Skip navigation.

MỞ CỬA DUCTAM9337'S BLOG TẠI ĐỊA CHỈ MỚI VÀ CÔNG BỐ THEME FAIRYLAND

Lời đầu tiên, cho phép tôi được gửi lời chào đến cộng đồng blog Opera Việt Nam !
Như vậy là xong khoảng hơn 10 ngày chuẩn bị, ductam9337’s blog tại địa chỉ mới http://my.opera.com/ductam9337 đã hoàn tất những công đoạn cuối cùng. Và giờ đây, tôi rất vui mừng được trở lại “kiếp blogger” bên những người bạn mới.
Cùng với niềm vui này là một sự thay đổi lớn về giao diện. Như đã từng đề cập, dịch vụ Blog Opera cho phép cá nhân hóa giao diện ở mức độ rất cao, do đó tôi đã thực hiện một số thay đổi trên blog của mình. Ý tưởng này tôi đã ấp ủ từ lâu nhưng giờ mới có điều kiện thực hiện. Và như các bạn có thể thấy, theme Fairyland đã được xây dựng và đưa vào sử dụng chính thức tại ductam9337’s blog.
Phần hình ảnh của theme Fairyland được tôi sưu tầm (có chỉnh sửa) từ một số nguồn trên Internet, không phải từ một webset cụ thể nào, do đó ít có khả năng các bạn gặp các thiết kế sử dụng hình ảnh tương tự. Phần code dựa theo nền trong các thiết kế có sẵn của Blog Opera, có tùy biến cho phù hợp với phong cách và sở thích cá nhân. Trong quá trình xây dựng theme Fairyland, tôi có tham khảo các kỹ thuật CSS và cách bố trí blog của các blog sau: xikechua, wallpearl, danquynh, JavaWoman. Xin gửi lời cảm ơn chân thành đến chủ nhân của các blog trên đã sẵn sàng chia sẻ những kinh nghiệm quý báu của mình.
Sơ lược về theme Fairyland:
• Thời gian xây dựng: 01/07/2009 ~ 10/07/2009
• Ý tưởng chủ đạo: Fairy
• Màu sắc chính: Xanh + Vàng
• Xem tốt nhất bằng trình duyệt Opera (Thử nghiệm ở phiên bản 10.00 Beta)
Do đây là theme đầu tiên của tôi và cũng vì ý nghĩa đặc biệt của nó, tôi xin mạn phép không chia sẻ theme này, mong các bạn thông cảm. Nếu các bạn thật sự thích cách bài trí của theme này, xin vui lòng sử dụng một phiên bản khác của Fairyland là Snowy Angel (đang trong quá trình xây dựng, dự kiến sẽ được hoàn thành chậm nhất là vào cuối tháng 7 hoặc đầu tháng 8 năm 2009 – xem chi tiết tại http://my.opera.com/angelnfairy )
Xin lưu ý: Theme Fairyland đang trong quá trình chạy thử nghiệm (khoảng 15 ngày). Do đó, một số tính năng có thể bị thay đổi mà không cần phải thông báo trước.

Bài viết kỷ niệm 2 năm thành lập ductam9337's blog & chia tay Y! 360

     Đầu tiên, cũng xin có đôi dòng tự giới thiệu về mình (dù tên tui chẳng ăn nhập gì với cái tên trên tựa). Tui tên gì chắc mọi người biết rồi, thậm chí có người ngày nào cũng đem tên tui ra chửi vài chục lần, đã thành quen. Nhưng cũng xin tự nhắc lại để ai lỡ có buổi sáng ngủ dậy, nhấn đại vào mà còn chưa thấy mặt trời nên chẳng biết chủ nhân. Xin những người đó làm ơn tỉnh ngủ giùm, vì đây là blog của NGUYỄN THẾ ĐỨC TÂM, một con người được miêu tả là vừa kiêu ngạo, vừa hung hăng, hay đánh người, không biết nói lý lẽ. Nói đến đây, chắc đã có ít nhất 50% số người sợ quá mà chạy, 50% còn lại, xin hãy đọc tiếp.

     Đây là những dòng trong bài viết đầu tiên của tôi cách đây vừa đúng 2 năm. Suốt khoảng thời gian ấy, “50% còn lại” đã “kiên cường chống trả”, “còng lưng mỏi gối” ra đọc 167 bài viết của tôi (tính thêm bài này nữa là 168 nhé). Nhiều lúc tôi đã tự hỏi rằng, họ là ai mà phải “chịu đựng” tôi đến thế ? Và rồi tôi đã tìm ra câu trả lời cho riêng mình. Đó là những người đã quen biết tôi từ lâu, cũng có thể là người khách tình cờ ghé ngang qua và đọc. Trên tất cả, tôi xin mạn phép nhận rằng, đó là những người bạn của tôi. Trong thế giới ảo mông lung bất tận này, khi mà hàng ngày chúng ta phải đối mặt với bao vấn đề như virus, thư rác, nội dung bẩn, … thì việc tìm thấy những người bạn để có thể sẻ chia tâm sự, nhân lên niềm vui, xóa đi nỗi buồn là điều thật đáng quý. Tôi vô cùng trân trọng và biết ơn những tình cảm mà các bạn đã dành cho tôi suốt thời gian qua.

     Hai năm gắn bó với mái nhà Yahoo! 360 quả không dễ gì quên được bởi nó đầy ắp kỷ niệm. Thú thực là việc nói lời chia tay này không nằm trong ý muốn của tôi. Dẫu biết rằng chẳng có gì vĩnh cửu nhưng những khoảnh khắc của hai năm sao mà ngắn ngủi quá. Có lẽ tâm trạng ấy không phải của riêng tôi. Khi nghe tin dịch vụ này sẽ chính thức đóng cửa vào ngày 13/07/2009, cảm xúc đầu tiên của tôi là không tin vào mắt mình nữa. Tuy nhiên, sự việc gọi là cũng đã rồi, nên tôi sẽ không bàn luận hay tranh cãi gì thêm về điều này nữa. Những giây phút ít ỏi còn lại bên nhau, hãy chia sẻ mọi điều tốt đẹp nhất và hy vọng rằng tình thương yêu sẽ lan tỏa rộng khắp trong cộng đồng này. Dù khó có cơ hội được tề tựu đông đủ như ở đây nhưng dẫu sao chúng ta đều là thành viên trong một cộng đồng lớn hơn: cộng đồng những người sử dụng Internet tại Việt Nam. Về phần cá nhân tôi, chỉ xin nói một điều rằng: chia tay cộng đồng này là một nỗi buồn lớn bởi vì ở chính tại nơi này, tôi đã có những người bạn thật tuyệt vời !

     Giờ đây, tôi xin nói đến một người mà nói hẳn ra thì vì người đó mà tôi lập blog (xin hiểu câu này theo nghĩa rộng một chút nhé, chẳng ai yêu cầu tôi làm việc này cả, mà bởi vì tôi thấy cần phải thế thôi !). Nói đến đây chắc phần đông các bạn cũng hiểu tôi muốn nói về ai rồi. Hai năm trước, người là một giấc mộng. Còn giờ đây là một giấc mộng quá xa vời. Càng ngày tôi càng cảm nhận rõ điều đó. Trước đây, có những sự thật tôi tưởng chừng như không chấp nhận được. Nhưng giờ có vẻ tôi đã dần quen với nó. Nói chung, chẳng ai vui vẻ khi phải “chấp nhận” nhưng dẫu sao nó cũng nhẹ nhàng hơn theo thời gian. Các bạn cũng đừng nghĩ tôi bi quan nhé. 

     Một năm trước, trong bài viết mừng thôi nôi ductam9337’s blog, tôi từng trình bày nỗi băn khoăn của mình về hướng phát triển của blog. Sau đó tôi cũng đã suy nghĩ khá nhiều và như các bạn cũng có thể thấy, những bài viết giai đoạn sau có tông khác với giai đoạn đầu. Cụ thể là đã xuất hiện nhiều bài viết ngắn (trong 100 chữ) và mang tính sáng tác văn học cao hơn. Có lẽ cũng bởi lý do này mà số lượng bài viết trong năm qua đã giảm hẳn, từ khoảng 130 bài viết trong năm đầu tiên xuống chỉ còn chưa đến 40 bài trong năm nay ! Tuy nhiên, tôi nghĩ rằng với việc chất lượng được nâng lên thì chắc các bạn cũng không quá thất vọng về sự thay đổi này.

     Ôi, những người bạn của tôi ! Những điều tôi muốn nói với các bạn còn nhiều lắm. Vài dòng ngắn ngủi trên đây chỉ là những ý nghĩ đầu tiên bật ra trong đầu tôi mà thôi. Tôi rất muốn kể thật nhiều những vui buồn mà tôi đã trải qua khi gắn bó với cộng đồng này cũng như tình cảm của tôi dành tặng như một lời tri ân đến các bạn. Tôi đã tự nhủ rằng, đây sẽ là bài viết dài nhất từ trước đến nay của mình. Nhưng tôi cũng hiểu rằng, ở thời khắc cuối cùng này, các bạn cũng như tôi còn rất nhiều dự định phải làm cũng như thu xếp để kết thúc một chặng đường đẹp. Bởi vậy nên tôi cũng chỉ xin chia sẻ với các bạn mấy điều ấp ủ mà thôi. Mong lắm ngày chúng ta gặp lại !

     Ngay sau khi kết thúc chuyến hành trình đầy ắp kỷ niệm ở cộng đồng Yahoo! 360 này, tôi sẽ chính thức gia nhập một đại gia đình mới: cộng đồng Opera Việt Nam. Chưa biết rồi những ngày tháng tới thế nào nhưng tôi tin vào sự bất ngờ thú vị của cuộc đời. Rồi ngày mai sẽ lại rực rỡ và tương sáng hơn hôm qua.

     Dự kiến blog Opera sẽ chính thức mở cửa (dạng public) vào ngày 01/07/2009. Tuy nhiên ngày 29/06 hàng năm vẫn sẽ được chọn làm ngày mừng sinh nhật blog.

     Một lần nữa, cho phép tôi được gửi lời cảm ơn chân thành và sâu sắc nhất đến tất cả các độc giả của ductam9337’s blog đã hết lòng ủng hộ và giúp đỡ tôi trong suốt thời gian qua. Xin chào và mong được có dịp tái ngộ !

     Chuyện nhân gian giữa cõi trời đất này như trận đồ bát quái xoay vần. Lúc không ngờ thì lại hợp, lúc níu kéo lại tan. Âu cũng là nhân duyên. Nhưng rồi như cánh chim trời kia, biết sẽ bay về đâu ...

 

Quán ăn (Truyện ngắn 100 chữ)

   Thằng bé vùng vằng ngồi vào bàn ăn.
   - Ứ chịu đâu, ngày nào cũng khoai tây chiên.
   - Thôi con, ráng ăn đi.
   Nó ngúng nguẩy nhìn ra ngoài. Mắt sáng lên, nó lao thẳng ra cửa. Bà mẹ vội vàng đuổi theo. 
   - Chú ơi, chú ăn gì ngon thế ?
   Anh bảo vệ nhìn bà mẹ, thoáng chút ái ngại, rồi cúi xuống mỉm cười.
   - Cái này gọi là bánh đa. Cháu muốn thử không ?
   Thằng bé ăn hết mẩu bánh một cách ngon lành. Nó bảo:
   - Mai cháu lại đến, chú nhé.



Đón cha (Truyện ngắn 100 chữ)

   Thằng bé dán mắt ra hiên. Ngoài trời, mưa to lắm. Căn nhà dột nát như phải gồng mình lên chống chịu những cơn gió dữ. Mưa càng lúc càng nặng hạt, dệt nên tấm màn trắng xóa.
   Trên đường, người qua lại thưa dần. Thỉnh thoảng có vài chiếc xe phóng qua, đèn sáng loáng. Nó vẫn ngồi đó, bất động.
   Chợt nó nhảy lên sung sướng, chỉ tay về hướng ánh sáng yếu ớt đằng xa, phát ra từ một cái đĩa CD hỏng.
   - Ba về, ba về.
   Chiếc xích lô lầm lũi trong mưa.

Bến sông (Truyện ngắn 100 chữ)

   10 tuổi, ông ra đồng chăn trâu cùng bọn trẻ trong làng, chiều chiều qua bãi sông.
   40 tuổi, ông mở công ty xây dựng như ước nguyện. Dưới bàn tay ông, từng tòa cao ốc mọc lên sừng sững làm thay đổi hẳn bộ mặt làng quê.
   70 tuổi, ông, giờ là vị chủ tịch tập đoàn, một mình chống gậy ra bờ sông hóng mát. Ông chợt nhận ra rằng, lâu lắm rồi mình không nhìn ngắm dòng nước quê hương. Nhớ biết mấy những buổi tắm sông năm nào.
   Gió vẫn thổi lồng lộng.



Tình ngây ngô

Mảnh tình thời niên thiếu
Thơm ngát hương mùa hè
Trên dòng thư viết vội
Vẫn ùa về tiếng ve

Một chút gọi là nắng
Cho tâm hồn sưởi ấm
Một chút gọi là mưa
Cho lòng mình xôn xao

Nhớ buổi chiều hôm nao
Nơi hành lang lộng gió
Anh và em đứng đó
Ta kể chuyện đôi mình

Tình yêu tuổi học sinh
Long lanh như sương sớm
Ôm ấp bao kỷ niệm
Thấm đượm ngày chia tay

Có ai biết sau này
Người quên hay Người nhớ
Về những ngày một thuở
Dưới mái trường năm xưa 



Phù hiệu (Truyện ngắn 100 chữ)

   Trường tụi nó học có một cái tên rất kêu: “Phổ thông Năng khiếu”. Chẳng thế mà hồi đầu năm, khi nhà trường phát phù hiệu, vừa thấy dòng chữ đỏ lạ hoắc” Trường Trung học Phổ thông Năng khiếu”, cả đám ồ lên nhốn nháo. Đứa thì bảo cơ sở in nhầm rồi, đứa lại than mặc thế này anh chị khóa trước về nhìn cười chết.
   May cho tụi nó, đến chiều, thầy giám thị lên thông báo thu hồi lại. Đâu đó khắp trường vang lên những tiếng hò hét mừng rỡ. Ôi trường tôi !



Blog (Truyện ngắn 100 chữ)

   Cả lớp nó nhao nhao đòi lập blog, đủ lý do cả: người ta có mình phải có, để còn í ới gọi nhau … Hôm chính thức có blog, tất cả đều phấn khởi.
   Rồi ai cũng bị cuốn vào vòng xoáy học tập. Cuối năm, muốn làm một chuyến đi trại nhưng đến khi bàn cách lên kế hoạch trong hè thì như gà mắc tóc. Chợt một cánh tay đưa lên: “Hay là dùng blog lớp.”
   Mọi người im lặng nhìn nhau. Hình như mấy tháng rồi chẳng thành viên nào nhớ đến nó cả.



Tiếng Gọi (Truyện ngắn 100 chữ)

   Anh phóng xe đến ngã tư thì gặp đèn đỏ. Người phát tờ rơi lao ra. Anh vội quay đầu phóng nhanh khi nhận ra đó là bạn mình, bỏ lại tiếng gọi í ới.
   Chục năm sau, cơ nghiệp sa sút, anh ngày ngày đạp xe đi bán báo dạo. Một chiếc xe sang trọng tấp tới. Anh đang giao báo với vẻ niềm nở thì mặt tối sầm lại khi nhận ra vị khách. Lần này, anh cố sức đạp và vờ như không nghe thấy cái âm thanh hệt như hồi mười năm trước.



Chào Cờ (Truyện ngắn 100 chữ)

Chào Cờ (Truyện ngắn 100 chữ) magnify
   Cơn bão ập vào kéo theo những trận mưa không ngớt. Sáng thứ hai, sân trường ngập hết cả. Thầy hiệu trưởng lắc đầu ngao ngán. Buổi chào cờ thế là phải bỏ.
   Bỗng vài em chạy lại hô lớn: “Thưa thầy, chúng em có cách ạ.”
   Năm phút sau, toàn bộ học sinh tập trung ra ban công của các tầng. Họ giơ tay chào lá quốc kỳ đã khắc sâu vào máu thịt và mặc cho tiếng mưa, lời hát vẫn hừng hực khí thế:
   “Đoàn quân Việt Nam đi …”



January 2010
S M T W T F S
December 2009February 2010
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28 29 30