Welcome to elizCua's Blog

Một cuộc hành trình hàng ngàn dặm bắt đầu bằng một bước chân đơn giản.

Subscribe to RSS feed

Muốn - Cần

Nỗi khốn khổ của con người ko nằm ở sự thiếu thốn các thứ mà ở nhu cầu cảm thấy đối với các thứ đó. Nhu cầu đối với các thứ đó càng cao, càng khó đạt đến thì con người càng cảm thấy khốn khổ, dễ bị đau đớn và tổn thương. Con đường giải thoát sự khốn khổ là là giảm bớt thái quá những mong muốn đối với khả năng của bản thân. up (J.J. Rausseau )

Ở mỗi con người, trong những môi trường khác nhau có cái CẦN và MUỐN đơn giản hay phức tạp khác nhau, không có cùng một mẫu số thống nhất. Cái quan trọng là khi đứng trước một món đồ hay một người nào đó, chúng ta cần biết chúng ta "muốn" hay chúng ta "cần". cool

Bằng cách thể hiện hình minh họa và lời diễn giải thẳng thắn trong một khung tranh vuông tối giản, Enrin Hanson - nhiếp ảnh gia muốn chia sẻ tới mọi người một thái độ sống tích cực, một cách sống giản dị:




My monthly bill says buying a dumb phone would have been smarter


Decay of teeth vs. decay of pocket book


Patience is not my virtue


Knowing what you like doesn't mean you should only like what you know

Con người muốn tất cả mọi thứ. Và khi nhìn lại, mỗi người chỉ cần ĐỦ để sống.

Album Need to want less bigsmile

Sideways - Ngẫm cuộc sống

,

Không có những diễn viên "hạng nặng" với sắc vóc làm sáng choang màn ảnh như Brad Pitt, Tom Cruise hay Ben Affleck, Sideways là kỳ nghỉ 7 ngày về thung lũng rượu nho miền nam California của hai gã đàn ông độc thân, mặt mũi và đời sống khá thầm lặng và bình thường. Họ là Miles (Paul Giamatti), một giáo sư đang cố vượt qua cơn khủng hoảng của thời kỳ "sau 40" và Jack (Thomas Hayden Church), một anh chàng ham chơi, tìm thú vui cuộc đời qua những cuộc tình chớp nhoáng.

Đôi bạn với hai cá tính trái ngược đó đã gắn bó với nhau trong một kỳ nghỉ thơm nồng hơi rượu. Không như Ben - Tom - Brad, họ không làm những nhân vật siêu nhân hay người hùng cứu rỗi thế giới, mà mãi loay hoay với những tâm tư của riêng mình. Và họ đi cùng nhau trong một thời điểm đặc biệt của cả hai: Miles vẫn còn lảo đảo sau cuộc ly dị với người vợ cũ và rồi choáng váng thêm lần nữa khi nghe tin nàng tái hôn, trong khi Jack - người sẽ lấy vợ ngay khi kỳ nghỉ kết thúc, muốn "quơ" thêm càng nhiều đàn bà càng tốt trước khi chui mình vào rọ. Miles, kẻ sống sót sau hơn nửa đời người vật lộn, muốn về thung lũng để nếm rượu, chơi golf và ngụp lặn trong nỗi buồn. Và Jack, từng là diễn viên hạng B phim truyền hình, thậm chí còn không phân biệt nổi rượu đỏ và rượu trắng. Khác với cách thưởng thức rượu thanh tao của Miles, kỳ nghỉ (hoang dại) là để tiễn biệt thời kỳ độc thân của Jack.

Phim xoay quanh những điều cốt yếu trong cuộc đời: tình dục, rượu, đàn bà, tình bạn, thú du ngoạn và tình yêu, với cách kể chuyện tự nhiên, hài hước, xen kẽ vài hồi chuông điện thoại đầy riêng tư. Lôi cuốn và lặng lẽ, là sự hiện diện của rượu nho. Những hạt rượu đỏ lóng lánh nhanh chóng chui tọt vào cuống họng phàm tục của Jack hay là hơi rượu chất ngất cay nồng mà Miles nâng niu mấy lần trước khi nhấp môi. Sắc rượu óng ánh trong ánh nến khi Miles ngồi cùng Maya (Virginia Madsen), cô phục vụ bàn nơi quán rượu, và cùng cô chia sẻ nỗi đam mê về rượu, so sánh rượu với những người phụ nữ và soi ngắm chính mình trong nó. Và cả những dòng rượu phẫn nộ tuôn trào từ chiếc bình lớn khi Miles nhận được tin cuốn sách tâm huyết của mình bị từ chối xuất bản. Nếu không rửa sạch được nỗi buồn và thất vọng, thì rượu cũng luôn là người bạn trung thành.

Cảnh đối ẩm giữa Miles và Maya có lẽ là điểm nhấn đáng giá nhất bộ phim. Trong khi Jack tất bật với cô bạn gái mới quen nóng bỏng thì Miles và Maya (cũng đang cố vượt qua những khủng hoảng sau ly dị) giữ một nhịp điệu chậm rãi và bình thản. Sự bình thản được nỗi muộn phiền làm cho trĩu bước. Và những so sánh, bày tỏ nặng tính suy tư của cả hai người cũng đã không cho phép họ đi nhanh hơn.

Với câu chuyện đời thường về những nhân vật bình thường, bộ phim độc lập Sideways là bức tranh tuyệt vời về một người đàn ông đã "sống sót" sau một chuỗi những thất bại, đồng thời mở ra sự lựa chọn về những thái độ sống trong đời: đơn giản, hưởng thụ và hăng say như Jack và cô bạn hấp dẫn cưỡi mô tô mà anh "nhặt" được trong quán rượu, hay luẩn quẩn mãi với những tâm sự của chính mình như Miles?

Và xem Sideways, không hiểu sao lại chợt nhớ đến I am Sam, một bộ phim cũng nói về một người đàn ông thậm chí còn dưới cả mức bình thường, nhưng vẫn làm người xem rung động chân thành. - Theo báo Thanh Niên


"I do like to think about the life of wine, how it’s a living thing. I like to think about what was going on the year the grapes were growing, how the sun was shining that summer or if it rained…what the weather was like. I think about all those people who tended and picked the grapes, and if it's an old wine, how many of them must be dead by now. I love how wine continues to evolve, how every time I open a bottle it's going to taste different than if I had opened it on any other day. Because a bottle of wine is actually alive—it's constantly evolving and gaining complexity. " - From Sideways, Oscar 2004.

People change, situations change

I learned that everything happens for a reason. I thought God will choose the best for me, so I don't need to do much. That’s enough!

People change, situations change, there is no right time, nor is anyone perfect, for anyone. It is all perception. I wish I'd realized this sooner.

Easier said than done.... but from some experiences I have had, I will try to walk away from something like this..... too many "what ifs ...”.

Welcome to the real world, please place blinders into the basket on the left bigsmile

In Time - How do you use your time?

,

Bộ phim In Time - Trong một tương lai không xa, gen lão hóa bị vô hiệu hóa khi mà tuổi đời của mỗi con người đều bị giới hạn ở con số 25. Để tránh tình trạng dân cư quá đông đúc, thời gian trở thành tiền bạc và là công cụ để con người mua cuộc sống. Người giàu có thể sống mãi mãi, trong khi những thành phần còn lại phải chết lúc còn thanh xuân. Cách duy nhất để họ tiếp tục được sống là kiếm, đánh cắp hay được thừa kế thời gian.
(Phần giới thiệu phim In Time)



Không xem trailer, không xem giới thiệu trên báo trước, để khi bắt đầu xem phim thì trầm trò thán phục “ sao người ta có thể nghĩ ra ý tưởng này nhỉ?”

Bỏ qua diễn xuất, hay các tình tiết trong phim, tôi bị cuốn hút nhất bởi ý tưởng nên tôi cũng chỉ nói về nó.

Ai cũng biết câu “thời gian là tiền bạc” và bộ phim ý tưởng là vậy, tưởng chừng rất đơn giản nhưng nó lại là sự đột phá.

Ly café được tính bằng giá 3 hoặc 4 phút/ ly.

Xe buýt giá 1h, sau đó giá tăng lên 2h/ chuyến.

Khi thời gian thật sự thay thế tiền bạc, và là công cụ để người ta mua cuộc sống, khi ấy bạn sẽ sống như thế nào?

Xem phim thỉnh thoảng tôi chợt rùng mình. Nghĩ lại cả tháng nay tôi chỉ ngồi la cà lướt FB, blogging, tham gia vào vài trò ngu ngốc và ngủ.

Mọi người trong phim họ lo sợ và cố gắng kiếm thời gian sống vì họ có đồng hồ báo thời gian còn lại của mình trên tay, còn chúng ta có lẽ không biết mình còn bao nhiêu thời gian nữa nên tự cho nó còn rất dài.

Nếu cuộc sống suôn sẻ ta không bệnh tật hay tai nạn thì cứ thử nhẩm tính:

60 năm cuộc đời: 60* 365 = 21.900 ngày

Nếu chúng ta đã đi được một nửa (30 tuổi) thì sẽ còn lại 10.950 ngày

Trừ 2/3 thời gian cho việc ngủ và ăn uống cộng với vài việc khác, chúng ta sẽ còn khoảng 1/3 * 10.950 ngày = 3.650 ngày = 87.600 giờ
Tự nhiên càng tính càng sợ vì mỗi ngày quỹ thời gian cứ tự động trừ đi, và không có cách nào để kiếm thêm như trong phim giả tưởng.

Tôi vẫn thường cảm thấy mình thiếu thốn về cái này, cái khác... nhưng rất ít khi cảm thấy mình thiếu thốn thời gian. Nói chính xác hơn, sự quan tâm đến tính chất hạn chế của thời gian thật ra chỉ là vì cảm thấy không có đủ để cho tôi làm được điều này điều nọ... Rất hiếm khi hoặc không bao giờ thấy tiếc nuối thời gian chỉ vì đó là thời gian, là vốn liếng quý báu rất hạn chế mà cuộc đời có được.

In Time - Một bộ phim đã giúp tôi nhìn lại quỹ thời gian hạn hẹp của mình.

Từ nay, mỗi buổi sáng thức dậy, tôi sẽ nhìn lên bầu trời trong xanh, sẽ ngắm những ánh nắng vàng ươm, sẽ nhìn những bông hoa đang nở còn đẫm sương đêm. Những thực thể xinh đẹp ấy sẽ nhắc nhở tôi biết mình đang tồn tại. Và ý thức được mỗi ngày qua là mỗi một bước tiến gần hơn về điểm cuối cuộc đời.

Sẽ tự hỏi: “Chúng ta còn được bao nhiêu thời gian?” để hiểu được giá trị quý báu của đời sống trong từng khoảnh khắc tươi đẹp của cuộc đời.


Nhân xem phim ngẫm những ngày rảnh rỗi wink

The hardest thing in life is finding out who we are. Every person is special and unique. Remember this: In thousands or even millions of years of human existence there has never been a person like you and there won't be for another thousand years. The worst tragedy in life is that most people live their whole lives and die without knowing who they are. Only by answering this age old question will we be able to live our life with passion and purpose. You are special. Don't waste it. (Paul C., 50)

Cây cúc đắng

,




Cây cúc đắng quên lòng mình đang đắng
Trổ hoa vàng dọc suối để ong bay ..


Thơ: nhà thơ Phạm Tiến Duật
Photo: Hoa cúc dại tại Long Sơn Mũi Né 24/07/2011