STICKY POST
Sunday, 29. November 2009, 12:25:39
Thơ
Trang nhật ký viết tình ta ngày ấy
Nét không nhoà tình vẫn còn đây
Bao năm qua ngỡ dòng đời thay đổi
Tình cũng tàn ai ngỡ chẳng đổi thay
Ngày xưa đó có lẽ vì em không nghĩ
Tình mai này chẳng cùng hướng bước đi
Hay có lẽ em giả vờ khờ dại
Ôm vào lòng mãi mãi mối tình si
Tình đời giả hay lòng người giả dối
Thương yêu nhau bằng câu nói đầu môi
Ôi đáng sợ chân tình là ở đấy
Em khóc cười ngậm đắng lệ tuôn rơi
Rồi mai đây ai nhìn về quá khứ
Có chạnh lòng mang nặng một ưu tư
Nhỏ một giọt lệ tình chào tiễn biệt
Đưa tình về một chốn chẳng thật hư
Bởi tình ta bắt đầu trong sự thật
Đoạn cuối tình rồi chắc cũng như mơ
Sunday, 29. November 2009, 12:14:11
Thơ
Lá vàng úa rụng
Trên thềm thương đau
Chân ai dẫm vội
Vụn vỡ đời nhau
Còn gì trong ta ?
Nổi hờn xa vắng !
Lệ tuôn mặn đắng
Cỏi lòng nát tan
Thừa duyên, thiếu nợ
Luân lý đời thường
Tìm trong quên lãng
Vẫn còn vấn vương
Thôi nhé tình ơi
Vẫy tay lần cuối
Đừng tìm đến nhau
Hồn thêm nhức nhối.
---------
Sunday, 29. November 2009, 12:12:17
Thơ
TÌNH NHƯ GIẤC MƠ
YÊU VỐN ẢO MỘNG
ĐỜI CÒN MAI MĨA
MỘT KIẾP PHIÊU BỒNG
TÌNH vừa đến, vội đi ai có biết
NHƯ nắng chiều, úa sắc bóng hoa râm
GIẤC chiêm bao, tìm kiếm mộng trăm năm
MƠ một thuở, dấu chân hằn đá sỏi
YÊU có nghĩa: Tìm nhau trong mòn mỏi,
VỐN ân tình, len lỏi, chốn chợ đông
ẢO giác kia, mua bán một chữ lòng
MỘNG chung hướng khi ai người ngã giá
ĐỜI là thế: Mảnh sầu tay víu vá
CÒN lại gì lúc xa lạ, quay lưng
MAI có khi gặp gở ... thoáng ngập ngừng
MĨA chi nữa, khi lần ta bội ước
MỘT tình yêu, thấp cao bao nhịp bước
KIẾP đa tình, bạc phước, số truân chuyên
PHIÊU lãng đi, cho quên lối thuyền quyên
BỖNG bềnh sóng, thả trôi theo dòng nước.
-----------
Sunday, 29. November 2009, 12:10:19
Thơ
Ta lạnh lùng, ví yêu là mệnh số
để thói đời, định hộ kiếp ngày sau
trong tay ai, vung vẫy phép nhiệm màu
làm khát vọng đến vô tình, vô giác
Đời cuồng si, trái tim ta hoá bạc
chẳng oán phiền, khi dẫm bước hư vô
lòng mông lung, in dấu vết mơ hồ
chưa vướng tội, đã tự mình sám hối
Đêm hãi hùng, rợn rùng nơi bóng tối
ác mộng nào hằng len lỏi trong tôi
gục đầu lên hoang vắng chẳng xa rời
bài kinh cũ, luân hồi từ kiếp trước
Từng linh hồn, díu dan bao mộng ựớc
ngắm sao sa vương vải dưới khe nguồn
một mối tình, u uẩn với trăng suông
ta nhận thức: Yêu đương mệnh phước
Dáng thơ ngây ... không bao giờ còn nữa
nét u buồn hằn mãi kín tâm linh
lời thơ đau, là mộ huyệt sầu tình
cười chua xót, đưa hồn về vĩnh cữu ..!
Lời trần tự có bao giờ đã đủ
nghiêng dáng buồn ủ rũ nét thơ ngây
thoáng trong đời gieo mầm nhớ đắng cay
mọc từng nhánh xương rồng trong tim nhỏ
Lời yêu thương lần cuối cùng chối bỏ
đời là thơ hay tử tội đa tình ?
khoác lên người một màu áo trắng tinh
khăn tang vấn lên mái đầu xanh biếc
Tiếng yêu thương ngàn đời luôn bất diệt
khi mùa yêu hoa lá đã khô cành
anh bố thí nụ hôn hời lạnh cảm
đế hồn ta giá buốt đến trăm năm
Trời Đông lạnh lòng tư tình chẳng ấm
cho đêm về thêm giá rét chiêm bao
và mưa phùn thấm ướt giọt lao đao
cho giấc mộng ngàn đời không yên giấc.
-------------
Sunday, 29. November 2009, 12:04:59
Thơ
Ai khuấy nước ... mành trăng non vỡ vụn
đôi tay người vô giác .. trí mong lung
đêm về khuya .... sương trắng rơi não nùng
cơn gió rét ... côn trùng hoài trăn trở
Ru giấc ngủ ... vỗ về trong bỡ ngỡ
bên hiên nhà ... nhè nhẹ tiếng mưa rơi
lòng rối ren .. tâm trí ta rã rời
thân vàng vỏ ... nữa cuộc đời xa mãi
Ôi buốt nhói, một góc đau bên trái
thắt từng cơn trong nhịp đập mỏi mòn
trái tim sầu ... bệnh tình trở héo hon
ta muốn chết ... cho hồn rời khỏi xác
Và đêm nay .. linh hồn mình tan nát
sụp đổ rồi .... tình bồi đắp .....người ơi
hứng trên tay ... giọt sầu mộng rớt rơi
xuyên qua kẽ .. mười ngón tay gầy yếu
Đọng từng hạt lên kiếp đời Hàm Tiếu
rũ bụi mờ .. trên những cánh hoa yêu
màu trắng trong, phai úa buổi ban chiều
thì thôi nhé ....trái tim ơi .....hãy chết !
---- (có sửa lỗi chính tả)
Sunday, 29. November 2009, 12:00:42
Thơ
Đời nghiệt ngã tiễn ta về xứ lạ
khuất dần sau, dãy núi đá chênh vênh
lần vẫy tay, thôi thúc tiếng vang rền
đoàn tàu nhỏ, bỏ lìa sân ga vắng
Ngày chia ly, lối tình nào mặn đắng
đôi đường rầy, hun hút đến mong lung
bỏ sau lưng, một bóng dáng lạnh lùng
rồi khắc khoải đến tận cùng thống khổ
Và ngày ấy, chuyện tình ta vỡ đổ
ngàn mảnh sầu, trót đóng trái tim si
kẻ ở lại, đưa tiễn một người đi
như ga vắng, một lần tàu rời bến
-------------
Sunday, 29. November 2009, 05:31:38
Thơ
Đời nhạo tôi ... Một chữ khờ, si dại
kiếp con tằm, vây kén, trả nợ tơ
suốt nữa đời, gậm nhấm mối mộng mơ
cho nhân thế kết thành tơ, gấm, lụa
Đời cười tôi ... Một chữ tình, vây bủa
quay quắt hồn, tìm ngõ cụt không tên
bước thấp, cao vô lối chốn chênh vênh
chưa thoát ngõ, vì đa tình tự cổ
Đời chê tôi ... Một chữ nghèo, khốn khổ
cảm mến người, đè nén tận lòng sâu
ôm tương tư, khoé mắt ngấn giọt châu
không dám tỏ, vì sợ người chê trách
Đời oán tôi ... Một chữ lòng, mục rách
chấp vá hoài, muôn mảnh vụng thô sơ
vẫn thế thôi, ai đã biết, đã ngờ
vì nhân thế làm tâm hồn ngây dại
Đời ghét tôi ... Một chữ cười, tê tái
tôi cuồng ngông, thế thái vốn vô tình
nhân gian kia, ngàn vạn lối loạn hình
lúc mờ tỏ, không làm sao hiểu được
Thursday, 19. November 2009, 13:16:30
Thơ
Tôi yêu em đến nay chừng có thể
Ngọn lửa tình chưa hẳn đã tàn phai,
Nhưng không để em bận lòng thêm nữa
Hay hồn em phải gợn bóng u hoài
Tôi yêu em âm thầm, không hy vọng,
Lúc rụt rè khi hậm hực lòng ghen
Tôi yêu em, yêu chân thành đằm thắm
Cầu em được người tình như tôi đã yêu em
1 2 3 Next »
Showing posts 1 -
8 of 22.