Skip navigation.

Welcome to Terri's Music !

share something I know

Đợi mùa về...


1. Vĩ lơ mơ, rồi bật dậy khỏi giường, mắt nhắm, mắt mở chạy xuống cầu thang. “Chị Nhi ơi! Chị Nhi..”. Vĩ gọi giật giọng, nhà cửa im phăng phắc. Mới sáng sớm mà cả nhà đi đâu hết? Vĩ vùng vằng đi về phía tiếng chuông cổng đang rung lên ầm ầm. “Ai gọi gì sớm thế?”. Vĩ gắt gỏng giật tung cánh cửa – “Dạ… xin lỗi… cho…xin cánh diều…”. Vĩ nhướng con mắt sưng vù vì tối qua thức khuya về phía gã trai quần đùi, áo may ô, đen trùi trũi ấp úng giọng Sài Gòn đặc sẹt. “Diều nào?” Vĩ hất hàm hỏi trỏng lỏn. “Dạ… diều… mắc trên đó…”. Gã trai vừa nói vừa rụt rè chỉ lên lên ban công tầng trên. Theo tay gã chỉ Vĩ thấy một cánh diều hình mặt trăng khuyết, vàng rộm đậu trên tán Hồng trà. “Chờ đấy!” Vĩ nói trống không và chẳng thèm nhìn gã rồi uể oải đi lên cầu thang. Vĩ gỡ con diều đem xuống dí vào tay gã trai rồi đóng sầm cửa, miệng lầu bầu “Mới sáng ra đã… To như cái thùng rồi mà còn chơi diều, đúng là dở hơi…”.




2. Két… két… rầm! Mắt Vĩ nổ đom đóm, đầu xe của Vĩ đâm sầm vào gốc cây vì có cái gì đó thúc mạnh từ đằng sau. Tà áo dài sau vướng vào nan hoa kéo Vĩ giáng phịch xuống đất đau điếng. “Tại sao cứ phải mặc áo dài vào ngày đầu tuần cơ chứ?” Vĩ bực tức nhìn hai gấu quần cuốn vào xích xe dầu mỡ đen sì… “Xin lỗi… vì đã đâm vào… có sao không vậy?”. Vĩ quay ngoắt lại đằng sau, tiếng hỏi im bặt, gã trai đen nhẻm, giọng miền Nam hôm trước đang lúng túng. Lại là gã ta. Vĩ đứng phắt dậy gào vào mặt gã: “Còn không sao hả? Tại sao cứ ám quẻ người ta mai thế?”. “Dạ… xin lỗi vì đường đông quá… nhưng…”. Miệng rối rít xin lỗi, tay gã e dè chỉ vào Vĩ. “Đông, đông cái gì? Xe không có phanh hả…?” Vĩ vừa nói vừa xấn xổ về phía gã trai. Gã ta cứ lùi, mắt tròn xoe, miệng ú ớ, tay thì chỉ vào thắt lưng Vĩ. Thấy hành động lạ Vĩ ngạc nhiên ngó xuống người mình… Ôi… thôi, tà áo dài đằng sau rách đến tận… Trời ạ!... Vĩ như quả bóng xì hơi, lùi rúm vào gốc cây, mặt xanh lét, nhìn xung quanh đang nêm chặt người. Mãi sau Vĩ mới lắp bắp một câu: “Giúp tôi với…”. Gã trai đang đứng đực ra nãy giờ vội gật đầu rồi gã cuống quýt dựng xe Vĩ lên. “Đưa tôi về nhà được không?” giọng Vĩ thều thào. Gã trai lại cuống quýt gật đầu “Được… được vì nhà tôi cũng gần đó...” rồi chợt đứng ì ra ấp úng “Nhưng… xe tui không có chỗ chở đằng sau, chỉ có cái gióng xe đằng trước…” - “Cũng được. Lên xe và nhắm mắt vào đi…!” giọng Vĩ lại kẻ cả. Gã trai một tay dắt xe đạp của Vĩ, chân giữ thăng bằng, mắt nhắm tít. Vĩ nhìn trước nhìn sau rồi leo tót lên gióng xe đua của gã. Lưng Vĩ được ngực gã che kín, hai ống quần “cá rô đớp” Vĩ xắn lên. Tà áo đằng trước Vĩ để lên tay lái của gã…” Thế là ổn… OK! Đi thôi!” Vĩ nói. Gã trai chới với một chút rồi thả đều những vòng xe. Chẳng ai biết Vĩ vừa bị “tai nạn”…



3. Tháng tư rồi, 5h sáng, nắng đã đỏ trên mái phủ Tây Hồ. Mặt trời chưa lên hết mà chân trời đã xanh ngăn ngắt. Vĩ mở cửa sổ nhìn sang nhà gã “hai lúa” và thổi một hồi còi. Sau tiếng còi của Vĩ, gã ngó cái mặt đen nhẻm và cái đầu bù xù ra khỏi cửa, giơ tay nảy tách một cái: “OK!”. Hai phút sau cả Vĩ và gã đã có mặt dưới cổng. “Hai… ba…” Vĩ gào lên và phóng vút lên phía trước. Gã và Vĩ lao roàn roạt trong lối ngỏ nhỏ loà xoà những cây cỏ hiếm hoi… 500m… 50m… Đây rồi “cánh đồng cỏ” nhỏ xíu như cái mặt bàn, giữa thành phố của Vĩ và gã hiện ra... Vĩ lăn ra cỏ thở phì phì. Hôm nay gã chạy chậm hơn Vĩ phải đến mười bước chân. Vĩ cứ nằm như thế, một chân gếch lên vai gã. Mắt lim dim nhìn bầu trời trong vắt… Hết mệt, Vĩ vùng dậy cởi giày rồi nhảy lung tung trên đám cỏ bé tí như một con cào cào. Chân Vĩ đá roàn roạt trên cỏ. Vĩ thích mê cái cảm giác mát lạnh của sương sớm ngấm vào hai bàn chân trần… Những lúc như thế Vĩ thường thấy gã ngồi im lặng mắt hướng về phía chân trời xa thẳm. Vĩ hỏi gã đang nghĩ gì, gã chỉ quay nhìn Vĩ trả lời: “Con gái mà dữ như bà Chằn thế không tốt đấu! Sửa đi, kẻo con trai nó oải lắm…”. Nghe gã nói Vĩ cười to, cảm tưởng tiếng cười của Vĩ phải vọng đến đường Thanh Niên… Đúng là gã “hai lúa” chẳng biết gì cả! Con gái thời nay phải cá tính chứ… Vĩ nghĩ thầm. Thực ra Vĩ cứ gọi gã là “hai lúa” chứ chẳng hiểu hai từ ấy là thế nào. Chỉ biết có lần thấy Vĩ chê ai đó “nhà quê” quá, gã bảo “Có lẽ nói “hai lúa” nghe dễ thương hơn…”. Vĩ hiểu có thể từ “hai lúa” trong Nam giống từ “nhà quê” ngoài Bắc nên mỗi lần thấy gã “nhà quê” Vĩ lại gọi là “hai lúa”.

4. Đầu tháng năm, mặt trời bắt đầu toả sức nóng xuống mặt đường. Buổi trưa gã vẫn đợi Vĩ trước cổng trường sau giờ tan học. Hôm nào cũng vậy, gã và Vĩ “đua xe” về đến tận cổng nhà. Thật là lạ, gã cao lớn, khoẻ mạnh thế vậy mà trong việc thi thố với Vĩ bao giờ gã cũng thua… chỉ duy nhất việc học của gã thì Vĩ kính phục. “Hôm nay tui mời Vĩ uống nước dừa Hồ Tây nghe!”, gã đề nghị. Vĩ hỉnh cái mũi hếch làm kiêu: “không khát”. “Thôi mà khát đi, tui năn nỉ đó…”. Vĩ tròn xoe đôi mắt giễu cợt nhưng vẫn rẽ theo gã vào lối nhỏ rợp bóng cơm nguội… Xoay tròn cốc nước trên tay gã ngập ngừng: “Từ mai buổi sáng tui không chạy thi, buổi chiều tui cũng không thả diều với Vĩ được nữa… Tui phải ôn thi, tui sắp tốt nghiệp rồi… Tốt nghiệp xong tui sẽ vô trỏng… Chắc ba tui chờ tui dữ lắm… Ổng mắc chứng khớp… nhưng mùa này tui yên tâm bởi ba tui không đau nhiều… Nhà có hai cha con côi cút, tui thương ổng lắm…Má tui bỏ đi với người ta mang theo nhỏ Thiên cỡ tuổi Vĩ đó… Nhỏ hay khóc lắm nhưng người ta bảo con gái hay khóc thì sướng vì con trai sợ nước mắt… Còn hay cười như Vĩ là khổ đó…”. Nghe vậy Vĩ cười mũi và chẳng thèm hỏi gã là vì sao. Im lặng một lúc gã nói tiếp: “Năm thứ ba rồi, Vĩ nên chú trọng những môn chuyên ngành hơn. Bộ môn vi tính Vĩ yếu lắm đó, chỉ giỏi chát chít thôi… Mà Vĩ đừng mặc cái quần nhiều túi quá, nó che mất sự diệu dàng của Vĩ…”. “Cái gì? Đã nói xong chưa? Mai “đây” chạy một mình…”. Không để gã nói hết Vĩ quát tướng lên và bỏ đi… Gã là cái thá gì mà dạy bảo Vĩ cơ chứ? Ừ thì cứ cho là gã hơn tuổi Vĩ, học giỏi hơn Vĩ, nhưng gã cũng chỉ là gã “hai lúa”…bực bội, Vĩ lao vù vù trên đường để lại đằng sau tiếng gã xa dần “Vĩ nè! Còn thứ này… đợi đã…”.



Lại tháng năm, những con đường lại đỏ rực phượng vĩ, những chân trời lại trong veo. Bãi cỏ tinh sương, một mình Vĩ ngồi nhìn về xa xăm… Đã hai mùa hè rồi Vĩ ra trường và đã đi làm cho một công ty nước ngoài. Công việc hối hả, lương cao nên Vĩ chẳng còn tí thời gian nào để tung tăng như con cào cào nữa… Cuộc sống mở ra những khắc nghiệt khiến Vĩ nhớ những lời khuyên của gã… Sáng nay Vĩ dậy sớm… bãi cỏ này lâu rồi Vĩ không đến… Cái lần uống nước dừa Hồ Tây Vĩ bỏ về ấy cũng là lần cuối cùng giữa Vĩ và gã… Đúng như gã nói, gã đã đóng cửa học tối ngày. Vĩ chạy một mình được vài lần thì nản nhưng cũng chẳng cần tìm gã… Rồi một sáng Vĩ mở thùng thư trước cổng, một phong giấy hồng hiện ra chú bướm bằng cánh phượng đỏ rực với dòng chữ “Hẹn gặp lại mùa hè nhé!” của gã… Buổi tối Vĩ trèo lên trước khuôn cửa phòng gã cũ rích đóng im ỉm. Chủ nhà bảo gã đã tốt nghiệp và trở về Sài Gòn rồi… Trở xuống, Vĩ bỗng thẫn thờ nhớ gã…Càng ngày nỗi nhớ ấy càng quay quắt… Vĩ đã mong một chuyến công tác Sài Gòn, rồi lại tự cười mình ngớ ngẩn. Nhưng vẫn không khỏi nhớ gã. Ngày nào Vĩ cũng xem dự báo thời tiết trên tivi và dỏng tai nghe “khu vực thành phố Hồ Chí Minh không mưa…” Vĩ lại ấm lòng… Phía chân trời trong veo kia gã ở nơi nào phía ấy? Vĩ không biết tại sao Vĩ lại nhớ gã. Chỉ biết rằng, gã đã chỉ cho Vĩ bãi cỏ này, và những buổi ngắm bình minh cùng gã Vĩ thấy mình lớn hơn và yêu mọi thứ. Vĩ không còn mặc những chiếc quần nhiều túi, không còn nói năn cộc lốc, ngang tàn như con trai…Vĩ đã siêu môn vi tính. Bây giờ tóc Vĩ đã dài và Vĩ đã biết khóc… Tất cả là nhờ gã… Nhưng bây giờ Vĩ cũng không biết tên gã ngoài cái tên “hai lúa” Vĩ gọi. Không biết trong tờ giấy gã viết, gã đã gọi Vĩ là mùa hè hay hẹn gặp Vĩ vào mùa hè?... Vĩ không biết nhưng Vĩ vẫn đợi… Vĩ sẽ ngồi đây, lòng xôn xao đợi mùa về…

Phí Thu Hương.

约定 Yue ding - Quang LươngEntry for February 01, 2006

How to use Quote function:

  1. Select some text
  2. Click on the Quote link

Write a comment

Comment
(BBcode and HTML is turned off for anonymous user comments.)

If you can't read the words, press the small reload icon.


Smilies