Skip navigation.

Welcome to elizCua's Blog

Hãy yêu như đang sống, hãy sống như đang yêu.

Bí mật muốn nói

Đọc blog của Bi Gấu, vẫn thích đoạn này:

Bi Gấu: "mẹ ơi, con có một bí mật muốn nói với mẹ!"
Mẹ: "Bí mật gì thế chàng trai của tôi? hihihihi"
Bi Gấu: "Bí mật... con yêu mẹ nhất trần đời!"
Mẹ: :heart:



Và chợt nhận ra rằng mình cũng có một bí mật. Bí mật với mama, papa, em gái, với người yêu …

Nhưng mà phải học Bi Gấu là bật mí bí mật này cho mọi người biết ! vì Bí mật này đem đến niềm vui lạ kỳ! Cảm ơn Bi Gấu nhé!

Mình cũng đang có một bí mật muốn nói flirt

Tình thư phút 89

,

Nhiều người đàn ông rất ngại có cô người yêu thông minh, còn anh thì sao?

Anh thân yêu,

Em nhớ có lần em than vãn với một cô em gái về sự hiền lành của anh, cô ấy đã phản pháo với em ngay: “Anh chịu cưới chị chứng tỏ anh là người vô cùng bản lĩnh, đàn ông bình thường chẳng dám rớ đến chị đâu!”.

Em ngẩn tò te, hóa ra em bị xếp vào “tầng lớp” phụ nữ có nguy cơ ế rất cao, bởi vì cha mẹ lỡ sinh ra em cá tính và thông minh... hơi bị quá!
Từ khi ngộ ra điều đó, em cứ lâng lâng với ý nghĩ rằng mình thật may vì đã được bạch mã hoàng tử ngắm nghía rước về dinh, dù vướng vào cái khiếm khuyết mà đàn ông trông thấy đã... cạch!

Lấy phải người như em, có thể tụi mình đôi khi giống bạn nhiều hơn là vợ chồng kiểu mẫu. Là tất cả vấn đề lớn nhỏ trong nhà đều được lôi ra bàn bạc hoặc tranh cãi với nhau để đi đến kết quả tốt nhất. Là em xin thề sẽ không ngoan ngoãn dạ thưa nhưng biết nghĩ ra những niềm vui bất ngờ, hoặc biết dụi vào lòng anh như một con mèo ngoan những khi cần thiết.

Em hứa cũng không làm người nội trợ đảm đang nhưng biết sử dụng “nguồn lực hỗ trợ” để tổ chức cho nhà cửa tinh tươm và những bữa cơm ngon miệng sau một ngày cả hai mệt nhoài vì công việc trở về nhà. Là mỗi sáng ra anh có thể ngắm em xinh đẹp đi làm chứ không phải đối mặt với một hình ảnh đầu bù tóc rối, lúc nào cũng sẵn sàng tung chưởng bằng những lời chua chát hoặc ta thán. Là câu chuyện gia đình của mình sẽ mang dáng dấp hài kịch nhiều hơn những trang tiểu thuyết bi ca!

Một phụ nữ thông minh thật sự chắc chắn sẽ biết ghi bàn thắng trong sự nghiệp, đủ để sẻ chia với anh gánh nặng về áo cơm thường nhật (nhất là trong thời buổi khủng hoảng như hiện nay); sẽ biết kề vai sát cánh với anh trong việc tạo dựng mái ấm thật sự là riêng của chúng mình; biết đâu là mục tiêu quan trọng của đời mình để mà lên kế hoạch hành động theo từng giai đoạn cụ thể của cuộc đời, sao cho mình có thể hài lòng với hiện tại và biết hạnh phúc với những gì mình đang có.

Anh ạ, một người phụ nữ thật sự thông minh sẽ tự tin khoác tay và kiêu hãnh đi bên cạnh anh chứ không hề lùi lại phía sau. Có thể sẽ trao anh một cuộc sống không phải là mặt hồ phẳng lặng mà là những tháng ngày sống động. Và cũng sẽ biết trao trái tim chân thật, ánh nhìn ấm ápbỏ qua cám dỗ của những viên kẹo lấp lánh bọc đường.

Anh ạ, đây là phút 89 trong thời thanh niên sôi nổi của chúng mình, em tuy hơi sờ sợ thành bà cô già khó tính nhưng cũng mong anh cân nhắc để chúng mình có thể “chung thân” với nhau một cách tự nguyện và... mãn nguyện.

MAIKA – Tuổi trẻ online

Cũng có người nói em thông minh nhưng sao anh vẫn luôn bảo em là ngốc ?:confused: :frown:

Quá khứ

Có những "Miền nhớ" đẹp
Có những "Miền nhớ" xa xăm
…và cả những "Miền nhớ" khó định hình về tình cảm.




Với mỗi người chúng ta ai cũng có những "Miền nhớ", cho dù xa đến đâu, dù chôn kín bao nhiêu cũng không bao giờ lãng quên. Chúng ta chỉ cất chúng đi đâu đó rồi ngẫu nhiên những cảm xúc ấy lại ùa về. Nhưng khi qua rồi cơn mơ ta lại nhìn thấy ta trong thực tại, lại lầm lũi sớm hôm …

W. Goethe đã từng nói " Không có tình yêu vĩnh cửu mà chỉ có những giây phút vĩnh cửu của tình yêu". Vì thế, dù đi qua nhau rồi vẫn vương vấn chút nồng nàn.

"…nếu cho anh và em một cơ hội, liệu em có trở lại bên anh không?"

Không có câu trả lời cho câu hỏi này. Vì em đang sống ở hiện tại, em có một tình yêu ở hiện tại và em đã gọi anh là quá khứ.

Bây giờ em vẫn thích hoa. Nhưng anh không thể tặng em
Bây giờ em vẫn muốn đọc sách nhưng em không thể vòi vĩnh anh được nữa.
Anh không thể nhớ về em một cách trọn vẹn vì em đã thuộc về một người khác.

Những gì đã qua hãy để nó qua, đừng níu kéo làm gì. Nếu còn thương nhau, còn yêu nhau hãy níu kéo nhau lúc ấy, đừng để những "trải nghiệm" qua rồi mới níu kéo.

Thiên đường là địa ngục, hạnh phúc là khổ đau. Yêu thương là cho đi, như một món quà tặng từ trái tim thanh khiếp nhất mà không kì vọng được đáp trả.

Nếu đã không thể bên nhau, nếu chỉ mãi là những hoài niệm, xin hãy để nó qua đi.

" Ai đi qua, ai thẫn thờ chợt nhớ". Qúa khứ mãi chỉ là quá khứ, điều quan trọng là chúng ta đang sống trong hiện tại. Không thể mãi ôm quá khứ, cuồng dại trong những thứ không thể lấy lại được. Có thể những cảm xúc ấy, những tình cảm ấy tuyệt vời, nhưng không phải lúc nào nó cũng đẹp, vì nó chỉ đẹp trong khoảnh khắc ấy - "những giây phút vĩnh cửu của tình yêu"

Đã đến lúc cần phải sống cho mình và cho cả hiện tại của mình. Mong ai đó luôn biết rằng mình cần có hiện tại và có người mong ai đó được sống vui.

Theo Dế Mèn.

Thấy bài này hợp nên post cho bạn đọc nà. Cũng là nhắc nhở bạn một tẹo. :D

My dear, Shall we dance?

Tình hình là rất thèm được nhảy nhót. Hic thèm lắm rồi. awww

Thèm nhất là những bước Rhumba. Có người bảo sự quyến rũ của vũ điệu Rhumba bởi sự uốn éo tinh tế. Đúng thật, những bước đi thật nhẹ nhàng uyển chuyển. penguin bug

Người ta viết thế này về Rhumba “Rhumba là điệu nhảy bắt nguồn từ châu Phi và Tây Ban Nha, nhưng điệu Rhumba đạt được sự phát triển lớn mạnh nhất ở một nước châu Mỹ Latinh - Cuba. Với giai điệu quyến rũ, trữ tình, Rhumba là biểu tượng của sự lãng mạn.
Điệu Rhumba thể hiện một câu chuyện tình yêu nồng nàn giữa người con trai và người con gái. Người con gái bằng những cử chỉ tinh tế, uyển chuyển của mình, cố gắng trở thành kẻ thống trị trong tình yêu. Người con trai bị hấp dẫn, bị quyến rũ, mỗi hành động đều thể hiện khát vọng tình yêu.”


Hic tự nhiên thèm kinh khủng khiếp. Nhưng có 1 điều rất quan trọng là mình chưa bao giờ có 1 partner ăn ý cả, nên chưa bao giờ đi được đến tận cùng “sự bay bổng” của vũ điệu này.

Nhưng xxx của mình đã làm mình cực kỳ “sung” khi nhảy chung điệu cha cha cha và slow hè hè hè, nhắc lại là chân líu ríu rùi hà.
Ước mơ to lớn nhất nhất của mình trong lĩnh vực nghệ thuật là (Không phải làm một hơi ca sĩ, diễn viên, MC, .. đâu nha) học được 1 và chỉ 1 vũ điệu đạt tới chuẩn quốc té thui – Tango.:love:

Thui thì giấc mơ chỉ là giấc mơ. :frown:

Vì ngoài giấc mơ nghệ thuật ra mình còn cả khối giấc mơ chưa thực hiện xong. Nên làm từng cái một vậy.

Chắc trong thời gian gần nhất sẽ rủ rỉ rù rì xxx đi tới sàn thui. Học cách của Bi Gấu làm với mẹ Nga chắc thành công cái rẹc hehehehe :happy:

Lười

:D
Mấy hôm nay lười quá thể. Biết thế mà không có cách nào chạy chữa được.

Khi người ta quá nhiều việc để làm thì người ta sẽ chẳng làm gì hết hehehhehe :D Đó là lý luận cho cái sự lười biếng đây.

Sáng nay chồng bé Pig online rùi chat chit hỏi thăm, tự nhiên mình nhớ ra là nàng Pig sắp sanh nên cũng hỏi thăm lại. Ai dè trúng phóc, nàng sanh rùi. Sướng……… ghê nơi.

Một cậu con trai rất kháu khỉnh, ổng send hình cho coi. Coi bộ Pig nhà ta khỏe ghê, sanh xong mặt tươi rói, chụp hình toe toét cả mẹ lẫn con.

Ông đó hạnh phúc quá nên kiếm ai đó chat chit khoe con :D chứ hồi nào giờ chat với Pig thui à. Nhờ chat mình học thêm vài bí quyết nấu món bò.

Dạo này nhìn ai cũng tươi tỉnh hạnh phúc cả. VL cũng thế, sanh 1 chàng trai khỏe mạnh kháu khỉnh. Đúng là phụ nữ, con cái gia đình là trên hết. Mình nhìn thấy ở hai nàng nụ cười mãn nguyện.:happy:

Bây giờ tụi mình cũng cười nhưng nụ cười chắc sẽ tròn trịa hơn ở năm sau. Năm nay dành cho sự cố gắng!:sst:

Đã nói chữ cố gắng rồi thì giờ lo cố gắng thui :D :insane:

Nhớ :P

Hôm nay tự nhiên Tớ nhớ Cậu. Mặc dù ngày nào mình cũng ở gần nhau.

Kỳ lạ thế không biết. Lâu lâu Tớ vẫn thế! Thi thoảng Tớ ghét Cậu nhưng cũng chỉ được một tẹo thôi, chắc chừng nửa tẹo chứ, rồi Tớ lại yêu yêu ngay.
Hôm nay là một ngày rất bình thường, nhưng tự nhiên Tớ muốn nói câu YÊU :love: vì bình thường Tớ vẫn hay gào lên “Em ghét Anh quá hà”.:eek:
“Tớ yêu Cậu”.:heart: P: Giống hồi xửa hồi xưa quá hen.

Mà Cậu không phải luôn luôn đáng yêu đâu nhé, có lúc Tớ ghét lắm đấy. Như lúc này đây, Tớ muốn đi ngủ, thế mà Tớ lại ngồi lọ mọ lụi cụi với những dòng này vì Tớ thấy nhớ Cậu. Tớ thấy rằng cần phải nói cho Cậu biết rằng Tớ yêu Cậu nhiều nhiều. P:

Không phải Tớ không hiểu Cậu yêu Tớ đâu nhưng Tớ cứ thích Cậu luôn luôn nhắc Tớ đấy.
Tớ thích Cậu hỏi Tớ: “Em có biết vì sao…” “Thế là vì sao” Và Tớ luôn có sẵn một câu trả lời trúng phóc “Vì anh yêu em”.

elizCua - Vài lời khi nổi cơn yêu p:

Tâm sự của một nàng về mối tình online

Có thể nhiều người nghĩ vợ chồng trong gia đình sẽ là những người được chia sẻ nhiều nhất, nhưng sự thật đôi khi hoàn toàn trái ngược. Và chắc rằng trong mỗi chúng ta dám phủ nhận mình chưa bao giờ trăn trở như trong bức thư ngỏ dưới đây.



Tâm trạng mình giờ này như thế nào nhỉ....?

Đọc những dòng tin của chồng mình gửi cho những cô bạn gái trên mạng mà thấy đầy quan tâm và lãng mạn. Những lời đó mình chưa bao giờ nhận được từ anh..

Tin nhắn của những cô gái ấy reply cho chồng mình cũng quan tâm chia sẻ như vậy. Mình không thấy cảm giác hờn ghen, chỉ thấy thật buồn.

Cái gì đã ra đi không thể giữ lại được. Mình có yêu chồng không, mình không biết nữa nhưng lại cần có chồng trong cuộc đời này để cùng mình nuôi hai đứa con nên người, để không mang thêm những nỗi buồn cho cha mẹ nữa và dường như cũng là cái rào dậu cho những thằng đàn ông khác nhìn đến mình. Chỉ thế thôi sao.

Có thể chồng mình nói là chưa có vợ. Chẳng sao cả vì chuyện chat chit trên mạng như một trò giải trí ở đó người ta có thể nói gì mà chẳng được.

Mình cảm thấy cuộc sống thật trớ trêu, khi hai vợ chồng mỗi người một phòng ngủ. Sau một ngày làm việc mệt mỏi và vất vả lại mỗi người mang một nỗi niềm riêng. Chồng thức cả đêm để chit chat với những cô gái khác, thậm chí có thể tâm sự rất nhiều điều vợ không biết được. Còn vợ cũng cầm điện thoại nhắn tin cho người khác. Trong cuộc chơi này ai vui hơn ai.

Nhớ đến anh, anh có giống chồng em không. Anh đâu có được thoải mái ngồi phòng riêng ôm máy vi tính nối mạng để nói chuyện với em. Nhà Hà Nội chật chội lắm, anh được ngủ một mình một góc là tốt lắm rồi để 11 giờ đêm mỗi ngày anh có thể phải chui vào trong chăn giấu vợ và con, nhắn cho em vài tin âu yếm.

Em thấy rỗng tuếch và mệt mỏi. Thương anh, thương em, thương vợ anh, thương chồng em, thương những cô gái cũng đang đêm đêm online cùng chồng em. Và trên hết thấy có lỗi với tất cả những đứa trẻ liên quan, chúng thật trong sáng và cần chúng ta biết bao nhiêu.

Mỗi đêm như vậy em thấy cuộc sống này thật khốn khó cho những tâm hồn lang thang như vậy. Họ tìm gì nhỉ, em tìm gì nhỉ và anh cũng vậy. Chúng ta nghèo nàn quá chăng để phải đi tìm những ảo giác online như vậy. Cũng đau khổ, cũng nhớ nhung, cũng chờ mong cũng hờn giận nhưng tất cả đều qua SMS, qua mấy cái hình biểu tượng cảm xúc trên yahoo, cái cười cái khóc, cái mệt mỏi. Chúng ta có ai thấy mình giống một trong những cái hình ảo đó không.

Tình online và hậu quả là tự những người trong cuộc phá nát chính gia đình mình, một gia đình rất thật để đi tìm một gia đình rất online. Cuối cùng họ nhận được gì, sự hờn ghen, đánh mất lòng tự trọng và trên hết là giọt nước mắt đầy tổn thương của những đứa trẻ.

Đời khốn nạn thật, em thầm nguyền rủa như vậy đấy. Em viết những dòng này trong một đêm bão giông, cả ngoài trời và cả trong lòng để gửi những ai đang lang thang trên mạng với những câu chuyện tình online.

Chỉ thế thôi, em thấy lòng mình bình yên lạ, rất bình yên khi quay sang nhìn con gái đang ngủ, bàn tay con, nụ cười của con rất xinh và trong sáng lắm. Chợt ước mình đừng bao giờ là người lớn để không phải tìm kiếm những chuyện tình online

Ngủ ngoan nhé con yêu, con là bầu trời rất thật và rất bình yên của cả bố và mẹ, là phím delete hoặc cancel mỗi khi hai người lớn nhận được những lời thương nhớ.

Ngọc Minh - Ngoisao.net

Các chuyên gia tiếp thị có thể học hỏi được gì từ chiến dịch tranh cử của Obama?

Al Ries; Nam Khánh dịch từ Advertising Age
Ngày 4/11/2008 sẽ đi vào lịch sử như một ngày trọng đại nhất đối với ngành tiếp thị.

Hãy thử hình dung về chân dung vị tân tổng thống. Một nhân vật không mấy nổi tiếng. Trẻ hơn đối thủ của mình. Người da đen. Cái tên thì khó nghe và không mấy ấn tượng.
Và hãy thử hình dung về đối thủ đầu tiên của người đàn ông da đen này: một quý bà nổi tiếng của nước Mỹ và là phu nhân của một vị tổng thống hào hoa, phong nhã nhất trong lịch sử. Và đối thủ thứ hai của ông cũng là một nhân vật nổi tiếng với bề dày thành tích đáng nể, một vị thượng nghị sĩ đáng kính.

Vậy nhưng, những điều này xem ra chẳng có gì ghê gớm vì Barack Obama đã có một chiến lược quảng bá hiệu nghiệm hơn các đối thủ của mình. Chiến lược “Thay đổi”.

Joseph Goebbels, Bộ trưởng Bộ Thông Tin Tuyên Truyền dưới chế độ độc tài phát xít Đức Quốc Xã của Hitler từng là người chủ trương thuyết “đại dối trá” với tuyên bố: "Nếu bạn đưa ra một lời dối trá khủng khiếp và cứ nhắc đi nhắc lại hoài hoài thì dân chúng cũng sẽ tin.”

Đối lập với chiến lược dối trá này là tư duy “đại trung thực”. "Nếu bạn thường xuyên nói những lời trung thực và cứ lặp đi lặp lại như vậy thì sự trung thực đó sẽ được tích lũy và tạo ra tinh hoa của sự xác thực.

Sự thất bại của giải pháp Clinton

Hillary Clinton đã sử dụng những từ ngữ như thế nào? Đầu tiên, phu nhân của cựu tổng thống Mỹ Bill Clinton sử dụng từ “kinh nghiệm” (Experience). Khi nhận thấy sự tiến triển trong chiến dịch bầu cử của ông Obama, bà chuyển sang "Đếm ngược để thay đổi” (Countdown to change). Sau đó, bà chuyển sang "Giải pháp cho nước Mỹ” (Solutions for country).
Và giờ đây, từ ngữ nào đang song hành với bà Clinton ? Tôi chẳng biết được, liệu bạn có biết chăng?
Và đây là John McCain. Ngày 26/10, một câu chuyện trang bìa trên tờ The New York Times có tên gọi “Điều làm nên một ứng cử viên” (The Making [and Remaking and Remaking] of the Candidate). Độc giả có thể nhìn thấy một loạt danh hiệu đi kèm dưới chân dung ứng cử viên: “Đảng viên đảng bảo thủ. Người phá cách. Anh hùng. Thẳng thắn. Người chỉ huy. Người hòa giải giữa hai đảng phái. Một nhà lãnh đạo kinh nghiệm. Một người yêu nước." Tựa phụ đi kèm: "Khi không thể làm nên một câu chuyện, liệu chiến dịch tranh cử đó có đẩy nhân vật chính của mình vào thế nguy hiểm?"

Trên thực tế, McCain đã đưa ra câu slogan, "Tổ quốc là trước hết” (Country first), nhưng điều này xem ra đã quá muộn trong chiến dịch và đó chỉ là slogan có chút ít liên quan đến những cử tri thông thường.

Nói chung, xét về mặt chiến thuật, cả bà Clinton lẫn ôn McCain đều tập trung vào thông điệp: “Tôi có thể làm thay đổi nước Mỹ hơn đối thủ của mình”.

Tuy nhiên, từ “làm thay đổi hơn” ở đây không hiệu lực trong lĩnh vực tiếp thị. Chỉ có một thứ có thể có hiệu lực trong tiếp thị - đó là sự “khác biệt”. Chỉ khi khác biệt, bạn mới có thể giành trước được ý niệm chung trong tư duy của người tiêu dùng, và bởi thế mà các đối thủ của bạn không thể nào chiếm giữ được điều bạn đã có.

Read more...

July 2009
M T W T F S S
June 2009August 2009
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31