Filink travel's blog

Đôi khi phải đi qua những ngày mưa để thêm yêu những ngày nắng, phải ở bên một người thì mới biết trái tim mình thực sự dành cho ai, Và bởi vì những người yêu nhau nhất định sẽ tìm lại với nha

Subscribe to RSS feed

Lâu òi quay lại... mở hàng bằng bộ sưu tập hình Gôn thôi
lau oi moi quay lai... moc meo het tron oi... Phai don dep lai thui

Nếu Chỉ Còn Một Ngày Để Sống

Nếu Chỉ Còn Một Ngày Để Sống (Hoài An)

Cho tôi như bóng mây, lang thang qua cõi này...
Cho tôi được ngắm sao trên trời, giữa hương đồng cỏ nội...
Cho tôi như khúc ca, bay đi xa rất xa...
Cho tôi được cảm ơn cuộc đời, cảm ơn mọi người...
Cho tôi được sống trong tim người bằng những lời ca...

Nếu chỉ còn một ngày để sống. Người đưa tôi về đến quê nhà.
Để tôi thăm làng xưa nguồn cội. Cho tôi mơ, mơ tiếng mẹ cha.
Nếu chỉ còn một ngày để sống. Người cho tôi một khúc kinh cầu.
Người tôi thương êm ấm môi cười. Cho con tôi, bước đời yên vui...

Nếu chỉ còn một ngày để sống. Làm sao ta trả ơn cuộc đời?
Làm sao ta đền đáp bao người? Nâng ta lên, qua bước đời chênh vênh.
Nếu chỉ còn một ngày để sống. Làm sao ta chuộc hết lỗi lầm?
Làm sao ta thanh thản tâm hồn? Xuôi đôi tay đi giữa hừng đông...

Cho tôi như bóng mây, lang thang qua cõi này...
Cho tôi được ngắm sao trên trời, giữa hương đồng cỏ nội...
Cho tôi như khúc ca, bay đi xa rất xa...
Cho tôi được cảm ơn cuộc đời, cảm ơn mọi người.
Cho tôi được sống trong tim người bằng những lời ca...

Nếu chỉ còn một ngày để sống. Muộn màng không lời hối lỗi chân thành?
Buồn vì ai? Ta làm ai buồn? Xin bao dung tha thứ vì nhau.
Nếu chỉ còn một ngày để sống. Chợt nhận ra, cuộc đời quá đẹp!
Phải chăng ta có lúc vội vàng. Nên ra đi chưa được bình an...

Có bầu...



"Có bầu, mẹ mới biết thêm được nhiều điều, thêm kính trọng, yêu thương và biết ơn bà nội, bà ngoại, thêm yêu thương con người, bởi mẹ biết rằng con cái đều là các tác phẩm lớn của biết bao nhiêu bà mẹ vỹ đại trên trái đất.

Có bầu, tâm lý mẹ thường bất ổn, nhu cầu tình cảm tăng cao và mong muốn được ở bên ba con lúc nào cũng đầy ắp. Đi đâu một tí mẹ đã muốn về với ba, lúc nào mẹ cũng chỉ thích ngồi cạnh ba dẫu chẳng cần nói nửa lời, xa ba một tí sao mẹ thấy nhớ thế. Rồi mẹ thấy người lúc nào cũng nhọc nhằn chỉ muốn nằm nghỉ. Cũng phải thôi, bỗng dưng được mang thêm một trái tim nữa mà. Vậy là gia đình ta giờ đang có ba trái tim thương yêu, cùng đập rộn ràng, hai tim lớn cười vui vẻ thì chẳng có lý gì mà tim con buồn hết, đúng không? Vậy là từ đó các câu chuyện cười được trái tim ba kể cho trái tim mẹ nghe, và trái tim con cũng được cười. Hôm nào mẹ ghê mùi thức ăn thì ba cứ cuống lên hỏi mẹ muốn ăn jì rùi nhanh nhảu chạy đi mua bằng cả tình yêu nên mẹ cứ tủm tỉm cười hoài, thầm nghĩ “sao hôm nay siêng thê???” chắc bé con cũng đang khoái chí lắm phải không?. Buổi sáng dậy người mẹ cứ có cảm giác khó chịu rồi lợm giọng, mệt chẳng dậy nổi thì ba đã vào bếp đun nấu và để sẵn cái cà men cơm cho mẹ xách lên công ty ăn trưa rồi, ba không cho mẹ ăn ngoài vì sợ con không đủ chất, thức ăn không vệ sinh làm ảnh hưởng đến con. Thế mới biết tình cảm ba dành cho mẹ con mình nhiều biết bao. Hạnh phúc chỉ giản dị như vậy thôi đó con àh.

Giai đoạn này mẹ sẽ không thể nào quên, vì biết rằng trái tim mẹ và con chẳng bao giờ cô đơn, khi bên cạnh đã có ba. Bằng cách này hay cách khác trái tim ba luôn thể hiện và chứng minh được sự hữu ích của mình, luôn nghĩ đến hai mẹ con bất cứ lúc nào, con ạ. Ba đang cùng mẹ chào đón con đó. Nhanh lớn nhé con, con yêu của ba mẹ !"

Hạnh phúc thay là khi biết mình sắp được làm mẹ..........và để từ đó cuộc đời mẹ là của con và...hồi hộp lớn theo con mỗi ngày. Con khiến ba mẹ gần nhau hơn bao giờ hết. Ba biết xót mẹ mỗi lần ăn xong mẹ lại nôn sạch, mỗi khi leo lên cân mà thấy mẹ chẳng lên được kg nào và theo cái nhăn mặt của mẹ mỗi khi mẹ khó chịu, mệt mỏi và ba bỏ dần thói quen hút thuốc lá. Con khiến mẹ vượt qua được những mệt mỏi thường ngày và mẹ biết run lên vì hạnh phúc khi cảm nhận được nhịp tim con đập vọng ra từ trong bụng. Từng chút một, mỗi ngày mẹ học được cách khiến trẻ con cười, mẹ ngồi lặng yên hàng giờ để dõi theo những hành động của một đứa trẻ để mẹ học ngôn ngữ của con, học những khó khăn của con để mẹ cảm được từng ý nghĩa tiếng khóc của con mẹ. Mẹ hoài thai con bằng sự khó nhọc của cơ thể còn ba hoài thai con bằng sự trưởng thành và trách nhiệm. Căn phòng nhỏ sẽ đầy ắp tiếng cười, tiếng khóc của con, mùi sữa và cả những giọt nước mắt hạnh phúc của cả ba và mẹ.

Giờ đây, con đang ở trong bụng mẹ dù tối mịt, nhưng mẹ biết rằng con sẽ cảm thấy được những gì mẹ và ba đang hy sinh cho con. Dù đó chỉ là cảm nhận, nhưng con sẽ biết ơn ba mẹ, con nhé ! Con sẽ yêu bố mẹ nhiều hơn con nhé ? Và bố mẹ cũng vậy. Ngày ba mẹ chào đón con đó sẽ đến nhanh lắm phải không con? Ba mẹ sẽ khai sinh cho con bằng cả cuộc đời phía trước của mình. Bằng tất cả những gì mà ba mẹ đã và đang có được. Và cả bằng tất cả những ước mơ của con.Thật ngọt ngào và ấm áp làm sao..........

Con yêu ! Con đã cho ba mẹ biết rằng con đường nào rồi cũng dẫn về ngôi nhà nhỏ của chúng ta, nước mắt hạnh phúc bắt đầu từ đôi mắt con nhìn, từ những ngón tay xinh, những ngón chân hồng hào bụ bẫm, cái miệng rất nhỏ và đôi mắt sáng long lanh của con. Con yêu, Koka của ba mẹ. Mẹ nghẹn ngào và xúc động khi nghĩ đến lúc được bế con trên tay. Là mỗi buổi tối ba vẫn giữ thói quen hôn má mẹ và ba cũng không quên chúc con ngủ ngon và hôn con thật nhẹ.........ba mẹ băn khoăn và lựa chon cái tên cho con vì không chỉ là một cái tên hay mà còn phải là một cái tên chắc chắn sẽ khiến con yêu nó và thật ý nghĩa nữa....... Con yêu ! Mẹ muốn nói thật nhiều, muốn viết thật nhiều nữa những gì mà mẹ đang nghĩ về con nhưng mọi lời nói đều chỉ là những hạn định ý nghĩa chỉ có tấm lòng là vô hạn tâm tư. Hãy để ba mẹ đặt con vào giữa trái tim mình, con nhé! Ba mẹ yêu Koka nhiều lắm.........................!

Ông lão 82t bán trái cây nuôi Vợ bị Tai Biến

Mình vô tình tìm thấy link này trên facebook http://www.facebook.com/photo.php?fbid=214427385239761&set=a.214427305239769.66264.100000175020474&theater của bạn Enny Nguyễn, minh xúc đọng lắm, mình biết nhân vật trong bài viết này của bạn lâu rồi... Thỉnh thoảng mình có ghe mua giúp ông vài trái đu đủ... Nhưng mình đều ghé mua rồi vội vàng đi nên không có time để hỏi thăm hoàn cảnh của ông. Mình vô tâm quá...

Cảm on Enny Nguyễn... Cảm ơn bạn đã có bài viết nhân văn như zây...
Trang post lai nguyên văn của Enny Nguyên, mọi người cùng chia sẻ & nếu có cơ hội mình mong các bạn chung tay san sẻ khó khăn với ông nhé.... Cảm ơn mọi người...

Cần những tấm lòng

"Nếu cá bạn có đi ngang cầu THANH ĐA - Q. Bình Thạnh vào buổi tối, thì khi nhìn bên phải cầu sẽ thấy một ông lão gầy gò ngồi bán trái cây , chỉ 1 vài trái thôi.

Mình có đi ngang vài lần muốn mua giúp nhưng nhiều khi không đem theo tiền
Lúc mang tiền lại không thấy ông.
Vừa rồi mình ghé hàng ông mua và hỏi thăm thì biết ông tên LÊ VĂN KINH , ông nói năm nay 82 t rồi, ông bán trái cây ở THANH ĐA được 20 năm rồi ( nhưng thời gian gần đây mình mới thấy) . Ông ở tận BÌNH DƯƠNG, ông còn vợ và bà 76t bị Tai Biến và đang ở nhà , ông nhờ cháu chăm sóc. Ông có 1 con trai nhưng bị tâm thần và bỏ nhà đi lâu rồi. Mình thấy phục ông ở chỗ ông không đi ăn xin hay bán vé số như nhiều người khác.

Sáng sớm ông lấy hàng ở chợ THANH ĐA, do các xe tải xuống hàng ở đó , mỗi ngày ông lấy khoảng 20kg có khi hàng nhiều họ ép ông lấy 28kg ( theo lời ông)

Ban ngày ông mắc Võng gần trường học nằm ngủ và bày hàng ai hỏi mua thì bán , nhưng cũng rất ít người mua.

Tối ông đem một vài trái lên thành cầu bán, vì ở đây nhiều người qua lại rất dễ bán, và không dám đem nhiều vì công an hay đuổi không cho bán.

Hai tuần ông bán ở đây , 2 tuần ông về Bình Dương với vợ vừa nghĩ ngơi cho khỏe , đêm ông ngủ ở mái hiên quá cháo Vịt Thanh Đa, ông bảo người dân ở đây ai cũng biết ông và không ai phiền vì ông hết.

Ngày xưa ông làm Nông Dân, sau già thì không làm nổi nên buôn bán , vì Bình Dương bán ế nên có lần ông lên Thanh Đa và từ đó ông bán ở đây.

Mình có giúp ông nhưng không giúp được cho ông nhiều , mình hy vọng các bạn có dịp đi ngang cầu THANH ĐA vào buổi tối thì mua giúp ông nhé , còn bạn nào có giúp được hơn cho ông j thì giúp, vì ở tuổi này mình thầy đáng lẽ ông nên được nghĩ ngơi thì lại phải bôn ba kiếm sống , lo cho Dù ngoài xã hội còn rất nhiều người không nhà không cửa còn khổ hơn ông nhưng mình thấy cảm động vì ông tự buôn bán chứ không ăn xin. Có lẽ mình cũng có một cái duyên j đó với ông nên mình viết bài này hy vọng giúp được cho ông 1 ít.

Hix...tiếc là sau khi chụp những tấm hình này về......thì mình bị giựt đồ, nhưng người còn trẻ khỏe mạnh mà đi ăn cướp, trong khi 1 ông lão 82t vẫn kiếm sống bằng chính sức lao động của mình.

Chúc ông luôn mạnh khỏe và may mắn trong cuộc sống hơn.

Và cám ơn các bạn đã đọc bài viết này của mình."

==============



Alo...

Qua rồi những ngày em bất chấp tất cả chỉ để yêu anh, em từng yêu anh hơn tất cả mọi thứ, qua rồi những ngày em phủ định chính mình để cho phép em mỉm cười trước những đau đớn mà anh mang lại. và giờ đây em cũng can đảm tạm biệt anh bằng một nụ cười như thế! Vĩnh biệt tình yêu đầu tiên! Hạnh phúc anh nhé!

Anh à.... Em lấy một đoạn của Blog Radio để nói với anh để kỷ niêm đúng... 2 tháng mình cưới nhau...Hihi

"Em không cần anh phải trao cho em chìa khóa để em mở cửa một ngôi nhà. Em không cần anh phải trao cho em một chiếc nhẫn để đo lòng chung thủy. Khi anh dừng lại để bàn tay em được nằm trong tay anh; Khi mình trao cho nhau nụ hôn đầu tiên, em chỉ có duy nhất một ý nghĩ:

Đừng yêu ai nữa nhé, được không?!"

Đám cưới Khoa - Nhi

Kaka...Nhậu tưng bừng...Show hinh thoả thích...











Và...

Đôi khi phải đi qua những ngày mưa để thêm yêu những ngày nắng, phải ở bên một người thì mới biết trái tim mình thực sự dành cho ai, phải thực sự bước chân vào một cuộc hôn nhân thì mới biết mình không hợp với nó, phải biết mất mát, khổ đau thì mới biết trân trọng hạnh phúc.
Sẽ phải trải qua bao nhiêu cuộc tình, ta mới tìm thấy người ta yêu nhất?
Sẽ phải trải qua bao nhiêu dòng nước mắt, ta mới tìm thấy được người ta thương
Sẽ qua bao nhiêu vấn vương, ta mới thành người lớn?
Sẽ qua bao nhiều dỗi hờn, ta mới giữ chặt được người ta yêu...
Sẽ đợi một ngày anh hiểu, em đã tìm thấy được tình yêu anh vô cùng...

Và bởi vì những người yêu nhau nhất định sẽ tìm lại với nhau...

Mẹ già giữa hai mùa lũ

Cuộc rước dâu kỳ lạ, mẹ chỉ bước đúng một bước chân là đến nhà trai. Cả cuộc đời tám mươi mấy năm của mình, niềm vui đến với mẹ thì ngắn như là không có thật, còn nỗi buồn thì lê thê.
(Theo báo Sài Gòn Tiếp Thị)
1. Mùa lũ 2009, tôi gặp mẹ Sáu trên một doi cát nằm thoi loi bên dòng sông Trường Giang, thuộc huyện Duy Xuyên (Quảng Nam), thật khó nói thuộc xã nào - Duy Vinh hay Duy Nghĩa. Lúc đó mẹ đã hơn 80, lưng đã gù, đôi mắt mờ đục. Mẹ lúi húi lấy dây buộc đống rơm vào bụi tre vì sợ lũ về trôi mất không có chi đun nấu.

Ngôi nhà nhỏ ẩm thấp, tường gạch tạm bợ, nền đất sét, trong nhà chỉ đủ chỗ kê chiếc giường tre và bàn thờ. “Nhà mẹ chỉ đơn sơ rứa thôi, gia tài lớn nhất của mẹ là đàn vịt hợp tác xã hỗ trợ giống, nhờ mấy cái trứng vịt mà mẹ sống qua ngày” - mẹ hiểu cái nhìn ái ngại của tôi. Ngoài sông, đàn vịt mấy chục con đang rượt đuổi bắt dế giữa làn nước đục ngầu đang cuồn cuộn chảy báo hiệu cơn lũ sắp đến. “Năm ni dế nhiều, đỡ tốn lúa, vịt ăn dế đẻ trứng to lắm”. Mẹ chờ vịt ăn no sẽ lùa lên nổng cát chạy lũ. Nếu lũ mà trôi vịt đi thì ngay ngày mai mẹ đói. Vài ba trứng vịt mỗi ngày là thu nhập của mẹ. Cũng có năm lũ về nhanh quá cuốn trôi cả đàn vịt ra biển, đến tận đảo Cù lao Chàm (Hội An). Mẹ đang lên uỷ ban xã xin hỗ trợ cứu đói qua ngày thì hay tin có người bắt được vịt và gọi mẹ ra đảo nhận lại. “Ai đời vịt nuôi trên sông, lũ cuốn ra tận đảo, vậy mà không mất con nào!”. Mẹ cười, những nếp nhăn trên khuôn mặt nhăn nheo giãn ra và giải thích. “Thằng Sơn xóm trong là bạn của Thìn, cháu nội mẹ. Nó đi bộ đội ở Cù lao Chàm. Một lần về quê, đến thăm thằng Thìn, tự dưng nó xúi mẹ lấy sơn phết lên cánh vịt cho khỏi bị lộn với vịt người khác. Mẹ làm theo. Mấy tháng sau, lũ về, vịt trôi ra đảo gặp ngay thằng Sơn. Thấy dấu trên cánh, nó biết vịt mẹ...”.

2. Đang vui nhắc đến đứa cháu nội tên Thìn tự dưng mẹ chùng xuống. Đôi mắt đục mờ nhìn xa xăm ra sông. “Nó bỏ mẹ đi bốn năm ni rồi, không biết lưu lạc ở đâu. Mẹ chừ chỉ còn mình nó...”. Đợi mẹ nguôi ngoai, tôi tò mò hỏi sao mẹ lại ở cái nơi hiu quạnh sông nước này. “Mẹ cũng từng có nhà cửa trên bờ con à...”. Mẹ quê Hội An, gia đình bảy người. Chiến tranh, nhà bị trúng bom chết hết, chỉ còn mình mẹ, mấy tuổi đầu cù bất cù bơ. Mẹ bôn ba khắp chốn, cuối cùng được ông già Bảy, người làm nghề rớ chèo trên sông, nhận làm con nuôi. Từ đó mẹ sống ở đò, trôi nổi trên sông, ngày ngày lo cơm nước và trông giữ bảy đứa con nhà đò. Khi mẹ lớn lên, ông gả mẹ cho một anh dân chài cũng sống dập dềnh trên sông. Lúc cưới nhau, hai chiếc đò nhỏ nhoi, nghèo khổ sáp lại. Khi đưa dâu, mẹ chỉ bước một bước chân là qua đến “nhà” trai. Sính lễ chỉ có mấy miếng trầu, không nhẫn, không áo cưới, không làm đầu, không trang điểm. Mẹ giặt cái áo bà ba cũ nát, hai, ba miếng vá, rồi lấy đồ đè lên cho thẳng thớm làm áo cô dâu mặc về nhà chồng. Chồng mẹ quanh năm suốt tháng cởi trần, chỉ có ngày cưới vợ là mặc áo. Cha mẹ chồng cho một chiếc ghe nhỏ, thêm hai tay lưới, vậy là “ra riêng”. Mấy năm sau mẹ sinh thằng Hai. Thêm một người, chiếc ghe thành chật chội. Vợ chồng ghé cái cồn cát này đắp đất dựng cái chòi ở. Lúc đào đất đắp nền, chồng mẹ chẳng may trúng mìn chết. Mẹ một thân, con dại, vừa ở cữ xong phải lo tang chồng. Ngày ngày mẹ ngồi trên ghe, một chân thả xuống nước bơi, một chân trên ghe thì đạp cái nôi để ru con ngủ, hai tay thả lưới, gỡ lưới, bắt cá, miệng hát ru con mà nước mắt chảy dài. Hai mẹ con côi cút cho đến năm Mẹo (1975), thằng Hai lấy vợ, sang năm Thìn (1976) thì sinh thằng Thìn. Năm đó mới giải phóng, đói quá, vợ chồng thằng Hai đêm đi thả lưới, ngày đi nhặt củi về bán, ai dè bị rắn độc cắn chết. Đêm nào thằng Thìn cũng khát sữa khóc, bà cũng đói mà cháu cũng đói, bà ngồi ru cháu, muốn hát mà không ra tiếng. Rồi thằng Thìn lớn lên, đi học. Nó học giỏi nhưng không hiểu sao thi đại học rớt. Buồn chán, bỏ nội ra đi, không biết đi đâu, bốn năm rồi...

Mẹ kể đến đó, ngồi thừ nhìn ra sông. Gió bắt đầu săn, mưa lớn, lũ tới rồi. Tôi chào ra đi, mẹ dặn níu theo: Rảnh rỗi lại đây nói chuyện nghe con!

3. Mùa đông năm nay, tôi quay lại chốn cũ. Đến bến sông, không thấy đàn vịt. Trong cái chòi, người đâu mà đông ghê. Một bác nghẹn ngào nói cho tôi biết mẹ đã mất, hôm nay mở cửa mả. Trước bàn thờ, có một người thanh niên với vành khăn trắng trên đầu và một phụ nữ đứng cạnh. “Xin phép mọi người, cho tôi được thắp nén hương cho mẹ Sáu.” Người phụ nữ cầm nén hương đưa tôi. Chờ tôi lễ xong, người thanh niên lên tiếng: “Cảm ơn anh, xin hỏi anh ở đâu?” “Dạ, tôi là nhà báo, lũ năm ngoái tôi có về đây nói chuyện cùng mẹ. Xin hỏi anh là...?”.“Tôi là Thìn, cháu của nội Sáu, kia là vợ sắp cưới của tôi”. Hớp ngụm nước chè nóng cho qua cái nghẹn ngào, tôi nói: “Thìn biết không, nội đã trông chờ anh đến mắt đục nhoà”.

Thìn quỳ trước di ảnh của bà nội được hoạ lại từ tấm thẻ căn cước, vừa nói vừa khóc: “Con thi rớt, vào Nam kiếm việc làm để có tiền đi học tiếp. Nay con đã có công ăn việc làm, có tiền. Con quay về đón nội vào để phụng dưỡng tuổi già. Đâu ngờ nội bỏ con đi. Lâu nay con không về chỉ vì quyết tâm muốn làm được sự nghiệp cho nội vui, không ngờ con trở thành người có lỗi...”.

Một bác hàng xóm an ủi Thìn rồi kể, thím Sáu ở cheo leo một mình ngoài doi cát, khi mất không ai biết, đến khi nghe đàn vịt kêu thất thanh khác thường, mọi người mới để ý chạy ra. Tới nơi thấy vịt, con ở trong sân, con chui gầm gường, kêu réo thảm thiết. Còn thím thì nằm trên giường, có lẽ “đi” từ lúc nửa đêm. Bà con gom góp kẻ ít người nhiều, rồi bán đàn vịt lo đám tang cho thím. Một đời thím trôi nổi trên sông, khi chết đi có miếng đất mà nằm, vậy cũng coi như có phước.
May 2013
M T W T F S S
April 2013June 2013
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31