Chuyện tình của Vương Trùng Dương
Wednesday, December 13, 2006 2:31:00 AM
"Toàn Chân khởi tự Trùng Dương
Thanh cao khoát đạt một phương anh hùng"
Thuở thiếu thời Vương Trùng Dương là một hảo hán hành hiệp giang hồ. Vì nghĩa lớn mà dựng cờ chống giặc Kim, lập nhiều chiến công oanh liệt. Thế nhưng lúc đó khí thế quân Kim quá mạnh, nghĩa quân về sau đại bại, Vương Trùng Dương phẫn uất mà xuất gia, không màng thế sự nữa, tự xưng là Hoạt Tử Nhân, sống trong ngôi cổ mộ sau núi Chung Nam. Hoạt Tử Nhân nghĩa là sống cũng như chết, suốt mấy năm liền không ra khỏi mộ vì không muốn đội trời chung với giặc Kim.
Rất nhiều bằng hữu giang hồ đến khuyên bảo, nhưng Vương Trùng Dương vẫn kiên quyết không bước nửa bước ra khỏi mộ. Tám năm sau đó, một kình địch ngày trước của ông đến bên mộ, nhục mạ và chửi mắng ông suốt bảy ngày bảy đêm. Chịu hết nổi, ông liền ra giao đấu. Vừa bước ra khỏi mộ, thì người ấy cừoi to: “Đã ra khỏi mộ, tức là sống lại rồi, thì không được vào mộ nữa”. Thì ra kình địch nhục mạ vì thiện ý, không muốn ông chôn vùi tài năng trong mộ ấy. Hai người hóa thành bằng hữu, phiêu bạt giang hồ. Kình địch ấy là nữ hiệp Lâm Triều Anh.
Lâm Triều Anh, xét về võ công có thể nói là hơn cả Đông Tà, Tây Độc, Nam Đế, Bắc Cái, nhưng vì là phận nữ nhi ít xuất đầu lộ diện trên giang hồ nên ít người biết đến.
Nàng rất có tình ý với Vương Trùng Dương, muốn kết nghĩa phu thê. Nhưng Vương Trùng Dương thường nói ngày nào chưa diệt được giặc, không tính chuyện gia thất, và ông đã giả đò không biết tình ý của vị nữ hiệp này. Lâm Triều Anh tưởng rằng Vương Trùng Dương xem thường mình nên oán giận vô cùng, hai người từ thù hóa thành bạn, giờ đây vì tình cảm mà lại hóa thù địch, hẹn tỷ võ trên núi Chung Nam.
Vương Trùng Dương hết mực nhường nhịn, nhưng càng làm nàng ta tức giận hơn. Thế là ông đành phải động thủ, nhưng đấu mãi vẫn không phân thắng bại, điều đó càng khiến Lâm Triều Anh oán giận thêm vì nghĩ ông quá coi thường mình. Vương Trùng Dương đề nghị đấu Văn. Lâm Triều Anh nói nếu thua sẽ không làm phiền ông nữa, còn nếu thắng, nhất định nàng phải được ngôi cổ mộ. Ngụ ý là sống cùng với ông ở đó. Hai người hẹn nhau sáng hôm sau quyết đấu.
Sáng hôm sau, gặp nhau, nàng nói:
- Nếu huynh đắc thắng, muội sẽ tự vẫn tại chỗ, thế là không bao giờ còn thấy mặt nhau. Nếu muội thắng, thì huynh phải cho muội trú trong “hoạt tử nhân mộ”, suốt đời nghe muội sai bảo, không được làm trái bất cứ việc gì. Nếu không, huynh sẽ phải xuất gia, hoặc làm đạo sĩ, hoặc làm hòa thượng. Dù làm đạo sĩ hay hòa thượng, thì cũng phải xây dựng tự quán trên núi, ở bên muội mười năm.
Ở vào tình thế này, Vương Trùng Dương buộc lòng phải thua vì không nỡ thấy nàng tự sát. Nhưng nàng ra câu đố là dùng ngón tay khắc chữ trên vách đá, nét chữ ai đẹp hơn thì thắng. Về nét chữ, Vương Trùng Dương là bậc kỳ tài, tuyệt không thể thua, nhưng dùng ngón tay viết trên đá lại là một chuyện khác. Xét về chỉ lực thời đó, có Nhất Dương Chỉ của họ Đoàn ở Đại Lý là mạnh nhất, nhưng khắc chữ trên gỗ chưa chắc làm được huống hồ là vách đá vững chắc. Vì vậy mà ông nói rằng mình chịu thua không thể làm được, nhưng nếu nàng cũng không làm được thì xem như huề, không cần tỷ thí nữa. Ông muốn cục diện huề nhau, ông không thắng thì nàng ko tự sát, nàng cũng không thắng được thì ông ko cần phải đi tu và sống bên nàng mười năm.
Sau đó, trước sự kinh ngạc khôn xiết của Vương Trùng Dương, từng nét chữ như rồng bay phượng múa dần dần hiện ra trước mắt ông, nàng đã khắc 1 bài thơ nói vê Trương Tử Phòng chống giặc Tần. Ngay tối hôm đó ông dọn ra ngoài cho nàng ở cổ mộ, còn ông thì xuất gia dựng một đạo quán ở bên cạnh nàng, đạo quán ấy là tiền thân của cung Trùng Dương, thuộc Toàn Chân Giáo sau này.
Nói thêm một chút về cuộc tỷ thí của họ. Đông Tà Hoàng Dược Sư khi nghe Vương Trùng Dương kể lại việc này và đã khám phá ra được bí mật ấy. Thì ra Lâm Triều Anh đã dùng “hóa thạch đan” trên đầu ngón tay. Loại thảo dược này khiến đá trở nên mềm đi suốt một canh giờ, có thể viết chữ dễ dàng, hết 1 canh giờ thì đá sẽ cứng lại.
Còn về võ công, Ngọc Nữ Kiếm Pháp của Lâm Triều Anh, khắc chế hoàn toàn Toàn Chân Kiếm Pháp của Vương Trùng Dương. Võ công của nàng vốn bất phân thắng bại với ông, về sau còn sáng chê thêm Ngọc Nữ Kiếm Pháp, do vậy nàng cao hơn ông một bậc. Sau trận Hoa Sơn Luận Kiếm, Vương Trùng Dương đánh bại Đông Tà, Tây Độc, Nam Đế, Bắc Cái, lấy được Cử Âm Chân Kinh và luyện. Ông lẻn vào Cổ Mộ khắc bộ võ công tuyệt thế này trên nắp quan tài bằng đá, tự cho rằng mình đã thắng được vị nữ hiệp họ Lâm. Thế nhưng, dù thế nào đi nữa, Cửu Âm Chân Kinh mà ông học được không phải do ông nghĩ ra, còn Lâm Triều Anh, trước sau vẫn không học từ ai cả, võ công tự sáng chế mà đã cao thâm như thế, xem ra đúng là vị nữ hiệp võ công đệ nhất thiên hạ.
Sau này, Dương Quá và Tiểu Long Nữ dùng Ngọc Nữ Kiếm Pháp, song kiếm hợp bích khiến một đại pháp sư Mông Cổ là Kim Luân Pháp Vương nhiều phen kinh sợ thoái lui. Quả thật tài nghệ của Lâm Triều Anh là vị nữ hiệp khiến người người ngưỡng mộ.
Xét về diện mạo và võ công, Lâm Triều Anh có thể nói là đệ nhất, mối thâm tình của nàng cũng làm Vương Trùng Dương cảm động. Nhưng nói đến chuyện kết thành phu phụ thì hai người dường như không có duyên phận với nhau. Chuyện tình của họ khiến người đời nghe mà luyến tiếc.
Đây là bài thơ trên đá:
子房志亡秦
Tử Phòng chí vong Tần
曾進橋下履
Tằng tiến kiều hạ lý
佐漢開鴻舉
Tá Hán khai hồng cử
屹然天一柱
Ngật nhiên thiên nhất trụ
要伴赤松游
Yếu bạn Xích Tùng du
功成拂衣去
Công thành phất y khứ
異人與異書
Dị nhân dữ dị thư
造物不輕付
Tạo vật bất khinh phó
(Tiếp theo là đoạn do Đông Tà Hoàng Dược Sư khắc tiếp)
重陽起全真
Trùng Dương khởi Toàn Chân
高視仍闊步
Cao thị nhưng khoát bộ
矯矯英雄姿
Kiểu kiểu anh hùng tư
乘時或割據
Thừa thì hoặc cát cứ
妄跡復知非
Vọng tích phục tri phi
收心活死墓
Thu tâm Hoạt Tử mộ
人傳入道初
Nhân truyền nhập đạo sơ
二仙此相遇
Nhị tiên thử tương ngộ
於今終南下
Ư kim Chung Nam hạ
殿閣凌煙霧
Điện các lăng yên vụ
Tạm dịch là:
Tử Phòng ôm mộng phản Tần
Nhặt hài ba lượt dưới chân thạch kiều
Một tay phò tá Hán triều
Chống trời trụ đất cao siêu không cùng
Công thành rũ áo ung dung
Lui về theo gót Xích Tùng ngao du
Kỳ nhân cùng với kỳ thư
Có đâu tìm kẻ thiên tư tầm thường
Toàn Chân khởi tự Trùng Dương
Thanh cao khoát đạt một phương anh hùng
Dựng cờ đánh đuổi Khuyển Nhung
Vận trời khó cưỡng thu lòng mộ sâu
Ban sơ truyền đạo nhiệm màu
Hai tiên kim cổ gặp nhau chốn này
Chung Nam núi ấy hôm nay
Điện thờ cao vút tầng mây trập trùng.
** Chú thích: Tám câu đầu là nói về Trương Lương. Rằng Trương Lương có nhặt giày cho một lão nhân ở dưới cầu; lão nhân bảo trẻ nhỏ dễ dạy, truyền cho Trương Lương một quyển sách lạ. Về sau Trương Lương phò tá Hán Cao Tổ khai quốc, được tôn là một trong ba “Hán hưng tam kiệt”, cuối cùng thành công liền xin lui về ẩn cư, làm bạn với những cây tùng đỏ. Còn tám câu sau nói về sự tích tổ sư Trùng Dương, người sáng lập Toàn Chân Giáo, đứng đầu võ lâm Ngũ Bá với biệt danh Trung Thần Thông (Trung là chính giữa).

