MUA
Monday, January 1, 2007 3:04:14 AM
Mưa, mưa đầu mùa lớn lắm, lớn một cách lạ thường, hay tại nó cảm nhận như thế. Nó quen anh cũng trong một ngày mưa như thế này, và hai đứa yêu nhau cũng trong một chiều mưa, bàn tay uớt nhẹp và lạnh ngắt của nó nằm gọn trong tay anh, ấm áp đến lạ kì… Nhưng giờ đây, Nó chỉ biết là mưa lớn lắm thôi, ngoài ra, chẵng còn cảm nhận được gì nữa cả. Nó nhìn đăm đăm vào màn hình máy tính, vào cái offline, như thể ko tin vào những gì mình đã đọc. Vậy là cuối cùng điều ấy cũng đến.Anh đã bước ra khỏi cuộc đời nó. Mặc cho nó dùng đủ mọi cách để kéo anh trở lại. Giờ đây nó hiểu, những lá thư nó gửi anh, những lời xin lỗi, những cố gắng cuối cùng của nó, chỉ là vô nghĩa đối với anh. Chẳng còn gì nữa. Nó chẵng còn có thể níu kéo anh thêm.
Nó im lặng, gói ghém tất cả những kỉ niệm nó có cất vào trong nơi sâu thẳm nhất của trí nhớ, mong rằng sẽ ko bao giờ no lục lại những kí ức ấy. Anh là 1st love của nó. Nó dành cho anh một tình yêu ngây ngô và chân thành nhất. Anh đã hứa với nó đủ thứ, nói với nó bao lời ngọt ngào. Con bé ngốc nghếch trong nó bắt đầu tô vẽ lên một tương lai đầy hạnh phúc. Và anh xé bỏ tất cả. Nó ko khóc. Chỉ một lần duy nhất nó khóc là khi nhìn anh bước đi qua nó mà ko quay lại. Nước mắt hoà lẫn vào mưa, tan đi, trôi mất cả. Có lẽ vì thế mà sau này nó ko khóc được nữa. Mưa đã cuốn đi nước mắt của nó rồi. Nó trở nên im lặng hơn, vô cảm hơn, và sống nhiều hơn trong thế giới ảo. Nơi duy nhất mà nó co thể trút ra tất cả những nỗi buồn. Còn trong cuộc sống thật, nó vẫn nở nụ cười mỗi ngày, xem như vẫn chưa có điều gì xảy ra. Xem như việc anh đến và đi qua cuộc đời nó là hoàn toàn bình thường. Chẳng ai biết nó đã đứng thật lâu trong mưa để dõi theo một bóng nguời, ko ai biết sau mỗi giờ học, nó đi một đường vòng rất xa nhà chỉ để trông thấy một người trong im lặng. Chẵng ai biết nó đã đứng truớc nơi anh và nó bên nhau mỗi ngày thật lâu, như cố tìm lại chút gì còn sót lại nơi đó, nơi mà khi đứng, nó vẫn nghe văng vẳng tiêng cuòi của mình, của anh. Nhưng xung quanh chỉ lạnh lẽo và trơ trọi một mình nó. Mưa vẫn cứ rơi..
Nhưng nó ko cho phép mình như thế quá lâu. Nó là một con bé đầy tự trọng và kiêu hãnh, kiêu hãnh nên chẵng thể cho ai biêt mình buồn, kiêu hãnh nên ko bao giờ nói lên hai chứ hối hận khi anh bước ra đi. Nó phải đứng dậy. Nó lập ra một bảng kế hoạch cho những điều mình phải làm, chi chít thời gian. Nó ko cho phép mình rảnh rỗi. Nó rút dây cáp, cất modem. Nó ko muốn mình yếu đuối và cần sự chia sẻ. Nó cắt tóc, xoá số điện thoại của anh, cất con gấu nhỏ mà nó vẫn ôm ngủ mỗi tối, con gấu ấy, anh tặng nó…Nó thôi ko than vãn nữa, nó học cách yêu chính bản thân mình. Và anh trở thành quá khứ. Cơn mưa cuối mùa đem những kí ức về anh trôi xa, trôi xa mãi…..
Nó im lặng, gói ghém tất cả những kỉ niệm nó có cất vào trong nơi sâu thẳm nhất của trí nhớ, mong rằng sẽ ko bao giờ no lục lại những kí ức ấy. Anh là 1st love của nó. Nó dành cho anh một tình yêu ngây ngô và chân thành nhất. Anh đã hứa với nó đủ thứ, nói với nó bao lời ngọt ngào. Con bé ngốc nghếch trong nó bắt đầu tô vẽ lên một tương lai đầy hạnh phúc. Và anh xé bỏ tất cả. Nó ko khóc. Chỉ một lần duy nhất nó khóc là khi nhìn anh bước đi qua nó mà ko quay lại. Nước mắt hoà lẫn vào mưa, tan đi, trôi mất cả. Có lẽ vì thế mà sau này nó ko khóc được nữa. Mưa đã cuốn đi nước mắt của nó rồi. Nó trở nên im lặng hơn, vô cảm hơn, và sống nhiều hơn trong thế giới ảo. Nơi duy nhất mà nó co thể trút ra tất cả những nỗi buồn. Còn trong cuộc sống thật, nó vẫn nở nụ cười mỗi ngày, xem như vẫn chưa có điều gì xảy ra. Xem như việc anh đến và đi qua cuộc đời nó là hoàn toàn bình thường. Chẳng ai biết nó đã đứng thật lâu trong mưa để dõi theo một bóng nguời, ko ai biết sau mỗi giờ học, nó đi một đường vòng rất xa nhà chỉ để trông thấy một người trong im lặng. Chẵng ai biết nó đã đứng truớc nơi anh và nó bên nhau mỗi ngày thật lâu, như cố tìm lại chút gì còn sót lại nơi đó, nơi mà khi đứng, nó vẫn nghe văng vẳng tiêng cuòi của mình, của anh. Nhưng xung quanh chỉ lạnh lẽo và trơ trọi một mình nó. Mưa vẫn cứ rơi..
Nhưng nó ko cho phép mình như thế quá lâu. Nó là một con bé đầy tự trọng và kiêu hãnh, kiêu hãnh nên chẵng thể cho ai biêt mình buồn, kiêu hãnh nên ko bao giờ nói lên hai chứ hối hận khi anh bước ra đi. Nó phải đứng dậy. Nó lập ra một bảng kế hoạch cho những điều mình phải làm, chi chít thời gian. Nó ko cho phép mình rảnh rỗi. Nó rút dây cáp, cất modem. Nó ko muốn mình yếu đuối và cần sự chia sẻ. Nó cắt tóc, xoá số điện thoại của anh, cất con gấu nhỏ mà nó vẫn ôm ngủ mỗi tối, con gấu ấy, anh tặng nó…Nó thôi ko than vãn nữa, nó học cách yêu chính bản thân mình. Và anh trở thành quá khứ. Cơn mưa cuối mùa đem những kí ức về anh trôi xa, trôi xa mãi…..

