Đánh Mất....!

The lost soul

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Giời thiệu các bạn...

Xem nè...Đẹp hok...gia đình tui đó...A3 "gà"[/ALIGN]

....

Lâu wá không viết blog phủi bụi, tự động có mấy đứa rảnh chạy zô nói xàm nói nhảm gì đâu...tội nghiệp wá, ở nhà tự kỉ không ai để chơi rùi lên blog ng ta mà bàn phán. Thường thì mình nhận thấy đa phần những người giỏi giang và ăn nên làm ra ví dụ như thầy cô, những người nổi tiếng có nhiều tiền chẳng ai rảnh rỗi cả, ngay cả ở trường mình nhìu anh chị giỏi giang cũng bận rộng với đủ thứ chuyện trên đời...chẳng ai có thời gian để đi vòng vòng khắp chốn mà bình phẩm ng này người nọ cả...

Bởi vậy mới nói, con ếch chết vì cái miệng, người ta rãnh rỗi và ăn không ngồi rồi thì thường nói rất là hay và chẳng có việc làm...thì suốt ngày nhìn thấy khuyết điểm của ng này ng nọ mà ko thấy của bản thân...tội nghiệp họ...những kẻ chẳng biết làm gì cho cuộc đời nên tốt đẹp...toàn những kẻ thất bại và hư đốn...vài ba câu nói có đến cả tá từ chửi tục...cha mẹ đẻ như thế nào mà miệng chẳng khạc nổi ngà voi...

Viết cho Mẹ

Hôm nay cũng lại bận bịu, vừa mới đi họp hành về…Cuộc sống tất bật lúc nào chả hay để rồi hum nay lại cũng như mọi lần…ngày của mẹ, chẳng làm dc gì nên chuyện…
Viết vội cái note nho nhỏ. Có lẽ từ lúc quyết định lăn lộn trong công việc, những công việc của bản thân bóp nghẹt lấy thời gian ít ỏi của mình, công việc dạy học nhưng cũng chả làm tròn trách nhiệm. Và, thời gian để ở nhà bị teo tóp lại…đi từ sang đến chiều, về nghỉ ngơi ăn uống thì cũng hai ba ngày lại đi từ tối đến khuya mới về…thế là ở nhà dc chỉ mỗi giờ ngủ…chẳng còn như trước, phụ ba mẹ mỗi bữa sang nữa…tệ hẳn ra, tệ hơn cả ngày xưa còn bé chút xí, chẳng biết làm gì…mà còn…dọn được cả cái nhà…bama dc nhờ hẳn ra, giờ thì có vẻ như càng lớn càng xa vời chuyện gia đình và cha mẹ. Đến bao giờ mới có thể làm dc gì đó cho ba mẹ.

Biển nước mênh mông, không đong đầy tình mẹ
Ngày thuở bé còn học tiểu học, vẫn hay được cho làm tập làm văn về cha về mẹ, và cứ “Công cha như núi Thái Sơn…” những câu ca dao tục ngữ cứ lòng vòng trong bài làm…chẳng biết phải đạt điểm cao để thế nào nhưng ca ngợi cho cao cho sâu vào, thế nhưng cái việc bổn phận của con người thì chẳng bao giờ tròn. Người con ngoan là người con như thế nào nhỉ…người đó sẽ loay hoay ở bếp ở vườn phụ cha mẹ, hay chỉ ngồi lì học hành…hay là làm tất cả mọi thứ nhưng chẳng thứ nào hoàn hảo cả…và, mình chẳng thuộc dạng nào cả. Sorry Mom…xin lỗi mẹ, nói tiếng anh có lẽ mẹ hok hỉu đâu nhỉ…nhưng mà ng ta hok hiểu thì dễ nói hơn, vì dù gì lời xin lỗi cũng rất dễ nói…

Mẹ là những tiếng hát ấm áp, ru con khi đông lạnh về
Con đầy đủ mẹ ơi, con không cần thêm gì nữa…Ngày xưa cách đây mười mấy năm, lúc mình còn ở căn nhà lá xập xệ…con còn nhớ mẹ đút từng muỗng cơm, mà con nhớ rất rõ chén cơm trắng với những con cá hộp đỏ au…hồi nhỏ con cực kì khó nuôi mẹ nhỉ…cứ dăm ba tuần lại bệnh…phải chở đi cả ba bốn cây số để khám đúng ông bác sĩ, cho đúng thuốc mới khỏi. Hồi đó mình nghèo, nhưng lúc nào ba mẹ cũng ở gần và chăm sóc con cả. Có thời gian căn nhà sửa sang, chiếc giường nằm nhìn thấy đầy sao, mẹ cầm quạt tay và cứ phất mãi cho tới khi con ngủ thôi…nhà nghèo nhỉ, chưa có được cái quạt máy nữa…hìhì…chiếc tivi lúc đầu còn trắng đen, cái đầu máy lâu lâu lại hư…và…chiếc xe cup 81…những thứ con còn nhớ rất rõ…smile…hai cây sơri to mà không nhìu trái…

Nhớ lúc được 4-5 tuổi…mẹ phơi đồ và nói…mai đi học nha con, ở trường nhiều bạn lắm…ai hỏi tên gì thì nói tên Ngân nha…lúc nhỏ cũng biết mắc cỡ cái tên con gái nữa mẹ, con lại cứ tưởng nói chơi…Nhưng mà, tính tình con ấm và hiền ngay từ nhỏ…chẳng bao giờ quấy khóc, ngay ngày đầu đi học đã vui và có bạn rồi, chẳng khóc lóc giống như nhiều đứa vào trường…Chiếc bàn học đầu tiên có được năm lớp 2, chiếc bàn nhìn nom y chang cái hình trong cuốn vở tập viết mà ngày ngày con rèn chữ. Ba cứ nói chữ con xấu và hay khẽ tay…Nhớ ngày đó con chỉ học tới 6-7h thôi nhỉ, 7h, ba mẹ bắt phải vào giường và canh cho tới khi ngủ…lúc đó khó ngủ muốn chết, 7h…phim hoạt hình đang chiếu…làm sao ngủ dc…mở mắt hihí…và…bị búng con mắt cái póc :”>…con còn nhớ, cái mền đắp lúc còn nhỏ màu nâu, giống vải bố…và…có vài lỗ thủng…dễ thương ghê, cứ hay lợi dụng lỗ thủng để hí mắt nhìn ra tivi…mà…ba mẹ làm sao không biết…hì…

Mama àh, nhớ hết từng thứ trong căn nhà này đó…Ngày xưa như zậy, nhưng bây giờ mình đầy đủ rồi phải không mẹ…Nhưng làm sao bù đắp được, con học dốt mama àh, không bằng ai cả…Nhà ông bà ngày xưa nghèo, làm ruộng, nuôi heo…nhà đông dì dượng, chẳng ai học hành đầy đủ cả…đôi lúc thấy mama đọc chữ đánh vần, sử dụng đồ điện tử mà không rành mà buồn muốn khóc…nếu con không làm được gì…thì….con thật là một thứ vô dụng nhất rồi, thế rồi có chăng con đang trở thành một thứ như zậy…Và, con đang biện hộ sự tệ lậu, biếng nhát của mình bằng công việc…đó sẽ chẳng đáng công của mẹ, ngày xưa hay bênh vực con trước những trận đòn roi của papa về những con điểm kém, những lần lén đi chơi mà cứ giống như con nai bị thức tỉnh lúc chuẩn bị sai đường…bây giờ thì chẳng ai còn có thể ở đó theo dõi và nhắc nhở con nữa, chẳng còn roi vọt để làm luật lệ và giới hạn cho mình…chỉ biết rộng mắt trông xa và đoán…

Ngày của mẹ, con lại muốn viết nhiều hơn nữa những câu văn ngày xưa con làm…muốn viết để chứng tỏ tình cảm của con nhưng chẳng riêng gì mẹ, mà cả ba và cả gia đình…Nhà thờ cho tụi nhóc thi viết về cha mẹ, lại muốn làm con nít để tham gia viết…có lẽ nếu con dc tham gia, thì giải thưởng sẽ chẳng bao giờ tuột khỏi tay đâu…vì…con biết cảm xúc thật trượt dài trên câu chữ là những lời không bao giờ dối được…Nhưng qua rồi những ngày còn nhỏ, những lúc hay vòi vĩnh mẹ mua này mua nọ mà chẳng dám nói với ba…Rồi thì, con lớn lên lúc nào chẳng hay…con sẽ vẫn ở đây với ba mẹ, sẽ trông chờ suốt cuộc đời con, sẽ bớt những thú vui của bản thân, sẽ bỏ đi những lần vô tâm chạy xe ẩu, bỏ đi những khoảng thời gian vô ích không làm nên chuyện và sẽ bỏ đi tính thiển cận, nóng nảy của mình…và cũng sẽ…cố gắng để làm người con tốt hơn…nhưng còn xa xôi quá mẹ nhỉ…nhưng tất cả…con cũng chỉ muốn nói rằng…Con yêu Mẹ…không riêng gì ngày của mẹ…mà mọi ngày…con còn sống trên thế giới này!

Cuộc sống…

Hum nay mở màn viết một cái note khác vì từ lâu không viết mấy thứ tự kỉ như mình đã thường làm hồi đó tới giờ. Ngày xưa lúc mình còn chập chững lơ ngơ vào ĐHQT mình đã tự dưng mà hiểu được nghĩa của từ tuki…hay còn gọi là tự kỉ ấy, cũng hài hước vì lúc đó hay tuki theo phong trào, là một trong số những thành viên tuki trong forum, nơi mà mọi người họp mặt để kêu ca than vãn vì đủ thứ chuyện trên đời…nào là: học phí tăng, thầy dạy dở, trường xây xấu, canteen nấu dở hay cả việc xe buýt đông không có chỗ ngồi…tự kỉ trên mọi điều mà người ta đụng phải trên đời và giãy nãy lên vì không đủ sức chịu đựng và không có khả năng chống đỡ để thích nghi và đổ lỗi cho những gì liên quan tới nó như cái tội!
Và, mình công nhận rằng những con người tự kỉ là những tội nhân…đơn cử là cái đứa tạo ra cái note này là một tội nhân lớn nhất mà mọi người có thể từng tiếp xúc qua. Nếu như tự kỉ chỉ vì những điều nhỏ nhoi của cuộc sống thì đã có tội với bản than mình rồi nhưng tự kỉ và ảnh hưởng, kéo theo tất cả mọi người cùng tự kỉ theo thì cái tội nhân lên với gấp nhìu lần. Vậy mình cũng chẳng biết tới giờ này tội mình đã là bao nhiu nữa smile
Khi mình bắt đầu thay đổi từng ngày sống của mình, mình chợt nhận ra rất nhiều điều mà xưa giờ mình vẫn cứ tưởng mình đúng:
Rằng cuộc sống không phải cổ tích, không phải cuộc sống nào cũng có một kết cục có hậu và không phải kế cục có hậu thì phải luôn là một điều hạnh phúc. Ví dụ thật đơn giản rằng ngày ngày đi học mình vẫn chạy ngang con đường nhà và mình gặp rất nhìu lần những người lang thang chẳng có gì. Họ bới và tìm trong những thùng rác, những thứ bỏ đi để mong có gì đó ăn được…Và cuộc sống tạo ra nhiều những người như vậy…ước mơ lớn nhất của họ có lẽ chỉ là ăn thật no thôi!...Vậy mà có những đứa như mình tuki về những chuyện không đâu trên đời này trong khi đang ăn no, mặc ấm, học hành đàng hoàng

Cuộc sống giữa người với người không phải là một sự sòng phẳng, có kẻ lời, có kẽ lãi…và có những kẻ chẳng lời và chẳng lãi. Ví dụ như có thể bạn dành rất nhiều tình cảm cho người nào đó, và có thể gọi là: ai đó là cả thế giới với bạn…Mọi khoảng thời gian chỉ là để cố gắng làm tròn vẹn bản thân mình. Nhưng trong lúc bạn nấc từng tiếng, bạn thèm muốn có một ai đó ở bên cạnh nhưng nhìn lại thì nó quá cao xa…trong lúc mình đang lững thững từng bước ở đâu đó thì cả thế giới vẫn đang cười vui vẻ và làm gì có chuyện có thời gian để lo lắng cho một trong 6 tỉ người!

Con người ta không phải lúc nào chân thành thì cũng sẽ là tốt…Mọi thứ chỉ nên là một sự khởi đầu…đừng quá tin tưởng, đừng quá hy vọng, đừng quá trông đợi…Đốm lửa nào cũng rất nóng bỏng…nhưng tất cả đều cần một thứ gọi là năng lượng. Lòng tin cũng cần có một thứ đơn giản là khoảng cách!. Khi mọi thứ bắt đầu đi quá ngưỡng của nó, tất cả đều trở nên sụp đổ…

Những thứ đánh mất sẽ không bao giờ tìm thấy được. Giống như cái điện thoại của mình ấy…với cái giá của nó lúc đó có lẽ nó ko phải là một sự lựa chọn tốt nhất. Nhưng mình vẫn chọn vì mình thích nó ngay từ lần đầu tiên thấy nó…và tới giờ vẫn không ân hận. Chẳng biết giờ này nó đã đi tới đâu rùi smile…Thứ wan trọng như nó vẫn có một thứ wan trọng hơn làm mình phải đánh đổi. Không tiếc rẻ. Nhưng rồi thì thời gian làm hoen ố tất cả những cố gắng…

Thời gian sẽ chữa lành những vết thương…và người hạnh phúc sẽ luôn được hạnh phúc, kẻ bất hạnh sẽ cứ mãi bất hạnh…một lần, hai lần, ba lần…rồi chín lần, mười lần, mười một lần…sẽ cũng đâu vào đấy…Người vui vẻ sẽ tìm thấy được một sự bù đắp xứng đáng trong những khoảng thời gian buồn, người sẽ típ tục tìm thấy những gì mình đã tìm thấy, cứ thế xoay vòng. Chờ đợi một sự bù đắp cho bản thân là không thể mà phải tự chịu đựng theo thời gian để mọi thứ ổn thoả.

Người tốt…sẽ luôn chết rất sớm ^^…chẳng biết sao nữa, nhưng có vẻ vì họ quá ư là nhìu chuyện hay sao đó, wá ư là phiền phức nên cuộc sống chẳng bao giờ là bình thường, cứ thế mà lo lắng chuyện này lo lắng chuyện nọ. Tất cả họ đều rất cố gắng và cuối cùng trong những câu chuyện viết tên của họ…Cuối cùng mình gặp họ trong những người bạn, những người thân những người mà mình quen biết…cuộc sống không công bằng là vậy

Cuối cùng thì…hãy dành sự quan tâm cho những ai cần nó ^^…
Cuộc sống là những điều không công bằng, nhưng nếu bạn là người tốt, tất cả sẽ luôn công bằng…sẽ không có gì phải hối tiếc khi mất đi cả smile

Mồng 4 và những suy nghĩ

Lâu rồi không viết blog. Lâu rồi không tự thú nhiều chuyện với lòng. Bây giờ ngồi viết một tí cho nó thoải mái một tí.
Mồng 4 rồi, và tới nhà chị Hương chơi một tí với các bạn, các anh chị Giáo Lý Viên, làm thịt heo, lỗ tai này nọ cuốn bánh tráng...rồi ngồi chơi lô tô...chơi thua hết vài chục ngàn mới kinh dc một cái. Ăn chơi đã cũng đã gần 4h và về nhà ngủ cho tới gần 7h mới dậy ăn cơm. Trong bàn ăn pama hỏi chuyện hùi trưa, mới nói là GLViên đi tới nhà ông Thái để nấu nướng tự ăn...Papa mới hỏi:

Papa Ông Thái nào, ông Thái gần nhà Ngoại hả
Minh: Dạ, ông Thái trong Ban Hành Giáo đó
Papa:Àh, ông Thái có đứa con gái lớn nào bị ế phải hok, là nhỏ chị đó, nhỏ em có chồng rồi!
Mama: àh, phải nhỏ đó là GLV luôn hok, nó đẹp hok, chắc xấu hả?



Mình nghe đến việc chị Hương người ta nghĩ là ế mà đột nhiên buồn cho cả mình và chị, và nhìu anh chị GLV khác. Có chị Ánh, anh Triều cũng trên dưới 30 rồi mà vẫn vậy, vẫn làm GLV và chưa có ai gọi là người yêu.

Thượng Đế àh, giờ này con muốn nói với Ngài vài Điều, Chúa của con. Con không biết Ngài có sử dụng blog hay không và cũng không biết Ngài có biết blog của con không, nhưng con biết Ngài sẽ nghe thấy tiếng con đang nói trong lòng, cũng như những thứ con đang viết ra đây.

Thượng Đế àh, mặc dù con biết số phận mỗi người phải có một thứ mất mát gì đó, một thứ gì đó đầy tràn. Có người khoẻ mạnh nhưng nghèo khổ, có người bệnh tật nhưng giàu có thật nhìu, có người có tình yêu nhưng chẳng biết yêu, có người có nhìu người yêu nhưng cuối cùng chọn phải người không hợp...Nhưng Thượng Đế àh, xin Ngài đừng để con cái của Ngài phải bị ế, tức là ở vậy một mình dài dài cho đến cuối đời ấy. Nhất là đối với chúng con, những GLV, những con người đang vì Ngài mà hy sinh đi thời gian quý giá của chúng con...Con nói là vì những anh chị thôi, và xin cầu cho những người khác đang vì Chúa thôi, chứ con thì sao cũng được Ngài àh, con quen rồi.
Ngài biết không, những anh chị ấy rất tốt, rất là hiền lành dễ thương và lúc nào cũng hết mình vì việc chung của giáo xứ. Ngài ơi, các anh chị tất bật, tinh thần cao như vậy, cống hiến như thế nên mặc dù các anh chị ko đi con đường tu trì nhưng cũng vẫn hi sinh nhìu vì việc của Ngài. Vậy nên Ngài hãy xem và để các anh chị sẽ có một ai đó bên cạnh, như thế sẽ luôn tốt hơn phải không Ngài. Con thì con cũng nói rồi, con sao cũng được, bởi con chịu buồn nhìu rồi, có vẻ như những việc như thế con không thể nào có được nên con cũng không mong muốn lắm, có ế cũng được, miễn là lời cầu xin của con được Ngài chấp thuận và để cho các anh chị, những người phục vụ Ngài được có một phần an ủi.
Ngài ơi, mặc dù con nhỏ tuổi hơn các anh chị nhưng con biết cảm giác của một người đang ở tuổi yêu là thế nào. Có lẽ các anh chị, những người chờ đợi hoài một tình yêu sẽ cũng cảm thấy như vậy. Những lúc một mình, những lúc dịp lễ tết, nhìn mọi người nắm tay, đi với nhau hay những lúc ở hàng quán…nhìn mà thấy buồn một chút, cứ nghĩ miên man nếu như mình có một người mình có như vậy hay không…Đôi lúc muốn lắm một cái nắm tay, muốn biết cảm giác ôm và hôn nó như thế nào nhưng mà cũng thấy xa wá. Điều đó làm ai cũng buồn phải không Ngài, nhất là những a chị GLV của con, những người đã lớn tuổi và đã chờ cái khoảng thời gian yêu đó lâu biết chừng nào…rồi thì ai nấy cũng rất chăm chỉ và cố gắng cống hiến vì Ngài, có vẻ như một phần quà nhỏ nho cho cuộc sống cũng nênphải không Ngài. Vậy thì trông nhờ vào ơn phúc trong năm mới của Ngài, Ngài sẽ cho những anh chị con được hạnh phúc chứ nhỉ…con sẽ không đòi hỏi gì, con chỉ xin cho người khác thôi, đồng ý nhé Thượng Đế của con.

PS: Con thích gọi Thượng Đế hơn là Chúa, vì Thượng Đế nghe cao trọng và hiền lành biết bao…con mệt wá, con ngủ nha…Ngài nhớ đọc blog con nhé, con viết cho Ngài đấy…con sẽ rất hạnh phúc khi con thấy dc điều con mong ước, con sẽ ko buồn vì mình ko được thế đâu, con sẽ chịu ế cũng dc smile

Dọn Phòng...smile

Hum nay, ngày đầu tiên trong những chuỗi ngày dọn nhà bắt đầu. Thường thì còn cỡ 1 tuần lễ nữa đến tết thì năm nào cũng vậy, từ cái hồi mình học cấp II là pama đã giao cho dọn cả nhà….nghĩ lại mình cũng khiếp thiệt, làm hết bong luôn ấy chứ smile)…Từ hồi nhỏ, lúc cảm thấy mình làm được nhiều việc rồi thì tết năm nào papa cũng bắt làm, dọn nhà cho sạch hết mới thôi, mình thì hùi đó rất là khoái làm mấy ziệc này, lớn lên nghĩ lại thấy ớn lạnh…Nhà bao nhiu cái của kính, lau kính, lau khung sắt muốn khùng người, còn của gỗ nữa…đóng bụi nhìn mê luôn, thực tình là nhà chỉ cần dọn nhiu ấy cửa thì muốn tèo người rùi, huống gì năm nào mà thấy cửa nhà sơn bị ố là papa mua sơn về…rồi, tự mày mò ngồi sơn luôn…nhớ cái năm ngồi sơn hai cái cửa kính xong tối mịt, mắt hết thấy đường wẹt từa lưa zô tay =))…Àh, còn cái năm làm hàng rào bên dãy nhà trọ nữa, cái hàng rào của dãy phòng cũng gớm lắm luôn, chiều dài hơn 30m =))…mà mình sơn hết đó nha, sơn luôn cổng chính của nhà lớn luôn…ối giồi, hên là dãy phòng trọ thứ hai zừa mua ko có cổng chứ ko thì năm nay con lên trường riết luôn =))…



Cổng rào, cửa kính, lan can năm nay có thêm cỗng lớn của nhà mình, hùi sáng đang dọn dẹp thì ý tưởng lớn thoát vụt wa trong đầu: cái bàn học của mình đã 12 năm rùi…cũng tàn tạ…hùi trước nó màu vân gỗ nâu, năm cuối cấp III sơn nó đen thui…trông cũng dc, mà sau mấy năm giờ nó điêu tàn rùi, định mua sơn khác về sơn lại cái bàn =))…mà rốt cuộc bỏ cuộc…vì…mệt wá sad…nói chung là bàn học tuy cổ nhưng vẫn còn xài tốt…mình thích cái gì đó cũ cũ, rùi đem nó tân trang lại theo ý thích của bản thân..vậy sẽ rất là cool luôn bigsmile…điển hình là đôi Converse mang hồi quân sự. Ai cũng biết là đi dày converse trong đó thì nó cũng ko còn dc gọi là giày nữa rùi…nhưng mà mấy tháng trước lấy vải zin ra may lại, dán keo, sửa sửa lại thì giờ rất ok nha =))…đợi đến tết để mang “giày cũ” =)))))…èo, thiệt ra là mất ví hết tiền gòi :”>…mang giày cũ nhưng mà mới chứ bộ…giống như: Bình cũ mà rượu mới zậy =)))…



Ngồi viết một hơi, nghĩ lại hùi đó mình thấy bản thân tệ bạc, dở người làm sao…lâu lâu papa lại còn chửi mình là vô dụng nữa…nghĩ mà thấy tủi…nhưng giờ xem lại những gì đã làm được từ nhỏ giờ mình thấy mình ko vô dụng :”>…mình làm được rất nhiều việc đó chứ…giỏi giang, tháo vát và rất là cơ động, tức là luôn làm mọi việc một mình, ko có ai giúp hết trơn…tự hào ghê gớm =))…nghĩ lại thấy nhìu chiện lắm chứ bộ…dọn nhà cửa, rửa chén bát biết làm nà (nấu ăn thì thua thôi :”>)…rùi đồ rách tự may được nè, bệnh tự mua thuốc uống nè, tự dọn dẹp đồ đạc nữa nè (mình rất là ngăn nắp nhé, tính của papa truyền lại ấy:D), đồ xài hư tự sửa dc nè =))…có khi phá hư =))…Nói một hồi mới nhớ tới cái hộp đựng bút, cái đó cũng đã 12 năm rùi, và còn rất đẹp nữa chứ…hùi đó vòi vĩnh pama mua cho trong siêu thị, giá tới 52k (còn nhớ luôn)…hùi đó mà 52k thì lớn chừng nào. Zô nhìn thấy hộp đựng bút đẹp wá, cứ cầm theo nài nỉ, mà pama nói ko cần ko cho mua, thế là bí xị mặt…cúi cùng pama cũng mua cho =))…hạnh phúc lắm cơ, nhưng mà đem về nhà rùi cũng mau chán, có nhiu bút đâu mà đòi đựng =))…mà cái hộp bút bằng gỗ đẹp lắm luôn :x...giờ lôi bàn học ra dọn dẹp lại thì mới thấy là, từ lâu cái hộp đựng bút đó mình ko xài đúng chức năng…mình toàn để “rác” trong đó như là: đèn, dây điện, kiềm, ốc, vít =))…với mấy phụ tùng mà mình hay phá đồ điện rùi để zô đó…thấy bùn bùn, nghĩ lại rằng, nếu ngày xưa mình được như bây giờ có lẽ mình ko có mua nó rùi, tại vì…đồ đạc gì mình cũng tự làm bằng tay được mà, cái hộp bút đó nhìu khi đưa cho mình làm mình làm còn đẹp hơn nữa chứ, đèn ngủ mình còn làm được, huống chi hộp bút nhỏ nhoi, mà ai cũng biết cái cảm giác làm ra đồ đạc bằng tay nó thế nào…lúc nào cũng như ý của mình, lúc nào cũng đẹp và ko đụng hàng vì tự mình nghĩ ra tự mình làm ra mà…thấy mình giỏi gớm =))…



Mà rồi thì dọn dẹp cái phòng nhỏ xí mà cũng hết buổi sáng…thật ra chẳng có cái gì để dọn cả, tại vì ngăn nắp sẵn, chỉ là sách vở nhìu wá phải dọn đi bớt để trống trãi bàn học và…dọn cho sạch cái đống project đang làm =))…dọn xong coi lại, cái bàn học mình vẫn y chang vậy, chỉ là sạch bụi hơn tí…rồi thấy vậy xong cái là dời vị trí các thứ đi cho nó khác =))…chứ để năm mới mà y cũ vậy chán lắm…giờ mới thấy tài sản mình đĩa CD nhìu vô đối…chắc tới cả trăm cái, đĩa nhạc, đĩa game, đĩa phần mềm sưu tầm từ hồi cố luỹ cố lai nào đâu mà đa số hư gòi =)), dự định đem nó đi trang trí lại phòng…mà nói chung lúc dọn cũng tìm dc nhìu “rác”, ko chỉ là rác mà còn có nhìu kỉ niệm nữa…nhìu cái gợi nhớ wá chời smile

Tìm lại được con khủng long màu vàng nhỏ em nó cho, rớt trong kẹt dơ hì :-s…rồi có một con rắn dạ quang nữa, con rắn này ngày xưa học chung zới thằng bạn hùi tiểu học, thấy nó úp úp gì trong tay rùi nói là cái này zô tối nó sáng…mình coi thử thấy hay wá, ghiền luôn, đòi mua lại cho bằng được. Thằng bạn khốn thiệt chứ =))…mua 1k5 bán lại mình 3k =))…còn nhớ luôn đó nha…con rắn cũng cổ rùi,cũng còn sáng nhưng mà ko dc đẹp như hùi trước….rác nhìu lắm luôn, nhưng mà phải quăng bớt đi một số thứ. Dọn được một cái hộc tủ dung đựng đồ kỉ niệm và hồ sơ sổ sách quí giá =))…cũng ko nhìu lắm, hùi nhỏ giờ ít dc tặng wà, nhưng mà dc tặng thì cái nào cũng dễ thương hết…ngồi đọc lại hết 16 cái lời chúc hùi đó bạn Nam ghi rùi bỏ vào lọ thuỷ tinh thấy nó zui zui =))…giờ sắp 21 rùi…



Rồi thì giờ để show vài tấm ảnh gọi là...rác...mà mình còn giữ tới giờ bigsmile

Cuốn tập soạn văn - Rất tự hào vì ngày xưa mình viết sạch sẽ, lúc nào cũng soạn bài đầy đủ hết nha bigsmile bigsmile bigsmile...



Nhắc tới vở mới nhớ, đây là bìa bao vở hùi cấp III nè, đẹp hem :x :x :x...hùi đó ai cũng khen cuốn tập của mình đẹp, tại vì mình bao kĩ lắm...bao ba lớp cho nên tập vở ko bao giờ bị cuốn góc cả smile). Hồi học cấp II, cấp III là phải nói về vụ bao tập. Trong nhà mua giấy bao tập phải nói trên hai ba chục loại khác nhau, hàng đống luôn...bởi vậy tới đầu năm học ngồi bao tập khí thế, mà cuốn nào cũng đẹp, bao kĩ lắm. Giấy kính ở ngoài ko chịu mua loại làm sẵn có keo dán đâu nha, đi mua giấy ni lông riêng cắt ra để bao đàng wàng smile)...tại vì giấy bóng kính mua ở tiệm nó mỏng dính àh, xài hay bị rách, còn mình bao bằng giấy bóng riêng tập lúc nào cũng thẳng thuốm, đẹp đẽ và ko bao giờ bị rách giấy bóng ở ngoài, có quăng cỡ nào vỡ vẫn còn y nguyên smile)...bởi mới nói hùi đó mình kĩ lắm smile)...kĩ tới mức khùng điên luôn =))



Àh...đây là một bản vẽ lượm lại dc :x :x :x...hùi đó lấy tấm lịch ra ngồi vẽ y chang...giờ hok biết còn vẽ dc vậy ko =))...giờ thì thích vẽ hoa thôi...nhưng mà sau này có ấy riêng, sẽ vẽ ấy thui :">...thích như vậy bigsmile bigsmile



Hai bài thơ hùi đó đọc bài thích...heheh...giờ lục lại cũng đã hơn 5 năm gòi smile



Thơ tình trong ngăn cặp :x :x :x...nhìu cái hay lắm nha...hùi đó thích đọc thơ mông lung theo kiểu này nè...cuốn này kiếm được trong một hiệu sách cũ...đem về liền...chẹp...bigsmile



Cái này là hàng khủng, hình như trăm mấy một cuốn, mà mua ở chỗ sách cũ luôn...hơi bị khó hiểu :-s :-s...một thời mua cuốn này vì làmthyết trình môn văn....giờ thì hiểu tại sao mình biết làm thơ :-<...lục trong đống rác còn một cuốn sổ lúc mua tập học sinh theo lốc nó tặng kèm...còn khoảng hai ba chục bài thơ ngắn trong đó...èo, hùi đó mình làm thơ còn khó hỉu gắp mấy lần bây giờ =))...wá là hay luôn



Đây là nét chữ của vở vật lý bigsmile bigsmile...cuốn vở nào cũng chép tràn lề vì làm vậy cho đỡ tốn...mà mình công nhận chữ cũng sạch ghê ^^...hùi đó ai cầm tập coi cũng khen, mà mình thì thấy mình chỉ viết chữ sạch, chứ đâu có đẹp =))



Một miếng rác hùi làm báo tường nè, của Ái ghi cho mình, Ái lấy giấy của bạn ấy ngày xưa...chẹp, bạn ấy mê gấu Pooh như điên zậy, tới miếng note cũng phải có gấu Pooh =))...mà thôi, chuyện xưa gòi...



Hình dán của nhỏ em nó cho nè, nó dễ thương lắm ó...biết sao nó cho hok...nó cho anh hai nó vì hai anh em giận nhau, em cho anh để làm hoà nè :"> :">...thương lắm àh bigsmile



Mặt sau của miếng giấy dán:



chẹp, kiếm dc vài chục tấm hình thẻ nữa chứ...một trong số đó...trông cũng đẹp troai chứ bộ...giờ thì đỡ hơn rùi =]]



Đây là tiền thu lượm dc từ con heo đất wà sinh nhật =))...toàn là...500đ =))...buồn cười chết được lúc móc hết tiền ra =))...mình cũng hok hiểu sao nhìu 500 zậy...mới nhớ ra là đi xe buýt mấy cha hay thối lại 500đ nên đem nhét hết zô heo, mình thì tính ko để dành dc nên ko nhét tiền nhìu vào...mà tổng cộng là 60k...trong đó là 40 tờ 500đ rùi =))...các thứ còn lại le que =))...rồi thì moi ra rùi, xong xếp thành mấy chục cái áo bỏ lại zô heo típ gòi...hi vọng ngày nào đó thành tiền cổ =))...àh, nói mới nhớ, lục lại đồng rác còn 6 tờ 200đ bằng giấy...hehe...nó thì cổ thiệt gòi =]] mà xài ko dc thui...



Mình thì nhìu rác lắm...còn một đống thứ mà thui làm biếng chụp wá, zới lại máy ảnh cùi bắp nữa bigsmile...cthiệp noel cũng còn mấy cái...ít ai tặng wá bigsmile...wà thì cũng ít nữa...giờ lại nhớ tới một đống thẻ nạp tiền đt, mấy chục cái còn giữ từ hùi năm lớp 11 tới giờ...hùi cấp III thì xài Sfone nên card Sfone hơi bị nhìu...ngoài ra còn có mobi của mình, với Viettel nạp cho thằng bạn nó hay nhờ nữa wink)...rác nhìu, kỉ niệm cũng nhìu smile. Cái chỗ chứa đồ của mình cũng chậc gòi, tại vì đống sách từ lớp 7 tới giờ chưa bán cộng thêm vài "tấn" sách của IU nữa...hixhix...thấy mà gớm sad...mà thui, cái nào cũng muốn giữ....mai mốt làm viện bảo tàng =))...



Giờ thì thấy mình cũng ko đến nỗi tệ...con trai mà vậy thì đâu có nhìu phải ko ta bigsmile...làm tá lả, từ công việc nhà, tới công việc trường, rùi còn ở nhà thờ nữa :">...ảnh hưởng của papa với mama cũng nhìu nữa ^^...âu cũng là tốt đẹp, chỉ có cái tự kỉ là phải bỏ đi thui...hi vọng nó sẽ hết triệt luôn smile)...giờ đi dọn nhà típ :d bigsmile...mệt mỏi ghê...tết này ngủ cho đã mới dc bigsmile bigsmile

Chủ Nhật 16/1/2011

Mama: Mai có đi học không?
Mình: có
Mama: đi học sớm hay trễ?
Mình: con nghỉ tết rùi, nhưng con vẫn lên trường, để canh lấy thời khoá biểu!
Papa: chừng nào có biển số xe rùi, lấy đi học chạy từ từ. Có bạn gái thì chở về nhà chơi. Có bạn gái chưa?
Mình: (vừa buồn, vừa thấy ngượng mà vừa thấy sợ) Dạ chưa. Đang đi học mà bạn gái gì?...
Papa: già rồi mà không có đợi tới chừng nào
Mình: (muốn chấm dứt cái chủ đề) Ra trường mới 22,23 thui mà!
Papa: Trời! người ta quen nhau tới 4-5 năm trời còn chưa cưới, đợi tới ra trường rồi thì quen làm sao, phải chuẩn bị trước chứ
....


Ba àh, con xin lỗi nha, con quen nhiều lắm, mà ng ta hok chịu con. Con giả bộ sỉ diện nói là con đi học thui pa àh, chứ con hok dám quen ai nữa hết. Ngay lúc papa hỏi con việc này, con sợ và buồn lắm, bởi con mới biết dc con lại bị bỏ rơi nữa rồi...Hok phải con hok quen đâu, tại ng ta chê thui àh...con xin lỗi nhưng tại con hok dám nói sự thực rằng...con chưa hề có một giây phút nào từ đó đến giờ dc cảm thấy mình là một phần của ai đó...con cắm đầu hi sinh mọi thứ con có được, nhưng mà con cũng nhận dc kết quả như lúc đầu thôi. Có lẽ papa không biết là, con trai papa nhiều lúc khóc nhìu lắm...ai đàn ông con trai lại thế, nhưng con cầm lòng ko dc. Ngay lúc viết cái này, nước mắt con lại chảy, con hok biết làm sao để có một ai đó hết...con xin lỗi, ngày ngày con càng sợ phải quen, phải thích một ai đó, bởi con yêu thì nhiều, nhưng con lại sợ cuối cùng con cũng lặp lại kết quả như trước...Vậy thôi nhé papa, mama của con. Con cứ như vậy sống với papa với mama cũng được phải không. Đến khi nào con may mắn có được ai đó con sẽ dẫn zìa cho papa, mama coi mặt...vậy nhé, con iu pa với ma nhìu lắm, đừng bắt con phải có ng iu nữa, con không chịu được đâu =((....

Xin lỗi...Bi giờ mình sẽ đi ngủ, FB cũng tắt rùi, YH cũng sẽ ko bật...ngủ sớm thôi, sợ và buồn wá...ước gì ngày mai hay ngàya kia có ai đó cho mình ở nhờ để mình ngủ từ ngày này qua ngày khác. Buồn wá!

Mạnh mẽ lên tôi ơi...!

Mạnh mẽ lên nào, đừng khóc chứ...tại sao phải khóc...đàn ông phải mạnh mẽ, không được mau nước mắt...im lặng nào...
Lồng ngực nhói đau wá sad(...khó chịu wá, tay chân sao rụng rời hết thế kia...rồi sau này mình biết phải thế nào đây chứ!!!
Làm ơn có ai đó cứu mình ra khỏi những cảm xúc này đi chứ sad(

Làm Tag trên Facebook bigsmile

1. Bạn có thường xuyên yêu đời không?
Không!...bi quan là nhìu, nhưng giờ đỡ hơn tí…có thể sau này bi quan trở lại nhưng ko dám nghĩ nữa

2. Người cuối cùng bạn ôm (k phải gia đình)?
Không có smile…mình giữ khoảng cách tốt bigsmile

3. Bạn đang nghe gì?
Nhớ em – Minh Vương

4. Điện thoại bạn đâu?
Trên giường

5. Bạn cảm thấy ntn hiện h?
Thấy hơi hơi pùn tí…nhạy cảm mà bigsmile

6. Bạn có nói xin lỗi trước k?
Nếu tự làm tội thì lúc nào cũng tự giác bigsmile

7. Nghĩ lại lần cuối cùng bạn thực sự tức giận là khi nào?
Chắc lâu rùi, không nhớ nữa, chỉ nhớ là mình ghét mếy kẻ hay khoe khoang với đạo đức giả lắm!

8. Kể tên những việc bạn đã vào làm tối nay
Đang buổi chiều, mới đi mua một đống đồ với Quang Đăng Nguyễn…hi vọng là làm kịp bigsmile

9. Cái gì đấy bạn thực sự muốn hiện h?
Nếu muốn thôi thì là…nằm ngủ và ngày mai mọi thứ sẽ luôn đẹp smile

10. Ngày mai sẽ tốt hơn hôm nay?
Có lẽ có, đang cố gắng tạo ra…chỉ là, chưa có chìa khoá để mở ra kho tàng smile

11. Bạn có nghĩ bạn sẽ có ng yêu trong vòng 3 tháng kể từ bây h?
Nếu nói có thì tự dối lòng, nếu nói không thì pùn…nói chung là no idea bigsmile

12. Thời tiết hiện h thế nào?
Trời mát, Sài gòn ko nắng nên đi ngoài đường mát mẻ

13. Cái gì bạn tiêu bằng tiền của bạn cuối cùng?
Bóng đèn, que diêm bigsmile

15. Bạn thân của bạn hay ex của bạn có đang chửi bạn hiện giờ?
Hok biết, ghét mấy đứa chửi rủa, đâm thọc sau lưng!

16. Bạn nghĩ bạn có thay đổi nhiều so vs năm ngoái?
Rất nhiều, già rồi, càng ngày càng xấu xí ra…

17. Nụ hôn cuối của bạn có phải là 1 sai lầm?
Làm gì có đầu mà có cuối :|

18. Nụ hôn tiếp theo của bạn sẽ là 1 sai lầm?
Đã nói ko có đầu rùi, sao lại có cuối

19. Bạn có thích ở một mình?
Có…thích lên SG đi vòng vòng một mình. Một mình wài cũng wen. Khi nào sẽ ko còn một mình nhỉ smile

20. Thể loại nhạc nào làm bạn khó chịu nhất
Rock…

21. Thích được tặng loại hoa gì nhất?
Hoa loa kèn

22. Bạn của bạn nhiều tuổi hơn hay ít tuổi hơn bạn?
Bạn nào, thiếu gì ng :-??

23. Bài hát nào đúng vs cuộc sống của bạn hiện h?
Mưa rơi lặng thầm!

24. Món quà bạn tặng người khác gần đây nhất?
Hai cái thiệp bigsmile

25. Bạn có cao hơn mẹ bạn k?


26. Thích làm con trai hay con gái hơn?
Con trai chứ. Nhưng lâu lâu cũng nghĩ về việc làm con gái…để dc cưng chiều bigsmile

27. Có ai mà bạn không bao giờ muốn ng ấy ra khỏi cuộc sống của bạn?
Có.

28. Người cuối cùng bạn hôn cách bạn bao xa?
Chưa hôn bao giờ smile

29. Lý do lần cuối cùng bạn khóc?
Nhạy cảm wá….

30. Đã từng ai nói muốn cưới bạn?
Hok =))…

31. Bạn nghĩ gì về cuộc sống độc thân?
Tự do, nhưng đông về thì lạnh, chốn đông người thì lẻ loi, ở nhà thì thêu thểu một mình, về già thì buồn

32. Điều gì tốt đẹp nhất vs bạn năm ngoái?
Năm ngoái là năm đỉnh của tuki mà smile…àh, hình như có, mà mất hết mấy cái sau khi cài lại YM :|

33. Sáng mai bạn sẽ dậy mấy h?
Khoảng hơn 7h bigsmile

34. Đã từng bao h ngủ trên sàn vs người bạn thích ?
Chưa bao giờ

35. Đã từng bao h khóc vì quá điên chưa?
bigsmile

36. Bạn có tin rằng bạn có thể thay đổi vì ai đó?
Đã thay đổi như vậy rùi…tại mình khờ thui bigsmile

37. Ai làm bạn buồn tuần trước?
Tự buồn àh!

38. Bạn có nhớ quá khứ của bạn?
Nhớ rất nhiều, nhớ cả số lượng, năm tháng và cả người xung quanh

39. Bạn ở một mình trong sinh nhật cuối cùng của bạn?
ừa, sn tuổi 18 một mình, hok ai nhớ hết trơn. Bữa đó uống bia với ăn mì gói =]]

40. Bạn có lý do để cười hiện h?
Không

41. Bạn làm tag này vì thích hay bị bắt buộc?
Làm chơi vì đang khá lộn xộn trong đầu >”<

42. Nếu được thay đổi 2 bộ phận trên cơ thể, đó sẽ là gì?
Mình có nét riêng, ko muốn thay đổi smile

43. Chỉ ra một vết sẹo và giải thích tại sao lại có nó?
Trên tay. Leo cổng nhà thằng bạn bị vậy

44. Bạn treo những thứ gì trog phòng bạn?
Tượng, ảnh, mấy thứ dạ quang

45. Món quà bạn nhận từ người khác gần đây nhất?
Blueberry Ice-cream :x

46. Nói một số từ 1 đến 100?
10

47. Điểm yếu của bạn là gì?
Hơi nghiên về cảm xúc một chút

48. Người giàu có hay người mình yêu ?
Người yêu mình

49. Bạn có nghĩ bố mẹ bạn giấu bạn một bí mật gì đấy không?
Không!

50. Trước khi làm cái tag này thì bạn đã làm gì?
Tắt máy đi nằm nhưng ko ngủ dc, muốn làm gì đó

51. Người ta thường khen bạn về điều gì nhất?
Tốt và dễ mến

52. Có sợ nói trước đám đông không?
Không, rất thích mình dc ở giữa công chúng =))

53. Vẻ bề ngoài có quan trọng không?
Có chứ. Nhưng mà vẻ bề ngoài của mình ko dc đẹp nên thôi khỏi lăn tăn làm gì =))

54. Đồ chơi bạn thích nhất hồi nhỏ là gì?
Bộ đồ chơi vật lý…

55. Có sợ phải lớn lên không?
Không, lớn nhanh, mau già để chết cho lẹ!

56. Cơn đau/ nỗi đau nào kinh khủng nhất mà bạn từng phải trải qua?
Cuối cấp 12…với cuối năm 2 smile

57. Áo mưa hay ô?
Ô!

58. Bạn có muốn tất cả mọi người phải trả lời những câu hỏi này không?
Tự làm, ai thích thì làm, ko thích thì thui

59. Bạn có ngượng khi mời một người khác phái đi chơi?
Chắc có. Mà mình luôn đi một mình, tại rủ ko ai đi đâu. Ai cũng kì thị mình cả nên ko dám đi!

60. Quan hệ lâu dài hay tình một đêm?
Kệ nó đi…gì cũng dc

61. Nỗi sợ lớn nhất của bạn là gì?
Nói như nào giờ :-??

62. Đã có ai hay điều gì thay đổi cuộc đời bạn chưa?
Nhiều wá nói ko hết…

63. Bạn nghĩ gì về hôn nhân?
Tưởng tượng ra có người nào đó để mình chăm sóc thui, chứ ko nghĩ gì hơn

64. Bạn thấy bàn tay của mình có đẹp không?
Tay trái …tại tay trái ít làm việc, ít bị thương tích =]]]]]

65. Đã tận mắt thấy ai qua đời chưa?
Chưa…:-??

66. Muốn đi máy bay hay tàu thủy?
Máy bay

67. Gian lận khi chơi trò chơi chưa?
Wá trời =))

68. Nếu được làm một người nổi tiếng, đó sẽ là ai?
Tính mình ko thích chơi nổi :-??

69. Đã làm điều gì mà bản thân không muốn làm, cũng không bị bắt buộc chưa
Hok biết nữa

70. Cơm lên mũi bao giờ chưa ?
Bị wài…vừa ăn vừa thở mạnh là bị =))

71. Đã ngồi trên mái nhà chưa?
Chưa bigsmile

72. Có 100 triệu VND hoặc bay vào vũ trụ, chọn cái nào?
Bay để chi vậy, có tiền xài sướng hơn =))

73. Có thích thức ăn mẹ bạn nấu không?
Có :x

74. Nếu được chọn sống cuộc đời của một người mà bạn quen biết, đó sẽ là ai?
Ko, biết ng ta làm sao mà muốn dc

75. Có liếm được cùi trỏ không?
Cùi trỏ ai =)) =))

76. Bạn muốn cùng người mình yêu đi đến nơi nào trên trái đất?
Một cánh đồng đầy hoa…một cây cổ thụ to và trời xanh thật nhiều gió smile

77. Thích mặc loại quần áo như thế nào?
Ai biết, đẹp thì mặc

78. Bạn có muốn cứ đi học mãi không?
Có, nhưng mà học thì ko bigsmile

79. Thích người sẽ cưới mình sau này nhiều/ít/bằng tuổi mình?
Ít hơn bigsmile

80. Thay đổi chiều cao hoặc cân nặng, bạn sẽ chọn cái nào?
Cân nặng =)) =)) =))

81. Đã bao giờ bị rơi xuống bể bơi mà vẫn mặc quần áo chưa?
Chưa bigsmile

82. Đã gãy xương bao giờ chưa?
Chưa bigsmile

83. Có thể nấu được một bữa cơm không?
Không…:-“

84. Quên tên một người quen bao giờ chưa?
Tự dung wên thui àh…xong rùi nhớ lại =]]]]]]

85. Số điện thoại di động mơ ước của bạn?
Thui, ko mơ ước cái này làm gì

86. Việt Nam có tuyết nhưng lại không còn Tết nữa, bạn sẽ chọn cái gì?
Có tuyết, có tết luôn =]]]]

87. Đã ngồi trên một cành cây bao giờ chưa?
Rồi thì sao

88. Bạn nghĩ gì về các loài động vật nói chung
Thích một con chuột lang bigsmile

89. Bạn có sợ quan hệ tình dục không?
Sợ là sao :-s

90. Hồi nhỏ, bạn thích lớn lên mình sẽ làm gì?
Làm một nhà ảo thuật =))

91. Tiền bạc hay niềm vui?
Niềm vui smile

92. Thích dành thời gian cho bạn bè hơn hay gia đình hơn?
Cả hai

93. Nếu được học một loại nhạc cụ, đó sẽ là gì?
Vĩ cầm

94. Bạn có nhịn được cười không?
Có…

95. Có thích ôm gối ôm khi đi ngủ không?
Lúc nào cũng ôm

96. Nếu được chọn người khác làm bố mẹ mình, bạn có làm không?
Để chi…

97. Ai là người dạy bạn đi xe đạp hồi nhỏ?
Tự chạy :-??

98. Bạn muốn lớn tiếp hay trở lại lúc bé tí để bố mẹ cưng chiều?
Lớn tiếp, đi làm để pama khỏi cực

99. Nếu Việt Nam cho phép sử dụng súng, bạn có trang bị cho mình một khẩu không?
Có…để bắn mấy thằng giựt mất đt iu của mình sad

100. Thích trời mưa hay trời nắng đẹp?
Mưa…thích cảm giác lạnh khi mưa

101. Nếu ngồi đếm 1 triệu ngôi sao để được 100 nghìn, bạn có làm không?
Có 1triệu ngôi sao để đếm ko =)) =))

102. Điều đầu tiên bạn chú ý ở người khác phái là gì?
Đôi mắt!

103. Thích ăn bằng đũa hay thìa?
Đũa bigsmile

104. Bạn có yêu trẻ con không?
Uhm, có chớ…thích ôm, nựng và cắn nó bigsmile

105. Bạn có sưu tầm thứ gì không ?
Sưu tầm tem mà đưa cho em hết rùi

106. Điều điên rồ nhất bạn từng làm?
10 bigsmile

107. Điều điên rồ nhất bạn muốn làm mà chưa thực hiện được?
Nhảy hồ đá :-“

108. Nếu được tàng hình trong vòng 2 tiếng bạn sẽ làm gì?
Đi phá Văn phòng đoàn =)) =))

109. Bạn nghĩ gì về việc sau khi bị chôn dưới đất rồi, mình tỉnh lại?
Coi như chết luôn chứ gì nữa

110. Sau khi làm tag này bạn dự định làm gì tiếp theo?
Đi ngủ cho đỡ mệt và suy nghĩ!

111. Hết tag rồi, bạn thấy sao?
Mệt gòi…:-<

Viết một tí cho cảm xúc....

Dường như dạo này mình bị rối loạn về cảm xúc. Có nhiều lúc trống rỗng, có nhiều lúc lại đầy ngập suy nghĩ như tối này và có nhiều lúc rất buồn. Lúc tối lại miên man suy nghĩ về những điều mình đã và đang cố gắng. Đọc mấy cái note của Côcô post hăng ngày, mấy cái note thường làm cho mình suy nghĩ trên thế giới này người ta vẫn đang yêu nhau bình thường nhưng duy chỉ có mình là đang có vấn đề gì đó bất thường mà mình ko thể yêu được ai...

Lúc tối đang nằm suy nghĩ về việc mình rồi thì mình đang làm mọi thứ cho ai đó vui, làm mọi thứ có thể để ng đó có niềm tin và cuộc sống luôn dễ dàng...nhưng rồi thì với bản thân mình thì mình vẫn chưa thấy có được niềm tin về cuộc sống vui vẻ hơn. Nếu một mai ai đó bỗng dưng trở nên có người khác, có bạn trai, thế rồi mình sẽ như thế nào...Mình nghĩ chỉ có một mình mình đang chờ đợi chứ ng ta thì đang đợi người khác. Khi ng ta vẫn còn như vậy, ng ta vui và yên lòng bởi có một ai đó đang ở bên cạnh và làm mọi thứ cho ng ấy vui, nhưng ng ta đâu hứa hẹn điều gì, ng ta có quyền yêu một ai khác. Khi một ai khác cùng xuất hiện, mình sẽ nghĩ rằng đã đến lúc mình biến mất khỏi cuộc sống người ấy được rồi. Lúc đó sẽ ra sao nhỉ, chắc sẽ buồn lắm, mỗi tối mình sẽ ko còn avail với ng ấy nữa, mà sẽ invi mà buồn và khóc một mình, mỗi đêm dài, mỗi ngày đến sẽ ko còn những tin nhắn chúc ngủ ngon hay chúc ngày mới nữa. Sẽ không còn phải lóng ngóng và chờ đợi nhiều như trước nữa, sẽ không còn có nhiều lý do để nghĩ khi ng đó ko onl tối đến...mình chỉ nghĩ vậy thui, nghĩ tới lúc ng ấy có ai đó thôi, bởi mình nghĩ, nếu ng ấy có ai đó thì ng đó chắc hẳn phải hơn mình rất rất nhiều, cho nên những việc mình làm cũng chẳng cần thiết nữa, thì lúc đó mình rút lui là phải. Nếu có được hỏi vì sao dạo này ko thấy mình onl và ko thấy mình nt nữa, mình chỉ biết trả lời là...tại vì bận công việc mà thôi... Những điều mình đã làm cũng chỉ là một khắc, một thời thôi...lâu dần ai cũng sẽ quên được, nhưng những tiếng đàn thì làm sao quên được nhỉ...biết thế nhưng cũng cố níu kéo, để còn hi vọng mà sống qua từng ngày. Cuộc sống mình chờ đợi wá nhiều rồi!!! Cảm xúc của mình, chỉ mình hiểu được!!!,
February 2012
M T W T F S S
January 2012March 2012
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29