Skip navigation.

exploreopera

| Help

Sign up | Help

CẢM ƠN ĐỜI MỖI SỚM MAI THỨC DẬY . . . . . . . . . . .TA CÓTHÊM NGÀY MỚI ĐỂ YÊU THƯƠNG

NGƯỜI ĐÀN BÀ THỨ HAI


Mẹ đừng buồn khi anh ấy yêu con
Bởi trước con anh ấy là con mẹ
Anh ấy có thể yêu con một thời trai trẻ
Nhưng suốt đời anh yêu mẹ, mẹ ơi!

Mẹ đã sinh ra anh ấy trên đời
Hình bóng mẹ lồng vào tim anh ấy
Dẫu bây giờ con được yêu thế đấy
Con cũng chỉ là người đàn bà thứ hai...

Mẹ đừng buồn những chiều hôm, những ban mai
Anh ấy có thể nhớ con hơn nhớ mẹ
Nhưng con chỉ là cơn gió nhẹ
Mẹ luôn là bến bờ thương nhớ của đời anh.

Con chỉ là cơn gió mong manh
Những người đàn bà khác có thể thay thế con trong tim anh ấy
Nhưng có một tình yêu âm ỉ cháy
Anh ấy chỉ dành cho mẹ, mẹ ơi !

Anh ấy có thể sống với con suốt cuộc đời
Cũng có thể chia tay trong ngày mai, có thể
Nhưng anh ấy suốt đời yêu mẹ
Dù thế nào, con chỉ là người thứ hai...


TÁC GIẢ: PHAN THỊ VĨNH HÀ

NHỮNG VỊ THẦN HỘ MỆNH CỦA TÔI

(Kính gửi cha mẹ những vị thần hộ mạng của con)
Khi tôi còn là sinh viên năm thứ ba, thứ tư tôi có yêu một cô bạn học cùng tôi những năm học phổ thông và đến bây giờ tình yêu đó trong tôi vẫn không đổi, nhưng có một điều đã thay đổi trong tôi, đó là nhận thức về tình yêu, nói có vẻ hơi to tát phải không các bạn?

Hồi đó tôi chỉ ước ao sao cho học mau ra trường, tôi đã dự định sau khi ra trường sẽ ra ngay Hà Nội (Tôi và gia đình đều ở Thành Phố Hồ Chí Minh) sẽ kiếm một công việc phù hợp với chuyên ngành và điều quan trọng hơn cả là được ở bên cạnh người tôi yêu. Tôi đã trông chờ từng ngày để thực hiện điều mình đã ao ước.

Nhưng mọi chuyện đã thay đổi kể từ ngày hôm đó. Tôi không còn nhớ nó là ngày nào nữa, hôm đó trời mưa như chút nước, những hạt mưa quất mạnh vào da mặt tạo cho người đi đường cảm giác rất khó chịu, tôi đã phóng xe thật nhanh để về nhà. Khi tới nhà cũng là lúc bố tôi từ cửa hàng về tới (bố tôi hàng ngày thường về nhà để chuẩn bị bữa ăn cho tôi và em gái tôi, còn mẹ phải ở lại cửa hàng để lo nấu nướng cho người làm và trông coi cửa hàng).Về nhà vừa cửi bỏ chiếc áo mưa ra là bố đã lo chanh thủ vào bếp để chuẩn bị bữa cơm cho chúng tôi, lúc đó tôi cũng chẳng để ý tới bố chỉ lo chạy nhanh lên phòng thay đồ. Thay đồ xong như thường lệ tôi xuống dưới nhà xem tivi, nhưng mà sao chương trình trên tivi hôm nay chán quá, và do đói bụng nên tôi đã lân la vào bếp xem có gì ăn không? Lúc vào bếp khi đứng cạnh bố, tôi đã thấy từ người ổng phả ra một hơi rất nóng và một mùi mồ hôi khó chịu, lúc đó tôi đã quay sang nhìn bố và nhận ra cái áo bố đang khoác là chiếc áo lao động đã bạc màu và cũ kỹ bố chưa kịp thay khi từ của hàng về nhà (Mang tiếng là một ông chủ của một cửa hàng vật liệu xây dựng, nhưng thực ra bố cũng chẳng khác gì người làm cả, bố cũng phải xúc cát, xúc đá, bê xi măng như thường, nói chung là mọi công việc của một người cửu vạn nhà tôi làm như thế nào thì bố cũng làm như thế), thì ra để chuẩn bị cho con bữa cơm trưa được ngon miệng, nên sau khi chở hàng cho khách về bố không kịp nghỉ ngơi mà đi xe về nhà ngay để chuẩn bị bữa trưa cho chúng tôi,do công việc nặng nhọc mệt mỏi cộng phải trời mưa bất thường và tuổi tác, bố đã bị lên cơn sốt nên khi đứng cạnh ông tôi có cảm giác nóng hừng hực từ cơ thể ông tỏa ra, nhưng ông đã không nói gì mà im lặng chịu đựng để chuẩn bị cho các con những bữa cơm ngon. Lúc đó tôi đã khổng thể kìm nén được súc động: “ÔI SAO TÌNH YÊU THƯƠNG CỦA CHA MẸ DÀNH CHO CON CÁI LẠI CAO THẾ CHỨ?”,và hình ảnh về người mẹ thân thương của tôi cũng hiện ra, một người mẹ giản dị như bao bà mẹ khác trên cõi đời này,mẹ không được học nhiều, không được đi nhiều do sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo ở vùng đồng bằng chiêm chũng bắc bộ,ngay từ ngày con nhỏ mẹ đã phải đi bế em thuê cho nhà hàng xóm để mong kiếm thêm chút ít phụ giúp ngoại (ông ngoại do mắc phải bệnh hiểm nghèo nên đã mất từ khi mẹ tôi còn nhỏ, do đó hoàn cảnh gia đình đã cơ cực lại càng cơ cực hơn),vì lý do đó mẹ muốn những đứa con của mình sau này phải luôn no đủ, được học hành để nó không còn tủi thân vì thua chị kém em như mình nữa. mẹ đã làm việc cật lực ngày đêm mà không một lời than vãn, tôi nhớ khi gia đình tôi còn ở ngoài Bắc, những ngày mưa phùn gió bấc đường thì trơn trượt ngoài trời thì lạnh căm căm,mọi người ở trong nhà sửi ấm ngồi ôm lấy đống lửa mà vẫn còn cảm thấy lạnh sống lưng, thế mà mẹ của tôi hàng ngày vẫn phải thức dậy từ 4 giờ sáng để chở hàng cho kịp bán phiên chợ xa, xe hàng của mẹ vừa nặng vừa cồng kềnh, tôi nhớ hồi đó tôi thỉnh thoảng có thử trở xe hàng của mẹ, ôi chao ơi sao mà nặng vậy chứ và không có lần nào là không bị ngã (té xe) cả, vì nó nặng và cồng kềnh quá.

Đến đây tôi chợt hỏi:Tình cha ngĩa mẹ sao mà cao cả quá, tại sao tôi lại không nhận ra?Lúc này tôi đã cảm thấy rất hối hận về ý nghĩ sau khi ra trường sẽ ra Hà Nội. Tôi nghĩ sao con người mình lại ích kỷ như vậy chứ, lúc nào cũng chỉ biết cho riêng mình mà thôi, mà không hề nghĩ là bố mẹ có buồn không, bố mẹ sẽ nghĩ gì?Thế mà hàng ngày vẫn đọc:
Công cha như núi thái sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra
Một lòng thờ mẹ kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con”

Đọc như con két (con vẹt) nhà bác Hai (chào khách, chào khách) mỗi khi có ai tới thăm, chứ không phải đọc bằng cả tấm lòng của một người con đối với cha mẹ. Tôi đã không nhận ra được rằng ở bên cạnh mình luôn có hai thiên thần luôn theo mình và hộ trì cho mình.Khi đó tôi đã hiểu ra rằng sẽ không có một nơi nào trên trái đất này,và không có ai trên đời này có thể đem lại cho mình bình an và hạnh phúc như ở bên cha mẹ (hai vị thần hộ mệnh của con). Tôi nói đến đây không phải là tôi không còn yêu thương cô bạn cùng học với tôi suốt những năm phổ thông nữa, mà trái lại tôi vẫn yêu và rất yêu. Nhưng mà đối với tôi cha mẹ bây giờ là tất cả.

CON CÁ DUNG THÔNG



Con Cá Dung Thông

Lời thơ: Sư Ông Làng Mai
Trình bày: Sư cô Chân Không

Em là ngư dân
Trên biển sâu kéo lưới
Nước da em thơm mùi biển mặn
Những bắp thịt em cuộn tròn dưới nắng.

Tôi là con cá thu
Vảy vi lấp lánh
Giãy giụa tuyệt vọng
Cùng với hàng ngàn con cá khác
Trong lòng lưới em căng

Tôi nằm hấp hối
Trên mạn thuyền
Em phải giết tôi
Vì mạng sống của em.

Em cũng là người thiếu phụ
Ở ngoài chợ xách giỏ đứng nhìn
Tôi đã chết rồi
Nhưng mắt tôi chưa nhắm
Thịt tôi còn tươi lắm
Mang tôi vẫn còn đỏ hồng

Em mang tôi về
Chặt tôi ra thành nhiều mảnh
Bỏ vô nồi,
Buổi cơm chiều ấm áp mùa đông.

Có tôi, em và các con em có mâm cơm nóng
Dưới mái tranh mọi người ấm bụng
Còn ai nhận được ra tôi nữa
Khi sắc - không ẩn hiện quay vòng.

Một trăm ngàn kiếp làm thân con cá biển cá sông
Tôi đã vào ra bơi lội thong dong
Nhà cửa không gian có khi đẹp hơn là bích ngọc
Thế giới tôi có đầy đủ màu xanh, màu đỏ, màu hồng
Và tôi đã học thuộc lòng
Bài học bỉ thử bất nhị
Bài học dung thông
Để mỗi khi sa vào lưới
Được chết thong dong
Không hận thù, không tuyệt vọng
Bởi vì tôi biết
Sự sống làm bằng sự chết
Cái có làm bằng cái không
Mọi loài tương tức
Tôi và em dung thông.



HÃY HỌC LÀM NGƯỜI VÀ SỐNG CHO ĐÚNG NGHĨA LÀ NGƯỜI

Hôm nay chủ nhật chẳng có việc gì làm, nằm nghe nhạc một lúc mới nghĩ ra là hình như dạo này mình ít đi nhà sách quá, và nhìn lên trên giá sách thì đúng thế thật chẳng có quyển sách nào mới cả, thế là sách xe đi dạo một vòng tới Fist New, đang ngồi tìm kiếm bên giá sách ngoại ngữ vì mình đang định mua một vài quyển để cải thiện cái trình độ tiếng anh dzở ẹc của mình thì nge thấy bên giá sách bên kia có sự chanh luận của hai bố con một bác trung niên.

Người con bảo bố sao bố không mua những cuốn sách dạy cách làm giàu, hay những cuốn sách về những người nổi tiếng mà lần nào con thấy bố đi nhà sách cũng mua về toàn những sách nói về đạo đức lại tình thương, con thấy đọc đi đọc lại cũng chỉ là một giọng điệu văn thôi chẳng có gì khác cả: " mới đầu thì đưa ra một nhân vật nào đó hết tàn tật, lại gặp hoàn cảnh khó khăn rồi nhờ nỗ lực của bản thân mà chiến thắng tất cả, mấy cuốn sách đó chưa đọc con đã biệt được kết quả rồi, vì vậy đọc chúng chán chết đi được chẳng hấp dẫn chút nào".

Khi nghe người con nói tôi đã cảm thấy giật mình, hóa ra từ trước tới giờ đã có một bộ phận độc giả không nhỏ đã đọc những cuốn sách này như kiểu đọc truyện sao. Nhưng tôi bất ngờ hơn là bác trung niên đó đã không la mắng người con mà bác chỉ mỉm cười và nói với người con: " MUỐN ĐỌC GÌ HỌC GÌ CŨNG ĐƯỢC, NHƯNG TRƯỚC HẾT PHẢI HỌC CÁCH LÀM NGƯỜI VÀ SỐNG SAO CHO ĐÚNG NGHĨA LÀ MỘT CON NGƯỜI ĐÃ CON À"

CÔ GIÁO TRẺ BÁN THÂN ĐỂ HỌC SINH CÓ TIỀN ĐI HỌC

Câu chuyện đau lòng về một cô giáo trẻ mới 21 tuổi đã "bán thân" nhiều lần để cho các em học sinh nghèo của mình có tiền mua vở, mua bút, có tiền để đi học. Cô đã bị cưỡng bức cho tới chết.

Read more...

NGƯỜI VIỆT TRẺ CÓ SẴN GÌ?


Bảy trăm năm trước TRẦN NHÂN TÔNG có nói đến khái niệm "nhà mình có sẵn đừng tìm kiếm".Nhìn những chuyện đang diễn ra trước mắt,chợt dật mình tìm xem cái mình đang sẵn có?Ngó qua ngó lại mới hay cả xã hội đang bỏ quên rất nhiều cái có sẵn quý giá nhất của mình. Phải chăng nền giáo dục đã bỏ quên cái đẹp,tính thiện,lòng nhân,lòng trắc ẩn?

Read more...

October 2008
MTWTFSS
September 2008November 2008
12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031