Skip navigation.

Blog nhà Dương Thuỷ Như

Hãy chia sẻ buồn vui với nhà Như nhé.

Hình ảnh những ngày sắp tròn 2 tuổi

Lilypie
Hôm nay xem lịch mẹ giật mình, chỉ còn nửa tháng nữa là con gái tròn hai tuổi rồi. Nhanh quá. Những ngày này Ban Mê mưa nhiều, tự nhiên mẹ lại nhớ đến ngày con ra đời, cũng mưa gió tơi bời như thế này, đến mức mẹ đã định đặt tên con là Hải Vũ cơ đấy. Chiều nay đến lớp đón con, mẹ vui lắm vì cô khen con "ăn ngoan, ngủ ngoan và chơi cũng ngoan"! Cô bảo bữa trưa con ăn được một chén cơm, còn ăn thêm nửa chén canh nữa. Ngạc nhiên quá vì ở nhà bữa nào nhiều lắm con cũng chỉ ăn chừng vài thìa cơm là ... ọe rồi, toàn ăn cháo. Cứ thế này thì chẳng mấy chốc mà cái gì con cũng xơi được tuốt, con gái nhỉ? Chiều đón con về thẳng nhà ngoại chơi, cuối tuần này cậu Cường cũng từ Dak Nông về, cậu Dũng đi làm về sớm, ba cũng... nhậu về sớm, thành thử nhà mình đông đủ. Mẹ thích cái không khí này lắm, có lẽ bởi vì mẹ ít được hưởng cái cảm giác cả nhà đông đủ, quây quần. Các bạn của mẹ thường thích ở riêng, không thích ở chung với mẹ chồng hay gia đình chồng; còn mẹ muốn như thế mà chẳng được. Có lẽ vì bà nội con là một người tuyệt vời: hiền lành, tâm lý và hết lòng vì chồng con. Nhưng, có lẽ vì mẹ là người lúc nào cũng khao khát sống trong cảm giác một gia đình lúc nào cũng đông vui, quây quần thì phải. Ủa, mà sao tự dưng hôm nay nói lung tung lang tang vầy nè, chắc tại hôm nay mát giời nên mẹ cũng ... tưng tưng... hihi Thui, vào chủ đề chính nè: khoe hình con gái. Dạo này mẹ ít update hình con, trước tiên là vì lười: lười chụp (dù mới được tặng khuyến mãi một cái Sony Cybershot 8.1 hẳn hoi), lười upload... Hôm nay làm siêng khoe hình con vậy nha, chỉ có điều chán là con gái 23 tháng mà còi dí còi dị...

Photobucket

Đây là hôm mẹ cho đi quảng trường thành phố chơi đây. Đúng cái hôm mà sơ dọa... đuổi học đó, mẹ chán đời chở Như đi loăng quăng chơi. Ở lớp thì nhát cáy thế mà đi chơi thì làm quen với giai thế này đây... Hôm đó còn hun bạn kia nữa mà mẹ chụp không kịp...

Photobucket

Giống con trai nhỉ? Ở lớp có cô mới vô còn nhầm nữa, cứ tưởng Như là boy nên đưa Như đi tè ở toilet của nam...

Photobucket

Photobucket

Cái mặt cười nhăn nhở quá  Cháu đang đội cái giỏ đựng trái cây của mẹ đấy ạ. Cái gì cháu cũng thích đội đầu, chắc tương lai làm bốc vác hoặc buôn bán chợ giời 

Photobucket

Chân dung đầy đủ là thế này đây. Chả hiểu bắt chước ai mà lật úp cái ghế xe lại rồi cưỡi lên, đội cái giỏ đựng trái cây giả vờ đang đi xe máy, đội mũ bảo hiểm

Photobucket

Photobucket

Đây là lúc mới ngủ dậy, chưa kịp đánh răng rửa mặt bắt mẹ cho uống nước và nằm gãi chân

Photobucket

Hôm nào mẹ làm siêng chụp mấy tấm hình Như ở lớp lên khoe nha. À, post vài cái hình khoe trường của Như (ảnh này mẹ chụp trước khi Như đi học nên không có nhân vật chính trong đó)



Cười với cô và bye bye mẹ

Đó là hành động của con sáng hôm qua khi ba mẹ đưa con đi học. Mẹ bất ngờ và vui suốt cả ngày. Thế là con đã quen với môi trường mới rồi.
Từ khi nghe sơ nói nếu bé không quen sẽ trả về, mẹ lo kinh khủng. Việc thiếu người trông, tìm nhà trẻ khác cho con chỉ là chuyện nhỏ, nhưng chẳng lẽ con khó đến thế hay sao, khó đến mức không thể hòa đồng vào một môi trường khác giống như các bạn hay sao??? Điều đó không chỉ làm trở ngại trong bước đầu đi học này mà sẽ là thách thức lớn cho con sau này khi con bước vào đời bởi cuộc đời có biết bao lần khiến người ta phải quen và thích nghi với những môi trường, hoàn cảnh mới? Mẹ quyết định kiên trì, dù con khóc con la hay con bệnh cũng phải đi, cho quen. May mắn là cô giáo phụ trách lớp rất dịu dàng, cô động viên mẹ: "Mẹ Như cứ yên tâm, rồi bé sẽ quen dần thôi". Mỗi khi con có tiến bộ gì là cô lại thông báo: "Mẹ, Như hôm nay ít khóc hơn hôm qua rồi", "trưa nay Như ngủ ngoan lắm đó mẹ"... khiến mẹ yên tâm hơn. Con đi học được 3 tuần rồi, không nghỉ ngày nào (tất nhiên là trừ... Chủ nhật) mặc dù con bị sốt, viêm họng. Những hôm con bệnh, mẹ cho con uống thuốc rồi vẫn đi học, và đón con sớm hơn mọi ngày. Đến hôm nay con vẫn cảm cúm dai dẳng, sổ mũi hoài chưa dứt và ... sụt mất một ký lô (1 kg mà mẹ mất bao công sức chăm bẵm mới có được). Con đi học, về nhà là hờn dỗi khiếp (dường như làm nũng để "trả thù" mẹ nỡ bỏ con cả ngày ở nhà trẻ hay sao ấy), mẹ chiều chuộng, la mắng đến phát mệt luôn.
Hôm nay Buôn Ma Thuột mưa to và mưa dầm do ảnh hưởng áp thấp nhiệt đới, mẹ vẫn khoác áo mưa và chở con đi học. Trời mưa lạnh nhưng khi con cười với cô và ngoan ngoãn để cô dắt tay vào bàn ăn, sao mẹ thấy ấm lòng ghê. Con gái cố lên, ăn nhiều và chơi với bạn ngoan nhé.

Khi lấy chàng - Nhật ký cô dâu trẻ

Đây là một cuốn gần như là tự truyện của một cô dâu trẻ với những bỡ ngỡ, cảm xúc, xung đột khi mới bước chân về nhà chồng. Mình đã đọc trên diễn đàn WTT rồi nhưng chưa hết, vào blog của Mẹ Teppi thấy có tổng hợp nên mạn phép copy về để đọc...



Chàng luống cuống không đeo nổi nhẫn cho mình. Chàng không vòng tay qua eo như những cô dâu chú rể khác. Chàng chỉ cầm tay mình lôi đi, cứ như con ăn trộm bị bắt quả tang. Về sau chàng bảo: anh ngượng!!!

1. Cưới

Ngày được chàng yêu, trời đất như chao đảo. Mình là nhất. Một ai đó đã nói: đối với phụ nữ đang yêu, thế giới này chỉ có hai nhóm đàn ông: nhóm 1 - người tôi yêu, chỉ có một, nhóm 2 - tất cả đàn ông còn lại! Nhưng với chàng, mình đã có lần từng hỏi: "Ở đây, ai là tướng?" và chàng trả lời: "Anh biết phận anh rồi, em là tướng chứ ai". Hạnh phúc khiến mình không tin lời các chị đã lấy chồng cảnh báo!

Và đám cưới...

Chàng luống cuống không đeo nổi nhẫn cho mình. Chàng không vòng tay qua eo như những cô dâu chú rể khác. Chàng chỉ cầm tay mình lôi đi, cứ như con ăn trộm bị bắt quả tang. Về sau chàng bảo: anh ngượng!!!

... Buổi chiều đầu tiên ở nhà chồng...

Mệt mỏi trút bỏ bộ áo cánh, rửa vội cái mặt dày bình bịch phấn vừa khóc xong để xuống sân dọn dẹp với anh em nhà chồng. Khách về hết rồi, chỉ còn mình ở chốn toàn người lạ, giờ thì kể cả chàng cũng là người lạ nốt. Đám trẻ con xếp hàng một, mỗi đứa cầm một cái bát chờ bà dì múc cho xúp ở trong cái nồi to tướng còn thừa ở cỗ. Một ai đó cũng đưa mình cái bát, bảo mình đứng đó chờ ăn xúp. Đám trẻ con lớn bé có cả, xô đẩy làm mình bị ép dí vào tường. Tủi thân quá, cảm giác như đi xin ăn ở nhà người lạ, cảm giác bị bỏ rơi cho dù chính mình là kẻ đi theo "giai" cơ mà. Nhìn chàng vẫn còn khà khà với mấy đứa bạn vô duyên ở lại muộn, mình lại òa khóc lần nữa, không biết chạy vào đâu, sợ trẻ con nó cười, mình chui vào gầm cầu thang khóc.

... Buổi tối...

Cuối cùng cũng xong đống ngổn ngang sau đám cưới. Mình xin phép bố mẹ cho đi gội đầu. Chàng đưa mình ra đầu làng...

Xong cái đầu và cái mặt sạch sẽ, mình mở mắt và ngồi dậy. Cô bé gội đầu khen mình xinh nhưng mình không để ý, mình bận đảo mắt tìm chồng. Mọi ngày là mình cười toe toét khi được khen đấy. Còn hôm nay thì không. Một bà ngồi chờ ở đó bảo: "Chồng mày trả tiền và về trước rồi, nó bảo bao giờ xong thì tự về". Ối trời ơi, 11 giờ đêm, một mình đi từ đầu làng đến cuối làng để về nhà... trong ngày trọng đại. Ngày đầu tiên làm vợ chàng

... Đêm tân hôn...

Về đến nhà, mở cửa phòng, tạm gác cái uất ức trên quãng đường vừa xong. Tự hỏi chàng bận gì mà vội về thế. Có thể có việc gấp. Nhưng...

Hả, chàng đang xem bóng đá!!!
Mình: Tắt đèn cho em ngủ cái!
Chàng: Tắt bây giờ người ta cười cho. Mới có 11h.
Mình: Nhưng em mệt, phải đi ngủ sớm để mai 6h dậy quét nhà mới lại rửa cốc chén, mẹ em dặn thế.
Chàng: Để yên để anh xem bóng đá!

Xong, mình trùm chăn đi ngủ, lòng đầy căm hận chàng. Thật phí cái áo Vera rõ quyến rũ của mình, thật phí sữa tắm hương hoa hồng của mình, thật phí công mình đứng trước gương mãi, ngập ngừng mãi mới dám bước ra. Thật phí một đêm trọng đại.

Kiếp làm dâu

Ngày đầu tiên làm dâu...

Nằm mãi không ngủ được. Mình sợ ngủ quên. Bóng tối khiến mình càng lạ nhà hơn, mình chỉ biết định hướng đâu là cái đồng hồ. Tích tắc... tích tắc...

Mẹ dặn, bác cả dặn, hai bà cô dặn, tổng cộng sáu bà dì cũng dặn: "Phải dậy từ 5h sáng mà quét nhà đấy nhá, cọ ấm chén nữa, làm bữa sáng nữa... rõ chưa?".

Và mình cũng sợ bị "giang hồ" đồn là cô dâu này lười lắm, nên phải cố mấy ngày đầu thôi. Trời ơi, sao đêm dài thế. Mẹ ơi, con nhớ mẹ. Nhìn sang bên, tự dưng thấy căm thù chàng. Vì chàng mà mình đến nông nỗi không dám ngủ thế này đây......

Bịch
…Ơ.....ôi....ơ....

Mình giật mình tỉnh giấc, nhìn vội đồng hồ đã 6h30 từ lúc nào. Chàng ném cái chân gác dở của mình chễm chệ đặt lên cổ chàng khiến mình đứt giấc. Trời ơi, mình... sao mình dám ngủ trong cái thời bom đạn này. Trời ơi, phi ra khỏi giường ngay thôi!

... Bữa sáng...

7h cả nhà mới túc tắc dậy từng người một. Ai cũng uể oải, chắc bởi hôm qua diện lắm thứ quá làm cơ thể quá tải. Lại ăn thừa chất nữa. Quả này bữa sáng mình không phải làm đây.

Nhưng... sau một tiếng quét ba tầng nhà, dọn vệ sinh sân vườn, cọ ấm chén... thấy mẹ chồng đi đun lại thức ăn hôm qua, mình hốt hoảng vào bếp. Thôi xong rồi, bữa sáng muộn.

Mình sợ.

Mẹ chẳng nói gì.

Mình thở phào nhẹ nhõm. Ôi sao mình may mắn thế.

Mãi về sau, mình mới biết rằng mẹ im lặng... để chiều mang sang hàng xóm kể!

Chàng vẫn ngủ quay đơ quên cả về nhà vợ lại mặt. Mình chỉ muốn òa khóc.

Tức quá. Trời ơi, các chị ơi, những đồng đội hay buôn chuyện với nhau ơi, giờ thì em tin vì sao các chị bảo em hôn nhân là cái toa lét rồi. Đúng là người ở ngoài thì chỉ muốn vào. Và người ở trong chỉ muốn ra. Quả này em ham rẻ lấy phải chàng rồi. Của rẻ là của ôi rồi. Đứa nào xui em lấy chồng hơn nhiều tuổi cho nó sướng, thế là em chọn chàng hơn em 6 tuổi, để giờ em biết mình hớ rồi. Kiểu này phải ngồi thiền lại để nhớ đứa nào xui mất thôi. Hu... hu...

... Ba ngày sau...

Họ bên nội có giỗ, và nhà chàng đăng cai tổ chức. Thế vận hội này đông thật. Thanh niên nhiều mà các cụ cũng nhiều. Mình có cơ hội để biết ai thì phải xưng hô như thế nào. Nhưng ngượng thật, các em đều hơn tuổi mình, ngày xưa chưa lấy chàng, chúng nó đều gọi mình bằng em. Giờ mình đâm ra sợ!

... Ăn... ăn... ăn...

... Tám... tám... tám...

... Ăn... ăn... ăn...

... Tám... tám... tám...



Cuối cùng, thế vận hội giỗ đã xong. Các cô thanh niên xì tin dọn hộ mình bát đũa ra sân, cười nói tưng bừng. Cứ ngỡ chị em sẽ có cơ hội gần nhau hơn khi cùng rửa bát. Nhưng...

Đứa thứ 1: Thôi, em về đi học đây.
Đứa thứ 2: Em cũng thế.
Đứa thứ 3: Em chiều nay có hẹn quan trọng lắm, chị làm hộ em nhá.
Đứa thứ 4: Để em vào xem có ai sai cái gì không nhá...
Đứa thứ n: ... 1.001 lý do
...
Ngoài sân, xe máy, bàn ghế, mình, sáu mâm bát đã ăn xong, ba cái xô nước và một niềm tin: chàng sẽ tới bên mình tựa như anh hùng cứu mỹ nhân.

... Một tuần sau...

Hôm thế vận hội giỗ, chàng say nên bò đi sân vận động Hàng Chiếu. Mình vừa rửa bát vừa hát cho chóng xong việc. Hát hết những bài đã thuộc, hát cả đến những bài chưa thuộc, rồi huy động nốt những bài chỉ thuộc một câu còn đâu là ư ử giai điệu, cuối cùng mình cũng xong. Nghĩ thầm, ở nhà mẹ thì lười thế!

Còn hôm nay, ông trời ơi, ông trời giúp mình rồi, cuối cùng cũng đến ngày đi làm lại. Nhớ công ty quá. Người ta thì có một tuần trăng mật ở đâu đó, còn mình có một tuần vỡ mật ở nhà. Cũng tại mình, không dám đi tuần trăng mật sợ tiền sử nhà chàng chưa có ai đi, nay mình đầu têu sẽ bị coi là phá hoại, mình đành bảo chàng ở nhà với bố mẹ cho vui. Giờ càng nghĩ càng thấy tiếc. Đành lòng mong mau mau đến ngày đi làm. Mừng quá là mừng thôi.

Ngày đầu tiên đi làm lại, cảm giác như cô học trò mới xin được việc, lại lâng lâng tự do. Chỉ có điều, nhìn thấy những anh đẹp trai ngoài đường, tự dưng thấy tiếc. Biết vậy, mình ở giá cho các anh ấy thèm.

Con đường tình yêu

... Trước khi cưới chàng 11 năm...

Mình là bạn thân của em gái út nhà chàng. Hai đứa chỉ biết học mà không biết làm đẹp là gì. Luộm thuộm, ngốc nghếch, chỉ thích đọc truyện: 7 viên ngọc rồng. Mục tiêu cố sao cho điểm phẩy cuối năm không được dưới 7,0.

Chàng là sinh viên đại học. Da trắng, râu cạo rồi nhưng vẫn xanh rì nửa mặt, gầy gò với chiếc xe đạp Thống Nhất không còn biết màu nguyên bản. Và, mỗi khi Tết đến chàng mừng tuổi mình 2.000đ.

Năm ấy, Hà Nội bắt đầu có xe buýt, tuyến Bờ Hồ là 2.500đ. Hai con bé học lớp 8 rủ nhau đi chơi Tết bằng xe buýt cho đỡ tò mò, dù đứa nào cũng say xe. Chàng phá lệ mừng tuổi mình 3 tờ 2.000đ và xoa đầu bảo: "Còn phải mua vé lượt về mà". Em gái chàng làu bàu đằng sau với con mắt mang hình viên đạn: "Mừng tuổi nó những 3 tờ, mừng tuổi người ta có mỗi một tờ...!!!". Mình sướng hết chỗ nói.

... Trước khi cưới chàng tám năm...

Mình đã là nữ sinh trung học. Buồn cười, mấy anh lớp trên cứ cưa mình, mà không cưa con bạn mình. Nó ức mình lắm. Nhưng chàng vẫn mừng tuổi và xoa đầu mình mỗi khi Tết đến. Chắc thời giá leo thang, giờ là 10.000đ.

Có lúc mình tự hỏi: "Anh không biết là em lớn rồi sao?".

Một hôm, con bạn mình khoe anh mang bạn gái về nhà, tự dưng mình thấy lòng tan nát. Mình buồn như bị điểm 1 vậy. Rồi lại nghĩ: "Thôi, anh cứ yêu đi, yêu xả láng bao nhiêu cũng được. Nhưng... em sẽ là người chờ anh ở cuối con đường tình!!!".

Giờ nghĩ lại, sao mình lại khiếp thế nhỉ? Ăn nói vu vơ thế mà lại thành lời sấm truyền, sợ thật.

... Trước khi cưới chàng ba năm...

Mình hãnh diện khi chỉ còn một năm nữa tốt nghiệp đại học. Vừa đi học, vừa đi làm, nhà lại có quán nước ven hồ Tây nữa, nên mình bận tối mắt tối mũi, chẳng còn thời gian đi đâu. Có lẽ vì vậy những con thiêu thân tự đến. Quán của mẹ lúc nào cũng đông.

Thường 11h đêm mẹ dọn hàng về. Thế là những chàng trai đứng dậy thi nhau dọn giúp mẹ. Thật là vui. Quán lúc nào tiếng cười cũng tràn khắp. Rồi ở cơ quan nữa, ở lớp nữa, mình vui vì được mọi người quan tâm yêu mến.

Chàng đến vào một buổi bán hàng giúp mẹ. Chàng khoe là chàng đi thăm bạn, tiện đường ghé qua. Về sau khi cưới rồi chàng mới để lộ rằng hôm đó chàng bốc phét.

Ngồi một xó không dám nói gì. Chàng và cốc trà đá!!! Bẻ các khấc ngón tay và nhìn ra hồ.

Hết giờ bán hàng.

Mẹ, mình, các chàng trai khác lại cùng dọn hàng. Chàng đứng dậy, móc ví trả tiền mới sợ chứ, xin phép... bác ở... cháu về!!!

Tự dưng, mình bắt đầu ghét chàng.

... Trước khi cưới chàng hai năm...

Rất nhiều biến cố xảy ra trong một năm ngồi với cốc trà đá của chàng. Những khi chàng nhào tới giải quyết các rắc rối mình gây ra ở công ty mới. Những hôm chàng ngồi mốc ở nhà mình trong khi mình đi chơi với bạn. Cuối cùng, mình trả lời cái lời yêu của chàng rằng: "Em phải yêu cho đủ sáu anh, người thứ bảy em sẽ lấy. Để còn có cơ hội xếp sáu anh kia ăn một mâm!". Chàng lặng lẽ di đầu mũi giầy xuống đất. Lặng lẽ đứng lại chỗ hẹn, mình tung tăng bỏ về, trong lòng đầy hả hê. Đáng đời!

Quả thật, mình ghét chàng.

... Hai năm sau...

Không hiểu vì sao mình lại đồng ý cưới chàng. Đến tận bây giờ vẫn không hiểu. Trước khi cưới nhau một năm, mẹ chàng đi xem bói còn bảo là lấy mình về trong nhà sẽ có người chết cơ mà. Mình đã dứt khoát bỏ chàng, bỏ tên đàn ông hiền lành đến mức mẹ nói thế mà cũng mang ra kể với mình. Vậy mà loanh quanh vẫn lấy chàng. Cuộc hôn nhân mà có lẽ chàng là kẻ thắng cuộc. Chiến thuật không cưa mình mà cưa bố mẹ, họ hàng, ông bà của chàng đã thành công. Còn mình, ồn ào như một cơn bão… thua cuộc. Mình lấy chàng mà không quên được câu bố mẹ nói: "Nó hiền lành thế mới không sợ trai gái, rượu chè, hút chích".

Trong hai năm, chàng cứ đi đâu theo mình, bạn bè lại hỏi: "Ai đấy?" với ánh mắt tinh quái. Còn mình, vẩy tay làm hiệu, trả lời như đúng rồi: “À, đệ ấy mà". Chàng cười cười, không có ý kiến gì phản kháng. Miết rồi cũng quen. Ngày về quê mình ra mắt, mấy đứa em họ ùa ra hỏi: "Ai đấy hả chị?". Chàng nhanh nhẹn đỡ lời: "À, anh là đệ của chị Hiền". Cả lũ trố mắt. Không ai dám hỏi gì nữa, lẩn xa chị nó sạch.

Cuối năm ấy, mình ôm bó hoa về theo chàng. Bắt đầu những ngày tháng đầy bất ngờ và thách thức.

4. Sôcôla - vừa đắng - vừa ngọt

Người ta thường ví tình yêu như sôcôla, vừa đắng lại vừa ngọt. Dạo trước chàng cũng hay tặng mình. Và mình có thói quen giữ lại những cái vỏ giấy sau khi đã ăn hết cả gói, không phần chàng mẩu nào.

... Noel đầu tiên...

Mình lấy chàng đầu tháng 12 nên chẳng bao lâu cũng đến ngày Noel đầy ồn ào và nhiều dự định. Hôm ấy, công ty vẫn đi làm bình thường, nhưng cả phòng mình đứa nào cũng rộn rạo. Bọn chưa chồng thì ngồi đoán xem đêm nay người yêu tặng gì, để chốc đi làm về mua quà cho những gã đàn ông tội nghiệp đó. Bọn có chồng rồi thì loanh quanh nghĩ thực đơn cho bữa tối nay. Ai cũng nhồi nhét trong đầu mình những dự định như một cuốn phim lãng mạn. Và tất nhiên, mình cũng vậy!!!

11 trưa, chàng gọi điện.

Mình mừng rỡ sau thông báo của cô bé lễ tân nối máy. Ôi trời, chàng sẽ mời mình đi đâu ư, hay có gì đó bất ngờ? Không, mình sẽ vẫn làm kiêu một tí, sẽ bảo là không đi hoặc không ăn đâu để chàng còn năn nỉ. Mình sẽ khiến cho bọn chưa chồng ghen tị, để chúng nó còn mót đi lấy chồng, sau này còn dễ buôn chuyện. Nhưng...

Chàng: Em à, anh đây! Em ăn cơm chưa?

Mình: (Ha ha... chắc mời mình đây...), em chưa, nhưng trưa nay có sếp mời đi ăn rồi.

Chàng: Sếp em hả, đi đông không?

Mình: (Phải cho gia vị vào tình yêu mới được) Không, sếp chỉ đi với mình em thôi!

Chàng: Ừ, em ăn nhiều vào nhé, cho thằng cha ấy nó biết nỗi khổ của anh mỗi lần đi cùng em thế nào. À này, anh bảo này...

Mình: (Ha... ha... chàng có món gì hay đây) Vâng, em nghe.

Chàng: Thằng Vân nó rủ anh đi mua hoa với nó. Nó bảo bọn anh ra Ngọc Hà mỗi thằng lấy một bó to to đẹp đẹp. Nhưng anh bảo nó là sợ mua về em tiếc tiền lại mắng anh, nên anh không mua nữa. Giờ anh lại sợ về em dỗi, nên gọi điện hỏi em xem có mua hay thôi?

Trời ơi, hóa ra đó là mục đích cú điện thoại của chàng. Từ trưa đến chiều, chàng làm mình ủ dột.

Tối hôm ấy, cả nhà đi chơi hết, còn mình với chàng. Hai đứa mua chân gà nướng, vài cây nến, ít hoa quả và pha hai cốc trà hoa cúc. Ở nhà. Ăn hết chỗ đầu tư cho dạ dày. Và ngồi trông nhà! Cũng lãng mạn chán, chẳng phải đi đâu. Ừ, lấy chồng kể cũng hay thật. Mình dựa vào chàng, nhâm nhi cái chân gà bóng nhẫy, cuộc đời đẹp thật!

... Tết Tây...

Bố mẹ cả hai bên đều làm cơm. Thành ra khó quá. Mình thương bố mẹ mình hơn. Vì mình đi lấy chồng rồi, chỉ còn hai cụ ăn cơm với nhau. Còn bên này, không có vợ chồng mình còn các em đấy. Vậy mà không dám nói ra. Chàng thì vô tâm, không để ý.

9h sáng.

Điện thoại của chàng reo...
Mặc quần áo vội vàng, chàng nói bạn nó gọi có công việc quan trọng.

11h trưa.

Điện thoại của mình reo...
Vâng, anh ấy đi có việc, chắc khi nào về bọn con sang mẹ nhé!!!

12h trưa.

Điện thoại của chàng reo...
Ừ, anh về ngay đây, em cứ bình tĩnh.

12hg30 trưa.

Điện thoại nhà bố mẹ đẻ mình reo...

Mẹ à, anh ấy bận quá, chắc con không sang được. Mới lại trưa nay con ăn cơm bên này để chiều ăn cơm nhà mình cho đỡ khó xử. Chiều bọn con qua mẹ nhé.

14h chiều.

Điện thoại của chàng reo...
- Em ăn cơm đi, anh với mấy thằng bạn đi nhậu mất rồi, khổ, không về được.

Cùng lắm một tiếng nữa anh về.

16h chiều.

Điện thoại của mình reo...

- Tối nay à? Chắc tao không tụ tập với hội mày được, xã nhà tao chưa về, mới lại tao cũng muốn về ăn cơm với mẹ.

- .........

- Thôi mà, thông cảm cho tao nhá. Chồng rồi phải khác chứ.

.............

- Vợ chồng son hả? Ừ, có son mới đi đâu cũng phải cùng đi chứ. Ừ, tối tao rỗi sẽ bảo chàng đèo tao tới đó.

18h chiều.

Điện thoại của chàng reo...

- Ừ, anh đang trên đường về đây. Bình tĩnh, rồi đâu sẽ có đó.

19h tối.

Điện thoại nhà bố mẹ mình reo...

- Mẹ à, con xin lỗi, anh ấy vừa về. Cho chó ăn chè một bát tướng rồi leo lên giường đi ngủ rồi... Vâng, thôi để lúc khác mẹ nhé.

- ........

- Vâng, con biết, mẹ mua nhiều đồ ăn quá ạ? Thôi bỏ tủ lạnh ăn dần vậy mẹ.

- ...........

- Vâng, con cũng nhớ mẹ lắm.

20hg tối.

Điện thoại của mình reo...

- Tao xin lỗi, xã nhà tao bận làm ăn nên không về được. Mà tao không dám đi một mình. Sợ dâu mới về, buổi tối, chồng thì ở nhà, vợ thì bỏ đi chơi. Sáng mai cả làng bàn tán mệt lắm.

- ........

- Thôi mà, chúng mày đừng giận tao đi mà. Xã nhà tao cũng bất đắc dĩ phải đi làm ngày nghỉ thôi mà. Cũng phải hy sinh không đi tụ tập bạn bè đấy chứ, nên tao không dám làm càn.

- ........

- Ừ, chúc mừng năm mới nhé!

- Năm mới, để giữ thể diện cho chàng, mình đã nói dối mới!

24h đêm.

Chẳng điện thoại của ai reo cả. Tivi hát bài hát của ABBA nổi tiếng, tiếng pháo phụt Trung Quốc ở các nhà bên phì phì… Ngoài Hồ Tây, nhà nước cũng bắn pháo hoa đì đùng. Tiếng xe máy của các nhà đi chơi rồ ga rộn rã...

Mình leo lên mái nhà.

Ngồi hát một mình.

Và khóc.

Chúc mừng năm mới nhé cô dâu trẻ!!!

5. Mình là gái có chồng!

Thật kỳ lạ là đám đàn ông đi đâu cũng kêu: "Anh chưa gì sứt!", có khi chỉ vào cái nhẫn cưới sờ sờ ở tay mặt vẫn tỉnh bơ bảo: "Nhẫn đeo cho vui ấy mà". Phụ nữ, có thể lúc có người yêu rồi vì ngượng mà bảo: "Em chưa gì sứt". Nhưng nếu đã có chồng thì bảo có chồng thôi.

Vụ án chiếc nhẫn cưới không chủ...

Dạo mới cưới chàng gầy. Chắc không phải lỗi tại mình. Họ hàng cứ trêu là mình làm thế nào cho chàng béo lên đi. Mình nghĩ thầm: "Tát cho mấy tát là hai má phính lên ngay thôi mà. Còn muốn tay cơ bắp thì cứ chịu khó bế mình từ tầng một lên tầng ba và ngược lại ngày khoảng 30 lần là toại nguyện thôi".

Sáng, mình thường tràn ngập trong đầu những việc cần làm trong ngày. Mình vội vàng công tác đánh răng rửa mặt vì cái tật ngủ nướng. Trời ơi, mùa đông mà, ai chẳng thế. Tập thể dục ba năm không bằng nằm thêm một tí mà. Bỗng chiếc nhẫn vàng vọt để chênh vênh trên nắp bình giật nước bồn cầu làm mình để ý. Căm thù thật, đây không phải là lần đầu tiên. Mình quyết định giấu nó dưới gối và im lặng.

- Chết rồi em ơi! - chàng hốt hoảng chạy từ nhà tắm ra nhưng nhìn thấy ánh mắt mình đang đưa từ bát mì đưa lên thì khựng lại - À, à, không, không có gì!

- Có gì thì anh cứ nói. Nhà tắm có ai dọn đến ở à?

- Không, không có gì đâu.

Chàng vừa đánh trống lảng vừa lặng lẽ đi tìm các ngóc ngách, hình như chàng biết được nếu nói ra, chắc tối nay chàng ra ban công mà làm bạn với đám Xương Rồng của chàng. Chàng lo lắng tìm trong ánh mắt đắc thắng của mình.

Chiều...

Mình hí hửng đi làm về với dự định sẽ xử lý vụ chàng chuyên gia quên đeo nhẫn cưới trước khi đi làm. Quả này sẽ làm cho ra nhẽ.

Nhưng thật bất ngờ!

Chàng, trời ơi, sao lại thế kia????

Chàng hoan hỉ chạy ra cổng dắt xe cho mình, cười tươi lắm. Hình như chàng cố tình để cho cái nhẫn lấp lánh nhiều hơn dưới ánh sáng chiều le lói.

Sao lại thế nhỉ, sao chàng lại có nó???? Mà hình như cái nhẫn đó còn hoan hỉ hơn cả chàng. Nó như muốn ưỡn ngực sáng hơn trước, không xây xước như trước và vừa với chàng hơn trước.

Minh hớt hơ hớt hải chạy về phòng, lật cái gối lên, thò tay xuống lớp nệm.

Ơ.......ơ...

Cái nhẫn mình túm được vẫn còn đây. Sao lại thế?

Tối...

Chàng làm ra vẻ thân thiện mới dám hỏi mình:

- Em lấy nhẫn của anh sáng nay à?

- Nhẫn nào? - mình phản bác

- Thôi mà, em không thắng được anh đâu.

- Nhẫn nào, ơ anh này vô duyên, nhẫn chẳng ở trên tay anh đấy thôi.

Chàng chẳng nói nữa, quay mắt vào cái điện thoại chơi game. Lòng mình tức điên lên.

Im lặng toàn thành phố.

Mình không nhịn được nữa, không thể kiềm chế được lâu hơn, minh lao đến chàng, túm cổ chàng, mắt trợn lên và hét (tất nhiên âm lượng chỉ đủ chàng nghe, bố mẹ chồng mà nghe thấy chắc mình khỏi phải đeo nhẫn):

- Anh lấy cái nhẫn này ở đâu ra?

- Ơ... anh...

- Nói đi, nói đi, em không làm gì anh đâu.

- Thì em trao nó cho anh hôm cưới còn gì.

..........
..........
Cuộc tranh đấu đầy gam go mà chàng nhất quyết không chịu khai ra. Biết làm thế nào đây. Mình đành thay đổi chiến thuật, nhẹ nhàng, lấy nhu thắng cương vậy.

- Nói đi, nói đi, em không làm gì anh đâu. Em sẽ trả anh cái nhẫn cũ.

- Anh... anh (chàng còn cảnh giác lắm)... Anh tìm mãi trong phòng không thấy, nên giờ nghỉ trưa anh quay lại Bảo Tín Minh Châu mua cái mới. Nhưng họ không bán một cái... nên... nên anh mua cả đôi!

- Thế anh lấy tiền đâu ra mua ngay trưa nay? Mình điên lắm rồi nhưng cố ra vẻ

- Hì, hì...cái này thì....

- Nói đi mà.

- Hì… hì.... Anh vay tạm tiền em để dành mua laptop.

Trời ơi, tôi ngã ngửa.

Tự tôi hại tôi rồi.

Trời ơi, có vợ chồng nào có hai nhẫn cưới không? Có ai lại như chàng của tôi không? Chắc để dành sau này đẻ con trai mà cho nó mất. Ối giời đất ơi.

Tôi lăn đùng ra giường và… ức. Vừa buồn cười vừa ức.

Vụ án những biển số xe...

Chàng hiền lắm, hiền đến mức giống như cái ao bèo trong một tác phẩm nào đó của Thạch Lam. Tức là có ném viên gạch nào xuống cũng chỉ tủm một tiếng, dập dềnh một tí rồi thôi. Tình yêu giống như món thịt bò xào cần tỏi, thêm chút ít hạt tiêu rắc qua thì ngon biết nhường nào. Giờ, món xào của mình nhạt nhẽo đến phát ghét.

Hôm ấy tan sở về mình lại để quên di động ở phòng làm việc. Đành về đến nhà rồi gọi điện cho anh Lâm cùng phòng mang về giúp mình. Sáng mai mang đến cho mình là xong. Phòng mình khóa đang sửa. Ông anh vui vẻ nhận lời.

Thượng đế trêu ngươi, cuộc sống đầy rẫy những điều kỳ lạ.

Đúng hôm ấy, chàng đi công tác Trung Quốc hai ngày.

Tất nhiên, đêm không dám gọi cố định vì máy đó ở tầng 1, mình ở tầng 3, chàng gọi di động....

Hôm sau...

Ông anh cùng phòng kể lại chuyện có bốn cuộc nhỡ anh không dám nghe. Đến cuộc thứ 5 đành nhấc máy báo là Hiền quên máy, tôi cầm hộ. Có thế mới được đi ngủ yên.

Mình cười ha hả bảo ông anh yên tâm, chàng lành khô à, không vấn đề gì đâu.

Chiều...

- Em à, anh về rồi. Anh đi đón em đây.

- ….

- À, em không phải lo, anh chờ dưới cổng rồi. Thế nhá…

17h30, mình ra khỏi cổng công ty, nhìn thấy chàng đang ngồi trên xe máy trước cổng. Gớm mọi hôm mà đón vợ là sà vào quán nước. Thế mà hôm nay tử tế thật.

- Ơ, số gì mà anh ghi đầy tay thế?

Tôi tò mò khi chuẩn bị leo lên xe chàng thì nhìn thấy lòng bàn tay nhằng nhịt đầy số của chàng. Chàng cười tinh quái và hỏi tôi thật ơi là thật:

- Em ơi em, số nào là số xe thằng Lâm đấy?

Ối trời ơi, tôi được bữa cười rụng rốn. Hóa ra, cái ao bèo của tôi cuối cùng cũng biết ghen! Tôi nhìn chàng cười và chỉ cho chàng ông râu quai nón, cơ bắp cuồn cuộn bất chợt đi qua. Chàng cũng nhìn tôi và cười.

Còn tiếp...

(Khi lấy chàng - Nhật ký của cô dâu trẻ của tác giả Nguyễn Thị Thu Hiền là cuốn nhật ký gia đình ghi lại những trải nghiệm của một cô gái 8X từ khi về làm vợ, làm dâu nhà chồng. Tác phẩm được viết với văn phong hóm hỉnh, nhẹ nhàng những vẫn ẩn chứa nhiều xung đột nho nhỏ trong cuộc sống gia đình)

Như sắp bị... đuổi học

:cry: Sự thật đấy. Hôm nay mẹ đã được sơ phụ trách thông báo rồi: sẽ cho thời gian thử thách thêm 1 tuần nữa, nếu không có gì cải thiện thì nhà trường sẽ trả về gia đình.
Chán thật đấy. Như khóc nhiều, khóc to và khóc dai nhất lớp, làm ảnh hưởng đến các bạn. Gần tuần nay, gần như hôm nào nhà trường cũng phải điện thoại cho mẹ lên đón về vì cô không dỗ nổi. Giọng Như khản đặc, đêm nằm cứ òa lên khóc, mê sảng.
Nếu Như bị trả về thì mẹ biết làm sao đây? Có lẽ phải kiếm nhóm trẻ gia đình cho Như tá túc vậy.
Kể ra cái lúc nghe sơ thông báo tin trên, mẹ cũng hơi bị thất vọng về trường. Sơ bảo "Chưa đi học bao giờ thì khó lắm". Ô hô, đúng tuổi trường mới nhận thì gia đình mới cho bé đi học mà??? Chẳng lẽ bé nào cũng phải "đi học trước khi đi nhà trẻ", kiểu như phải "biết chữ rồi mới đi học lớp 1" à??? Trẻ thì có đứa dễ đứa khó chứ. Bé mới đi học được 4 ngày, độp một phát quẳng ngay vào môi trường hoàn toàn xa lạ, làm sao bảo nó thích nghi ngay được? Tại sao nhà trường không phân loại ra, nhóm các cháu chưa đi trẻ bao giờ, nhóm cháu đã quen rồi để có biện pháp dỗ? Đối với nhóm chưa đi bao giờ, thời gian đầu có thể để cho cả phụ huynh tham gia để bé quen dần. Chả hiểu nữa, mẹ chẳng phải giáo viên, nhà sư phạm mà mẹ chỉ mong điều tốt nhất cho con và các em bé khác mà thôi.
Nói thế cho đỡ tức chứ cũng chả biết làm thế nào được. Trường trả về thì mẹ phải kiếm chỗ khác cho con thôi. Con gái ơi, cố lên, kiên cường lên nhé

Nhớ Như muốn... khóc

Sáng nay Như chính thức lên đường "nhập ngũ". Đã xác định tư tưởng rồi, ai hỏi thì đã don dỏn: "Như học lớp Bồ Câu, trường Hoạ Mi". Ấy vậy mà thấy cô giáo với lớp Bồ Câu, em khóc thôi rồi, ói hết cả hộp sữa mẹ cho măm trước khi đi. Mẹ xót lòng xót dạ, cũng rơm rớm nước mắt. Sơ phụ trách lớp vội xua đi: Thôi, đứng lâu rồi cả mẹ và con đều khóc, các sơ không dỗ được.
Đi làm mà mẹ nhớ Như quá. Không biết con đang làm gì ở lớp, còn khóc nhiều không, có ăn được chút gì không, có chơi cùng các bạn hay lại đeo cô như ở nhà vẫn đeo mẹ và bác Hiền. Mẹ hẹn sẽ đón Như buổi trưa nhưng rồi lại phân vân, chẳng biết làm thế có tốt hay không. Mẹ đang lên dây cót tinh thần cho mình luôn đây để phải đối diện với vài tháng con ốm liên tục, sụt cân vì khóc.
Con gái ơi, cố lên nhé. Sớm thích nghi với môi trường tập thể, ngoan, ít ốm thôi nhé. Cố lên, cố lên...

"Ný nuận"... 22 tháng

Dạo này em Như 22 (tháng) tuổi có những nhận xét rất ư là buồn cười, vừa nhí nhố vừa ra dáng cụ non:
1. Thấy ba vòng tay qua người mẹ, có người nhỏ nhỏ ngồi từ xa ngó rồi buông một câu: "Ui, ba ôm mẹ"!!! Ba nó giật mình, phán: "Kiểu này phải mua giường cho nó ngủ riêng thôi. Bắt đầu tò mò, tọc mạch rồi". Hic, nhưng nhà chật như cái hũ nút, thêm giường nữa để đâu hả ba? Ba kiếm tiền nhiều nhiều xây nhà đê ê ê
2. Đêm. Em Như mắt vẫn nhắm, gọi: "Mẹ lấy nước con uống". Mẹ "mìn" mắt nhắm mắt mở mò đi rót nước đem vào giường. "Công chúa" mắt vẫn nhắm nghiền, ra lệnh: "Mẹ đỡ con dậy uống nước". Hic...
3. Buổi sáng. Em Như mới tỉnh dậy, nằm chơi trên giường và cất giọng gào: "Ba Dươn ơi, ba Dươn". Ba còn đang bận ngủ, ko thèm trả lời. Thế là "ẻm" phán: "Úi, ba Dươn không nói"!
Em Như dễ xương còn nhiều nhận xét nữa khiến cả nhà nhiều lúc cười đau cả bụng. Ấy nhưng mà cái "ný nuận" của đứa 22 tháng tuổi chủ yếu vẫn là lăn đùng, ngã ngửa mỗi khi đòi cái thứ gì đó chứ chả thèm nghe ai giải thích hết. Tuần sau Như đi học rồi, hy vọng sẽ có nhiều nết được rèn vào khuôn phép. KHông biết ngày đầu tiên đi học sẽ như thế nào nhỉ, chắc không tránh khỏi cảnh "nước mắt nhạt nhoà" rồi. Mẹ lo quá

24-6 Như đi học

Hôm qua mẹ vừa ghé trường xem danh sách vào lớp cho Như. Thế là ngày 24-6 Như chính thức đi học rồi đó, mẹ cũng chưa hỏi kỹ xem là những ngày đầu thì học cả ngày hay chỉ học vài tiếng. Nhà trường yêu cầu phải ghi tên bé vào các vật dụng như quần áo, mũ nón, giày dép... mang tới trường, thế là hôm qua mẹ hăm hở lôi chỉ màu ra ngồi "thêu thủ công" (nghĩa là viết tên con rồi khâu chỉ theo ấy mà, chứ có biết thêu thùa quái gì đâu) lên mấy cái áo quần cho con. Lúc đầu hăm hở, được hai cái thì còng hết cả lưng, cũng may ba khen "chẳng đến nỗi nào" :D
Con gái đi học ngoan nhé, ít ốm, ít khóc nhè để mẹ còn yên tâm kiếm tiền nhé.
Bữa nào mẹ add hình con gái đi học lên sau

Làm phụ nữ...thật khó!

Tinh thần mình đang rơi tự do. Buồn, chán, thất vọng, mệt mỏi. Đôi lúc có cảm giác như mình sống cố chứ ko phải hưởng thụ cuộc sống. Chỉ có lúc chơi đùa, nhìn ngắm, hun hít con heo con là còn thấy hạnh phúc. Có lẽ đến bây giờ, tài sản và thành quả lớn nhất của mình vẫn chỉ là con heo vàng nghịch ngợm, bi bô suốt ngày ấy thôi.

Làm phụ nữ quả thật là khó. Tại sao theo quan niệm phong kiến người phụ nữ luôn bị coi thường trong khi phải gánh trên vai rất nhiều trách nhiệm nhỉ? Thắc mắc thế thôi chứ ko thể so sánh mình với những người phụ nữ thời xưa được. Mình hạnh phúc (hay bất hạnh) hơn họ nhiều vì được học hành đến nơi đến chốn, vì không phải quanh quẩn nơi xó nhà, xó bếp mà còn phải (hay bị) bon chen với đời để kiếm tiền (giúp thỏa mãn nhu cầu hưởng thụ tiện nghi của cuộc sống hiện đại), để kiếm chút danh (giúp bố mẹ, chồng con ưỡn ngực tự hào vì có con, vợ giỏi giang thế). Có lẽ thế mà phụ nữ hiện đại (như mình) thường stress và xuống dốc tinh thần thế này đây. Haha, túm lại là mình stress vì cái gì? Vì cố mãi mà vẫn chưa hoàn thành vai trò mẹ hiền, vợ đảm. Bằng chứng là chồng vẫn chê nấu ăn dở, ko tâm lý nên thường bỏ đi nhậu nhẹt liên miên, ko thèm biết vợ con thế nào, chuyện to chuyện nhỏ để vợ giải quyết (vợ mà cũng thi gan thì cũng ... kệ) tưởng chỉ cần hàng tháng đưa cho vợ một số tiền là đủ cho trách nhiệm của một người chủ gia đình. Thành thử ra con vợ lại càng stress tợn, cứ hầm hè chửi chồng chửi con suốt. Bằng chứng nữa là con còi thê thảm, mặc cho mẹ cố vắt óc ra mà suy nghĩ cách “thổi đít” cho lớn, chế biến món này nọ mà vẫn biếng ăn. Nhưng khoản này thì được cái an ủi khác là con lanh lẹ, thông minh và... nói nhiều!

Stress nữa là mình (hình như) ngày càng tụt lùi trong công việc. Ù lì, chả nghĩ ra được cái gì hay ho cả + sếp ngu = càng ngày càng chán, tệ. Nhiều lúc tự hỏi: a, cái con bé tràn đầy nhiệt huyết, sẵn sàng “cải tạo lại thế giới” ngày xưa đâu mất roài? Giờ thì đầu óc ngập tràn ... tiền, gạo, cháo, sữa, còn gì ý tưởng mà sáng tạo nữa. Thêm vào việc ở trong môi trường ngột ngạt, toàn kiểu bằng mặt ko bằng lòng, những cái mới thường bị “giết” một cách ko thương tiếc và nhiều cái nghịch lý, kỳ quặc vẫn ngang nhiên tồn tại.

Hơ, nghe kể thấy “thảm cảnh” quá nhỉ? Trút đi ít stress cho nhẹ bớt người để tiếp tục phấn đấu trở thành người phụ nữ “giỏi việc nước, đảm việc nhà”. Có lẽ mình cần phải “stop and relax” một chút để “refresh” bản thân, chứ cứ thế này kiểu gì cũng có ngày “bức xô và ngỏm củ tỏi” (về tinh thần nhé, chứ thể xác vẫn rất hồng hào và khỏe mạnh) mất thôi!

Lỏi con

Dạo này Như ta có khá nhiều trò khôn lỏi, đến mức chịu hổng nổi. Nàng nói được câu dài hơn, biết nhiều từ hơn và nói nhiều khủng khiếp. Kể vài chuyện nhắng nhít của nàng cho cả nhà nghe:

1. Như đang ngồi coi sách về các loài sinh vật biển, vừa coi vừa bi bô chỉ cho mẹ con này là con gì. Xong phần về cá, bạch tuộc, đến hình con sao biển, Như chỉ vào, ấp úng: "Con...", "Con...". Nghĩ mãi chưa ra. Mẹ hỏi dồn: "Con gì?". Nàng bí quá, giơ tay chỉ thẳng lên tường nhà: "Con thạch thùng". Pó hand!

2. Hai mẹ con ngồi chơi, chợt có tiếng ve rộ lên ran ran. Mẹ bảo Như: "Ve kêu đó". Nàng quay lại, mặt rất nghiêm trang: "Ve sầu kêu". Hic, ghê chưa?

3.Chẳng biết ai bày, cũng chẳng biết là học ai mà Như tự dưng chuyển từ gọi "ba" sang "bố". Thỉnh thoảng nghe hai cha con nói chuyện mà mẹ cười bò: Như cứ "bố ơi, bố ơi". Ba Dương thì "Ba, ko phải bố"! Hihi...

4. Dạo này Như hay nói xấu ba. Chắc là nghe mẹ nói nên bắt chước, chả biết có hiểu gì ko. Hôm bữa nghe tiếng ba về đến cổng, Như bảo: "Ba đi nhậu sút (suốt)"! Hôm thì thấy ba mở tủ lạnh lấy chai nước uống, Như chỉ: "Ba uống rượu". Rồi hôm bác Hiền dắt ra quán trứng vịt lộn gần nhà chơi, thấy mấy chai rượu bà bán trứng để trên bàn, Như chỉ: "Rượu của ba". Khiếp quá, ba mà ko sửa tật hay nhậu đi thì có ngày con gái "rượu" làm cho ê mặt!

5. Chẳng biết ai dạy mà Như biết giở trò "giả bộ" để thu hút sự chú ý của mọi người. Mỗi khi mẹ, ba hoặc cả nhà bận... coi tivi hoặc làm gì đó mà chẳng để ý đến cô nàng là nàng ta lại gào lên: "Mẹ (ba, bác Hiền), đi đái/bú tí/uống nước" trong khi thực sự chẳng có nhu cầu. Bé thế mà đã biết "điêu toa" rồi. Ớn hàng!



Những kiểu tóc đẹp... rùng rợn


Lâu lắm ko update ảnh của con. Hôm nay khoe ảnh hai kiểu tóc mới đây nhất của em Như. Cả hai đều là tác phẩm của mẹ và bà ngoại đấy ạ.

Kiểu 1: Úp nồi.

Chả là mẹ cho ra tiệm hớt tóc mà Như nhà ta ko chịu, cứ thấy bác Huệ cầm tông-đơ là khóc thét nên về nhà mẹ và bà ngoại xử. Ý tưởng của bà ngoại là phải giữ một chỏm tóc để che khỏi lạnh óc nên thành ra cái kiểu úp nồi này... Photobucket Photobucket Photobucket

Úp nồi mà lại mặc váy đẹp chụp ảnh, hehe. Khoe luôn là mẹ cho kiểu đầu với kiểu váy này lên ảnh thẻ 2x3 để nộp trường mẫu giáo rồi ạ.

Kiểu 2: Gặt lúa

Hehe, khi đem "sản phẩm" này đi trình diện, chú Trung - boyfriend của cô Lan Anh phán luôn là mẹ cắt tóc con như... cắt lúa. Mà đúng thật mẹ cứ tóm được túm tóc nào là xoẹt luôn nên nó ra như thế. Lý lẽ bao biện của mẹ Như là: đằng nào thì em nó cũng còn nhỏ, chưa biết điệu là gì, ko chịu kẹp tóc, trời lại nóng như thế này, ko cắt thì để làm cái giề??? Từ khi có quả đầu mới, em Như trở thành boy đến 200% lun!

Photobucket

Cận cảnh hơn nè: Photobucket Photobucket

Đây là ảnh chụp Như ngồi xe với "giai": anh Pôn nhà cô Lan. Mọi người thấy có đẹp đôi ko? Photobucket

Chủ động ôm giai nhé: Photobucket

Quả đầu này bữa nay nhìn cũng đỡ lởm chởm hơn vì tóc đã mọc ra nhiều rồi. Thế dưng mà hai mẹ con về quê vẫn bị kêu giời kêu đất. Mẹ Như bị tổng sỉ vả vì dám làm tóc con ra thế này. Nhân tiện kể luôn là cả nhà Như vừa về quê làm đám giỗ ông nội lên. Đi tốc hành: hôm trước đi hôm sau về, đúng là "ăn một bữa cỗ chạy 3 quãng đồng". Mệt gần chết. Chả biết sau chuyến đi này em Như có ôm ko đây? Mẹ Như đang rất lo lắng...