Skip navigation.

STICKY POST

WoW wOw :]

my blog counter ^^

Vì sao em rời xa anh?


Lần đó anh nhắn tin “xin” một cái hẹn. Em dè dặt nhận lời.

Rồi vì chuyện gấp của đứa bạn thân, em lùi cuộc hẹn thêm hai giờ nữa.

Anh đồng ý nhưng nhắn lại một câu: “Xem ra anh vẫn chưa phải là người quan trọng nhất...”.

Vì câu trách bâng quơ đó mà chút gì khác lạ bắt đầu len lỏi trong em.

Để đến một lần nọ anh nhắn tin “xin” một dịp ghé thăm nơi em trọ. Em nhận lời. Hết giờ làm việc, em vội vã chạy xe ra chợ. Chăm chút lựa chọn những gì tươi ngon nhất. Em mường tượng trong đầu khuôn mặt anh khi ăn những món em làm... Em làm cá. Em rửa rau. Em cặm cụi lau chùi bát đĩa thật sạch... Vừa làm vừa nghêu ngao hát...

Một giờ... Hai giờ... Ba giờ... Anh không đến.

Tám giờ hai mươi phút anh nhắn: “Bé ơi, anh có việc quan trọng vẫn chưa giải quyết xong...”.

Em thấy lòng như một cánh hoa bồ công anh cuốn theo cơn gió mỏng thoảng qua ngoài cửa sổ...

Rồi lần nọ em trở về từ một chuyến tàu chiều. Người rã rời vì cơn say sóng, em hối hận đã không cho anh biết giờ tàu về để anh ra đón. Nhưng giữa bến tàu ăm ắp người và tiếng cười nói xa lạ, em thấy nhớ và cần anh, thật cần:

“Anh ra bến đón em nha. Em chờ...”.

Năm phút... Mười phút... Mười lăm phút... Anh không nhắn lại... Hai mươi phút... Ba mươi phút... Anh không đến. Em khẽ thở dài, vác mớ hành lý đi về phía cửa ga đơn độc...

Một tiếng sau anh gọi: “Em đang ở đâu hả bé? Anh kẹt đi với đứa em họ, em bắt taxi về nha...”. Nhận xong cuộc gọi em tắt máy, vùi người sâu vào chiếc chăn phảng phất mùi sáp thơm anh tặng. Những cơn mơ tàn phai theo nhân sáp thơm, từng ngày một héo mòn dần.

Lần đó em nhắn tin “xin” anh một cuộc hẹn. Anh ngạc nhiên nhận lời.

Em đến nơi hẹn và chờ anh. Thấp thỏm, em đợi... Nhẫn nại. Lo sợ. Và rối bời. Em hẹn anh để cầu ở anh một sự giúp đỡ đơn thuần về vật chất. Nhưng khi ngồi đợi anh, em lại thầm mong anh đừng đến nữa. Em đã định nhắn tin cho anh để hủy cuộc hẹn nhưng sự nguy khốn của cả gia đình khiến em lại cất điện thoại đi...

Một giọt cà phê... Hai giọt cà phê... Mười giọt cà phê... Sao anh chưa đến? Hai mươi giọt cà phê... Ba mươi giọt cà phê... Sao anh không đến? Bốn mươi giọt cà phê... Năm mươi giọt cà phê... Một trăm giọt cà phê...

Em tự cười mình rồi gọi anh để hủy cuộc hẹn. Anh gặng hỏi. Em trả lời... Một lý do không thật...

Bước ra khỏi quán, em ngước nhìn những tòa nhà kính chọc trời ngạo nghễ. Nắng vẫn ở trên cao. Khi không gian tràn ngập ánh nắng, mọi người đều có thể nhìn thấy nhau, mỉm cười với nhau, vì ánh nắng xoa dịu mọi góc lạnh trong lòng...

Nhưng khi nắng tắt, ai sẽ là người nhìn thấy ta đang lẩn chìm vào bóng tối và cùng ta đi về phía ánh sáng, dù chỉ là chấm sáng nhỏ nhoi nhấp nháy cuối chân trời?

Vậy nên anh hãy tin rằng em rời xa anh mà không một chút trách hờn hay thất vọng. Đơn giản vì em đã không đủ kiên nhẫn để chờ anh nhận ra em trong bóng tối. Và còn vì em hiểu anh không phải là người sẽ cùng em đi về phía chấm sáng nhỏ nhoi kia...

nguồn: internet

Memories....


Ta quay trở lại với mày đây, New Zealand ! 5 tháng vừa qua, rời xa mày, có thể coi là 1 quyết định đúng đắn. Trở về bên gia đình, mái ấm, nghỉ ngơi như thầy Evan nói: “Going back Vn to change your battery, huh?...

Để xem nào.. Bây giờ qua đó lại “bơi” theo mọi người. Phải cố lên thôi, mọi người làm đc, mình cũng làm đc: Accounting, Economics, ESOL, Math, English, Food & nutrition =.=
Qua đó nghĩ lại.. thấy sợ... nó sợ thực sự, cuộc sống, con người, khác biệt quá. Ko có lấy nổi một đứa bạn nào cho ra hồn. Toàn gì đâu ko. Hy vọng lần này sẽ ổn hơn. Có kinh nghiệm rồi mà. Về gia đình homestay, chắc cũng như thế, đc cái này thì mất cái kia. Chẳng có gì là hoàn hảo cả!

Để ý, cứ mỗi lần nó rời khỏi một nơi nào đó, là nó muốn quên hết, quên tất cả, những con người mà nó gặp, những việc mà nó đã làm, những lời hứa, những kỉ niệm. Mọi thứ… nó tự nhủ: “sẽ ko sao đâu, mọi thứ rồi sẽ ổn thôi!” nó tin như vậy.

4 ngày nữa là nó “bay” rồi. Hy vọng mọi người ở VN đều khoẻ mạnh. Ở nhà, ko nói ra, nhưng nó thương và yêu bố mẹ nó lắm, nhất là mẹ nó. Lo cho nó từng li từng tí. Như đứa trẻ 10 tuổi vậy, riết rồi nó lớn ko nổi :]] Bố của nó là con người của công việc (nó ghét nhất ... như thế). Còn thằng Anh thì. Ko nhắc đến nó thì tốt hơn, ko thì mình sẽ chửi mất

Về chuyện tình cảm, hy vọng người đó hiểu hơn cho nó, nó yêu và nó yêu nhiều lắm, nhưng bay giờ nó cảm thấy mệt mõi cho những ngày chờ đợi.(1 tháng/gặp nhau 4 lần) nó cũng trông chờ nhiều quá. Nhìn lại nó thấy chưa là gì cả. Nó cần hơn những lời yêu thương, cần hơn những tin nhắn. Hỏi đúng 1 câu, 3 tháng qua, có bao giờ, nó đc 1 cái ôm ám áp từ người đó? KO! 1 nụ hôn chân thành? KO! Người đó có bao giờ quan tâm tới cảm giác của nó như thế nào chưa… người đó đã từng nói: “chứng minh cho mọi người thấy ty của chúng mình là có thật” vậy mà bây giờ lại lo sợ mọi người nghĩ gì. Thôi... ko nhắc nữa. Nó mệt mõi lắm rồi. Nó ko muốn phải chờ đợi 1 điều gì đó nữa. 4 ngày nữa thôi. Tạm biệt. Hy vọng người đó hiểu.

Còn về phần mày NZ-cái đất nước chán nhất mà tao từng biết- đợi tao nhé. Qua đó tao sẽ cho mày biết tay. Hứa đấy

Tell Me Your Wish~Girls Generation+link4U

"Hallmark Hall of Fame" Front of the Class (2008)


Phim này dựa trên chuyện có thật về 1 nhà giáo tên là Brad Cohen bị mắc chứng bệnh Tourette. Bệnh này gây ra rối loạn thần kinh làm cho người mắc bệnh thường hay bị co giật và gây ra tiếng động kì lạ khi bị căng thẳng. Brad mắc bệnh năm lên 6 tuổi và đã phải trải qua nhiều khó khăn để hòa nhập vào trường lớp cũng như xã hội. Cậu quyết tâm ko để cho bệnh tật có thể chiến thắng được mình và muốn chứng minh cho mọi người thấy cậu có thể đạt được niềm mơ ước từ bé của cậu là dạy học cho dù mắc phải chứng bệnh Tourette.

Tóm tắt sơ như thế, ai coi rồi vào nêu cảm nghĩ đi. Coi phim này hay lắm, ai đang thiếu tự tin và cần nguồn động lực thì nên kiếm phim này .

Read more...

January 2010
M T W T F S S
December 2009February 2010
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30 31