My 20++

Iam who Iam

Subscribe to RSS feed

Ra Tet, dem nao cung mat ngu. Cam cum', chang tho duoc. Huhu, sao giac ngu den voi minh that kho khan. Chac tai lo nghi ve cong viec, tien tai nhieu qua day. Huhu.

Giấc mơ nối dài giấc mơ - Paris gọi tôi gọi tôi

Tôi không biết bắt đầu để kể hết nỗi niềm, tình yêu trọn vẹn dành cho Paris, thủ đô tráng lệ, giấc mơ vàng của mình đã thành sự thật. Khởi hành từ Amsterdam sang Pháp với Eurostar. Sự đi lại tự do giữa các quốc gia châu Âu thuộc khối Schengen thật là đáng ganh tị. Xét về mặt kinh tế thì đó không hẳn là một điều đáng mừng. Vì cam kết phát triển bền vững, mỗi quốc gia trong khối đang đóng vai trò tích cực trong buôn bán giao thương. Đặc biệt với những nước phát triển như Pháp, Đức sẽ là trụ cột nâng đỡ các quốc gia thành viên mới gia nhập. Tuy nhiên, vượt trên ý nghĩa kinh tế, đó là dòng chảy thời gian của văn hóa, ngôn ngữ và những tàn dư lịch sử của một vùng trời Châu Âu với sự phân cực rõ ràng trên từng vùng Bắc Nam theo góc cạnh kinh độ, vĩ độ. Nơi nào có quyền lực, nơi đó có sự thống trị. Sự tham muốn thống trị cũng chính là nguyên nhân dẫn đến những cuộc xâm lăng, áp chiếm thuộc địa hay ngay chính trong nội bộ nước nhà, dẫn đến sự chiếm ngôi, lật đổ từng cường triều đại đế. Anh Quốc vẫn "nổi tiếng" về sự bảo thủ, phất tỉnh và trầm mặc của riêng mình. Sự bảo thủ của người Anh thể hiện rõ rệt trên lập trường, quan điểm kiên định không gia nhập Khối Thịnh Vượng chung Châu Âu (EU), bảo vệ nội tệ có tỷ lệ quy đổi cao hơn đồng Euro. Niềm kiêu hãnh "mặt trời không bao giờ lặn trên đất nước Anh" sẽ chưa thể bị dập tắt. Sự hoạch định, chiến lược quốc gia chắc sẽ còn tốn nhiều giấy mực của các nhà kinh tế, chính trị. Còn với những người dân, sự bảo thủ đơn giản đến từ cách lái xe bên phải, cái ổ cắm 3 chấu cũng đủ làm cho người mới đến không khỏi ngỡ ngàng. Sự phất tỉnh vì người Anh vốn được mệnh danh là những con người "lạnh lùng", họ tôn trọng tuyệt đối cuộc sống cá nhân. Sự trầm mặc một phần cũng bị ảnh hưởng bởi khí hậu. Mùa đông kéo dài, bầu trời u ám. Mùa hè nắng trong, mát nhẹ chứ ko rực rỡ chan hòa ánh nắng ví von như thủ đô hoa lệ Paris. Có sống, có đi và có đôi chút so sánh để check lại chút ít cảm nhận của mình để biết rằng con người thật nhỏ bé và khó cố định mãi thuộc về một nơi nào. Tìm đến vẻ đẹp của Paris, chúng tôi không tránh khỏi những lúc so sanh Pháp và Anh. Nó như một phản xạ tự nhiên, rất con người. Mỗi một lần ghi dấu nơi mình đã đi qua là mỗi lần khối óc con tim thêm chật chội với nhiều điều hay ho đang phía trước. Các bạn cùng tôi khám phá Paris nhé, mạn phép có chút gì so sánh, thậm chí thiên vị nơi này nơi kia đấy smile



Đi qua những cung đường chưa biết gọi tên trên bản đồ thuộc phần nào đó của Netherlands, Brussel, France. Để giảm sự "khù khờ" về kiến thức địa lý của mình, tôi mơ màng với những cánh đồng hoa vàng cứ chập chờn thoát ẩn thoát hiện qua khung cửa sổ. Thỉnh thoảng lại là cả cánh đồng lúa mì vàng ruộm. Lạc vào thảm trời xanh ngắt trên cao và cánh đồng vàng phía dưới, tôi tự nhủ khắc sâu cảnh tượng này. Những chuyến tàu nối bao niềm vui, khắc khoải. Những điều chỉ được xem trên phim ảnh giờ cứ hiện dần lên đôi mắt tò mò, háo hức và đi vào trái tim của người lữ khách tìm về thủ đô hoa lệ.



Paris là đây ư, là cái nắng vàng ruộm này ư, là thế giới của "du, de, le, la" đây ư. Sân ga kia sao giống trong những bộ phim cổ điển quá vậy. Một kiến trúc đậm chất Pháp với hàng dài cột đèn tròn, đường ray rộng, hun hút về phía chân trời. Biết bao chuyện tình trên phim ảnh đến và đi ở những sân ga nối dài như thế này ư. Nào mình cùng khám phá Paris với thẻ metro cho visitor: 30 Euros for 5 days in zone 1 and 2. Cảm nhận đầu tiên ai cũng phải thốt lên, ôi sao có nhiều góc đường giống Lý Thường Kiệt, Trần Hưng Đạo, Tràng Thi của Hà Nội thế. Có chút gì thân thuộc quá, eye-catching cũng khác rồi nè. Bên đây họ đi tay lái trái rùi nè. 1 năm nay chưa được về nhà nhưng thấy có chút gì ở Hà Nội với Pháp quá.



Khai trương thẻ metro đi từ Paris Gare du Nord ve Hotel về Hotel de la Felicite. Khách sạn nhỏ, nằm hơi xa trung tâm, thuộc quận 17. Điểm đến tiếp theo là Montmartre Hill. May mà có tour guide chứ nếu không điên đầu với hệ thống metro của Paris. Nhiều lines hơn, nhiều màu hơn, nhiều zones hơn ở London. Chính những lines đó đã dẫn tôi đến Eiffel Tower. Từ xa đã thấy cả một vùng trời sáng lên trong đêm tối rồi. Và rồi, bước chân thêm nhanh để tiến gần em ấy hơn. Ôi má ơi, nó là đây ư. Ôi, sao lại lung linh, rực rỡ, tráng lệ như vậy. Ôi má ơi, con đã ở đây rồi hay sao. Ôi má ơi, đây là thật hay là mơ. Ai bẹo má tôi đi cho tôi tỉnh lại cái nào. Phút trầm trồ, mãn nguyện ban đầu dần chuyển sang câm lặng. Lặng người trước một cái gì đó mà sao ko diễn tả được bằng lời. Tất cả lắng đọng bằng giọt nước mắt rơi nhẹ trên mắt lúc nào không hay. Một chút xúc động, tủi hổ, chạnh lòng khi tôi ở đây. Bạn bè bên cạnh nhưng sao vẫn có gì đó lạc lõng quá. Vòm trời như cao hơn, như rộng hơn và con người lại càng bé nhỏ hơn. Giọt nước mắt liệu có xóa tan đi được nỗi buồn man mác không. Dĩ nhiên là không rồi. Trong khi mọi người chen chúc nhau lên chụp ảnh, em tour guide lay nhẹ vai hỏi chị có sao không. Mỉm cười cứng rắn nói rằng "Paris ko có chỗ cho người thất tình đúng không em". Và rồi cười thật tươi lung linh với sắc đèn vàng của Eiffel để biết trân trọng những gì mình đã đang và sẽ có. Ko có sai lầm nào giống sai lầm nào. Càng không có bài học nào áp dụng cho mọi sai lầm. Chỉ vậy thôi, đừng cố tìm lời giải cho một câu hỏi sai. Băng qua đường tưởng chừng sẽ phải xa Eiffel từ đây. Tiếc nuối ngân ngơ rồi thực sự ngỡ ngàng khi ngắm nhìn Eiffel ở một góc xa hơn. Lại vẫn là vẻ đẹp mê muội đó. Lại vẫn không khỏi Oh Ah. Người ta nói rằng Paris là kinh đô ánh sáng. Nhưng phải nhìn được ánh sáng ban ngày và sự đối lập của ánh sáng nhân tạo với màn đêm tự nhiên mới thực sự so sánh được. Paris, its beauty shines till day to night. Vào ngày hôm sau, chúng tôi make a long queue join in La Eiffel Tour. Giờ đây, Eiffel là một cột sắt khổng lồ. Nhiều người không khỏi thất vọng khi nhìn thấy Eiffel in day. Với riêng tôi, tôi yêu cái màu đồng ánh lên trong nắng của Eiffel. Đó không phải là bản giao hưởng lẫy lừng vang dội ngàn sao nữa. Chỉ là những nốt trầm trong một bản hòa ca nhỏ trong từng mấu chốt, bậc thang vàng đồng lấp lánh cùng ánh nắng mùa hè thôi. Leo lên tháp được phóng tầm mắt toàn cảnh Paris. Ngay dưới kia thôi, dòng sông Seine hiền hòa, uốn lượn quanh co ôm trọn tâm hồn nước Pháp. Một nước Pháp hùng cường với những pháo đài, khải hoàn môn với chiến thắng lẫy lừng qua bao thăng trầm của lịch sử. Nhưng cũng có một Paris thơ mộng và lãng mạn với những nụ hôn say đắm trên đường phố. Và cũng là một Paris hiện đại với những cao ốc văn phòng hiên ngang. Tất cả thu trọn trong tầm nhìn từ Eiffel Tower. Bất chợt nhớ đến câu hát "Tôi muốn ôm cả đất, tôi muốn ôm cả trời mà sao tôi không ôm nổi trái tim một con người". Eiffel khép lại với sự đắm say đến mê hoặc của ánh sáng về đêm, đối lập với sự sững sờ say nắng của ban ngày. Tất cả là một trải nghiệm không bao giờ quên. Sẽ mãi nhớ về mùa hè Eiffel trong trái tim cô gái muôn thách thức với những chuyến đi và những sân ga.









Một điểm nhấn ngày và đêm phải kể đến Cathédrale Notre-Dame de Paris. Là đây ư, Nhà thờ Đức Bà Paris đây ư. Gọn gàng và nhẹ nhàng quá. Thật là đối lập với Nhà Thờ Đức Bà của Sài Gòn quá. Một người con Hà Nội lần đầu tiên vào Sài Gòn cũng cố gắng bon chen đến Nhà Thờ Đức Bà. Nhộn nhịp và đông vui ghê. Cái màu đỏ gạch của Nhà thờ Đức Bà SG cũng là một màu nền đẹp cho chuyến đi thăm thú vội vàng của tôi 3 năm trước. Những chuyến đi HN-SG sau này, khi không còn là sinh viên nữa cũng khác hơn và lướt là Nhà Thờ Đức Bà hơn. Nhưng nơi đây, Paris. Những khối cong, hình tượng Đạo Thiên Chúa linh thiêng và nhiều ngỡ ngàng quá vì thực sự không hiểu lắm về Thiên Chúa Giáo. Đi vào bên trong, hơi tối với những mái vòm cao hun hút và hàng ghế cầu nguyện dài hun hút. Người Paris muốn giữ lại sự kiện cháy ở Notre Dame nên họ vẫn giữ lại màu xám cháy đó như muốn nhắc nhở con người càng phải tôn trọng giá trị thiêng liêng này. Vào đây mới biết có 2 kiều nhà thờ. Thờ Chúa và Thờ Mẹ. Đức Mẹ là niềm tin của bao con chiên tìm đến Notre-Dame hôm nay và mãi mãi về sau.







Musee du Louvre - tinh hoa của hội họa, nghệ thuật của nghệ thuật. Với những người khù khờ về nghệ thuật như tôi, tôi chẳng dám to tiếng về nơi này. Ấn tượng trong tôi là quá nổi tiếng. Ai đến Paris, cũng sẽ đến Louvre. Và cái giá phải trả cho sự lựa chọn số một đó không phải là bao nhiêu tiền mà là mất bao nhiêu lâu. Một hàng dài hàng dài tưởng chừng như vô tận. Xếp hàng để lấy vé mặc dù giá vé là 0 euro for students under 26. Sau đó là 4 góc tượng trưng cho 4 cửa vào Louvre. Monalisa nhất trí đầu tiên. Sau bao nhiêu phòng tranh mà gần như ko ai hiểu nó vẽ về cái gì, bản miêu tả lại bằng tiếng Pháp nên không khác gì thằng mù đi tìm đường. Và rồi cuối cùng chúng tôi cũng được gặp nàng. Qua bao nhiêu lăng kính bảo vệ, nàng ấy kiêu kỳ nằm bên trong câm lặng mà khiến cả rừng máy ảnh giơ lên nhiều lần mà vẫn chưa thỏa mãn. Có người nói rằng đó chỉ là tranh tượng trưng. Tranh thật họ cất giấu ở hầm chứa bí mật. Nghe như những bộ phim "cướp tranh" vậy. Haha. Thực hư thế nào cũng chẳng ai biết. Chỉ biết rằng nàng ấy ở đấy và làm bao nhiêu người tốn năng lượng và thời gian để gặp mà không chuyện trò gì. Haha. Rùi cứ tiếp bước đến khu tượng, có tượng thần Venus, thần Thông Thái và rất rất nhiều những tượng thần ko biết tên. Rồi lại đến Kim Tự Tháp Ngược. Nếu như phía bên ngoài Louvre có Kim Tự Tháp xuôi thì bên trong có Kim Tự Tháp ngược. Đối diện với nó cũng là đường để sortie. Ngay gần là cửa hàng Apple lộng lẫy. Đúng là công nghệ cũng chẳng chịu kém cạnh gì nghệ thuật cả. Hiện đại, quá khứ và tương lai cứ song hành cùng nhau trong một thế giới đang chuyển động không ngừng nghỉ. Cho dù có nhiều tranh nghệ thuật, nhiều tượng, nhiều nhiều thứ khác gọi tên là nghệ thuật nữa nhưng tụi chung lại về Louvre là CROWDED. Từ phía bên ngoài với hàng dài hàng dài người chờ đợi đến sự tấp nập bên trong cũng đủ để hiểu về sự nổi tiếng vinh quang của nó rồi. Đúng là nơi nào có quyền lực, nơi đó có sự cai trị. Thử hỏi rằng, Pháp đã chinh phục bao nhiêu nước, đem về bao nhiêu của cải, sắt thép, tài lực, trí lực của bao thế hệ cai trị, đàn áp để hội tụ về đây tinh hoa của sự sáng tạo không ngừng nghỉ. Việt Nam cũng nằm trong số đó.













Last but not the last is Château de Versailles. Ban đầu Versailles không nằm trong danh sách thăm quan của chúng tôi vì nó nằm ở zone 3. Tuy nhiên, dưới sự gợi ý nhiệt tình của cô bạn người Pháp Julie và tour guide chuyên nghiệp chúng tôi đã đến được với Versailles và ai cũng hài lòng, mãn nguyện khi được đến đây. Có một buổi dã ngoại nho nhỏ với gan ngỗng, bánh mỳ... của Pháp. Hòa mình với thiên nhiên, cảnh sắt xanh sông, xanh cây, xanh cỏ và vàng ươm của nắng như góp phần thi vị cho bữa trưa vui vẻ bên bạn bè. Gặp lại Julie sau 4 năm, cảm giác vui mừng khôn xiết. Có người nói rằng, thời gian sẽ thay đổi tâm tính con người. Nhưng tôi nghĩ chúng tôi vẫn thế. Đơn giản chỉ là câu hỏi về cuộc sống trong 4 năm qua thay đổi như thế nào nhưng chúng tôi vẫn giữ được tin tưởng vẹn nguyên như khi còn sinh viên. Môi trường làm việc cạnh tranh, chẳng liên quan gì đến nhau nhưng tôi hiểu rằng khi cần, chúng tôi vẫn luôn sẵn sàng liên lạc và giúp đỡ nhau. Đơn giản vậy thôi. Sau này khi gặp lại cả Julien, mọi chuyện vẫn vui vẻ, giòn tan như nụ cười sinh viên 4 năm về trước khi Julie và Julien đến HN làm tình nguyện cùng chúng tôi. Versailles là nơi mỗi người trong chúng tôi có những phút giây tự do cá nhân nhiều nhất trong suốt hành trình 8 ngày lê la Ams và Paris. Các đôi yêu nhau tự tìm cho mình những thảm cỏ xanh, những con đường dạo xe đạp ê a cùng nhau trong nhịp đập thổn thức của tình yêu. Tôi đoán vậy. Còn những ai single lại mê mản chụp ảnh và nằm đùa giỡn với nắng và thiên nhiên dịu hiện nơi đây. Tình bạn của tôi và Julie cứ nhẹ nhàng đi bộ qua từng thảm cỏ, hàng cây thẳng tắp miên man dọc đường. Cuộc đời là những chuyến đi với những sự hội ngộ và chia ly. Liệu có quá ngắn với nhưng ước mơ quá dài. Let it be thôi bigsmile. Vào bên trong Versailles mới thấy được sự sa hoa, liều lĩnh và ngang ngược của ông vua đầy quyền lực Louis 14. Ông ấy ngang ngược khi không chọn cho mình nơi cai trị trong trung tâm Paris mà nằm bên ngoài. Cả một khuôn viên rộng lớn là của ông vua lắm tài mà cũng đầy tham lam này. Chính sự tham lam là nguồn gốc của sự sáng tạo không ngừng nghỉ. Sự ích kỷ chính là động lực của quyền lực. Có ích kỷ, có một giữ vị trí độc tôn thì mới bất chấp tất cả để leo lên bậc thang của quyền lực. Sự tài giỏi của ông ấy trong từng công trình kiến trúc vẫn giữ nguyên. Căn phòng ánh sáng rực rỡ lung linh là biết bao trí lực của con người. Thật là ngưỡng mộ sự trung tu và bảo tồn lịch sử của nước Pháp. Đã mấy trăm năm mà mọi thứ vẫn giữ nguyên hào khí giá trị của nó. Càng đi nhiều càng thấy mình chẳng biết gì. Lại mê mải với youtube để hiểu thêm những gì mình đã đi qua và hiểu nó thêm. Build up day by day vậy.















Paris khép lại trong tôi bằng Opera House. Cứ hình dung cái Opera HN to gấp 10 lần sẽ ra Opera ở Paris. Thật là cảm ơn người Pháp đã xây dựng Nhà Hát Lớn và cầu Long Biên cho người Hà Nội. Buổi nói chuyện thân mật, vui vẻ, bông đùa ở quán cafe sang trọng ngay cạnh Opera House là niềm vinh hạnh của chúng tôi. Julie, Julien những người bạn Pháp nhiệt tình đã giúp tôi gần với Paris hơn. Du lịch và tình bạn sẽ là một tài sản quý giá, là hành trang cho tôi sống tiếp con đường mình đã chọn. Chào tạm biệt Paris trong màn sương sớm để về lại sân ga. Cái sương sớm của Paris sao gần gũi như những hôm sớm tinh mơ dậy đi Chùa Hương quá. Ôi Hà Nội ơi, tôi sắp trở về.



Bồng bềnh trong cơn thiếu ngủ tôi đã trở lại St Pancras rồi vòng về Victoria - London. Nước Anh thân iu đây rồi. Được nghe English thân thương đây rồi. Lại với dáng đi vội vàng và kiêu hãnh đậm chất Anh đây rồi. Lại là London trầm mặc, xuyên suốt thời gian lịch sử đây rồi. Tôi vẫn yêu nước Anh của mình lắm. Tôi yêu sự bảo thủ nhưng đầy tính nhân văn của họ. Chịu khó quan sát thì sẽ thấy services for disabled people của Pháp không thể nào bằng Pháp được. Mọi tầng nhà, mọi lối đi, mọi chỗ gửi xe, mọi tiện nghi của người bình thường đều có chỗ cho người khuyết tật. Từ cái vỉa hè bằng phẳng, đến hệ thống toilet for male, female and disabled đã quen thuộc với dân Anh thì vẫn chưa được hoàn thiện ở Paris. Tôi yêu nước Anh cũng bởi vì hệ thống tài chính chuẩn quốc tế - cái mà cả đời này tôi nguyện gắn bó để kiếm kế sinh nhai, mưu sinh, dư dả cho chính chuyến đi, để khám phá nhiều hơn nhiều hơn nữa và làm giàu thêm bộ sưu tập ảnh của mình. Đơn giản vậy thôi, UK in my heart sẽ tiếp tục được tiếp nối với những chapter mới.



Ký sự Amsterdam - câu truyện còn dang dở

Tôi đến Amsterdam vào những ngày giữa tháng 4, khi mà không khí Easter đang tràn ngập khắp Châu Âu. Có trải qua một mùa đông lạnh giá, tuyết trắng và âm u mới biết quý biết bao những tia nắng trong veo báo hiệu mùa xuân đang về. Một cảm giác rất lạ, phải chăng là một sự thay đổi nho nhỏ mà cũng rất tự nhiên. Tâm thế trong tôi với chuyến đi này ko phải từ một Việt Nam xa xôi kia nữa. Đó là tấm lòng của cô gái ít nhiều đã gắn bó với cường quốc sương mù và bảo thủ nhất châu Âu. Cũng là sân bay, cũng là những lần check in, cũng là cái passport đấy mà sao lần này thật là lạ. Nhịp cầu bắc ngang UK - phần còn lại của Châu Âu và Việt Nam đang nằm lẫn lộn trong tâm trí phức tạp của cô gái nhỏ bé mà tôi ko biết cái nào nằm giữa cái nào. Điểm xuất phát đâu còn là Nội Bài - Hà Nội với những cái vẫy tay, ôm hôn thắm thiết của bố mẹ, anh chị nữa. Từ Southampton yên bình, yêu dấu, tôi điểm danh điểm đầu tiên bằng London Gatwick. Cái cảm giác London sao no' thân thuộc và bình dị vậy. Thật khó dự đoán cho những bấp bênh của nền kinh tế với sự lạm phát lên đến 2 con số, mặc cho những bài vở bộn bề ở lại phía sau, chúng tôi lần lượt kéo vali đi theo từng tốp nhỏ thẳng tiến với Amsterdam với niềm vui phấn khởi, hồ hởi của người trẻ tìm đường khám phá những chân trời mới. Bởi vì tôi xác định, tiền ko thể mua lại được tuổi trẻ và cuộc đời này quá ngắn ngủi cho danh sách dài của những ước mơ. Vậy thôi, nào mình mình lên đường trong giới hạn cho phép nhé.





Chỉ như một chớp mắt tôi đã đến Ams. Nhìn từ trên máy bay, những ngôi nhà được sắp đặt như mô hình đồ chơi, từng layer với những màu sắc khác nhau của xứ sở hoa Tulip dần dần hiện ra trước mắt. Con kênh nho nhỏ, giao thông ko quá sầm uất và nhẹ nhàng với màu sắc điểm tô của hoa. Đó là những cảm nhận đầu tiên về Ams. Sân bay khá là sáng sủa. Mọi người dừng lại, lục đục roaming or not. Connect or disconnect. Sức mạnh của 3G đó. Should or should not. Về VN, muốn dùng 3G với chi phí cao đấy. Rồi lại so sánh dẫu biết rằng mọi sự so sánh đều khập khiễng nhưng ko hiểu sao no' cứ đến tự nhiên trong tâm thức. Và rồi tôi quyết định disconnection with no roaming. Bạn bè chính là sợi dây connect tự nhiên và gần gũi nhất. Tôi thầm cầu mong chuyến đi lần này sẽ tốt đẹp với những người bạn mới, một vài trong số đó đây là lần đầu tiên tôi gặp. Friends of Friends = Group 11 and more with laugh and love.



Hành trình Amsterdam bắt đầu bằng những bó hoa tulip nhỏ bán ở sân bay với giá khá đắt. Tìm đường về dorm booked in advance và tranh thủ khám phá giao thông ở Amsterdam. Đúng là mọi phương tiện đều có thể xảy ra ở Amsterdam. Từ những luxury cars đến những chiếc xe đạp bình dị được thiết kế dáng cao phù hợp với vóc dáng cao to của người Châu Âu. Những chiếc xe máy Piaggio trông thật nhỏ bé và đáng yêu, những chiếc xuồng đặc trưng chạy ngang dọc khắp các con kênh hay những tourist boat hiên ngang đi lại. Thích thú hơn là hệ thống tàu điện ngầm trên mặt đất. Đã quen với tube, underground ở London và chưa từng bao giờ nhìn thấy tàu điện. Tàu điện như thuộc về một Hà Nội xa xôi ở thời bao cấp, ở trong những câu chuyện "cổ tích" của ông bà, mẹ cha. Bập bẹ với ngôn ngữ mới của một Netherlands ngay tại Schiphol Airport. Con đường về dorm, hay chính xác là con đường về Red Line District thêm phần thi vị và hóm hỉnh. Haha, đúng là giao nhiệm vụ booking cho Đăng đầu trọc và rồi nhận được offer for accommodation là đây. Haha, đúng người đúng việc đấy. Hãy cùng khám phá Red Line District cùng tôi, các bạn nhé. Đó không phải là một cái nhìn trong một ngày mà đó là sự cảm trong nhiều ngày. Chủ đề này sẽ được đề cập vào phần cuối của hành trình với một cái nhìn tổng quát và đầy đủ hơn.





Vậy Amsterdam là gì. Thật khó trả lời đúng không. Người Việt Nam ta vẫn có câu "Khi ta ở chỉ là nơi đất ở, khi ta đi đất đã hóa tâm hồn". Cả một nền văn hóa của một thành phố du lịch đâu có thể trả lời bằng 2-3 ngày du lịch ngắn ngủi đúng không. Tôi chỉ mạn phép nói về một Amsterdam dưới con mắt một người trẻ, hay chính xác hơn là của một du học sinh Việt Nam đấu tranh về thời gian, tư tường, kinh phí hạn hẹp để tìm về vẻ đẹp của một chút gì Ams. Mong rằng tìm được sự chia sẻ của các bạn cùng hoàn cảnh và đam mê như chúng tôi.



Ams là gì? Ams là những con kênh đều nhỏ. Không biết là có bao nhiêu con kênh, bao nhiêu cây cầu bắc qua những con kênh nho nhỏ đó. Hà Lan là quốc gia nằm thấp hơn mực nước biển nên có cả một hệ thống thoát nước, cầu đường trên bộ và trên sông "thông minh". Có thể nói rằng, sức sáng tạo của con người là không hạn chế. Nothing is impossible. Càng trong những điều kiện khó khăn, con người càng tìm ra nhiều giải pháp thông minh, hợp thời hợp thế với thiên nhiên và địa hình. Nằm lọt dưới mức nước biển nên nhiệt độ trung bình của Hà Lan khá là ôn hòa và mát mẻ hơn các nước châu Âu còn lại. Cũng giống như Anh, đất nước bao gồm nhiều đảo và được biển bao bọc với khí hậu mùa hè mát mẻ. Còn một điều quý giá, đó là khâm phục kiến trúc nhà ở của Ams. Vốn được mệnh danh là Venice của Hà Lan. Liệu sau này khi Venice bị nước biển nhấn chìm thì Ams có giữ vị trí độc tôn. Đó là câu trả lời của tương lai. Nhưng hiện tại, con người vẫn đang mê mẩn với những ngôi nhà san sát, same by same ở đây. Hơi khó phân biệt khoảng cách giữa các nhà, lại nằm ngay gần sông, phán chiếu lấp lánh trong ánh chiều tà. Cứ thế, cứ tự nhiên như vốn dĩ đã thế. Để rồi để lại cả một hoài cảm trong tấm lòng mỗi lữ khách đến chơi và làm bạn với Ams. Có thể sau này nếu may mắn được đặt chân tới Venice, liệu tôi có còn viết được những dòng này nữa hay ko. Câu trả lời cũng là tương lai. Nhưng cho dù thế nào, cảm xúc đầu tiên, bất chợt đến rồi đi sẽ mãi tươi đẹp và vẹn nguyên.



Ams là gì nữa các bạn. Ams là xe đạp và hơn thế nữa. Lý do một phần là ý thức bảo vệ môi trường, người Hà Lan dùng xe đạp làm phương tiện chủ yếu. Hơn thế nữa, tức cảnh sinh tình. Với địa hình kênh đào, lên cầu xuống cầu nhỏ xinh, xe đạp là sự lựa chọn số một. Biết bao mối tình với hình ảnh chiếc xe đạp dựng hững hờ bên những bờ cầu. Một chút gì đó cô đơn, trầm tư nhưng hơn cả giá trị sử dụng của nó, xe đạp đã đi vào hồn người dân nơi đây. Thỉnh thoảng có những chiếc giỏ mây đính hoa gắn đằng trước xe, vô hình chung biến người đi xe thành một bông hoa di động trên đường phố. Chính vì thế Ams đâu chỉ là xe đạp mà còn hơn thế nữa với biết bao gửi gắm yêu thương dành cho thành phố này. Ngoài ra, đó là sức sáng tạo của những chiếc xe có một không hai. Xe lôi, xe ba bánh, xích lô, ba gác, etc. cứ tự nhiên đặt ra nhiều câu hỏi cho khách du lịch. Chính sự đa dạng đó nên giao thông ở đây có đoạn cũng lộn xộn và chồng chéo như HN or HCM. Tuy nhiên, với sự oai nghiêm của các anh/chị cảnh sát trên những chú ngựa oai nghiêm, đặc cách riêng cho cảnh sát, tôi tin rằng họ có một ý thức cao giữ gìn giao thông của mình. Và rồi lại ước ao một chút gì về tình hình giao thông ở quê nhà. Ừ, thì thôi cứ ước đi. Có ai tính phí đâu. Người ta nói rằng, các nhà phát minh vĩ đại của thế giới là những người lười nhất. Họ lười đi xe đạp, nên họ sáng chế ra ô tô. Họ ko chịu được cảnh chậm trễ của letter by post nên giờ chúng ta đang sống trong một thời đại công nghệ ẩn hiện bằng một cú click đấy thôi.



Tiếp theo, Ams đẹp huy hoàng lộng lẫy kiêu sa với tulip. Speechless với Keukenhof. Qua bao nhiêu hồi hộp, mong chờ, chúng tôi đã đến đây, trong lòng bông hoa tulip. Từng thảm màu sắc xa xa rồi đến từng thân cây vươn cao xươn xa bung hoa khoe sắc. Đàn thiên nga trắng muốt lững lờ trôi như làm bạn với hoa và làm chúng ta cứ "điên" với máy ảnh và posing. Có lẽ vì nghẹt thở vì cảnh đẹp mà tôi chẳng chụp nhiều. Sự xuất hiện của con người ở đây chỉ làm nền cho hoa mà thôi. Những lúc như thế, tôi lại nhớ đến mẹ. Giá như mẹ - người đẹp của lòng tôi được ở đây, lúc này bên cạnh con gái thì thế giới này chẳng còn gì đẹp hơn. Khi xưa, tôi đã có những tiếng cười rúc rích, say mê với Đà Lạt. Có mẹ, là có tất cả. Và rồi tôi càng thấm thía câu nói "Không phải đi đâu mà là đi với ai". Tôi lưu giữ trọn vẹn từng bước chân, từng bông hoa ngọn cỏ nơi đây gửi về cho mẹ để trân trọng những giờ phút may mắn tôi được ở đây, nơi này có mẹ trong tâm hồn nâng đỡ từng bước chân con đi.





Ams yên bình với làng cối xay gió. Có đôi phần thất vọng với niềm mơ ước bấy lâu. Không giống như trong tưởng tượng với những cánh đồng lúa mỳ thẳng tắp và điểm xuyết là cối xay gió vững chãi thách thức với thời gian. Giờ đây, làng cối xay gió đã được thương mại hóa. Những cỗ cối và cánh quạt đã được làm bằng vật liệu cứng, sơn xanh mịn màng, đâu còn như tưởng tượng bằng gỗ thô sơ nữa. Làng vẫn là làng với con đường ven đê nho nhỏ, xinh xinh. Người dân vi vu trên những chiếc xe đạp lượn lờ quanh co. Họ bán cả cheese và các sản phẩm từ sữa dê. Các cô gái Hà Lan trông bộ áo truyền thống cách tân gọn gàng phù hợp với công việc bán hàng và giới thiệu sản phẩm. Ngon và bổ béo lắm các chị em ah. Hihi. Trái ngược với sự nhộn nhịp của trung tâm thành phố Ams, Zaanse Schans- Wildmill Village rất yên bình, phóng khoáng và bao quát tầm nhìn. Cũng đáng để một lần đến thăm đúng ko các bạn. Có vài điểm đáng chú ý trên đường đến Zaanse Schans đó là mùi ca cao. Có đi qua một nhà máy sản xuất ca cao. Không còn vị thoang thoảng của mùi cafe trong những tách trà nhỏ, đó là một mùi hơi khét khi bị ngửi ca cao với nồng độ cao. Tây Nguyên với đặc sản cafe có như vậy không nhỉ. Ngoài ra, có một cây cầu nâng lên để cho thuyền đi qua. Thật là kỳ diệu. Một nửa cầu như được nhấc bổng. Mọi người trật tự, vui vẻ chờ thuyền phía dưới đi qua. Một vài người mở cửa kính ô tô mỉm cười với đoàn chúng tôi. Chắc là họ thích thú với những du khách "Trung Quốc" này lắm đây. Giao thông thật là kỳ diệu và sự nhầm lẫn cũng thật dễ lý giải.



Điểm nhấn cuối cùng đó là SEX and THE CITY. Tò mò thì hãy đến Red Line District bạn nhé. Ams giúp chúng ta có cái nhìn "người lớn" hơn về những vấn đề luôn "hot" trong mọi thời đại: SEX. Đến Red Line District, phải nói rằng "Cuộc đời là vậy". Hoạt động kinh doanh sex rất công khai và văn minh. Lạc vào đây, bạn sẽ bị ám ảnh bởi mùi cần sa (marijuana). Hoàn toàn hợp pháp. Ams là thành phố duy nhất trên thế giới này nơi mà sex và marijuana được luật pháp bảo hộ và cho phép như thế này. Phải dùng từ "bảo hộ" ở đây là đúng nhất vì mặc dù rất đèn mờ, rất smoky nhưng chỉ cần nhe nhói một hành động nào muốn phá hoại, police sẽ ập đến ngay. Chính vì thế, dù nhỏ dù đỏ đèn nhưng Red Line luôn đông khách mà nhãn mắt luôn mở to tròn và thốt lên OH AH. Có một ngõ rất nhỏ, chỉ đủ 2 người đối diện đi ngược chiều nhau. Nhưng vô cùng hút khách thập phương lưu tới ngắm nghía sự ỡm ờ của các người đẹp trong lồng kính, mát mẻ, núi đồi trong bộ bikini, thậm chí là phát sáng lung linh hồng đỏ cam xanh muôn màu khiêu khích mê hoặc giới mày râu. Trông họ rất đáng yêu, ngộ nghĩnh và TỰ TIN. Chỉ cần ai đó nhăm nhe ý định chụp hình, quay phim. Vẻ dễ thương thông thường biến mất một cách tự động công nghiệp, nhường chỗ cho sụ dữ dằn và tiếp theo là phán xử của police 24/24. Thực sự là VĂN MINH và HỢP PHÁP. Không thể ko nhắc đến porno shop và sex show. Những "của giả" với muôn hình vạn trạng được design cực kỳ hấp dẫn và gây cười, thỉnh thoảng có sales off với giá cũng ko phải chăng lắm. Hihi, sex show có giá trung bình hạng nhẹ là 20-35 euro một tối. Thực sự với 3 đêm vô tình có ý thức ở Red Line, đã quen với mủi marijuana mỗi sáng thức dậy đánh răng. Mỗi ngày lại ko thôi bàn luận chỉ chỏ ở khu phố đặc biệt này. Nghe nói rằng ở Mỹ cũng thịnh hành khu phố đèn đỏ lắm. Nhưng liệu có được văn minh như ở AMS. Rất thú vị đúng không các bạn. Các bạn ngoan hiền ơi, ĐỪNG LÊN ÁN SEX nhé, vì suy cho cùng SEX GIÚP BẠN "RA ĐỜI" đó:)



Những dòng cuối cùng là một chút kinh nghiệm cho dân du lịch bụi:
- giá cả dịch vụ ăn uống ở Ams nói chung là đắt hơn ở các nơi khác. Ví dụ đơn cử là bạn muốn xin thêm 1 ketchup ở KTC, 50 cents nhé. Đồ ăn khác cũng đáng để liệt kê ở đây là steak. Không hiểu sao có khá nhiều steak house by Argentina. Các sản phẩm cheese và bơ sữa làm từ dê cũng khá ngon và chất lượng.

- train ticket cũng khá là đắt. Thường là no discount for students and groups. Hơi buồn chút xíu. Nghĩ cũng đúng thôi, với địa hình khá phức tạp, họ cũng phải bỏ ra một ngân sách lớn để duy trì đường xá nên chi phí bỏ ra sử dụng cũng phải tăng lên rồi.

Chia tay Ams sau 3 ngày du hí, dù chưa khám phá được hết thành phố "đặc biệt" này, tuy nhiên tôi cũng khá hài lòng vì đã được chiêm nghiệm những gì tinh túy nhất của Ams rồi. Những chiếc cầu bé xinh, xe đạp lãng mạn, dòng kênh hiền hòa, tulips rực rỡ, làng cối xay gió yên bình, Red Line rạo rực. Tạm biệt Amsterdam, "nơi Thiên Thần và Ác Quỷ có thể sống chung với nhau" (Đọc lại những dòng này trong truyện Venice và những cuộc tình Gondola thấy đúng quá)



Hẹn gặp lại đọc giả trong những chuyến đi sau T___T

^_^

Mong bạn thao thức đêm dài để quý nắng ban mai

Mong bạn gặp cơn mưa để quý những ngày nắng đẹp

Mong bạn bận rộn để trân trọng những giây phút thảnh thơi

Mong bạn có những lúc thật buồn để cảm nhận giá trị của niềm vui

Mong bạn nếm trải nỗi đau để chia sẻ với những người đồng cảnh

Mong bạn đôi lần vất ngã để trải nghiệm thấy mình lớn khôn

Mong bạn có lần mất mát để biết ơn những gì đang có

Mong bạn giữ được ký ức tình yêu qua bão tố cuộc đời

Mong bạn sống thật lòng ngày gặp mặt để thanh thản khi nói lời chia tay.


Quick and Snow Show, Chênh Vênh, 02/09/2007

Hello world

Hello Myopera - My corner to share what I am doing and what I am thinking. Welcome^^