My Opera is closing 1st of March

ma áo tím's blog

bài.ca.chưa.viết.hết.lời

Subscribe to RSS feed

120807 ....chút lãng đãng...trưa nay trời nắng đẹp

120807 ....chút lãng đãng...trưa nay trời nắng đẹp magnify

Thơ Đỗ Hải Yến (Source:TTO)

Nỗi nhớ 12 giờ đêm

Anh thường nhớ về em bằng nỗi nhớ 12 giờ đêm
Khi ấy, nơi góc em nằm, điện thoại rùng lên những âm thanh kì quặc
Sao cứ nhớ về em bằng nỗi nhớ của bóng đêm dày đặc
Khi đồng hồ chỉ quá 12
Anh hay nhớ về em bằng nỗi nhớ không rõ hình hài
Nguời ta dành tặng làm trang sức
Điểm tô nhau…
Cũng không biết gọi tên nỗi nhớ ấy là gì?
Nó có sung sướng đâu, cũng không hề cơ cực
Tạm thời mình cứ gọi
Là nỗi nhớ tâm linh!
Anh hay nhớ về em bằng nỗi nhớ rất thần kinh,
Nhăng nhít những điều anh ca tụng!
Tình yêu, mái nhà cùng những người con gái ngủ vùi trên chiếc giường em đã từng ở lại
Những người con gái sẽ biến thành đàn bà…
Như em!!!
Có nhiều điều rất bình thường cứ ngỡ là thói quen,
Như việc anh cần em
Em cần anh
Gần như là hơi thở.
Thử tưởng tượng một ngày nào đó ?!
Tim anh nghẹn ngào, hồn em quặn thắt
Vì thiếu cái nhìn thẳm thấu đời nhau…
Anh có bao giờ hỏi, sao mình không thể rời xa?
Dù đôi khi cái gọi là tình yêu đã không còn tồn tại
Em cứ như con tằm, nhả tơ cho anh sự sống
Giật giành từng giây phút bên anh.
Em trả anh nỗi nhớ sau 12 giờ
Vì đàn bà trong em tự vấn và thấy mình chật chội!
Nó vấp phải người đàn ông cằn cỗi
Suốt cả chuỗi ngày em dành dụm riêng anh…

Tập quên

Em có quá nhiều chiếc áo mới chưa kịp mặc
Vì anh...
Đã phai màu trong ngăn kéo,
Em đã thay đổi kiểu tóc, hết đen lại nâu, hết cong rồi lại thẳng
Mà chưa kịp cùng anh xuống phố một lần...
Những đôi giày em mang qua bao nẻo đường không kể siết..
Chưa bao giờ được hò hẹn với anh.
Em đã thay chiếc kính cận biết bao lần...
Gọng xám, gọng xanh, gọng tím rồi gọng đỏ....
Em cứ nghĩ, giá như anh còn đó...
Để biết rằng
Có quá nhiều điều mới mẻ ở quanh em!
Em bắt đầu có thêm những bạn bè
Người mới gặp trong bữa tiệc xôn xao, nói cười rồi quên lãng..
Người ở lại cùng em qua bao mùa nắng hạn...
Người quay lưng vì không tìm thấy họ trong em !?
Và căn gác mỗi lần nắng ghé lại bên thềm
Em lại thấy mắt anh như buổi hoàng hôn đến vội
Em ngước nhìn, ước ao và thầm hỏi: "Liệu bao giờ căn gác phủ màu rêu...".
Chiếc xe em thay vỏ biết bao nhiêu
Chỗ anh ngồi giờ chỉ có em cầm lái
Những quán ăn ngày xưa bao lần mình ghé lại. Người ta đổi tên, dời chủ...
Nhớ làm sao?
Nhớ làm sao những biến đổi hàng ngày
Khi cuộc sống em đã không anh từ lâu lắm
Vì nếu như em cứ thèm được khoe với anh mỗi ngày như đứa trẻ,
Cũng có ngày đứa trẻ lớn khôn thôi!
Giống như em, áo mới, tóc tai, giày dép và mắt kính có kịp thời,
Dẫu có đổi thay đến không còn nhận ra em được nữa…
Nỗi nhớ về anh vẫn cứ ồn ào, ngẩn ngơ như đứa trẻ!!!
Nhẫn tâm nào bắt đứa trẻ quên mau????