Skip navigation.

exploreopera

| Help

Sign up | Help

Welcome to elizCua's Blog

Hãy yêu như đang sống, hãy sống như đang yêu.

Thư gửi “blogger- con”

Mẹ không nghĩ sau này, gia đình bé con của con, mỗi người một computer, rồi nỗi niềm chia sẻ với nhau qua blog chứ không phải dành chút thời gian quây quần chuyện trò, tâm sự. Chúng ta sống mà còn có thể nhìn thấy mặt nhau mỗi sáng mỗi chiều đó là điều hạnh phúc, thế nhưng mẹ muốn chúng ta có cái nhìn thật sự trìu mến với nhau…

Mẹ không nghĩ sau này, gia đình bé con của con, mỗi người một computer, rồi nỗi niềm chia sẻ với nhau qua blog chứ không phải dành chút thời gian quây quần chuyện trò, tâm sự. Chúng ta sống mà còn có thể nhìn thấy mặt nhau mỗi sáng mỗi chiều đó là điều hạnh phúc, thế nhưng mẹ muốn chúng ta có cái nhìn thật sự trìu mến với nhau…

Thời đại Internet - thời đại giúp mọi người khắp nơi trên thế giới kết nối và làm quen với nhau. Sự ra đời của blog khiến mọi người dễ bày tỏ và truyền thông với nhau hơn nữa. Thế giới cứ tưởng chừng thu nhỏ lại, và nằm gọn trên màn hình.

Ngồi một chỗ mà biết tất cả mọi chuyện, cùng một lúc biết tất cả những nỗi niềm sẻ chia…

Thế nhưng, mẹ thấy con nối kết, truyền thông với mấy trăm người bạn, nhưng lại không truyền thông được với gia đình. Tuổi trẻ ngày nay sống cùng với net, giao lưu, trao đổi qua chat, qua những comment. Hiếm hoi lắm, mẹ mới thấy mặt con trong bữa cơm tối cùng gia đình (nhưng mà bữa có bữa không).

Sau bữa cơm tối, sau những việc cá nhân, con lại bật máy và sống với thế giới của riêng mình. Cười một mình, lắc lư một mình theo điệu nhạc. Không còn những giờ phút cùng cả nhà xem một bộ phim, bình luận một vấn đề thời sự hay quây quần nói những câu chuyện không đề. Con chúi đầu vào computer suốt ngày ở công ty, tối về lại điệp khúc đấy. Mẹ có cảm tưởng như con không gặp người thân cũng không sao, chứ không vào net là không được, không họa qua đáp lại với tụi bạn là không xong.

Con có biết đâu rằng, hôm nay gương mặt mẹ dường như mỏi mệt, mẹ cần lắm một lời hỏi han. Nhưng đi qua đi lại, mẹ chỉ thấy con nhìn vào màn hình, thay vì ngước nhìn mẹ. Con đâu biết rằng hôm nay ba đau trong người, mà chỉ cần để ý, con sẽ biết ngay, nhưng rồi mẹ nghĩ con đang bận bịu…

“Thời gian qua đi có trở lại bao giờ…”

Con vui thú vì kết thân với nhiều người bạn, con hài lòng với thế giới blog đã giúp mọi người hiểu con cũng như con hiểu được mọi người. Con biết được một blogger nào đó đang bị bệnh, đang stress, nhưng chẳng biết được rằng người thân của con đang buồn. Con tìm đến thế giới ảo, từ chối xúc chạm với nhưng gì hiện hữu thực sự bên con. Con không thèm để ý hôm nay mẹ mua cho ba chiếc áo mới và ba mặc rất đẹp. Nhưng chỉ cần một blogger nào có avatar mới, là con biết ngay và không tiếc lời bình phẩm. Mẹ cười nhưng cứ thấy tủi làm sao.

Mẹ thấy dạo này con thay đổi, mẹ nghĩ con đã tìm được tình yêu, và các con thường xuyên gặp nhau trên mạng. Chắc mẹ còn quá cổ hủ khi nghĩ rằng “tri nhân, tri diện, bất tri tâm” huống chi là … Những biểu hiện, những va chạm thực tế còn chưa giúp chúng ta hiểu hết về nhau nữa là cứ trò chuyện với nhau qua cái màn hình. Như thế thì làm sao con biết được biểu hiện thật lòng, là cái đỏ mặt, là vẻ giận hờn chứ không phải những biểu tượng vô cảm kia. Nói ra con lại biện minh, như thế lại dễ tỏ bày với nhau. Mẹ lại nghĩ, những lời yêu thương dễ dàng nói ra đấy rồi cũng sẽ vụt tắt như khi con tắt màn hình computer vậy.

Có lẽ mẹ không hiểu tình yêu thời @ của các con. Mẹ chỉ thích hồi tưởng lại tình yêu đôi lứa thời xa xưa, một cái nắm tay, một ánh nhìn ấm áp, liệu cái computer có truyền cho con cảm xúc đó không? Hôm qua, không biết con có đọc được tin này trên báo TT không: “Thậm chí đến 84% cho biết họ sống phụ thuộc vào máy tính từ ba năm qua mà không cần đến những quan hệ giới tính thông thường. Hơn phân nửa người tham gia nghiên cứu khẳng định chiếc máy tính là nguồn gốc xuất phát những cảm xúc giận hờn hay buồn vui của họ!”. Đấy, mẹ nói có sai đâu!

Viết những dòng này, mẹ chỉ mong con biết sống quân bình, truyền thông với bao người, nhưng đừng làm rạn sợi chỉ yêu thương trong gia đình con nhé! Mẹ biết con yêu thương gia đình, nhưng con ơi, tình thương cần sự biểu lộ. Khi con làm cha, làm mẹ, con sẽ hiểu được nỗi lòng này của mẹ.

Mẹ không nghĩ sau này, gia đình bé con của con, mỗi người một computer, rồi nỗi niềm chia sẻ với nhau qua blog chứ không phải dành chút thời gian quây quần chuyện trò, tâm sự. Chúng ta sống mà còn có thể nhìn thấy mặt nhau mỗi sáng mỗi chiều đó là điều hạnh phúc, thế nhưng mẹ muốn chúng ta có cái nhìn thật sự trìu mến với nhau…

From www.tuoitre.com.vn 18 Mar 06

Nguồn: Lệ Ý - Tạp chí Văn hóa Phật giáo

Lâu lâu chắc phải đọc lại bài này một chút, không thôi sẽ có người nói mình là ăn Blog, ngủ blog, uống Blog... Giống như ngày trước mình đã bị nói ăn khách hàng, uống khách hàng, "ngủ" ... hehehhe "ngủ" hửh --> cái này cần xem lại, không được rùi. :wink: Lại mắc cái chứng nham nhở kakakkaka

Tự bào chữa cho mình?You have to be strong

Comments

avatar
hihi.ăn khách hàng, uống khách hàng, "còn ngủ" thì ... chứ gì^_^ mình cũng đã từng như vậy đấy nhưng "ngủ" thì...*_*.
cảm ơn elizcua đã cho mình đọc được một bài viết như thế này, được đọc nhiều bài viết của elizcua o ngoisao.net rồi nhưng giờ được vào blog quả là mình được mở mang tầm mắt.

By nuacuatoioi8216, # 30. March 2007, 06:07:57

avatar
hix hix hix mũi mình to ra rùi nè. hehehhe :wink:

By elizCua, # 30. March 2007, 12:07:19

avatar
bài viết này hay quá cô Cua ơi.

By minhphong, # 30. March 2007, 14:39:27

avatar
Hổng phải của cô. Cô copy của những người copy khác đó con. heheheheh

By elizCua, # 31. March 2007, 00:50:53

avatar
copy bài hay quá đi Cua ơi :smile:). ăn khách hàng, uống khách hàng, ngủ ... hi~ hi~ cái này hay à nha :D. Hôm nào bít ... là cái gì thì báo cho tớ nhé he he ...

By phudaohuyet, # 31. March 2007, 03:21:31

avatar
mỗi người bây giờ đều sống gấp,yêu gấp,làm gấp....và khi có thêm cái mác @ thì dường như mọi người ngày càng phải sống gấp hơn, chạy nhanh hơn, họ như những vận động viên maratong đang trên chặng nước rút, ko cần ngoảnh lại xem mình đã bỏ qua những gì trên đường, và thời gian, đối với họ cũng giống như quãng đường cần phải vượt qua,chỉ có thể tiến thẳng tới đích mà không thể quay đầu lại, vậy điều gì khiến những nhà vô địch có thể giành chiến thắng? câu trả lời thật đơn giản, đó chính là những chặng nghỉ hợp lý giữa quãng đường, kèm theo là những ly nước giải khát mát lạnh, với nó, họ có những bước chạy chậm lại, nhìn ra xung quanh để biết con đưòng mình đang chạy có còn đúng như ban đầu nữa không hay lại đang rẽ vào một ngõ cụt, một khu rừng không có lối ra, nhìn xem quanh mình còn có ai cổ vũ nữa không hay chỉ là những hòn đá vô cảm, những con người xa lạ không quan tâm cái kẻ đang chạy giữa đường kia là ai, và khi đã thấy được con đường, sức lực đã hồi phục đáng kể,họ có thẻ lao tới trứoc nhanh hơn, khỏe hơn, mạnh mẽ hơn. Bài viết này cũng vậy, nó là một trong những ly nước đó, nó giúp ta dừng lại vài phút để đọc nhưng lại giúp ta đỡ phải chạy lại cả một quãng đường dài sai lầm, nó giúp ta thấy rằng ta đang sống ở cả hai thế giới mà nếu không biết cân bằng nó,ta sẽ mất tất cả, gia đình, bạn bè,cảm xúc...những thứ đang hiện hữu quanh ta. Thank ly nước của Cua nhá, mong sẽ còn có nhiều ly khác nữa, tiện thể mượn luôn ly này mang về nhà cho mọi người cùng uống luôn nha, hơi tham nhưng ko tham thì đâu phải là người đúng không,hì hì. ^_^

By Pandora Pisces, # 31. March 2007, 03:49:03

avatar
cho ly trà đá :D

By xikechua, # 2. May 2007, 06:08:58

avatar
kakaka Quỷ thế xì ke chúa

By elizCua, # 2. May 2007, 06:42:45

Write a comment

Comment
(BBcode and HTML is turned off for anonymous user comments.)

Please type this security code : 569bfc

Smilies

October 2008
MTWTFSS
September 2008November 2008
12345
6789101112
13141516171819
20212223242526
2728293031