia, khoảng hơn 5h sáng một chút...hình như là ngày thứ 6, 1/5...
Mới thức dậy trong lúc đang có cảm giác luống cuốn với lấy cái điện thoại mở hộp tin nhắn ra...ko tấy có gì đặc biệt cả...hắn lại loay hoay nhìn lên góc bàn học xem có cái bức thư nào ở đấy ko...và cũng ko có..hắn đang mê man một chút...và vài giây sau hắn nhận ra, hắn mới tỉnh dậy từ một cơn mơ!!!...
Và không ai hiểu tối hôm sau hắn để cái status lạ lùng: "mình có lời nhắn lại cho bạn nè...mình đồng ý...mình sẽ chờ bạn...như tối hum wa vậy"
Và...có người nhận ra chứ gì...tất nhiên ai cũng nghĩ hắn có lời nhắn đặc biệt cho nữa kia rùi...đúng như chính cái status nó nói lên vậy...có người hỏi nó, cười và chúc mừng nó...nó chợt thắt tim lại và thở phều phào...
A:Êh...thấy rùi nha!
B:Thấy gì???
A:cái status, có người yêu rùi hả
ai vậy?
nói nghe coi :wink:)
B:đâu có...đâu có ai đâu
Cái đó chỉ là giấc mơ thui àh
A:giấc mơ là sao???
B:tức là vầy
hum wa lúc gần sáng mơ thấy
có người viết cho mình lá thư
Nói điều đó...đại loại là...họ thích mình
A:ờ...vậy thì giờ sao...
B:hihi...tối nay mơ...rùi trả lời lại bạn đó
A:đồng ý hay từ chối vậy :">
B:tất nhiên là đồng ý rùi
A:chà...vậy sao ko mau ngủ đi.
để gặp bạn ý
B:thui...chưa mún ngủ
mà...chắc gì gặp dc...
ở ngoài đời còn ko gặp dc
huống chi là mơ :frown:
chút nữa rùi ngủ cũng dc...mong là gặp :D
....
rùi...hắn nhờ bạn...viết cho thử vài dòng để xem như là lá thư, tối nay sẽ gửi lại người bạn trong mơ...rằng hắn đã đồng ý...chỉ cốt đọc cho nhớ, có gì mơ rùi sẽ tính sau...
Và hắn cũng chẳng nhớ, chẳng biết người bạn đó la ai, như thế nào, địa chỉ để gửi thư cũng như ko biết mình nhận được lá thư đó như thế nào...chỉ ngờ ngờ đọc được cái dòng chữ đặc biệt đầy ý nghĩa đó...và...ko chút suy nghĩ...hắn đã quyết định sẽ đồng ý nếu như có cơ hội, có một dịp trong mơ, bất kể ra sao...bất kể là chờ ngày nào...

Tối hum đó hắn trãi wa biết bao những hình ảnh trong mơ, nhưng chẳng gì làm hắn nhớ dc trừ những dòng chữ đặc biệt ấy hum trước...và đó có nghĩa...hắn ko gặp dc, ko có dịp để gửi lại lời nhắn nhỏ ấy...khó khăn một chút không có nghĩa là có thể ko làm dc...hắn nghĩ là...ngày nào hắn cũng ngủ mà...ngủ thì có thể mơ...và có thể gặp...hắn tin bạn ấy vẫn chờ hắn...và hắn sẽ chộp lấy cơ hội nào đó hắn có thể để gào lên trong giấc mơ những lời tương tự trong lá thư đó vậy.

Biết bao đứa bạn hắn bất ngờ, ngạc nhiên với ấy cái status để hở như vậy...đều xông vào hỏi và chúc mừng...hắn hay online bằng điện thoại nên trả lời ko kịp nữa là...hắn chỉ trả lời nhiều người đơn giản chỉ một câu là: "đâu có, cái đó chỉ là mơ thui"...có mấy người thất vọng và nói:"ai biết được, nhỡ đâu có thiệt thì sao"...hắm chỉ ậm ờ và gửi lại cái emo thở dài :|

Một đêm nữa lại ko thấy gì cả...mưa và ngày mưa làm hắn nhớ những bài hát...hắn chợt nhớ đến cái forum hắn hay vào ra...nó mới phát cái bản radio nữa cho thành viên nghe, giải trí...và...trong đó có cái Quà Tặng Cuộc Sống ấy...hắn chợt nảy ra ý định đăng kí gửi tặng bạn ấy một bài hát...biết đâu người ấy nghe dc và lại gặp lại thì sao...
Cái reply trong bài yêu cầu wà tặng âm nhạc...hắn đã yêu cầu bài I Have A Dream của nhóm westlife trình bày...và với message ngắn là như thế này: "mình nhận dc cái lời nhắn đó của bạn rùi...và...bi giờ mình đang chờ để gửi lại bạn lời nhắn của chính mình...rằng mình cũng vậy...và mình sẽ chờ"...và hắn đang hi vọng nhỏ để được phát yêu cầu của mình

Giờ...cái khoảnh khắc mà hắn đang ngồi type cái bài này...là khi hắn đang nhớ lại khoảng thời gian vài ngày trước...type một lúc nhiều như thế...và có những đoạn hắn đã vừa type vừa thấy cay cay sống mũi, mắt thấy nhoè ra...hắn lơ ngơ với cái ý nghĩ và cái niềm hi vọng nhỏ bé của hắn...hắn biết hắn đang mơ...và hắn đang ghi lại giấc mơ...và hắn mong hắn làm dc gì đó cho người trong giấc mơ vậy...chỉ như vậy thui

Giấc mơ có tin lời nhắn

Invisible to one...........


Chợt thấy cái nick bỗng dưng sáng, rất nhiều lần và cũng với rất nhiều người con gái...hắn chợt cảm thấy nhẹ nhõm, bởi vì không phải mừng vì người ấy đã online, mà mừng vì nó đã invisible từ trước...cho nên dù sao thì người đó cũng không thấy nó online và có thể là những suy nghĩ này nọ trong đầu người đó làm cho người ấy mất vui

Lúc trước, cái khoảng thời gian gần thi ĐH, hắn bị một cú sốc nặng về tinh thần bởi vì một lẽ là tai nạn từ chiếc phone làm cho những suy nghĩ của người ấy chợt lệch lạc và như một nai nhỏ chợt nghe bước chân người thì cuống cuồng chạy mà không biết phương hướng ở đâu. Và, kết quả sau khi đã có một tai nạn bất đắc dĩ (mặc dù cảm xúc hắn là thật) thì hắn đã trở nên im lặng và nhiểu suy nghĩ. Cái yahoo Messenger bi giờ hắn đã lupôn invisible với tất cả mọi người, đặc biệt là người ấy. Có một khoảng time khi hắn ở ngoài tiệm net, cái yahoo mặc định là available thì hắn vẫn ko wan tâm cho lắm, cho tới khi cái nick ấy sáng lên, hắn sợ lắm, một nỗi sợ ập đến hắn, hắn tưởng tượng ra cái khuôn mặt lạnh lùng mà hắn nhận được, tưởng tượng ra cái cảnh những lúc người ấy hay bỏ chạy ra chỗ khác mỗi khi thấy hắn ở gần đâu đó...hắn...hắn có cảm giác bị xa lánh, như mình là người có bệnh hoạn gì chăng...cảm giác khi đang ngồi onl làm hắn nhanh tay Set cái status thành invisible rùi sau đó vài giây lại offline hẳn...

Đã bao lần hắn xoá cái nick người ấy ra khỏi list nhưng rùi, những cái níu kéo của một thằng con trai, của một kẻ có tình cảm thật sự dành riêng cho người ấy, những cái tin nhắn làm hoà...làm hắn mềm nhũn ra nhưng cái sợ và những cái tránh mặt ấy vẫn còn.

Nay thì mặt dù đã ở trong list, không hề muốn xoá nó đi nữa, nhưng nó vẫn luôn set invisible permantly với người ấy...vì sự thực là hắn đang chạy trốn cơn bão lòng, hắn đang tự lôi mình ra khỏi óc của người ấy, cái hi vọng mong manh là một ngày nào đó khi hắn gặp người ấy ngoài đường thì người đó sẽ cứ đi ngang wa hoặc là đã wên đi một khuôn mặt ngày trước người ấy đã từng trốn tránh...

Một năm đã wa sau những ngày vật lộn triền miên với cơn bão lòng thì nay nó đang và đang khó nhọc đứng lên từ một cơn bão khác...Một người bạn chưa từng gặp mặt, chưa hề nghe giọng nói, chỉ biết những tin nhắn, những cái pm ym...vậy mà hắn nỡ nào lại đem cái trái tim vá víu đi gửi cho người ko wen ko biết ấy chứ...Những cái hi vọng mà gần đây hắn đã nhận ra là ko phải, mà nó chính là những dấu hiệu, những cơn của căn bệnh tưởng...căn bệnh mà lâu nay hắn ko nhận ra...căn bệnh khiến nó một đêm đã phá vỡ cái bức tường gọi là ranh giới của một người bạn...cái bức tường mà hắn đã vạch lên, gim vào đó cái từ điển cấm xài...nhưng mà rùi thì cũng phá huỷ hết những giao ước với trái tim mình...

Biết là sẽ không thể nhưng vẫn bấu víu cái tưởng làm phao cho mình...bi giờ thì lại khổ nhọc ngồi vạch ra cái giao ước mới cho mình...cái giao ước tự kiểm vượt thời gian...tức là trong mọi lúc, mọi nơi, đều biết tự kìm hãm mình lại, biết tự tránh xa cái giới hạn chứ ko ỷ y vào nó nữa...luôn nhìn nhận mọi điều một cách bi wan một tí bởi vì việc gì đến đã đến và nếu ko đến thì đừng phá giới hạn để kéo nó đến...nó sẽ vùng vẫy ra khỏi bàn tay của mình, sẽ wăng cho mình những câu nói, những cái ánh mắt đau xót....

Và rùi...lại cái quy tắc cũ mà làm...invisible to everyone!!!

Chỉ là một kí ức.......


Nhớ...cái ngày đầu năm 11...nhỏ vào lớp...
Cái nhìn đầu tiên: "bình thường và có lẽ hơi bẽn lẽn"
Sang năm trường trộn lớp lại nên có một số bạn chuyển đi và vài người mới đến, trong đó có nhỏ.!
...Vẫn cô chủ nhiệm xưa, dạy văn A3. Giảng hay thật nhưng ko bao giờ khảo bài , cuối kì khảo một lần, đuối thật.
Một lớp những thành viên mới nên...xếp chỗ lại =>chán...
Và từ đó bắt đầu một chuỗi ngày những sự kiện
....
....
Cái chú ý đầu tiên khiến sao khiến nhỏ ngồi cùng bàn với mình, ngồi bàn cuối! và chỉ cách nhau một đứa con gái...!
Mình thoạt nhiên là người có chút tự ti, chả bao giờ là người bắt đầu câu chuyện...
Biết nhỏ và nói chiện từ một buổi thảo luận về lớp A3 của đám bạn cũ trong đó có nhỏ...
Nào là: Cô T. dạy Anh Văn cực khó, lên khảo bài lúc nào cũng 2 với 3 mặc dù đã học bài, rùi cuối kì cô mới khảo văn một lần, rùi...có A...dạy toán, chuyên chiếu tướng thằng tí...cứ thấy nó cười là chực ghi vào sổ đầu bài, thêm một câu: "cười vô duyên...!"
...
...
Trong những tiếng cười chia sẻ những niềm vui về người bạn mới, mình cảm thấy sao con người này khó chịu và chút hơi...giống con nít.
Và...cảm giác ko được thân thiện cho lắm với nhỏ...hay thiên vị nhỏ với đứa bạn bên cạnh. Thật sự thì ko thích nhỏ lắm.
...
Đó là hôm vẽ kỉ thuật, vốn con gái đáng lẽ phải cầm kì thi hoạ, nay thì chả đứa nào vẽ đẹp, đứa nào cũng tí...tí...vẽ dùm...
Hix...vẽ cho mình rùi còn cam người khác nữa, trong khi mình nhận vẽ cho nhỏ bên cạnh. Nhỏ kiu: "tí...vẽ dùm T đi..."
Mình nói...: thui...vẽ cho D rùi, ko có thời gian đâu...Và nhỏ giận, thút thít (cái tính hay khóc, đụng cái gì ko vừa lòng là khóc)...thực sự thì mình ray rức lắm, con trai mà, thấy con gái khóc thì thui rùi...rụng rời cả...ko bít làm gì!
Nói: "T...cho T xin lỗi, t nói giỡn thui. Đây, vẽ giùm cho...". nhỏ cương quyết ko thèm vẽ dùm. Thế là chịu thua...hix...rõ là ray rức suốt cả một ngày
...
...
Hôm sau mình cũng lại kiểu cũ...một câu xl cũ rích....
Nhỏ: mua kẹo cho T đi T ko giận nữa...haizz...cái này cũng dc...coi như xong chiện vậy...rõ rắc rối
Có mấy cái kẹo thế mà cũng lại nổ ra một cuộc chiến mới. Nhỏ bên cạnh vốn tính vui vẻ, hay giỡn nên giành hết kẹo giấu mất tiêu...mình lại ko bít seo lấy lại...
Thế là nhỏ lại giận, cái giận vì ko chịu đưa cho nhỏ..lại để con kia nó giật..hix...tội lại chồng tội
=> ghét!...cảm giác ngày càng ko thân thiện lắm với nhỏ....nhỏ làm mình khó xử wá...khó tính, trẻ con wá...vừa giận mà vừa hối hận
Đi mua một đóng kẹo nữa...có lẽ là vài chục cái...nhiều gấp đôi cái đống kia...:"T...t xl, tại D nó giỡn mà...thui...mua cái khác cho nhỏ nà..."
Nói cỡ nào cũng ko chịu...chỉ gục mặt xuống bàn mà thút thít...
hối hận đã ko còn nữa...giờ đã thực sự giận...
Ko hiểu sao mình lại làm zậy...tất cả kẹo mua về...mình đã...đem quăng cả vào sọt rác trước mặt một lũ bạn...
Thế là một cuộc chiến tranh lạnh bắt đầu...
...
...
Một ngày, hai ngày ko thèm thăn hỏi...chỉ học và học, đến giờ ra chơi mình lẻn đi chỗ khác vắng bóng nhỏ để ngồi tuki một mình.
Vì một nỗi là chút hối hận còn đó và lời xl đã ko có chút hiệu lực nào.
Tùng!Tùng!Tùng....
Trống vào học. ...mình lật đật trèo cầu thang và vào lớp...nhỏ đứng trước cửa...hết cả hồn, nhỏ nói..."t, T xl đã làm zậy zới t...xl"....
Mình ko giận ai, chỉ giận con trai hậu đậu mà thui...
...
...chả hiểu cảm giác dislike nhỏ của mình chuyển hướng 180 độ liền một ngày nào mà mình ko hiểu...
Có lẽ những lúc nhỏ bùn, bắt mình hát...ngồi hát mà mình bùn theo, thế rùi lại thấy nhỏ cần mình hơn...
Có lẽ là những lúc học bồi dưỡng chung...ngồi làm đề mà cứ nhộn nhịp cả đám...cô vào thì chả đứa nào đặt bút chút nào...hix
có lẽ là một ngày lễ, chợt thấy nhỏ hướng về phía mình, nhép nhép nói gì đó, chợt ko nghe thấy và thấy mắt nhỏ long lanh....
....
....
Và một buổi trốn nhà đi bụi trên suối tiên ngày 8/3...hix...
Coi vậy mà người sợ nước, ko dám ra xa...sợ chìm ....
mình thì cứ nhè cái xích đu nước mà quay quay...thế là bị đặt tên là cá heo....
Người gì mà nhát thấy sợ...
Nhớ nhất là đi vào "Bí mật cổ loa thành"...đi theo và...nắm tay mình chặt như dính keo vậy...cứ có cái bàn tay nào chạm vào chân là giãy nảy giật muốn đứt cánh tay mình.
vậy mà cũng ko chừa...đi vào chơi "Rừng phù thuỷ" nữa chứ.
Có con khỉ bằng máy nhìn hầm hố...thế là ko dám đi tiếp...kiu mình lại che nó cho nhỏ wa...
...Và...và cả ngày đi chơi...hình như chỉ chực nắm cái cánh tay mình...hix...vừa nóng mà lại vừa lấy bùn cười...
Hix...còn cái "Bí mật lăng một pharaoh nữa.." ...cuối đường có con khỉ...vì nhỏ đi sau nên thấy con đó hù mấy người đi trước....thế là định đi ngược ra ngoài...
Mình kiu cứ đi đi...con khỉ giả mà...ko dám...nên mình kiu:"thui vậy T với t đi nha, t ra chận nó lại rùi T chạy wa hen..."
Thế lại ra chặn trước đầu con khỉ...
Nhỏ vọt nhanh thật...ra tới cửa...mặt ko còn chút máu, mất hồn, thấ thểu thật tội
...
...
Và...cảm giác nhớ có lẽ đã theo mình từ đó...tại sao chứ...một người trước đó có thể nói là ko ưa lắm...mà giờ lại
Và lại cũng cứ theo đuôi nhỏ...nhớ cái giật cánh tay của nhỏ...lúc bùn, nhỏ cứ lại bên nắm cánh tay, giật và kiu "Hát cho T nghe đi, T pùn wá"....
Tự lúc nào những cuốn sách mình cứ đầy chữ của nhỏ, những chữ gì thật không vui vẻ lắm "pùn wá"...và...lại thấy lưu luyến cả cái dòng chữ nho nhỏ đó...lâu lâu lại cứ hay mở xem...pùn thật...
Nhưng và rùi...nỗi nhớ cứ theo mãi...vào tận bàn học...có lẽ thật khó để thực hiện nhiệm vụ của mình nếu ko có pama...nhiệm vụ thi ĐH...
...
...
Có lẽ mình đã ko đi wá giới hạn nếu ko có một tai nạn....
tai nạn từ cái phone nho nhỏ...
Pùn pùn ngồi cầm đt...
ối chà...chỉ còn 80đ
Có lẽ ko đủ một tin nhắn...+>suy nghĩ thế
Và soạn một tin nhắn với người nhận là nhỏ..."T ui............................................"
Và biết đau nó lại tới phone của nhỏ...
Tại sao lại thế chứ, mình thực sự ko muốn như thế.....
Và rùi...nhỏ ko nói với mình điều gì...có lẽ đã bít kết quả
Và cái cảm giác đó...đơn thuần chỉ là bạn mà thui...nhỏ cũng nói:"T chỉ mún là bạn thui"....
Download Opera, the fastest and most secure browser
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31