TiT's Blog

Ku TiT

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Welcome to my blog! My name is KU TÍT.

Sticky post

Mẹ yêu con

Mẹ rất yêu con! yêu rất là yêu!

,

Giờ này mẹ vừa ăn tối xong, vừa gọi điện cho 2 bố con xong. Em bé nghe điện thoại kể cho mẹ nghe là bố nấu thịt kho trứng, có nước thịt, có trứng chim cút, em kể là "hôm nay con đi học ngoan mẹ ạ", em kể là "ở lớp không lạnh đâu mẹ"... biết kể toàn chuyện vui cho mẹ nghe. flirt

Mẹ ở Phú Yên thì rất nhàn và thích thành phố này. Thành phố đẹp lắm, nhỏ bé nhưng sạch và yên bình, khang trang, nhiều cây, gần ngay biển mà không ồn ào, lộn xộn. Cây cối cũng có phong cách riêng là hình ngôi nhà, mà sao cây nào họ cũng cắt tỉa hình ngôi nhà ấy Tít ạ, trông cứ như cái nhà có một chân, ngộ ngộ. Biển thì hiền hòa, mẹ để ngắm chứ không tắm. Người dân thì hiền ơi là hiền, thật thà, dễ gần. Bác đồng nghiệp của mẹ ở đây thường đi tắm biển, trong lúc tắm biển còn quăng lưới đánh cá. Người dân thì còn hái nấm trong rừng về làm món gà om nấm. Các ông chủ nhà hàng thì thường tự đi câu để bắt được cá ngon đãi khách. Tối qua mẹ được ăn món chả cá thác lác, cá dầu nướng và cháo cá, ngon lắm con à.

Trong khi buổi sáng mẹ được thảnh thơi thức giấc, xuống khách sạn ăn một món thật ngon, thảnh thơi uống trà hoặc nước hoa quả rồi nhìn ngắm trời đất hiền hòa thì bố đang bận rộn cho con đi học, chắc là con sẽ nhõng nhẽo bố, con sẽ không chịu đi tất, rồi con bắt bố phải đi giầy cho con, bắt bố xi tè cho, bắt bố ôm khi ngủ dậy... (con hay bắt bố phải chiều chứ không nhõng nhẽo như thế với mẹ).

Trong khi buổi trưa mẹ được ăn một bữa trên tầng cao của KS, ngắm biển và những rặng cây hình ngôi nhà, chuyện trò với các bạn đồng nghiệp thì con chắc đang chuẩn bị ngủ trưa, chắc lại thì thào với ông bạn nào đấy hoặc là cho chân ra khỏi chăn, còn bố thì phải ăn cơm xuất vội vã.

Trong khi mẹ được làm việc ở phòng KS, lúc nào thích có thể nghỉ ngơi thì bố vội vàng về đón con. Khi mẹ ăn tối ở bàn đẹp, có nhạc, có cả nước hoa quả, nhâm nhi bánh tráng chấm mắm, thưởng thức món canh cá bớp biển... thì bố nấu cơm cho con, cho con ăn, rồi dọn, rồi rửa bát, cho con uống nước, lau miệng cho con, làm cái ổ ấm cho con ngả ngốn xem ti vi, chơi linh tinh trong nhà...

Thế nhưng mẹ thấy tiếc lắm, mẹ muốn cả bố cả con đang ở đây cùng mẹ, cả nhà mình chẳng lo vội vàng nấu ăn, dọn rửa, chỉ vài ngày thôi...

Tối qua mẹ xem phim, kết thúc không có hậu thể mà chẳng được kêu ca với bố, phải ấm ức trong lòng một mình. Chiều nay mẹ xem phim về 5 chú chó con, lại thương con không có truyền hình cáp ở nhà vì bố lo con xem nhiều sẽ thích, hại mắt. Công nhận là nhiều kênh và phim hay thật con ạ, không xem thì cũng tiếc, nhưng xem nhiều sẽ không tốt đâu con, mình không học được và còn hại mắt, mệt mỏi nữa. Dù thế, mẹ vẫn tiếc, giá mà con được xem, các em cún con yêu lắm!!!

Đêm nay, thế nào mẹ cũng lại thức khuya, mẹ thấy mặt mình nổi thêm cái mụn rồi. Mẹ không ngủ ngay được vì không có bé con rúc vào mẹ, gác cái chân không thèm đi tất lên mẹ, không có ai bên cạnh để mẹ tâm sự chuyện thằng con buồn cười và ghét ơi là ghét, bướng ơi là bướng...

Mẹ rất yêu con, yêu rất là yêu!!! flirt love

Thử việc

,

Tít nhí nhố của mẹ!!! Ngày nào con cũng có trò mới vui vui, ngày nào cũng bao nhiêu chuyện để kể thế mà mình để blog mấy lâu nay không có dòng chữ nào.

Tít yêu của mẹ!!! Bé tí nhưng biết chào rất to, biết cảm ơn cũng rất to, dạo này con bạo dạn hơn rồi, không nhút nhát khi ở chỗ đông người, con thích nhất là được đi dự đám cưới, gặp bạn của bố mẹ là khoanh tay chào to, rõ ràng, con trai mà, phải không con!!!

Tít yêu thích ăn cơm với canh khoai tây cà rốt, nhất là bông hoa cà rốt sặc sỡ, thích ăn cơm với thịt kho và rưới nước thịt kho, thích ăn su hào xào... con chén 2 bát, có hôm xin mẹ 3 bát rồi cái bụng tròn ủng ra. Mỗi khi mẹ nấu món yêu thích thì con reo to: Mẹ chọn là nhất!!! Đi học có cái hay là biết học nhau cách nịnh mẹ, nịnh bố, đừng học cách thờ ơ với bố mẹ con nhé!

Mẹ sang một công việc mới, mẹ cũng nói với con. Bé thế mà con cũng hiểu, con biết mẹ vất vả hơn nên ngoan hơn chút chút, dù dạo này bướng hơn nhiều rồi, biết bảo vệ ý kiến của mình kinh khủng. Bố đi công tác, rồi mẹ bận v.v nhưng con dù bé đã biết chia sẻ với bố mẹ rồi đấy.

Mẹ ở Phú Yên, nhìn cái gì cũng thèm có con ở đây. Nhìn biển xanh thèm cho con đi tắm, nhìn vòi phun nước ở bể bơi thèm cho con nghịch, nhìn cái nhà tắm đẹp thèm nghe con trầm trồ, nhìn mây bồng bềnh như sóng biển dưới máy bay thèm nghe tiếng con reo sung sướng, nhìn cái cây cắt tỉa thành hình ngôi nhà thèm chỉ cho con xem. Mẹ nhớ con lắm, nhớ em bé của mẹ, mẹ nói gì, kể gì cũng hay gật gù tán thánh rồi luyên thuyên đủ thứ chuyện!!!

Mẹ đang thử việc, nhiều việc khó lắm bé à. Nhiều khi mẹ thấy trước mặt mình giống như một quả núi mà mình phải gỡ nó xuống, từng cải xẻng một. Đôi lúc mẹ ước ao đang làm một việc gì đó quen tay để được yên tâm mà nghe nhạc, yên tâm đi mua sắm, được thảnh thơi ăn một bữa thấy hào hứng, được cafe với bạn bè... nhưng chắc chắn giai đoạn nào rồi cũng sẽ qua, chắc chắn kết quả nào thì cũng sẽ có, nhưng hiện giờ con là thiệt thòi nhất đấy, chỉ có điều chưa biết mình bị như thế thôi knockout

26.10 Svadba (ngày cưới)

Thế là chúng mình đã vượt qua 4 năm, sao ít thế nhỉ, em thích con số thật to cơ. Người ta cứ bảo lấy chồng, lập gia đình là cuộc đời từ màu hồng sẽ sang màu xám, rồi thực tế cuộc sống gia đình phức tạp và mệt mỏi vô cùng. Em thì chẳng thấy thế, em thấy thời yêu đẹp một kiểu, thời lấy đẹp một kiểu khác. Mình cùng đi chung một con đường, cùng chia sẻ với nhau vất vả, niềm vui, bố mẹ hai bên có thêm con cái, bố mẹ được anh chăm lo thêm nhiều phần. Mà hạnh phúc nhất là có lấy nhau thì mình mới có "thằng" Tít con, yêu ơi là yêu!

Thế nhưng thằng con bé quá nên nó chưa hiểu chúng mình. Khi em nói với nó rằng "mai là kỷ niệm ngày cưới của bố mẹ đấy" thì chàng ta lại khóc rinh ríc, một lúc còn nấc cả lên. Em hỏi con thì nó bảo: con không thích bố mẹ cưới nhau, bố mẹ cưới nhau không có con (hehe, ảnh cưới mình không có nó). Em giải thích cho nó rằng: bố mẹ cưới nhau để đẻ ra Tít mà, nhưng nó vẫn không hiểu p . Thế là bọn mình phải nói với nó rằng: mai là ngày "ba ngọn nến lung linh" nó mới chịu. Nó chịu thế thôi, chứ nó có thèm chúc mừng bọn mình đâu. Nó không thích mình về một phe, không thích một ngày riêng cho bọn mình lol

Chúng mình, một người không xinh đẹp, không khéo tay, không nhanh nhẹn tháo vát, một người không đẹp trai ngời ngời, không giàu có cao sang nhưng đã cùng nhau trải qua một khoảng thời gian cùng chờ đợi cu Tít ra đời, cùng nuôi cu Tít nhưng không thấy mệt mỏi, chán nản hay muốn thay đổi cuộc sống này. Em thích chồng vẫn cứ như thế là đủ, vẫn là người ít nói, nhưng hay làm, hay quan tâm đến vợ con, đến những người thân một cách giản dị, nhỏ bé, vẫn là người không lãng mạn lắm, không biết khen vợ nấu ăn ngon vì tự chồng có thể làm tất cả... nhưng vẫn biết động viên vợ, dù vụng về, "lộ liễu" love p , vẫn là người dành nhiều thời gian cho công việc hơn cho vợ, nhưng bản lĩnh trước mọi khó khăn, gánh vác cho vợ những lo âu thường ngày. Còn vợ thì hay suy nghĩ, việc nhỏ nhặt cũng nghĩ, hay đem cái lo nghĩ của người ta về cho chồng phải lo, rồi bồng bột, không bình tĩnh... nhưng chồng vẫn kiên nhẫn để vợ sửa và vợ vẫn thích để chồng phải lo những việc không đâu.

Vậy là 4 năm trôi qua, vợ nhận ra rằng cuộc sống gia đình thật đẹp, dù rằng hai nửa là chúng mình chẳng ai hoàn hảo, dù rằng còn biết bao khó khăn mình phải vượt qua...
(Và... em mong mình không đọc được entry này, vì có đôi lúc em lỡ dỗi mình, em nói: Sao lấy chồng lại khổ thế này...) p

Little bird

Tít yêu của mẹ rất thích nghe các bài hát tiếng Anh về các nghề nghiệp trong cuộc sống của mình. Mẹ cũng thích nghe nhạc của con, mẹ hay nhún nhảy theo con rồi hai mẹ con mình hát rõ to. Đôi lúc con hỏi mẹ: Fly là gì hả mẹ, wing là gì, brave là gì... Đôi lúc mẹ cũng muốn có một đôi cánh nhỏ để bay lên bầu trời, đôi lúc mẹ muốn thành một cô ca sỹ bé, là bạn của con, để chỉ biết hát những bài hát về tình yêu, đôi lúc mẹ lại muốn làm cô cảnh sát, để đi bắt bọn trộm cùng con.

Con biết mẹ thích nhất bài "Little bird" nên mỗi khi đến bài này là con lại vội vàng gọi mẹ ra nghe.
Mẹ con cháu mời các bác cùng nghe "Little bird" để xóa tan mọi ưu phiền (nếu có) và nhún nhảy nào!!!
http://mp3.zing.vn/bai-hat/Little-Bird-Twins/IWZD9FU0.html

Bánh giò nóng

Đố cả nhà biết đây là món gì bigsmile


Đây là bánh giò em làm sáng nay, nhưng trình độ gói còn kém quá, thành ra bánh có hình chữ nhật, chưa thành công lắm ạ, vì hơi nhạt và bột chưa trong hẳn, nhưng để ăn sáng thì cũng tạm tạm.

Em cảm ơn Kid và chị Liên ròm đã ghi công thức cẩn thận để em học làm theo, tuy chưa đẹp, nhưng khi ăn là nhớ đến opera làng mình love

Nhà em có hai đàn ông đều không thích ăn vặt. Chồng em chỉ thích làm việc thôi, không có tâm hồn ăn uống mấy (nhưng lại thích tụ họp gia đình, những lúc như vậy thì chồng thường tiếp mọi người là chính, cũng chẳng ăn nhiều). Tít yêu thì hay khen mẹ nấu ngon, nhưng chỉ cơm thôi còn thức ăn vặt là không thích. Mà Tít toàn thích những món đơn giản nên mẹ chẳng được thể hiện gì bao giờ. Hôm qua em bé nhìn mẹ bày lá rồi bột rồi nhân đầy mâm thì lo sợ nhắn mẹ trước: Mẹ! Con không thích ăn cái này đâu mẹ ạ. Em mới bảo: Rồi, mẹ làm cho mẹ ăn. Bố đang làm việc nói vọng ra: Tít khóc đi, khóc đi, mẹ không làm cho mình ăn.

Mẹ ngồi gói gói, chia chia thì bố cũng ra tìm dây buộc bánh cho mẹ, nhòm nhòm ngó ngó, trông cái dáng (em còn không có lúc nào nhìn lên mặt cơ) cũng biết là chẳng thích thú gì. Em mới than thở: Mình làm bánh mà chẳng ai háo hức ăn. Chàng lớn nhà em mới vội vã: A, thế ra ăn đêm luôn bây giờ à. Em bảo: Không, em làm để ăn sáng chứ. Chồng em: Thế làm sao mà anh háo hức ngay bây giờ được.

Em kể chuyện cho vui vậy thôi, chứ sáng ra chồng em cũng ăn một cái, khen em một câu: Được, Tốt! Xong rồi ra xới thêm bát cơm bé ăn với ruốc cho chắc bụng. Đấy em làm món gì khác ngày thường nhiều khi chỉ mình em sung sướng thôi, nhưng trong bánh này, cái dây buộc là chồng em làm cho đấy, còn bữa ruốc sáng nay chồng ăn, là chồng tự tay xé, rồi rang khô giúp vợ, con cũng thích mà vợ cũng thích.

Đời sống trẻ ra

Vì có chúng em nên đời sống có gia đình,
... Vì có chúng em nên đời sống như trẻ ra

Tít bé tí xíu nhưng thỉnh thoảng cũng nghêu ngao cả bài này đấy. Mà đúng là trẻ ra thật, vì trong nhà Tít lúc nào cũng toàn những câu chuyện ngộ ngộ, vui vui.

1. Mẹ nấu mì có cà chua, bố thì ít ăn cà chua nên mẹ giục để bố ăn cho đỡ ngấy. Tít cũng động viên:
- Bố, bố ăn cà chua đi cho môi đỏ má hồng

Mẹ thì sung sướng hình dung chàng lớn của mình mà môi đỏ mà hồng thì trông sẽ thế nào p

2. Bố mẹ cũng có nhiều chuyện để nói với nhau, nên có lúc quên cả Tít, Tít nói gì bố mẹ cũng không để ý, làm anh cuống cuồng hô to:

- Miệng xinh! Không nói chuyện.
- Mẹ: Mẹ chưa thích làm miệng xinh, cho mẹ nói nốt
- Con: không, con không cho mẹ nói chuyện với bố
- Bố: Miệng xinh, không nói chuyện
- Con: Ứ, miệng bố xinh, miệng bố xinh! jester

3. Mẹ vắt nước cam cho con, con loay hoay đứng bên cạnh đòi làm giúp mẹ. Mẹ cho anh một nửa quả anh bóp được 3 giọt, vui lắm. Đến lúc anh cầm cốc nước cam trên tay, âu yếm nhìn mẹ nói:
- Mẹ vất vả lắm đúng không? Con giúp mẹ! love
làm mẹ phải nói ngay: Mẹ không vất vả, không bao giờ vất vả đâu. (Chả là Tít có cuốn thơ Trần Đăng Khoa, trong đó có câu thơ "mẹ hẵng còn vất vả, con chưa ngoan, chưa ngoan").

4. Thời sự nói gì đó về Thủ tướng, Tít hỏi: Thủ tướng là gì thế bố. Bố trả lời gì đó rồi bàn: Sau này con học giỏi thì cũng có thể được làm Thủ tướng. Tít lo lắng mếu máo: Không, con không muốn biến thành Thủ tướng, con muốn làm con của bố mẹ! love

5. Tít ngồi toa - let bằng một miếng đệm nhỏ có rất nhiều hình ô tô và máy bay, xe máy đẹp. Tít yêu cái đệm bé đấy lắm. Hôm qua trong lúc "công tác" anh ý có bàn với mẹ: Mẹ ơi, khi con lớn đùng lên, mông con to lên thì mẹ cũng đừng vứt em đệm này đi nhé, Mẹ treo lên cho con. Mẹ bảo "ừ" làm cho mắt anh ý chớp chớp rồi suy nghĩ xa xăm.

Em bé của mẹ dạo này cao hơn chút rồi nên có thể tự đứng tè vào bồn cầu, tự mặc quần và cởi quần không cần mẹ phải xi vào ca nữa, mẹ chỉ còn phải giúp việc bật đèn trong toa - let thôi. Em bé của mẹ cũng cao tới la-ba-bô rồi, nên sáng ra thích được mẹ cho súc miệng rồi nhổ nước đi cho sạch răng, thích học tự đánh răng lắm rồi. Em bé của mẹ cũng biết ngồi ăn cơm rất gọn gàng, tay cầm bát rất chắc, tự xúc và khi ăn thì biết vét cơm rất sạch. Cô giáo kể cho mẹ nghe là em không bao giờ nói dối. Khi uống sữa là uống hết hộp, khi cô bất ngờ kiểm tra hộp sữa của các con thì con luôn luôn uống hết không bỏ thừa. Khi con đi chơi với mẹ đến nhà các bạn của mẹ, em bé của các cô không nhường con đồ chơi, hoặc phá tung đồ chơi của con thì con vẫn cười tươi không cáu giận. Mẹ thủ thì với con rằng mẹ rất tự hào, dù mẹ biết bé chưa hiểu "tự hào" là gì, nhưng rồi, con lớn, con sẽ hiểu phải không? heart heart heart

Cả nhà mình được nhận quà Trung Thu

Phù ù ù ù ù !!!

Phù ù ù ù ù!!!

Phù ù ù ù ù!!!

Thổi ba cái là bay hết bụi ngay! Nhưng hôm nay tớ không thổi bụi đâu, tớ thổi nến đấy! Sinh nhật tớ là ngày 7/9, chỉ sau khai giảng 2 ngày nên tớ được một dịp sáng nào dậy cũng háo hức rạo rực. Chuyện sinh nhật thì dài lắm, vì nó được chuẩn bị trước đến cả tháng. Tớ thì phải nghĩ quà tặng, bố mẹ thì chuẩn bị quà tặng, nghĩ món ăn mời mọi người, đi mua đồ cho tớ gửi đến lớp, hỏi ý kiến cô giáo, học cách thổi nến v.v... có một buổi tối, bố mẹ thầm thì với nhau: "Sáng mai vợ chồng mình chờ nó mở mắt ra thì cùng nhau châu vào chúc mừng sinh nhật nó nhé"! Hehe, làm tớ cười rúc ra rúc rích, không nhịn được, nhắm mắt rồi mà cái miệng cứ toe toét.

Ngày sinh nhật, mẹ mua cho tớ một cái mũ sinh nhật bé ti bé tí, có hình em chuột Mickey, vì tuổi của tớ là tuổi Chuột mà. Mẹ làm bữa cơm mời cả nhà đến, ai cũng có quà tặng cho tớ, xúng xính đến ngạt thở! Tớ có Ngôi nhà toán học này, chăn bông hình em Cừu này, bowling gỗ này, thìa và đũa Thomas này, quần áo mới này, đĩa nhạc này, xếp hình bằng gỗ nữa này, cô Thu ở lớp thì làm tặng cho tớ một tấm thiệp, có ba ngọn nến lung linh và ba bông hoa cúc rất đẹp. Mẹ nấu bánh mì sốt vang, nem hải sản, salad Nga và bố làm gà rán. Bố chiều tớ nhất nên dành hẳn nửa ngày làm việc của bố để chuẩn bị sinh nhật cho tớ.

Khai giảng, rồi sinh nhật, rồi Trung thu, toàn những ngày vui hết cỡ. Hôm qua chúng tớ tổ chức Trung thu cùng nhau. Trường Mẫu giáo cũng như ngôi nhà thứ 2 của mình ấy. Đi trên đường, có nơi đánh trống thùng thình, tớ khoái chí hát: "Thùng thình thùng thình trống rộn ràng ngoài đình", muốn vào xem người ta múa lân quá, nhưng tớ bận, phải đến vui Trung thu cùng các cô và các bạn cơ. Các cô đón tớ từ ngoài cổng, đèn sáng choang, có một dãy bàn dài giữa phòng đựng rất nhiều hoa quả, bánh kẹo và các món chè... cái này cô Thu gọi là buffet tiệc ngọt. Cốm diện hẳn một bộ cánh thiên thần trắng muốt, lại còn đeo vòng ngọc trai, bờm ngọc trai nữa chứ... cứ điệu thế nên rón rén chẳng chạy nhảy theo tớ được. Mẹ tớ khen Cốm xinh còn bố Cốm thì bảo: hôm nay Cốm làm con ruồi đấy devil

Bố Quân thì chụp cho tớ vài kiểu ảnh, mẹ Diệp lên làm ban giám khảo các cuộc thi. Bố mẹ tớ với Bố mẹ Cốm lên thi trò ép bóng. Bố mẹ ép bóng kiểu gì mà chẳng nổ được quả nào, làm tớ hò khản cả cổ để cổ vũ. Nhưng đến trò tô màu bức tranh thì cả nhà tớ được giải nhất, quà tặng là một chiếc đĩa pha lê đựng hoa quả, lại còn được lên sân khấu nhận quà nữa chứ!

Tớ chẳng có cái mặt nạ nào vì sợ lắm, tớ chỉ có đèn ông sao thôi, nhưng chỉ cần chơi Trung thu với các bạn cùng lớp, như anh em một nhà, là vui lắm rồi. Tớ chỉ tiếc là hôm qua chưa gặp chú Cuội, tớ bảo với mẹ rằng, chắc sợ trời mưa nên chú ý không rơi từ cung trăng xuống được. Mẹ thì đoán, thế nào năm sau chú Cuội cũng xuống chơi.


Mẹ vui quá!

Sáng hôm nay là một sáng đẹp trời, mùa thu ngấp nghé rồi. Trời sớm thu se lạnh, nhà chúng mình lại ở ngay phố Cốm vòng, sao mà gần với mùa thu thế.

Hầu như năm nào, ngày hôm nay cũng mưa nhưng chưa năm nào mất vui. Gió vẫn thế này như thời mẹ bắt đầu biết nhớ các dấu ấn, bưởi và cốm, hồng và na, cóc và ổi...

Nhưng sáng hôm nay mẹ còn rớm nước mắt nữa, vì vui quá.

Mẹ mở cửa phòng ngủ ra, bé vẫn đang ngủ say sưa trong cái hơi lạnh của sớm thu. Mẹ khẽ gọi như mọi ngày: "Tít ơi, dậy thôi con", con không phụng phịu như mọi ngày mà nhổm bật mông lên, vội nói thật to:

Vâng ạ! Con chúc mừng sinh nhật mẹ!

Chẳng thế có món quà nào lớn hơn nữa đâu, mẹ vui quá!