TiT's Blog

Ku TiT

Subscribe to RSS feed

Posts tagged with "Goc cua me"

Bánh giò nóng

Đố cả nhà biết đây là món gì bigsmile


Đây là bánh giò em làm sáng nay, nhưng trình độ gói còn kém quá, thành ra bánh có hình chữ nhật, chưa thành công lắm ạ, vì hơi nhạt và bột chưa trong hẳn, nhưng để ăn sáng thì cũng tạm tạm.

Em cảm ơn Kid và chị Liên ròm đã ghi công thức cẩn thận để em học làm theo, tuy chưa đẹp, nhưng khi ăn là nhớ đến opera làng mình love

Nhà em có hai đàn ông đều không thích ăn vặt. Chồng em chỉ thích làm việc thôi, không có tâm hồn ăn uống mấy (nhưng lại thích tụ họp gia đình, những lúc như vậy thì chồng thường tiếp mọi người là chính, cũng chẳng ăn nhiều). Tít yêu thì hay khen mẹ nấu ngon, nhưng chỉ cơm thôi còn thức ăn vặt là không thích. Mà Tít toàn thích những món đơn giản nên mẹ chẳng được thể hiện gì bao giờ. Hôm qua em bé nhìn mẹ bày lá rồi bột rồi nhân đầy mâm thì lo sợ nhắn mẹ trước: Mẹ! Con không thích ăn cái này đâu mẹ ạ. Em mới bảo: Rồi, mẹ làm cho mẹ ăn. Bố đang làm việc nói vọng ra: Tít khóc đi, khóc đi, mẹ không làm cho mình ăn.

Mẹ ngồi gói gói, chia chia thì bố cũng ra tìm dây buộc bánh cho mẹ, nhòm nhòm ngó ngó, trông cái dáng (em còn không có lúc nào nhìn lên mặt cơ) cũng biết là chẳng thích thú gì. Em mới than thở: Mình làm bánh mà chẳng ai háo hức ăn. Chàng lớn nhà em mới vội vã: A, thế ra ăn đêm luôn bây giờ à. Em bảo: Không, em làm để ăn sáng chứ. Chồng em: Thế làm sao mà anh háo hức ngay bây giờ được.

Em kể chuyện cho vui vậy thôi, chứ sáng ra chồng em cũng ăn một cái, khen em một câu: Được, Tốt! Xong rồi ra xới thêm bát cơm bé ăn với ruốc cho chắc bụng. Đấy em làm món gì khác ngày thường nhiều khi chỉ mình em sung sướng thôi, nhưng trong bánh này, cái dây buộc là chồng em làm cho đấy, còn bữa ruốc sáng nay chồng ăn, là chồng tự tay xé, rồi rang khô giúp vợ, con cũng thích mà vợ cũng thích.

Xưa và nay

Tôi có lãng mạn không, hình như có, ngày xưa cũng thích dong xe ra phố, hòa vào dòng người chỉ để ngắm nhìn, để có lúc bất chợt gặp hương hoa sữa thì lòng trào dâng cảm xúc ...
Tôi cũng thích đọc thơ, có cuốn sổ thơ mà mấy đứa trong lớp truyền tay nhau, rồi tặng thơ cho nhau...
Tôi thích đọc truyện ngắn, thích vùi trong chăn ấm nghe tiếng mưa và nhìn mưa chạy ngoài cửa sổ
Tôi thích cafe sáng, nhưng không phải ra quán ngồi mà nhâm nhi tách cafe bố pha, ăn một bát phở mẹ nấu rồi thong thả đi làm
Tôi thích cafe tối với bạn bè, trong ánh sáng ấm cúng và hít hà hương cafe nóng
Tôi thích nghe nhạc, thích mê đi. Tôi thích trước khi đi ngủ bật nhạc ri rỉ trong phòng, giai điệu và các lời hát đều thích.

Bây giờ, thay bằng những lúc chạy xe trên phố, tôi vùi đầu vào đống đồ xách tay mà chọn quần áo cho con. Thay vì đọc tiểu thuyết, tôi và con nằm trong chăn đọc truyện tranh cho nhau nghe rồi cười khúc khích. Đôi lúc thế này, con sẽ nhìn sang mắt tôi và thơm lên má tôi, thơm một cái chưa đã, nó thơm lên mắt, rồi lên trán, rồi vào môi, có lúc nó túm hai môi tôi kéo lại thật gần rồi thơm chụt một cái. love
Thay vì cafe sáng và tối, tôi nhao trên đường ra chợ, tôi đút cơm cho con ăn, con ăn xong rồi con uống sữa. Tất cả cuốn theo con, nhưng chỉ cần con uống hết veo cốc sữa, váng sữa, rồi nó liếm mép cho tôi xem thì việc cafe cũng không thể nào giàu cảm xúc bằng. Cũng thay vì cafe sáng và tối, bạn bè hẹn nhau lúc ăn trưa, gắp cho nhau để vỗ béo cứ như lo bạn bị bỏ đói lâu ngày.

Và...
đã lâu lắm rồi tôi không nghe nhạc, tối về là ca nhạc của trẻ con, hoặc con hát cho nghe. Nó đứng trước mặt tôi và diễn tả: Đu quay, đu quay, ngồi đu quay là rất hay như thế này này mẹ này. Nó ưỡn cái mông ra sau rồi lên trước. Nó còn hát ríu rít như chim non. Cả ngày toàn thơ và nhạc của nó. Tôi đi chợ về nó reo: Mẹ mua bắp cải xanh, xanh man mác đấy à? Tôi đút cơm cho nó, nó khen: Đúng là mẹ chọn là nhất!

Hình như mọi điều đã đổi thay, nhưng tôi yêu nó lắm. Được đổi thay, được sống với tất cả khoảnh khắc của thời gian là điều thú vị nhất.

Tôi bây giờ đây: devil
Đi tụ tập:

Đi dự khai trương văn phòng của công ty người quen



Ngõ nhỏ, phố nhỏ, nhà tôi ở đó....

Tôi háo hức mong chờ Hà nội 1000 năm đã rất lâu, từ thời còn là học sinh, rồi sinh viên. Cùng với tất cả háo hức, tôi vẫn tưởng tượng Hà nội 1000 năm thay đổi rất nhiều, những con đường xanh lá cây, những ngõ phố hiền hòa, con người sung sướng, những làng nghề cổ xưa được lưu giữ, bằng một cách riêng nào đó, tôi không đoán ra, nhưng tôi cảm nhận, sẽ là một cách riêng Hà nội.

Rồi Hà nội 1000 năm cũng đến, không ngờ nhanh đến thế. Nhưng ngày lễ đến đơn thuần đến nỗi tôi không cảm nhận sự linh thiêng, tôi không muốn lên phố, không muốn đi đâu ra khỏi nhà. Tôi mong chờ Hà nội trong tim mình lại hiện ra, bỏ xa tất cả xô bồ của tắc xe, khói bụi... Hà nội của tôi là những ngày 5 tuổi, tôi ngồi sau xe đạp của mẹ, đau tê hai chân theo mẹ đi làm, qua những rặng cây, qua cột cờ và tôi đã biết cảm nhận mùi hoa sữa thơm sao mà thơm thế, chân tê mà biết hát véo von sau xe.

Hà nội của tôi là những ngày mưa bụi bay, nhìn ra Hồ Tây mờ sương ẩm ướt, căn nhà nhỏ của tôi ở Quán Thánh, dù chỉ 5 tuổi mà tôi nhớ từng ngôi nhà, từng góc phố, nhớ loáng thoáng cả những bông hoa rụng trên vỉa hè - con đường đến lớp Mẫu giáo của tôi. Tôi nhớ Hà nội và ông nội của tôi, nhớ cồn cào dáng ông cõng tôi đi vòng quanh Hồ Tây, đi cả qua đường Hoàng Diệu, không ồn ào, không náo nhiệt. Hà nội của tôi đấy, chỉ có trong tâm hồn, mà tôi không còn bao giờ nhìn thấy.

Hôm nay, đọc báo về Vụ nổ pháo hoa, về việc người ta "hứa" vẫn bắn pháo hoa ngày Đại lễ. Tôi cảm thấy một Hà nội khác, vô tình, lạnh lùng... Ôi, những gia đình có người thân thiệt mạng vì vụ nổ, họ đau đớn đến thế nào. Giá như đừng có Đại lễ, giá như người ta hứa những con sông sẽ trong sạch, những con đường lại rợp bóng cây, trẻ em Hà nội và các thành phố xung quanh không nghèo, không khổ... thì Hà nội 1000 năm hôm nay đẹp biết bao.

Tôi chưa bao giờ để ý đến chính trị, chưa bao giờ dám quan tâm đến những điều to tát, nhưng hôm nay là một ngày đặc biệt, một ngày tôi nhớ Hà nội của mình biết bao!

Trộm vía!

Một ngày vắng bố mẹ với Tít như bị loạn, cả nhà mình cũng náo loạn theo: ông bà, bác Lan, bác Tuấn, bác Hòa bác Minh...bigsmile

Bố về quê một ngày, chuẩn bị đầy đủ mọi thứ cho mình ở nhà, chuẩn bị đèn sáng nhẹ trong phòng bếp, toalét để mẹ đỡ sợ, dặn dò mẹ con cẩn thận. Mình có nhiều lựa chọn, sang tá túc nhà ai đó hoặc ở nhà tự ngủ với nhau.

Mẹ không thích ở nhà lắm, hai mẹ con xách balô đi tá túc nhà bác Lan, tối đi chơi lượn quanh Hồ Gươm, nhìn đèn lồng treo lung linh mà lòng cũng phơi phới theo. Mẹ chỉ cho Tít xem Tháp rùa sáng mờ mờ phía xa, mua cho con một cái chong chóng rồi cả hội ăn kem ở Nhà hàng Thủy tạ. Tít đập vỡ một cái cốc ở đó, cô phục vụ dọn bàn còn dọa: đắt hơn cả tiền nước uống đấy cháu nhá (mẹ cháu thì quen rồi, thôi thì đi chơi nó cũng phải hy sinh cái nọ cái kia chút).

Nghe thì trôi chảy nhưng mà loạn... loạn bắt đầu từ lúc về đến nhà bác Lan...
Mẹ phát hiện mất balô của Tít. Trong đó có nhiều đồ của con, chìa khóa nhà và điện thoại của mẹ.
Mẹ bần thần cả người.
Bác Lan bần thần chẳng muốn ngủ, cứ ngồi ấn điện thoại liên tục vào số của mẹ hi vọng người ta thương tình trả lại. Bác ý còn viết một cái SMS mùi mẫn xin lại điện thoại.

Vậy là thôi, phương án về nhà ngủ không thực hiện được. Điện thoại thì sim trả sau, mẹ cũng lo chút chút. Tít ôm con dê phi ầm ầm, chẳng biết gì, nghe mẹ bảo mất ba lô rồi thì cũng an ủi mẹ: Thôi, mất balô rồi, hay là con mèo lấy nhỉ!

Đêm ở nhà bác Lan bác Tuấn, Tít và mẹ trằn trọc cả đêm. Quạt nhà bác kêu lạch cạch như gõ mõ, đèn mờ không có. Tít thì liên mồm: Mẹ ơi, Tít muốn về nhà. Mẹ ơi, con muốn bố Diện ở đây. 5h sáng Tít ngồi hẳn dậy nói: Mẹ ơi, bố nói với Tít, bố bảo "Phần mềm", bố làm "phần mềm" (chả là bố Tít chuyên viết phần mềm ạ). Mẹ ơi, Tít muốn ăn bột sắn quấy bố nấu!!! sad Nói thật với Tít, không chỉ có Tít nằm mơ thấy bố đâu, cả mẹ cũng mơ, mẹ con mình ai chả nhớ bố.

Có bố ở nhà: Quạt nhà mình không bao giờ kêu nửa đêm, đèn nhà mình sáng tối đều hợp lý bigsmile . Có bố bên cạnh, mẹ rời taxi mang gì theo tùy thích, còn lại bố kiểm duyệt một lượt trước khi rời xe và mang tất cả theo sau. Tít cũng yên tâm hoàn toàn, chơi như chó con chẳng bao giờ lo lắng.

Bố về: nhà cửa lập lại trật tự. Mẹ có điện thoại mới. Danh bạ được khôi phục vì bố đã lưu danh bạ điện thoại của mẹ trong máy tính. Bố về trước nấu chè đỗ xanh bột sắn cho mẹ con về ăn cho mát. Bà nội gửi bao nhiêu là thứ ngon. Có lẽ tính quan tâm của bố thừa hưởng của bà nội, gen của ông bà mình! love Có bố về, mẹ mới hiểu ra từ xưa tới nay, việc mỗi ngày bố sạc pin điện thoại cho mẹ, kiểm tra USB của mẹ rồi lưu những thứ linh tinh mẹ copy ở office về máy của nhà, xong lại cất vào túi xách cho mẹ, dắt xe máy cho mẹ đi làm, lau yên xe mỗi khi yên bẩn, kể cả việc bắc hộ mẹ một ấm nước khi mẹ đang muốn (dù mẹ không nói ra)... tưởng là vớ vẫn nhưng thật là ý nghĩa và ngọt ngào. Nó làm mẹ yên tâm ở mọi lúc mọi nơi, làm mẹ thấy mình được là người phụ nữ hạnh phúc (cho dù nó cũng là nguyên nhân làm mẹ mất điện thoại đấy, thói quen mà, đi đâu có bố quen rồi!).

Dù sao cũng phải trộm vía, theo cách của các cụ nhà mình, có những điều quý báu mình trộm vía để điều ấy mãi mãi ở lại và phát triển theo năm tháng!

Niềm vui của trẻ con.

,

Tít có hai niềm vui rất là giản đơn, ấy là được mẹ cho vào siêu thị mua kem, mua sữa và sang ông bà ngoại. happy happy happy

Những niềm vui ấy giản đơn vì rất dễ làm. Hai mẹ con chỉ việc vẫy một cái taxi, thường là Tít xòe bàn tay ra vẫy vẫy giúp mẹ, Tít thích bắt Mai Linh nhất, chẳng hiểu sao confused love Tít ngồi vào taxi, đứng xoay mình nhìn ra đằng sau, cái mặt rạng ngời rộng lượng nhìn các em ô tô chạy phía sau, Tít hay hỏi thế này: Ô tô nhìn Tít à, ô tô cười với Tít đấy à! love

Chỉ 10.000 tiền taxi là đến ông bà ngoại. Tít hay gọi ông bà từ xa, giục ông cuống cuồng: Ông ngoại ơi, ông mở cửa cho Tít vào với. Ông ngoại thường bế Tít từ ngoài vào nhà, ông chỉnh quạt, ông bảo: Ôi, Tít yêu của ông đấy à. Tít ngồi ngay ngắn chờ ông mở karaôkê. Tít không tín nhiệm bà ngoại khoản này lắm. Tít hay xua tay: Bà ngoại đừng bật, bà bật là bị điếc tai đấy (chả là bà kém hơn ông khoản này, mỗi lần bật cái máy nó hay rít lên ầm ĩ).

Nhà ông bà lại rất sẵn bánh kẹo. Tít mà được ông bà cho là cất vào ba lô, giục mẹ về ngay để mang về cho bố! jester

Thế nên Tít mới là trẻ con, toàn thích những đồ bánh kẹo và tình cảm ngọt ngào! love flirt heart

Đi siêu thị thì chẳng mất tiền taxi. Hai mẹ con hay dắt tay nhau vào hàng ngày. Dạo này Tít thích mua sữa con bò cười (giống trong quảng cáo mà, Tít uống là hình dung ra con bò cười hi hi với Tít). Đi một vòng quanh siêu thị mà cái gì Tít cũng nhận là "của bố con mình", từ cái tuýp thuốc đánh răng đến cái quạt. Tít yêu các con vật béo béo và duyên dáng. Tít thích cả con voi tròn xinh trong hộp sữa chua Kinh Đô. Hôm trước lượn qua dãy sữa, Tít xin mẹ mua cho Tít. Mẹ chỉ cần một động tác đơn giản nhấc một vỉ xếp vào xe đẩy nhưng nhận được cả niềm hạnh phúc lớn lao mà nó còn dạt dào mãi đến hôm nay. Ấy là khi Tít reo lên: Con cảm ơn mẹ!

Mấy hôm nay, lần nào mẹ mua gì cho Tít, Tít cũng cảm ơn mẹ. Tay Tít khệ nệ xếp vào xe đẩy, mặt Tít tràn đầy sung sướng. Đó là món quà thật tuyệt vời dành cho mẹ. Mẹ mong nó sẽ giữ mãi cả đến khi con lớn, dù là những điều mẹ làm cho con đều nhỏ bé và đơn giản Tít nhỉ!

Yêu con!

Saint Petersburg!

Hôm qua Sếp của mẹ hỏi: Mày có muốn lại sang Nga công tác không? Chỉ vài ngày thôi. Phản xạ tự nhiên mẹ trả lời: Trời ơi, tao có con rồi mà, sao tao đi được. Dạo này, có những việc bỗng dưng mẹ cứ hay lôi Tít ra làm lí do, nhưng đúng là mọi điều mẹ làm, toàn có Tít dính líu trong đấy lol

Chả bù thời gian trước đây, cứ nghe đến sang Nga công tác là mẹ mừng vui hết cỡ. Thứ nhất là thay đổi không khí làm việc, thứ hai gặp lại bạn bè, thầy cô, hơn nữa cũng gây dựng tinh thần nhiều lắm. Thời điểm này sắp có Đêm trắng. Thời tiết rất đẹp, nắng vàng nhẹ nhàng khắp phố, cây xanh và hoa nở khắp nơi. Mẹ được ở trong một căn hộ rất rộng, nhà bếp tha hồ mà dụng cụ nấu nướng. Sáng sáng chỉ cần ghi tên các món ăn mà mình thích vào một tờ giấy thế là chiều đi làm về có đầy đủ trong tủ lạnh. Nhớ lại hồi đi học giá được một ngày như thế chắc mẹ viết cả tờ sớ chị em đánh chén cho sướng.

Hàng ngày đến công ty, được gặp những người mà mẹ chỉ thường email cho nhau, được nhìn tận mắt những máy móc mà mẹ chỉ biết trên bản vẽ, giấy tờ. Những máy móc đồ sồ, những gian máy, nhà xưởng rộng thênh thang bát ngát, đi qua những khu chế tạo lớn đến độ phải qua lại bằng ô tô. Mẹ được ăn trưa ở nhà ăn tập thể, trên tầng cao, nhìn xuống dòng sông Neva rất nổi tiếng. Một tòa nhà toàn máy móc thế mà nằm trên con phố rất đẹp, phố chạy dài theo dòng sông lớn, nhìn từ trên cao thấy nước lấp lánh... đẹp đến nỗi mẹ ăn bao nhiêu cũng chẳng thấy chán. bigsmile love flirt heart

Ngoài thời gian làm việc thì bọn mẹ bắt đầu tụ tập đi chơi, mẹ được ăn bánh nướng ở một nhà hàng ngon nhất Saint. Đến giờ mẹ vẫn còn nhớ cảm giác cắn ngập chiếc bánh nhân cà rốt và phomai tươi, nó mềm và thơm phức. Rồi bọn mẹ đi bộ trên những con phố cổ kính của Saint, mẹ chọn một vài quyển sách, một vài bức tranh...rồi vào những khu lưu niệm lớn, mê mẩn ngắm những đồ gốm của Nga, những chiếc vòng bạc, những chiếc đồng hồ đeo tay tỉ mẩn...và vẻ đẹp hoành tráng của Cung điện mùa đông... không bao giờ có thể quên được.

Nhưng có một điều đặc biệt phải nói cho Tít nghe, đó là dù sông Neva có đẹp đến đâu, dù Cung điện mùa đông có đẹp đến đâu cũng không bằng lúc mẹ nhìn Tít cười khoe răng sữa, quai áo ba lỗ trể sang một bên, cái dáng lũn ca lũn cũn. Dù thời tiết đẹp và mẹ được nghỉ ngơi sung sướng đến đâu, cũng không bằng lúc mẹ được ôm Tít ngủ phòng điều hòa nhà mình, cảm giác mát mát, lành lạnh và mùi tóc của con thơm như mùi kẹo. Và dù có được ăn ngon đến đâu cũng không bằng lúc mẹ nhìn con ăn, ngon lành, vui thích!

Có thể rằng có những nơi, mình chỉ có thể đến một lần nhưng nó mãi mãi ở trong tâm hồn mình để thành kỷ niệm - thôi - cũng là đủ.

Gặp lại mình...

Một ngày tháng năm sáng trong, Hồ Gươm rất đẹp, mặt nước xanh ngát. Và mẹ bất chợt gặp lại mình như từ những ngày còn rất bé. Những ngày được ông ngoại chở đi mua cặp sách, phải lên tận Hồ Gươm để chọn cơ. Những ngày mấy chị em hàng xóm đi chụp ảnh, ngồi chung trên một chiếc xích đu đầy hoa. Những ngày cùng bạn bè đi chọn khung ảnh tặng cô giáo, đến là cầu kỳ, cứ phải lên trung tâm để tìm ảnh đẹp... rồi lang thang hiệu sách, lang thang bờ Hồ, lang thang tìm ảnh thiệp...

Hôm nay Hồ Gươm lại như cái thời trẻ con ấy, nước xanh ngát và lộng gió. Vẫn những chiếc ghế đá thân thuộc, vẫn là những nhánh bằng lăng, những tán cây xòa mình xuống nước như là đùa vui. Thôi, không cần ước thời gian trở lại, chỉ cần đôi lúc trong cuộc sống này, được gặp lại mình của thời xa xa...

Mẹ ở công ty:

Phòng của mẹ ở ký túc xá thời học bên Nga này:

Mẹ trong TP HCM:

Ước mơ!

Hôm nay mẹ ngồi mơ ước, ước mơ cũng chẳng lớn lao gì đâu. Nghĩa là, nếu có 10000 USD, mẹ sẽ làm gì? Mẹ sẽ mua một chiếc máy Kitchen Aid loại thật tốt, một lò nướng, thật nhiều đồ nhà bếp bé bé xinh xinh, làm bánh cho Tít, làm kẹo cho Tít, làm đồ ăn tạo hình cho Tít, 100 chiếc váy cho mẹ, 10 đôi giày thật đẹp, thật êm, 10 cái túi hợp với 100 cái váy, tạo một cái phòng trong nhà có thể tập Yoga để cả nhà mình tập được ở nhà, có nhạc, có thảm, có không khí Yoga, sau đó cả nhà mình sẽ đi Pháp hoặc đi Hà Lan một chuyến, nhưng Tít bé quá, có khi sang đấy không nấu cháo cho con được, nên cái này để sau càng tốt... còn lại mẹ đưa cho bố, thích làm gì thì làm, mẹ không nghĩ ra được...

Nhưng dẫu sao chỉ là mơ ước thôi, thế mà nó cũng làm mẹ thỉnh thoảng bâng khuâng đấy, thôi thì không được 1 triệu USD, mẹ chỉ cần làm được nhưng điều trên là được. Nhưng thế sợ thiếu vì nhỡ bố cũng muốn mua gì đấy nữa...Nhiều lúc cũng khổ vì mơ... tự nhiên hành hạ mình bởi những điều không bao giờ xảy đến.

Nhưng cuộc sống chắc còn phải mơ cái này cái kia, nên mình phấn đấu hơn hay sao Tít ạ. Thiếu cái này mình được bù lại cái kia. Bù lại, Tít của mẹ, trộm vía, dạo này ngoan, ăn ngoan, ngủ ngoan, đi học ngoan...

Mẹ yêu Tít lắm! love flirt heart

Thần tượng

Con còn bé nhưng đã biết yêu thương. Hình như, tình cảm là thứ xuất hiện đầu tiên trong con người. Mẹ biết, con biết yêu, biết bện hơi ngay từ những ngày đầu tiên. Con chưa hiểu thế nào là thần tượng, nhưng mẹ biết rằng trong tâm hồn con đã có hình ảnh thần tượng là Bố - là người chơi với con như bạn thân, cùng con sửa đồ chơi, cho con được vẽ ô tô, xe máy trên vitính từ lúc con mới biết ngồi.

Hôm nay, mẹ kể con nghe về thần tượng của mẹ. Người mà mẹ và các cô chú sắp phải chia tay. Người này, mọi người thường gọi là sếp. Sếp của mẹ, nhưng là người thầy quý báu của mẹ, là người đầu tiên phỏng vấn mẹ khi xin việc, là người sếp duy nhất từ khi mẹ tốt nghiệp đại học đến giờ, là người cho mẹ chỉ có một hình dung duy nhất về sếp là một người gần gũi, giỏi giang, có một tố chất ngoại giao đặc biệt.

Sếp của mẹ đã cho mẹ hiểu những giao tiếp cơ bản của công việc. Cho mẹ hiểu thế nào là một người khiêm tốn, cho mẹ biết rằng biết lắng nghe, sống cân bằng, không hiếu thắng là điều mà mình có thể phải cố gắng cả cuộc đời chưa học hết được nhưng cũng sẽ đem lại cho mình nhiều vinh quang nhất.

Hôm nay, mẹ phải chia tay với Sếp, vẫn biết rằng cuộc sống phải có đổi thay, vẫn biết rằng mỗi người sẽ có một hướng đi, có khi ổn định, có khi khởi sắc, nhưng mọi thay đổi đều mang đến khó khăn phải vượt qua. Mẹ đã phải chia tay nhiều người, những người bạn Nga, cô giáo Nga, những đồng nghiệp Nga đến rồi đi nhưng mẹ không thể quen, nhất là người đã cho mình những bước đi đầu tiên vững vàng, quý báu nhất.

Mẹ yêu con!

Cò một mình cò phải kiếm lấy ăn
Con có mẹ con chơi rồi lại ngủ
....
Con chưa biết con cò, con vạc
Con chưa biết những cành mềm mẹ hát
Sữa mẹ nhiều con ngủ chẳng phân vân
...
Con dù lớn vẫn là con của mẹ
Đi hết đời lòng mẹ vẫn theo con.

(Cánh cò - Thơ Chế Lan Viên)

Mẹ đang đứng trước ngưỡng của hai gian đoạn, mà mẹ coi đó là hai kế hoạch gian nan, bắt mẹ phải vượt qua chính mình, ấy là cai sữa cho Tít yêu và cho Tít yêu đi học. Từ ngày có con ra đời, mẹ vượt thêm được nhiều khó khăn, nhưng nghĩ đến hai kế hoạch này, mẹ vẫn nghĩ mãi, không hiểu mẹ sẽ làm ra sao.

Dạo này Tít yêu dính mẹ lắm. Hai hôm mẹ ốm nằm lừ thừ trên giường, Tít cứ thích nằm cạnh mẹ, úp lên người mẹ, chỉ tay vào mắt mẹ, miệng mẹ rồi gọi: Mẹ! Mẹ! Mẹ muốn được ngủ một tí, nhưng đến giờ ăn cơm, Tít nhất định vào gọi mẹ, con ngọng nghịu nói: Mẹ, dậy. Mẹ! Ăn cơm. Hai tay con ôm lấy mặt mẹ, mặt con nghiêng nghiêng nhòm vào mắt mẹ chờ đợi làm mẹ cũng cố lồm cồm dậy, ra được phòng ngoài là ngồi phịch xuống, nhưng chả thiết nhìn vào cơm. Tít lại cầm thìa dúi vào tay mẹ gọi: Mẹ, đút cry

Dạo này Tít người lớn hơn rồi, nên bố mẹ luyện cho con biết tự làm thêm nhiều thứ, nhưng mà sao nghĩ đến chuyện không được ôm cục cưng trong lòng, xoa cái mông tròn tròn của con, nhìn vào mắt con, trêu cái má hồng hồng phinh phính của con mỗi lúc con ti là mẹ thấy lòng nghẹn lại. Nhớ hồi con được 4 tháng, mẹ bắt đầu luyện cho con không ti đêm, để con ngủ được ngon giấc. Những đêm đầu tiên, mẹ dậy nhiều hơn, thức nhiều hơn để ru con ngủ lại, để cho con nhấp nước, nhưng cứ nghĩ đến bé Tít của mẹ dần dần sẽ được ngủ ngon, sẽ dài nhanh hơn, sẽ mọc răng tốt hơn, sẽ thông minh hơn, dạ dày được nghỉ ... (sách họ bảo thế mà) thế là mẹ lại thấy vui vui, thích thích... chứ không như lần này định cai sữa hẳn cho con cry cry cry

Rồi con được 7 tháng, mẹ lại luyện cho cục cưng bỏ bỉm đi ngủ. Mẹ thấy cái bỉm nóng quá, mẹ tưởng tượng ra cảnh mình phải bọc cái bỉm đấy cả đêm mà mẹ le lưỡi:nervous: Thế là mẹ quyết định bỏ bỉm cho con, đêm mẹ mò dậy bế thằng Tít yêu của mẹ xi tè ba lần, bốn lần rồi lại ôm con, ru con ngủ. Rồi cũng thành công, Tít yêu bây giờ chỉ tè một lần buổi đêm, hẳn một bãi thật to rồi yên tâm ngủ tiếp, lúc mẹ xi cũng vẫn cứ ngủ say, cái môi dẩu ra, cái mắt nhắm díp lại mà cái chim thì chảy tồ tồ knockout

Thời gian cứ thế trôi đi, bố, mẹ và Tít, mỗi người mỗi ngày càng tiến bộ smile Tít của mẹ bây giờ ngủ được một mạch 11, 12 tiếng, xi tè biết gọi mẹ. Có đêm mẹ ngủ say quá quên xi tè thì Tít ôm quần gọi: Tè tè... hehehe. Bố dặn với mẹ rằng nên tập cho con thành thói quen, chứ không bắt ép con là con sẽ khó làm. Thế nên bố mẹ cứ luyện cho con mọi thứ dần dần như thế. Có những điều mẹ nói với con, làm cùng con lúc con còn bé lắm, mẹ tưởng rằng con chẳng hiểu gì, thế mà cục cưng hiểu, rồi một ngày nào đó mẹ nhận ra cục cưng biết làm mà chẳng hiểu từ lúc nào.

Nhưng vì con chẳng đóng bỉm từ lâu mà mẹ sợ cho con đi học. Mẹ lo cô giáo không xi tè cho con, không chú ý giải thích, nhẹ nhàng để con hiểu. Mẹ lo cô không sờ lưng con lúc con nóng, không dạy con cởi dép khi vào nhà...Mẹ lo nhiều thứ, nhưng mà ... ai rồi cũng phải vượt qua những điều khó khăn, ai cũng phải biết sống hòa đồng như những người quanh mình, nên mẹ biết rằng: Phải cho con đi học.

Mẹ đã nhìn thấy nhưng em bé nước ngoài nhỏ bằng con mà tự đứng bám ghế trên xe buýt không cần mẹ bế. Công ty của mẹ cũng có một chị lớn hơn con một tuổi mà đã biết ngủ dậy tự mặc quần áo, gấp chăn cất vào tủ rồi nhờ mẹ gọi điện cho mẹ chị ấy để báo là: chị ấy đã ngủ dậy rồi. Mẹ còn nhìn thấy chị ấy khóc vì bị mẹ mắng nhưng bịt mồm lại chạy ra hành lang để không làm phiền những người lớn đang làm việc, khóc xong mới lại chạy vào. Mẹ cũng nhìn thấy những bạn bé tí không thích ăn súp mà vẫn ngồi xúc ăn đến hết, nước mắt thì giọt ngắn giọt dài. Mẹ biết là những điều bây giờ con còn bé, con tập dần sẽ thành thói quen, con sẽ có bản lĩnh khi lớn lên, con sẽ biết vượt qua những khó khăn... nhưng sao mẹ vẫn nghĩ, vẫn lo khi cho con đi học con à.

Khi con mới sinh, mẹ cứ thích ôm con mãi. Dù hai tuần liền mẹ hầu như thức trắng đêm, vậy mà mỗi lần ru con ngủ xong, mẹ lại chẳng muốn đặt con xuống giường. Nhưng mẹ vẫn phải nhớ là phải luyện để con không có thói quen đòi bế. Chỉ có một điều mẹ không luyện được thôi: ấy là cho con ngủ riêng. Mẹ thích con ngủ với bố mẹ, để con rúc vào lòng mẹ, để mẹ kẹp chân con, để mẹ xoa tóc con, xoa cái trán sáng sủa (trộm vía) của con. Để thỉnh thoảng bố la oai oái (kiểu sung sướng): Nó cứ chổng cái mông sang người anh, nó cứ chọc cái chân vào bụng anh lol

Bé con à!!! Tình yêu đối với con thật lạ. Nó không giống tình yêu của mẹ với bố, nó vừa yếu mềm, vừa phải mạnh mẽ, nó vừa trìu mến lại vừa thân thương, hồn nhiên, nó làm mẹ thỉnh thoảng bần thần nghĩ: Làm sao từ mẹ mà lại chui ra được một thằng bé hồng hồng, thơm tho, yêu mẹ, ngọng nghịu, ngộ nghĩnh thế này? love flirt Đúng là mẹ vẫn phải cho con đi học, cho con đối đầu với khó khăn (nói hơi quá nhưng mẹ nghĩ thế) nhưng con nhớ nhé, dù con có lớn thế nào, dù có những bước đi gian nan đến đâu, thì bố mẹ cũng luôn dõi theo con, con vẫn có chỗ dựa là bố mẹ con nhé!!! heart flirt