Những ông bố bà mẹ tuyệt vời
Sunday, May 28, 2006 9:55:00 AM
Hà nội, 24/08/2005
VÀI DÒNG CHO NGƯỜI VỢ TRẺ CỦA TÔI...
Em ạ, mấy hôm nay mọi người gửi thư đến cho em nhiều lắm. Những cánh thư từ khắp mọi miền đất nước, và thậm chí khắp nơi trên thế giới gửi về thay cho những nén nhang, thay cho những lời phúng viếng. Nhiều người bạn mới quen đã khóc khi viết cho em những dòng chữ đó. Anh cũng đã nhiều lần bật khóc khi đọc thư...
Và sáng nay, anh nhận được thư của một người. Lại không cầm được nước mắt. Đó là một bức thư nhưng viết bằng thơ, muốn thay em nói lại với anh những lời an ủi. Làm sao cầm lòng được. Chỉ bằng mấy vần thơ, anh như lại được thấy em thêm một lần nữa. Anh sẽ chép lại nó dưới đây, mong rằng em có thể đọc được và mỉm cười nơi chín suối...
Tặng anh bài thơ Hồn vợ thương chồng
Ngày 24/08/2005
Hồng Nhung
Cảm ơn bạn Hồng Nhung. Cảm ơn bạn đã cho tôi thấy lại người vợ trẻ của mình thêm một lần nữa.
Anh chắc rằng, những ai đã từng trải qua cảnh thấy người yêu dấu chết trong tay mình, hẳn cũng sẽ không cầm nổi nước mắt đâu em...
Hà nội, 24/08/2005.
VÀI DÒNG CHO NGƯỜI VỢ TRẺ CỦA TÔI...
Em ạ, mấy hôm nay mọi người gửi thư đến cho em nhiều lắm. Những cánh thư từ khắp mọi miền đất nước, và thậm chí khắp nơi trên thế giới gửi về thay cho những nén nhang, thay cho những lời phúng viếng. Nhiều người bạn mới quen đã khóc khi viết cho em những dòng chữ đó. Anh cũng đã nhiều lần bật khóc khi đọc thư...
Và sáng nay, anh nhận được thư của một người. Lại không cầm được nước mắt. Đó là một bức thư nhưng viết bằng thơ, muốn thay em nói lại với anh những lời an ủi. Làm sao cầm lòng được. Chỉ bằng mấy vần thơ, anh như lại được thấy em thêm một lần nữa. Anh sẽ chép lại nó dưới đây, mong rằng em có thể đọc được và mỉm cười nơi chín suối...
HỒN VỢ THƯƠNG CHỒNG
Đêm lịm dần trong tiếng thở mong manh
Hồn thiếu phụ bàng hoàng ngơ ngác
Tay níu kéo trần gian ảo thực
Hồn nhẹ bay siêu thoát... cõi nhân gian
Nước mắt chồng khóc vợ cảnh lìa tan
Tay run rầy Hồn muốn kề quấn quýt
Hồn nghẹn ngào thương cảnh chồng tha thiết
Khóc thương...
Hồn vĩnh biệt cõi trần gian
Ô HÔ... nước mắt ngập tràn...
Tình thương yêu khiến Hồn thánh thót
Những mảnh vỡ những sắc mầu mờ nhạt C
õi tâm linh HỒN bật khóc nghẹn ngào
Trần gian ơi! Tình yêu ơi!
Những đứa trẻ thơ ngây sẽ buồn ngơ ngác
Những bàn tay bé thơ lạnh ngắt
Thiếu tình thương của mẹ ngày nào
Hồn chung chiêng bay nhẹ lên cao
Mà tinh thể không rời xa mặt đất
Hạnh phúc gia đình đành từ biệt
Số phận trớ trêu tạo cảnh chia lìa
Ôm mặt chồng Hồn khẽ vuốt ve
Bàn tay ấm giờ vô hình không cảm giác
Tay Hồn miết những dòng nước mắt
Miệng van xin... Đừng khóc nữa anh ơi!
Hạnh phúc của chúng ta...
Những năm tháng êm đềm chồng vợ
Những lo âu những vui buồn chia sẻ
Anh đã làm tất cả để cứu em
Số phận là những chuỗi hạt màu đen
Bóng tối trùm lên căn nhà hạnh phúc
Em cảm nhận được tình yêu bất diệt
Mà anh đã dành gửi hết cho em
Cố gắng lên anh!... Cố gắng với niềm tin
Của những gì chúng ta có được
Hạnh phúc đã bị sự bất công cướp mất
Để lại cho anh hai tim trẻ đớn đau
Em đang ở gần anh... ngay cạnh bên anh
Em vẫn nghe tiếng đập của tim anh trong lồng ngực
Em nghe được cả tiếng kêu bất lực
Tiếng của anh thổn thức khóc thương em
Anh hãy ngẩng đầu, hãy nhìn vào mắt em
Vào di ảnh mờ mờ hư ảo
Vào gió hương trầm nghi ngút khói
Anh có thấy không... Em vẫn đang cười
Dù trần gian... thiên đường... hư thực
Hồn của em vẫn mãi bên anh
Vẫn kề bên hạnh phúc của riêng mình
Để chở che và yêu anh hết mức ...
Hãy đừng tin em đã bỏ cõi trần....
HẠNH PHÚC ơi! Sao quá phũ phàng
Hồn nức nở... Hồn quay cuồng... Hồn khóc....
Những mảnh tang cuốn chặt
Chít trên đầu con thơ...
Ôi cõi đời... ơi hỡi cõi mơ...
___Đêm lịm dần trong tiếng thở mong manh
Hồn thiếu phụ bàng hoàng ngơ ngác
Tay níu kéo trần gian ảo thực
Hồn nhẹ bay siêu thoát... cõi nhân gian
Nước mắt chồng khóc vợ cảnh lìa tan
Tay run rầy Hồn muốn kề quấn quýt
Hồn nghẹn ngào thương cảnh chồng tha thiết
Khóc thương...
Hồn vĩnh biệt cõi trần gian
Ô HÔ... nước mắt ngập tràn...
Tình thương yêu khiến Hồn thánh thót
Những mảnh vỡ những sắc mầu mờ nhạt C
õi tâm linh HỒN bật khóc nghẹn ngào
Trần gian ơi! Tình yêu ơi!
Những đứa trẻ thơ ngây sẽ buồn ngơ ngác
Những bàn tay bé thơ lạnh ngắt
Thiếu tình thương của mẹ ngày nào
Hồn chung chiêng bay nhẹ lên cao
Mà tinh thể không rời xa mặt đất
Hạnh phúc gia đình đành từ biệt
Số phận trớ trêu tạo cảnh chia lìa
Ôm mặt chồng Hồn khẽ vuốt ve
Bàn tay ấm giờ vô hình không cảm giác
Tay Hồn miết những dòng nước mắt
Miệng van xin... Đừng khóc nữa anh ơi!
Hạnh phúc của chúng ta...
Những năm tháng êm đềm chồng vợ
Những lo âu những vui buồn chia sẻ
Anh đã làm tất cả để cứu em
Số phận là những chuỗi hạt màu đen
Bóng tối trùm lên căn nhà hạnh phúc
Em cảm nhận được tình yêu bất diệt
Mà anh đã dành gửi hết cho em
Cố gắng lên anh!... Cố gắng với niềm tin
Của những gì chúng ta có được
Hạnh phúc đã bị sự bất công cướp mất
Để lại cho anh hai tim trẻ đớn đau
Em đang ở gần anh... ngay cạnh bên anh
Em vẫn nghe tiếng đập của tim anh trong lồng ngực
Em nghe được cả tiếng kêu bất lực
Tiếng của anh thổn thức khóc thương em
Anh hãy ngẩng đầu, hãy nhìn vào mắt em
Vào di ảnh mờ mờ hư ảo
Vào gió hương trầm nghi ngút khói
Anh có thấy không... Em vẫn đang cười
Dù trần gian... thiên đường... hư thực
Hồn của em vẫn mãi bên anh
Vẫn kề bên hạnh phúc của riêng mình
Để chở che và yêu anh hết mức ...
Hãy đừng tin em đã bỏ cõi trần....
HẠNH PHÚC ơi! Sao quá phũ phàng
Hồn nức nở... Hồn quay cuồng... Hồn khóc....
Những mảnh tang cuốn chặt
Chít trên đầu con thơ...
Ôi cõi đời... ơi hỡi cõi mơ...
Tặng anh bài thơ Hồn vợ thương chồng
Ngày 24/08/2005
Hồng Nhung
Cảm ơn bạn Hồng Nhung. Cảm ơn bạn đã cho tôi thấy lại người vợ trẻ của mình thêm một lần nữa.
Anh chắc rằng, những ai đã từng trải qua cảnh thấy người yêu dấu chết trong tay mình, hẳn cũng sẽ không cầm nổi nước mắt đâu em...
Hà nội, 24/08/2005.







