My Opera is closing 1st of March

ma áo tím's blog

bài.ca.chưa.viết.hết.lời

Subscribe to RSS feed

110707...người già cô đơn

110707...người già cô đơn magnify
...ngừơi già cô đơn....



Bức ảnh trên có làm bạn nghĩ gì? Bật cười! Nụ cười mỉa mai, chua xót!

Trên một tờ báo của Sài Gòn cách đây không lâu nói về người già cô đơn, người già Sài Gòn. Bạn có thấy ông bà cha mẹ bạn cô đơn không? Chính bạn có cô đơn không? Người trẻ cô đơn có khi là bật nói lên lời, là than vãn trên blog, là lang thang xuống phố. Còn người già? Lúc người già mong có con cháu ăn chung bữa cơm là ngừơi già đang cô đơn. Lúc ngừơi già tập xem Nhật ký Vàng Anh, tập xem MTV, tập xem Vietnam Idol, tập xem A2 Lam Trường...là người già đang cô đơn. Lúc người già đột ngột muốn đến công viên tập chung với các ngừơi già khác là người già đang cô đơn. Lúc người già kể đi kể lại một câu chuyện để cuộc trò chuyện hiếm hoi với người trẻ  là người già đang cô đơn.




Giữa một thành phố náo nhiệt, có một khói bánh chưng giữa tiếng cười của người già trẻ nhỏ. Nơi đó có một người già không cô đơn. Giờ đến lớp, giờ tan trường, có hai ông bà già với nụ cười trong veo của bé. Nơi đó có ngừơi già không cô đơn. Bữa cơm chiều, bàn cơm không đủ chỗ,kẻ đứng người ngồi, nồi cơm hết veo. Nơi đó có người già không cô đơn. Trên tờ báo sáng nay có thông tin một cụ già hiến đất làm trường. Nơi đó có người già không cô đơn.



Hôm nay bạn có cô đơn không, người trẻ? Bạn có chán đời không? Thấy vô vị không? Và năm mươi năm sau, có người già nào không cô đơn không? Hay là cô đơn? Có ai lãng quên bạn như bạn đang lãng quên những ngừơi già bên cạnh bạn. Người trẻ nhiều khi cô đơn giữa đông người. Còn người già, cô đơn vì không có ai. Không có ai lắng nghe, không có ai bên cạnh, không có ai để ngừơi già thể hiện yêu thương. Ai ví người già như trẻ nhỏ. Lắm tủi hờn. Có chăng, người già sống gần thế kỷ hay hơn nửa thế kỷ, ngẫm đủ vị đời, không như trẻ nhỏ tủi hờn là nhõng nhẽo, người già chỉ biết ...lặng im....phút lặng im....Lá rụng về cội...Đời người là chiếc lá cũng có lúc úa tàn....