Dù đến rồi đi tôi cũng xin tạ ơn người

Nơi em gục đầu quên hết - Đắng cay cơ cực đời thường

Subscribe to RSS feed

Chuyện học hành

Sáng nay , trên đường đi làm thấy các vị phụ huynh đưa con đi thi đại học ngồi la liệt bên vỉa hè. Được cái trường Nguyễn Tất Thành có SV tình nguyện căng bạt phía đối diện trường để cho phụ huynh có chỗ trú mưa nắng.
Vừa đi làm vừa nghĩ miên man. Từ đi học mẫu giáo đến giờ mình chưa bao giờ được bố mẹ đưa đi thi cả.
Ngày học mẫu giáo trường Kim Đồng 1 thì mẹ còn đang làm ở bệnh viện Hòa Bình. Lúc ấy nhà mình ko có giếng nước hay nước máy gì cả, hằng ngày mẹ phải đi gánh nước xin từ nhà hàng xóm cho các sinh hoạt trong gia đình nên mẹ tranh thủ mang quần áo của cả nhà đến bệnh viện giặt ngoài giờ làm việc rồi mới về. Thế nên hôm nào mình cũng về muôn nhất trường. Cuối cùng cô giáo lúc đó là cô Mỹ đành chọn giải pháp dắt mình về nhà cô rồi mẹ đến nhà cô đón. Và cô cũng tự nguyện dạy mình học chữ và làm toán trong thời gian chờ mẹ đến đón. Cô không có gia đình riêng mà sống cùng bố mẹ nên cô coi mình như con. Nhà mình lúc đó nghèo nên mình tin ngoài những lời cảm ơn bố mẹ mình chả có gì để "đền đáp" cho cô cả nhưng cô vẫn nhiệt tình dạy mình, vẫn đưa mình về nhà hàng ngày. Rồi cô đăng ký cho mình đi thi vào trường năng khiếu Trần Phú. Mình đậu chuyên Toán và cứ thế học lên mà bố mẹ chưa bao giờ phải hỏi xem mình thi cử thế nào.
Ngồi xem lại sổ học bạ từ hồi cấp 1 mới thấy ngày ấy trẻ con "dốt" hơn bây giờ hay sao ấy. Mình học trường chuyên mà lớp mình chỉ có 6 bạn học sinh giỏi, còn lại là hs tiên tiến, thậm chí có cả hs trung bình. Bây giờ thấy học sinh tiểu học cả lớp toàn hs giỏi chỉ có vài bạn hs khá. Nhưng ngày xưa mình không được cho cho học bài văn mẫu bao giờ cả, nên luôn thích giờ cô trả bài kiểm tra văn vì cô sẽ đọc những đoan văn "ngộ ngĩnh" của các bạn trong lớp cho cả lớp nghe. Cô không nêu tên bài văn đó của ai nên chả có đứa nào xấu hổ, cả lớp chỉ cùng nhau cười vì những câu văn ngô nghê, những ý tưởng lạ của nhau. Nhưng mà mình thấy vui và niềm vui ấy thật. Văn mình thường chỉ đạt điểm trung bình khá suốt thời gian học tiểu học THCS mãi khi lên cấp 3 mình mới học lớp Văn và đì đẹt suốt năm lớp 10 và 11 chỉ nhiều điểm hơn ấy thằng con trai trong lớp. Đến tận năm lớp 12, khi được chọn đi thi học sinh giỏi văn thành phố mình còn tưởng cô giáo nhầm. Ngày ra trường cô giáo dạy văn tặng cho mình 1 món quà với tấm thiệp bây giờ mình vẫn giữ, cô bảo rằng cô cần những học trò không bắt cô chấm điểm chính bài văn của cô như mình. Thì ra, chỉ nói điều mình nghĩ, mình hiểu theo kiểu của mình cũng dành được giải học sinh giỏi văn cơ đấy.
Con gái mình rồi sẽ đi học lớp 1, mình chỉ mong con có được những thầy cô giáo như mình đã từng có. Mong con có 1 tuổi thơ bình thường và khát khao con không phải học những BÀI VĂN MẪU.
Cách đây khoảng nửa năm trong 1 chương trình Con đã lớn khôn mình đặc biệt ấn tượng với lời tâm sự của cô chị 5 tuổi với cậu em trai :"Ước gì chị được đi Paris". Tôi không biết Paris với cô bé là gì nhưng chắc hẳn đó là 1 giấc mơ đẹp.

Mới tuần trước lại bắt gặp giấc mơ Paris trong : "Có gì sai khi mơ về Paris" của Thùy Minh trên SGTT. Chiều nay, 1 buổi chiều nhạt và êm tôi ngồi nhớ lại những giấc mơ của mình.

Ngày còn bé tôi thường hay mơ những thứ vụn vặt kiểu như mơ được ăn trứng vịt lộn thay cơm, mơ tối nào cũng được xem bông hoa nhỏ, mơ tuần nào cũng được về quê để bơi bì bõm dưới ao...

Lớn lên những giấc mơ cũng có xu hướng phức tạp và to tát dần lên. Tôi bắt đầu mơ về chuyện mình sẽ là 1 luật sư lừng danh, tôi mơ sẽ là vợ của 1 anh họa sĩ,... Túm lại những giấc mơ thời con gái thường rất vĩ mô.

Đâu đó trong đời cũng đôi ba lần tôi chạm được vào những giấc mơ, kể cả những giấc mơ theo kiểu chỉ để mà mơ. Ví dụ như từ bé tôi đã rất hay tưởng tượng về miền đất thánh Jerusalem, những câu chuyện tôi học từ kinh thánh làm tôi không ngừng khao khát vùng đất này. Rồi tôi cũng thực hiện được chuyến đi đến Israel. Một con bé nằm phơi đến rộp cả người trên biển Chết với vẻ mặt hết sức phởn phơ như trúng số chính là tôi- 26 tuổi.

Sau này những giấc mơ của tôi dường như càng ngày càng giản đơn. Tôi mơ 1 bữa cơm nhiều tiếng cười, tôi mơ thấy con gái lớn lên khỏe mạnh, tôi mơ ra đường nghênh ngang nghe điện thoại mà không bị giật...

Chung quy lại thì những giấc mơ dù đơn giản hay phức tạp, dù giản dị hay xa xỉ đều mang màu hạnh phúc.

Hình như lâu rồi thỉnh thoảng tôi cũng lẩm bẩm vài câu hát :"Mơ 1 hạnh phúc, có quá lớn lao không anh?..." Mơ 1 hạnh phúc hay 1 ngàn hạnh phúc thì cũng chả có gì sai. Chỉ là rất dở hơi nếu tôi chỉ mơ đời hạnh phúc mà không thực sự sống cuộc đời ấy.

Sau 2 lần bị giật điện thoại tôi quyết định bỏ điện thoại trong cốp xe máy và vì thế tôi bị nhỡ mất 1 vài công việc quan trọng chỉ vì không bắt máy

... Vài giấc mơ không như ý làm cho tôi thôi không mơ nữa.

Đến 1 ngày tôi quyết định dùng headphone để có thể trả lời vài cuộc điện thoại quan trọng mà vẫn không lo cướp giật.Không những thế quãng đường đi làm đỡ chán hơn nhiều khi luôn miệng luôn có thể lẩm bẩm theo những bài hát quen thuộc từ iphone. Thì ra đời vẫn còn nhiều niềm vui.

Chưa biết đến khi nào tôi sẽ tiếp tục những giấc mơ của mình nhưng chắc rằng ngày hôm nay tôi đang sống hạnh phúc dù rằng hạnh phúc đó có thể đã phải trả bằng những cơn đau.

Mỗi tối lại nằm rúc rích với con gái để nghe kể những câu chuyện không đầu không cuối ở trường học. Con gái bắt đầu "buôn" những câu chuyện rất loằng ngoằng kiểu như: "Mẹ bạn Sting có bụng bự mẹ a, bạn Sting sắp có 1 em bé luôn. Mẹ cũng đẻ cho con em bé mẹ nhé!"

Ghi lại chuyện của con gái tuổi lên 3

Mẹ đi làm về

Gặp 1 cơn mưa

Ông trời thì to

Nên làm mẹ ướt



Con mà biết được

Mẹ làm ở đâu

Con chạy thật mau

Đón mẹ rồi đấy



Mẹ ơi con thấy

Rất nhiều taxi

Nhưng mình không đi

Hết tiền rồi nhỉ?



Đám mây tí hí

Nên mới đen thui

Con cười rất vui

Nên con trắng bóc



Mẹ ơi đừng khóc

Có con ở đây

Cho mẹ cầm tay

Đừng sợ mẹ nhé!



Con chẳng khóc nhè

Con là bé ngoan

Ai phạt ông trời?

Mà ông lại khóc?



Mai con đi học

Con vẽ mặt trời

Tặng mẹ đi chơi

Chả lo mưa nữa



À con đóng cửa

Không cho mưa vào

Mưa ở trên cao

Nên giường không ướt



Mẹ ơi đi ngủ

Mình trùm mền rồi

Con ôm mẹ thôi

Ngủ ngoan mẹ nhé!