Lễ Vu Lan xa nhà đầu tiên...
Thursday, September 3, 2009 5:35:03 AM
3 tiết ngoại ngữ được nghỉ, lúc đi qua tầng tiếp khách của học viện, thấy có cái oto mang biển đỏ NG đỗ lại, có lẽ đó là lí do được nghỉ 3 tiết sau. Tự nhiên nhớ tới tiết “ công pháp quốc tế” hôm trước, cô nói về những đặc quyền của cán bộ ngoại giao, thoáng hãnh diện với ý nghĩ “ mình đang học ở một nơi thật sự thú vị”, nhưng ngay sau đó, cảm giác buồn lại mơ hồ chen vào ý nghĩ, chẳng hiểu tại sao lại thế nưã.
Về tới phòng sớm, vội vàng đi nấu cơm luôn. Muốn trong ngày đặc biệt này, cô bạn cùng phòng sẽ cảm thấy thoải mái khi về tới nơi cơm nước đã sẵn sang. Nghĩ thế thôi, 2 đứa cũng chẳng phải thân thiết tới độ mình nghĩ nhiều cho cô bạn ấy đến thế, chỉ là bỗng dưng muốn quan tâm tới ai đó, cũng như hôm mình bị tai nạn, phải về quê cho bố chăm sóc một thời gian, cô bạn đó đã lén bỏ vào ví mình một cái bùa cầu an. Mình không tin lắm vào chuyện thần thánh, nhưng sau lần đó, mình tin vào cái mà người ta gọi là lời cầu chúc mang lại phước lành, tin tuyệt đối!
Lễ Vu Lan đầu tiên không được ăn cơm cùng gia đình. Năm ngoái nhập học muộn, nên cũng chưa bao giờ có cảm nhận giống hôm nay. Trong kí ức cũng không nhớ gì nhiều, chỉ nhớ hôm đầu tiên dẫn mình tới nhập học, bố chỉ nói với mình 1 câu thôi :” từ nay đây là nhà của con”. Mình coi đó là lời dặn dò đầy ý nghĩa của một người cha. Những gì cần, bố mẹ đã dạy mình 18 năm trước đó, kể từ khi mình quyết rời khỏi sự bao bọc của bố mẹ, đi theo con đường mình lựa chon, thì trong tim, tốt hơn nên xác định rõ, nơi này mới là nhà, những bước đi tiếp theo trong đời, nơi này sẽ dạy cho mình… Cũng vì ý nghĩ đó, mà trong khi những cô bạn cùng phòng tuần nào cũng háo hức về, thì mình khá thờ ơ. Bọn nó gọi mình là “ khí trơ”, nhưng trong lòng mình, lúc nào cũng xác định một ranh giới. Người leo núi, nếu quay lại nhìn thấy ánh đèn ấm áp, thì ý chí leo lên chinh phục đỉnh núi cao kia cũng sẽ tiêu tan. Cho nên không bao giờ cho phép mình quay lại, dù chỉ một lần.
Mẹ gửi đồ ăn lên cho mình, thế là dù không được ăn cơm cùng gia đình, nhưng ít ra trong ngày hôm nay mình cũng được ăn đò ăn do mẹ nấu. Trước kia chưa bao giờ nhận ra, đồ ăn mẹ nấu có hương vị rất riêng, rất khác. Hương vị đã nuôi mình lớn suốt 18 năm. Bỗng hiểu ra lí do cho nỗi buồn đã len lỏi trong ý thức của mình sáng nay. Cầm đũa gắp thức ăn rồi lại bỏ xuống, với tay lấy điện thoại gọi về nhà, giờ này chắc mẹ đang nấu cơm…
Mẹ không nhấc máy, bố cũng không. Gọi mãi không được, quay sang ăn nốt miếng cơm mà thấy nghẹn nghẹn ở cổ. Không nói ra, mà có nói cũng chẳng biết nói cùng ai, nhưng thấy nhớ nhà, nhớ mẹ quá. Không phải lần đầu tiên từ khi đi học có ý nghĩ mỏi mệt, muốn quay về. Nhưng đây là lần đầu tiên có ý nghĩ, không biết mình đang theo đuổi thứ hư vô gì, không biết con đường mình đã lựa chọn có đúng hay không nữa…
Dù con lựa chọn gì, bố mẹ và mọi người luôn ủng hộ con, chỉ cần con cố gắng hết mình thôi…
Thế thì, con sẽ phải bước tiếp, đầy mạnh mẽ chứ, bố mẹ nhỉ? Cố gắng hết mình, vì con đường con chọn, dù là con đường nào cũng luôn có bố mẹ ủng hộ, phải không ạ?
[/I]
” 

















