Subscribe to RSS feed

Posts tagged with "PHAN THANH CUONG"

MÙA XUÂN THÁNG CHÍN

Lá xanh gửi lại nơi trường cũ
Qua mấy mươi thu mấy lượt vàng
Gửi lại cái nhìn em áo trắng
Chẳng cần thu đến cũng miên man

Có chắc gì không em sẽ về
Áo cơm mất hút bóng trường quê
Hoa thơm dâng hết cho người lạ
Tháng chín và em rộn lắm bề

Em bỏ quên gì ở Sông Đông*
Nhờ tôi nhặt lại giúp em không?
Tôi kết thành hoa nụ cười tháng chin
Trường, bạn, thầy cô lại một vòng

Trăm ngàn con suối chảy ra sông
Về đây mới thấy nước xuôi giòng
Về đây mới biết tình khe suối
Làm mát đời nhau những long đong

Đừng nghĩ rằng thu rồi lại thu
Mười năm sau không lặp lại sương mù
Mười năm ai biết đời không khác
Thôi về, vàng lá rủ nhau ru.

Tim tôi giờ đã cũ hơn xưa
Còn gì đâu nữa để đong đưa
Chỉ vì thu cũ chưa hề chết
Mà biến thành xuân ở trường xưa.

Gài Gòn tháng 5.2013.
Phan Thanh Cương K8

*Đông Giang

ĐỪNG HỎI GÌ THÁNG CHÍN

TRƯỜNG
Bỏ trường đi là tôi bỏ tôi
Về quê cuốc đất đứng thay ngồi
Lôi cả mây trời chôn xuống đất
Trường ơi đừng hỏi sao vắng tôi.

THẦY
Một ngày qua lại nơi bục giảng
Chẳng biết người đi mấy bước chân
Bảng đen nhả phấn như bột giặt
Đừng hỏi thầy tôi, thở mấy lần?

BẠN
Tháng chín về soi khuôn mặt bạn
Để thấy rằng ta, những nếp nhăn
Bắt tay nhau chạm phần khô héo
Đừng hỏi vì sao thu chết dần

BẠN VÀTÔI
Từ trường ra đời ôi một bước!
Bước chân trên đá quá chênh vênh
Bỏ lớp học trò đêm không ngủ
Đừng hỏi vì sao đêm mông mênh.


EM
Nợ em một nụ hồng
Tháng chín này về trả em vui không?
Anh sẽ để hoa nơi thềm cũ
Đừng hỏi vì sao hoa phải hồng.


NỬA CỦA EM
Người không quen
Thay tôi bay đậu chập chùng em
Xin cái vẫy tay làm dấu phẩy
Đừng hỏi sao thơ chuyển ý vần

Sài Gòn 08.05.2013
Phan Thanh Cương K8

TIỄN NGƯỜI TRONG MƯA


Mưa nay tình đọng một nơi
Hai ta đứng giữa những lời nói xa
Nói xa : còi hú sân ga
Nhìn nhau qua lớp mưa sa lặng chào
Mưa quên tiếng chạm rạc rào
Hạt mưa rơi đúng chỗ nào cần rơi
Nước theo tóc xuống lưng người
Tay nhau đan lại thêm mười ngón mưa
Dính da là áo em thưa
Dính anh, còn những thiếu thừa tương lai
Em theo đường chỉ lòng tay
Mong em cập bến hên may đời mình
Cả đời vẫn biết em xinh
Sao ta còn dấu ân tình trong mưa?
Nón cùng anh đội tiễn đưa
Tình cùng anh đội khoảng trời mưa giông
Mưa làm mặt nước trổ bông
Rồi mưa bóng vỡ, người không trách người
Mưa sau tình đọng hai nơi…

Sài Gòn, tháng 3.2013
Phan Thanh Cương K8

BÊN GIÒNG SÔNG DỊCH


Tiễn biệt bạn học Hồ Cơ

Đến rồi, giờ điểm phải đi
Đi là hút cánh chim di một thời
Khép đôi mắt đậy mặt trời
Mùa xuân còn một lối vào thiếu hoa.
.
Cao Tiệm Ly tiễn Kinh Kha
Tiếng tiêu sông Dịch thổi qua nơi này .*
Gió đưa - lá vẫy trên cây
Còn đôi cành lá – là tay bạn bè
Dường như Trời Đất lắng nghe
Hoa chưa nở nhụy bên hè phân vân.
Gió xa - gió lạnh lại gần
Bạn xa nào biết bao lần ngóng trông .
.
Muốn về uống nước Sông Đông *
Lưng chừng bến bãi để giòng nước trôi.
Muốn về trả cát trường xưa
Đầy trong nỗi nhớ mà chưa kịp về.
.
Áo quan úp lại câu thề
Mùa xuân mở một lối về tịnh không.
Bến này giờ vẫn nước trong,
Bạn đi cạn một chữ ĐỒNG tình duyên.
Bỏ mưa nắng lại vợ hiền
Đôi chân còn lại giữa triền dốc cao.
Bỏ con sớm tối ra vào
Bánh xe còn lại rạc rào vòng quay.
.
Có gì tiễn bạn hôm nay,
Lấy sông Dịch Thủy giải bày chút thôi.

Tết Nhâm Thìn
Phan Thanh Cương K8

*Trên sông Dịch Thủy, Cao Tiệm Ly thổi sáo đưa tiễn Kinh Kha sang Tần.
*Đông Giang.

TRONG GIÓ XUÂN


Tặng những bạn tôi – những người mất mẹ-


Mẹ ta từ ngọn gió xa,
Mùa xuân trong gió còn là tiếng xưa,
Tiếng xưa là tiếng nôi đưa,
Ơi cây vú sữa sớm trưa thẩm màu...

Trông con, tay vỗ vào nhau,
Có con muỗi nhỏ ra màu đỏ tươi.
Mùa đông rét đến run người,
Mẹ ôm, con ấm, lạnh ngoài sau lưng.
Mẹ ta khoai sắn đã từng,
Hạt cơm lấp lánh dành chừng cho con.
Tháng ba nắng đốt ruộng đồng,
Nắng chia cho mẹ lưng còng nhiều hơn.
Quanh năm áo mẹ vai sờn,
Vết chai thành đá năm hơn tháng dài.
Duyên tình con lỡ rẽ hai,
Hiện lên trán mẹ thêm vài vết nhăn.
Xưa tre lớn bởi đọt măng…
Nay con già bởi nhọc nhằn mẹ ơi.

Gió xuân từ đất lên trời…
Làm sao mẹ biết con ngồi ở đây,
Phải chi có một bông nhài,
Để trên mộ mẹ rồi cài áo con.

Sài Gòn tết Quý Tỵ ( 2013 )
Phan Thanh Cương K8


DÁNG XUÂN


Trúc xinh trúc mọc đầu đình,
Em xinh em đứng một mình cũng xinh. (Ca dao)


Từ khi trúc mọc đầu đình ,
Anh ngang qua đó là mình khác xưa,
Khác là sớm nắng chiều mưa,
Khác là trời đất đong đưa với mình.
Dáng bay vạt áo nguyên trinh,
Da em trắng đợi soi hình bóng ai.
Hoa xuân nở một thành hai,
Người xuân cất bước thêm ngày nắng reo.
Dáng cong qua đoạn hiểm nghèo,
Anh con ong mật lần theo chốn này.
Dáng ngồi ngưng đọng khóm mây,
Hình như bàn ghế còn bay hương người.
Theo em làm bóng nơi nơi,
Mõi chân anh ngã mặt trời dài ra
Đưa tay em dắt vào nhà,
Cảm ơn em với bao la đất trời.

Sài Gòn, Tết Quý Tỵ
Phan Thanh Cương K8

QUÊ ƠI!


(Viết cho mẹ, em và con trai.)

Ở đó, mẹ đưa ta đi
Hoàng hôn không là mãi mãi
Mẹ là quê, quê chìm theo bóng mẹ
Xuân về ngờ ngợ một góc quê

Ở đó, em và con nắm tay ta
Và bình minh cũng không là mãi mãi
Người thành quê, giữ một thời ở lại
Xuân đành lòng nở nhạt cánh hoa mai.

Có con đường chờ ta rẽ trái
Nơi quê nằm cùng phía trái tim
Ở đó, hướng tây mặt trời về ngủ
Gió quê ơi! Ru giấc những mộ phần.

Phan Thanh Cương K8

MÔI EM


Môi là tim ở ngoài da,
Cười ra tim nở nụ hoa trong ngần.
Mây bay cuối nẻo phù vân,
Hoa môi ở lại lánh phần phù dung.
Răng em trắng buổi tương phùng,
Ai đem hạt ngọc lát cùng giữa hoa.
Đồng tiền duyên trũng sơn hà,
Nụ hôn anh chở phù sa đắp bồi.
Chỉ cười riêng một anh thôi:
Con kênh lúc chảy, lúc trôi ngập ngừng.
Nhìn em người - lại - không - dưng
Quen nhau từ thưở chưa từng gặp nhau.
Em cười thơm đọt hoa cau,
Thương nhau theo hướng dây trầu leo lên.
.
Mưa theo định mệnh về bên
Ngang môi em để chăn mền lại nhau
Bây giờ, mãi mãi mai sau
Áo vai còn dính chút màu môi em.


Phan Thanh Cương K8

TÓC EM

Tóc em những sợi dây đàn
Không âm mà vẫn tình tang với mình
Kéo từng sợi nắng lung linh
Vào đêm chải xuống, tóc mình hoá đêm
Ôm vai để lại vai mềm
Đưa tay nhau nối dài thêm sợi tình
Rủ anh làm bướm vờn xinh
Để anh mê mải tìm mình xưa - sau
Gần nhau bóng ngả sông sâu
Bước lên xanh thẳm một màu thời gian
Tay em vuốt khẽ cung đàn
Ngân theo lời mẹ khẽ khàng ý cha
Đêm nằm gối sợi phong ba
Sáng ra tóc rối ngã ba duyên trần
Đường dài lệch lạc bước chân
Có cây bồ kết chết dần trong nhau
...
Nhớ xưa bóng ngả sông sâu
Nay ai còn đứng xem màu thời gian.

Sài Gòn 03.11.2012
Phan Thanh Cương K8

EM ƠI ĐỪNG BẮT THƠ IM


Anh làm thơ,
Thả bong bóng bay qua từng nỗi nhớ
Vẽ bọt mưa sắc màu chờ đợi
Như cánh chuồn không chỉ bay thôi.
Anh đưa thơ hứng nắng mặt trời
Để biết lá vì sao xanh vậy
Trẻ thơ cần vú mẹ
Người già cậy gậy giữ niềm tin
Em ơi đừng bắt thơ im
Thu nhẹ trên không chẳng thể thu chìm
Lá có vàng lên cũng vì xanh một thưở
Và anh như người mắc nợ
Trả trẻ thơ về bên vú mẹ
Trả người già cây gậy bước loanh quanh.
Gát bút là anh nợ chính anh.


Sài Gòn 04.10.2012
Phan Thanh Cương K8