My Opera is closing 1st of March

ma áo tím's blog

bài.ca.chưa.viết.hết.lời

Subscribe to RSS feed

Thơ Lê Thùy Vân

Thơ Lê Thùy Vân

Vì 1 đêm dở hơi đọc lại comment này của bạn Giang hâm:

tao thích thơ Lê Thùy Vân, ở nhà có cả quyển, 1 kiểu thơ dễ đọc, dễ thấu hiểu.....

Sunday August 12, 2007 - 10:24pm (ICT)

Tặng bạn í đây

Con lật đật dở hơi

Riết thành quen
Em không còn nhắc tên anh
Lại chuỗi ngày bình yên
Sớm thăm vườn
Nào lài trâu, nào bụt, nào cúc bò, nào jun, nào đồng tiền
Nào chớp mưa, nào hoa con dế
Bông nào nở, bông nào tàn
Bông nào còn hương
Bông nào buông
Và, thế thôi…
Em không còn như con lật đật dở hơi
Hứng thế này, nghiêng ngả thế kia
Chẳng chóng mặt ai
Chỉ chóng mặt mình

Đoản khúc thu Hà Nội

Hà Nội
Em cứ lạc
Vì đường nào cũng lạ
Lạ phố vào lạ ngõ
Vo vòng
Hà Nội
Con hẻm về nhà trọ mỗi tối

Thương những tiếng li sành va nhau đến sót
Trên sọt xe thồ của chị bán đồ dạo bên kia sông Hồng
Chiếc ấm tích treo ngược lắc lư
Vẩy vẩy hạt mưa
Cái vỡ, cái nghiêng.

Hà Nội
Chỗ em ở
Có con dốc lên đê
Luống cuống cài số
Tuột dốc
… sợ dốc.

Hà Nội
Mỗi sáng bún nga
Giọng chị bán bún trong veo như lọc qua thảm lá sấu vàng
Cà phê Minh
Ông chủ béo ịch
Mải xem đá bóng
Quên khách
Vợ liếc
Co rúm cười.
Hà Nội
Tràn vỉa hè
Gánh hoa…

Bạn Sài Gòn nhắn:


Hà Nội một câu, kể đi!

Kể nhé…

“Tràn vỉa hè gánh hoa…”!

Đồng hồ hai nấc

Múi ngày của em không chia 24 giờ
Mà chia hai nấc: nhớ - quên
Mỗi lần chiếc kim ẻo lả quệt vào mốc nhớ
Lại gặm mòn một chút
Tiếng chuông rung như cái ngáp
Cũng làm em rùng mình…

Tại sao em cứ phải nhớ một người
Mà lại vòng vo tìm cái đáng quên để không quên?
Tại sao em cứ lấp đầy khoảng trống trong căn phòng trống
Bằng những bài ca buồn không tên?

Thói quen

Thói quen
Một vòng Nam Sài Gòn
loanh quanh rồi lại quành trà trân châu
Một ly đúng vị caramen
Vẫn 20 nghìn không nhích

Thói quen
ngủ
không mùng
quờ tay
trời thương cho vớ trúng muỗi
đếm một hai ba rồi thả…

Thói quen lang thang phố
đôi khi chạm một khuôn mặt
đi qua rồi mới ngớ ra… hình như
mình mới gặp người quen.

Thói quen
hàng cháo
một tô cháo nghêu
hít hà hương xả.

Bạn bè nói
Sao để hoài một kiểu tóc
Nghe hoài một điệu nhạc
Mày không chán hả Vân?

Anh nói
Em gặp anh cũng chỉ là một thói quen
Anh nghĩ có những thói quen nên bỏ
Em cười
Em có thói quen quen nhất, đó là, không bỏ thói quen…

LÊ THÙY VÂN